Trong hư không, lực lượng pháp tắc hỗn loạn.
Sau mười ngày ròng rã, trận chiến liên quan đến ba đơn vị cấp Thần Đế cuối cùng cũng đã hạ màn.
Kết quả tất nhiên là Bạch Dạ một mình cân hai, đánh bại hai cường giả Nhân tộc cấp Thần Đế.
Với sự hỗ trợ của sáu món trang bị và dược tề cấp Thần Đế, chiến lực của Bạch Dạ mạnh hơn Hàn Băng Thần Đế và Quang Minh Thần Đế rất nhiều.
Tuy hai vị Thần Đế này đều là những Thần Đế lão làng, đã đạt được ngôi vị Thần Đế tại Ngân Hà Tinh Tọa hơn mấy vạn năm, nhưng trang bị hay đạo cụ cấp Thần Đế trên người họ lại kém xa Bạch Dạ.
Dù sao, càng lên đến đỉnh cao, các loại trang bị và đạo cụ lại càng khó kiếm.
Đối với người khác, muốn có trang bị cấp Thần Đế thì phải mở bảo rương cấp Thần Đế!
Mà bảo rương cấp Thần Đế, dù ở tinh tọa nào, cũng là vật phẩm cực kỳ khan hiếm!
Nhưng với Bạch Dạ thì khác.
Hắn chỉ cần mở bảo rương cấp Chuẩn Thần Đế là đã có hiệu quả tương đương với mở bảo rương cấp Thần Đế rồi!
Chênh lệch này quả thực khiến người ta ghen tị không thôi.
"Còn thật sự có bảo rương à?"
Bạch Dạ bước tới, cầm hai chiếc bảo rương đang lơ lửng vào tay.
Nói đúng ra, đây là lần đầu tiên hắn giết cường giả Nhân tộc ở vị diện khác.
Quái vật ở vị diện khác thì hắn giết không ít rồi, nhưng đơn vị Nhân tộc thì đây là lần đầu.
"Lĩnh chủ của vị diện Vĩnh Hằng sau khi chết sẽ không rơi ra bảo rương."
"Giờ hai vị Thần Đế này chết lại rơi ra bảo rương?"
"Là vì họ là đơn vị từ vị diện khác, hay là vì họ là Thần Đế?"
Bạch Dạ nhìn hai chiếc bảo rương cấp Thần Đế trên tay, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.
Sau đó, hắn thu lại suy nghĩ, lấy cả ba chiếc bảo rương Thần Đế ra, chuẩn bị mở hết một lượt.
Vốn dĩ chỉ có một chiếc bảo rương cấp Thần Đế, nhờ phúc của hai vị Nhân tộc Thần Đế này mà hắn lại có thêm hai chiếc nữa.
Trong lúc Bạch Dạ mở bảo rương, cả Ngân Hà Tinh Tọa, ngoại trừ vị diện Vĩnh Hằng, tất cả cường giả Thần Đạo của Nhân tộc đều chìm trong sững sờ.
Hai vị Thần Đế bản địa của Ngân Hà Tinh Tọa ngã xuống, khiến cho tất cả cường giả Nhân tộc đều có một cảm ứng khó tả trong lòng.
Giờ khắc này, một bầu không khí tận thế bao trùm lấy tâm trí mọi người.
Thần Đạo sụp đổ, pháp tắc lụi tàn, vạn vật dường như đều sắp đi đến hồi kết!
"Chiến đấu kết thúc rồi! Đây là... có Thần Đế ngã xuống!"
"Trời đất ơi! Pháp tắc Quang Minh và pháp tắc Hàn Băng đang gào thét, lẽ nào cả hai vị Thần Đế đều đã ngã xuống?"
"Đó là hai vị Thần Đế lão làng của Ngân Hà Tinh Tọa chúng ta đó, cứ thế mà toi đời ư?! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong sâu thẳm hư không vậy?!"
"Bên Chiến trường Hỗn Độn có tin gì không? Mười ngày ròng rã rồi, sao không có ai về gọi cứu viện!"
"Toang rồi, đúng là Băng Đế và Quang Đế ngã xuống thật rồi! Uy thế sấm sét kia vẫn còn cuồn cuộn!"
"Băng Đế và Quang Đế đã chết, tinh tọa của chúng ta hoàn toàn không còn cường giả cấp Thần Đế trấn giữ nữa, lỡ như lúc này có kẻ phát động xâm lấn hư không thì phải làm sao?!"
"Chẳng cần chờ tinh tọa khác xâm lấn đâu, đợi vị Lôi Đình Thần Đế kia hồi phục là đủ để càn quét cả tinh tọa của chúng ta rồi!"
...
...
【 Bạn đã mở Bảo rương Thần Đế *1! 】
【 Nhận được vật phẩm sau: Trang bị cấp Thần Đế *1! 】
【 Kích hoạt tăng phúc bảo rương! 】
【 Nhận được vật phẩm sau: Trang bị cấp Chân Tiên *1! 】
...
Mọi hỗn loạn bên ngoài chẳng liên quan gì đến Bạch Dạ.
Hắn đang vô cùng mong đợi mà mở bảo rương.
Chiếc bảo rương đầu tiên đã mở xong, nhận được một món trang bị.
"Quả nhiên có trang bị trên cả cấp Thần Đế!" Bạch Dạ kích động nói.
Dựa theo cảm ngộ của hắn sau khi tấn thăng Thần Đế, rõ ràng vẫn còn những đạo tắc ở tầng thứ cao hơn, đứng trên cả Thần Đạo!
Lúc này, vật phẩm mở ra từ bảo rương sau khi tăng phúc đã chứng thực cho suy đoán của Bạch Dạ.
Ý niệm vừa động, hắn liền kiểm tra thông tin thuộc tính của trang bị.