Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 99: CHƯƠNG 99: EM KHÔNG TRÁCH ANH

“Thiên Minh, em xin lỗi anh, chỉ là do mẹ em sợ nghèo đói, giờ nghe thấy có tiền nên bà mừng quá.” Lưu Mỹ Cầm đang ngồi trên xe Trần Thiên Minh, cô áy náy nói với anh. Thái độ của mẹ em hôm nay thật sự không ổn, bà thấy một vạn đồng, miệng thì nói không cần, tay lại cầm lấy, thật sự đáng xấu hổ.

“Mỹ Cầm, không sao mà, chẳng phải anh đã nói rồi sao? Anh muốn chăm sóc gia đình em, báo đáp công ơn của mẹ em là điều anh nên làm, bà đã nuôi dưỡng em khôn lớn, anh nghĩ mình như đang mặc cả vậy.” Trần Thiên Minh thấy Mỹ Cầm lo lắng, hắn đùa với cô.

“Cái gì? Anh đem em ra buôn bán sao? Em đánh chết anh!” Lưu Mỹ Cầm nói xong, cô giơ đôi tay trắng nõn nà đấm Trần Thiên Minh.

“Đừng, đừng, đừng, anh đang lái xe! Em muốn đánh anh thì anh dừng xe cho em đánh, em đừng làm ảnh hưởng đến việc lái xe của anh, nếu không là một xe ba mạng đấy!” Trần Thiên Minh kêu lên.

“Ở đâu ra mà ba mạng?” Lưu Mỹ Cầm nói xong, cô chợt hiểu ra Trần Thiên Minh ám chỉ đến đứa bé trong bụng mình. Cô xấu hổ giơ tay lên định đánh nhưng sau khi nghĩ đến an toàn, cô lại thôi. “Hừ, em không thèm nói chuyện với tên lưu manh như anh!” Lưu Mỹ Cầm quay mặt sang hướng khác.

“Sao em và Hà Đào đều gọi anh là lưu manh?” Trần Thiên Minh lơ đãng hỏi.

“Đúng rồi, Hà Đào tha thứ cho anh chưa?” Lưu Mỹ Cầm hỏi Thiên Minh.

“Chưa.” Trần Thiên Minh lắc đầu.

“Vậy chuyện này giải quyết thế nào đây?” Lưu Mỹ Cầm băn khoăn. “Mặc dù em không muốn chia sẻ anh với người phụ nữ khác, nhưng đây là số mệnh, là ông trời sắp đặt cho chuyện đó xảy ra cùng lúc, cũng có thể ông trời muốn hai chúng em ở cùng nhau. Em không trách anh, anh lại còn làm nhiều việc cho gia đình em đến vậy.” Lưu Mỹ Cầm bỗng nhiên nói ra những điều cô vẫn giấu kín.

“Không sao đâu, Mỹ Cầm, anh sẽ giải quyết. Đúng rồi, em cứ nghỉ trưa đi, không cần phải lên lớp buổi chiều, anh sẽ xin phép cho em.” Trần Thiên Minh lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Mỹ Cầm.

“Em không sao, ngày mai anh đi cùng em đến bệnh viện ở Huyền Thành một chuyến, anh cũng mau đi tìm Hà Đào nói chuyện đi. Em chúc anh thành công!” Lần này Mỹ Cầm đã nói thật lòng mình, thái độ của Trần Thiên Minh ở nhà cô lúc trước đã khiến cô biết Thiên Minh thật lòng với mình, có sự thật lòng của anh ấy, dù cô phải chia sẻ danh phận cùng người khác cũng không còn quan trọng nữa.

Chỉ một lát sau, Trần Thiên Minh lái xe về tới trường. Trần Thiên Minh lái xe thẳng tới trước cửa phòng của Mỹ Cầm, hắn mở cửa xe rồi nói với cô: “Anh cùng vào với em.”

“Không cần, sau này không có việc gì anh đừng trực tiếp tìm em tránh lời ra tiếng vào, có việc gì anh cứ gọi điện cho em. Em cũng vậy, có gì em sẽ gọi cho anh, ngày mai em sẽ chờ anh ở con đường trước cổng trường.” Lưu Mỹ Cầm muốn sắp xếp mọi việc thật ổn thỏa.

Trần Thiên Minh vốn định vào phòng Mỹ Cầm để cùng cô tâm sự một chút, hắn nghe cô nói vậy đành phải gật đầu nói: “Em nghỉ ngơi nhé, có chuyện gì gọi điện cho anh.”

Trần Thiên Minh lái xe quay về trước cửa phòng mình, hắn đỗ xe ở khu đất trống. Hắn xuống xe, đứng đối diện với một người đang đi đến, hắn ngẩng đầu lên, hóa ra đó là Hiệu trưởng Lý.

“Trần Thiên Minh, xe của cậu à?” Hiệu trưởng Lý nhìn chiếc xe trước mặt, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ. Ông ta làm hiệu trưởng nhà trường, tham ô công quỹ cũng chỉ kiếm được hai ba mươi vạn. Chiếc xe này ông ta có thể mua được nhưng dùng hết cả gia tài để mua xe thì ông ta lại không cam lòng.

“Tôi làm gì có tiền mà mua, đây là xe của bạn tôi.” Trần Thiên Minh lắc đầu, hắn không muốn nói nhiều khi đứng trước một người đáng ghét như ông ta.

“Tôi đã nói anh thì làm gì có tiền mà mua.” Hiệu trưởng Lý nghe nói xe này không phải của Trần Thiên Minh, ông ta hơi yên lòng. Lần trước sau khi ông ta cùng Trần Thiên Minh xảy ra xung đột, ông ta đã đi thăm dò tin tức về Trần Thiên Minh, mặc dù không được nhiều lắm nhưng ông ta cũng biết Trần Thiên Minh rất thân thiết với giám đốc khách sạn Không Thiên.

Trần Thiên Minh liếc nhìn Hiệu trưởng Lý, hắn không nói gì nữa, xoay người đi vào phòng. Hắn không muốn nói gì với Hiệu trưởng Lý dù gì hắn và ông ta cũng đã không ưa nhau.

“Thiên Minh, cậu chờ chút.” Giọng nói của Hiệu trưởng Lý rất thân thiết, giống như Thiên Minh là người của ông ta vậy. Ông ta sau khi biết Thiên Minh rất thân thiết với giám đốc khách sạn Không Thiên nên ông ta cũng không muốn đắc tội với cậu ta.

Con người ta là như vậy, người càng nghèo càng không có bản lĩnh, người khác lại càng coi thường. Người có tiền hoặc có quan hệ với người có tiền, người khác sẽ không dám khinh thường nữa. Đây chính là đạo lý kẻ yếu sợ kẻ mạnh.

“Gì vậy?” Trần Thiên Minh dừng lại. “Hiệu trưởng Lý, tôi nói cho ông biết, đừng động đến tôi. Ý của tôi là ông tốt với tôi, tôi tốt với ông. Ông mà giở trò với tôi, tôi sẽ không để ông yên đâu.” Trần Thiên Minh nghĩ rằng Hiệu trưởng Lý lại nghĩ ra trò quỷ gì để đối phó với mình nên hắn hung hăng nói với ông ta.

“Thiên Minh, cậu đừng hiểu lầm, lần trước tôi bị Diệp Đại lừa gạt, sau này tôi sẽ không cư xử như vậy với cậu nữa. Cậu là người quân tử, không chấp kẻ tiểu nhân mà.” Hiệu trưởng Lý cười xu nịnh, ông ta là loại người ba phải giống như con tắc kè hoa vậy.

“Thôi được, ông không động đến tôi thì tôi sẽ không động đến ông, còn không thì ông hãy tự nghĩ lấy hậu quả đi.” Nói xong Trần Thiên Minh quay người đi về phòng.

“Thiên Minh, cậu chờ chút.” Hiệu trưởng Lý lại gọi Trần Thiên Minh lại: “Có phải cậu có quan hệ rất thân thiết với giám đốc khách sạn Không Thiên không?”

“Đúng vậy, có chuyện gì sao?” Trần Thiên Minh nghe Hiệu trưởng Lý đề cập đến khách sạn Không Thiên, hắn đứng lại chờ xem Hiệu trưởng Lý nói gì.

“Tôi, cậu, cậu… có thẻ ưu đãi của khách sạn không? Tôi muốn được hưởng ưu đãi khi đến đó dùng bữa lần tới.” Cuối cùng Hiệu trưởng Lý cũng nói ra lý do ông ta đến tìm Trần Thiên Minh hôm nay. Hắn còn tưởng có chuyện gì nữa chứ. Giảm giá, chuyện này cũng được, có thể thu hút thêm khách hàng cho khách sạn. Tuy nhiên hắn muốn kích động sự thèm khát của ông ta, không thể dễ dàng đáp ứng ông ta. Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

“Cũng hơi khó khăn đấy, khách sạn đang làm ăn phát đạt, giá cả của họ cũng phải chăng, họ sẽ không giảm giá đâu.” Trần Thiên Minh cố ý làm khó.

“Thiên Minh, cậu nghĩ cách đi.” Hiệu trưởng Lý vừa nghe Trần Thiên Minh nói vậy, ông ta thấy không thu được lợi ích gì nên đâm ra sốt ruột.

“Tôi có thẻ ưu đãi, nhưng thẻ này chỉ dành cho khách quen thôi, người bình thường không dùng được.” Trần Thiên Minh lại vừa khơi gợi sự thèm khát của Hiệu trưởng Lý.

“Vậy, vậy cậu cho tôi đi!” Hiệu trưởng Lý nghe Trần Thiên Minh nói có thẻ ưu đãi, ông ta vui mừng ôm chầm lấy Trần Thiên Minh nhảy cẫng lên vì sung sướng.

“Nhưng vẫn còn chút khó khăn.” Trần Thiên Minh làm bộ khó xử.

“Thiên Minh, cậu cho tôi đi, tôi biết cậu có lòng tốt mà.” Hiệu trưởng Lý năn nỉ.

“Thẻ của tôi là loại giảm giá 10%, tôi có thể cho ông, nếu ông không lấy hóa đơn thì khách sạn còn giảm giá nhiều hơn nữa.” Trần Thiên Minh làm bộ suy nghĩ một chút rồi mới nói.

Hiệu trưởng Lý nghe Trần Thiên Minh nói không lấy hóa đơn còn được ưu đãi thêm nữa, ông ta cao hứng cười ha hả: “Ha ha, Thiên Minh, cậu sau này có chuyện gì cứ tìm tôi!” Nói xong ông ta cầm lấy tấm thẻ ưu đãi rồi bước đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!