**CHƯƠNG 988: HỖN ĐỘN ĐỆ CỬU THÀNH CHỦ**
Hỗn Độn Thiên Thành tổng cộng có tám vị thành chủ, địa vị có thể so với chúa tể của một số Trung Ương Vương Triều yếu nhỏ.
Phong Phi Vân giờ phút này đã gặp được bảy vị trong đó, về phần Hỗn Độn Đệ Nhất Thành Chủ thần bí nhất lại không xuất hiện, đó là một vị chí tôn cổ xưa, ngay cả bảy vị thành chủ khác cũng chưa chắc đã từng gặp ông ta.
Bảy bóng người khổng lồ đứng ở phía trên, giống như bảy pho tượng thần trong miếu vũ.
Đây là phân thân của bảy vị Hỗn Độn Thành Chủ.
Hỗn Độn Đệ Lục Thành Chủ nói: “Trước Thái Cổ, bán yêu thuộc về một thành viên của nhân tộc. Nhưng vào cuối thời Thái Cổ lại xuất hiện một đoạn lịch sử trống rỗng, đoạn lịch sử này đã thay đổi rất nhiều chuyện, bán yêu chính là bắt đầu từ lúc đó không thể đột phá cảnh giới Vũ Hóa. Ngươi hẳn phải biết, đây là một thế giới của cường giả, kẻ yếu nhất định sẽ bị chèn ép, địa vị của bán yêu trở nên thấp kém như ngày hôm nay, không thể trách bất kỳ ai.”
Hỗn Độn Đệ Lục Thành Chủ vừa đến đã bắt đầu kéo gần quan hệ giữa bán yêu và nhân tộc.
Phong Phi Vân hôm nay không phải đến để tranh luận với bọn họ xem bán yêu có thuộc về nhân tộc hay không, cũng không muốn đi đường vòng với mấy lão già này, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề nói: “Ta biết về đoạn lịch sử trống rỗng kia cũng không nhiều, ta chỉ biết trong khoảng thời gian đó đã trải qua một trận đại kiếp nạn, Cửu Châu sụp đổ, chỉ còn lại Tây Ngưu Hạ Châu.”
Phong Phi Vân tự nhiên không dám nhắc đến Vực Ngoại Diệt Thế Giả, ai biết trong bảy vị Hỗn Độn Thành Chủ trước mắt này có người nào là kẻ nằm vùng của Vực Ngoại Diệt Thế Giả hay không?
Điểm này không thể không cẩn thận.
Có một số thứ nhắc một chút là đủ rồi, với tư liệu những đại lão nhân tộc này nắm giữ, đủ để liên tưởng đến rất nhiều thứ.
Quả nhiên mấy chữ “Cửu Châu sụp đổ” khiến mấy vị Hỗn Độn Thành Chủ này đều trầm tư, kế đó sắc mặt khẽ biến, nghĩ tới rất nhiều chỗ trước đây nghĩ không thông.
“Chuyện này làm sao ngươi biết được?” Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ ánh mắt sắc bén, một luồng áp lực bức người xung kích về phía Phong Phi Vân, giống như một mảnh tinh vũ mênh mông đè xuống.
Phong Phi Vân chịu đựng áp lực to lớn, nhưng cơ thể vẫn đứng thẳng tắp, nói: “Một vị Thánh Linh tiền bối nói cho ta biết.”
Trong mắt Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ lóe lên một tia lệ sắc, lập tức lại che giấu hung quang trong mắt, nói: “Vị Thánh Linh kia đang ở đâu?”
Phong Phi Vân từ đầu đến cuối đều đang quan sát thần sắc của bảy vị Hỗn Độn Thành Chủ này, chính là muốn thăm dò phản ứng của bọn họ, từ đó phán đoán xem trong bọn họ có kẻ nằm vùng vực ngoại hay không.
Mấy vị Hỗn Độn Thành Chủ khác khi nghe thấy mấy chữ “Cửu Châu sụp đổ”, thần sắc đều có một khoảnh khắc biểu hiện rất mờ mịt, kế đó chuyển sang trầm tư, sau đó mới là khiếp sợ.
Nhưng vị Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ này lại không lộ ra một tia mờ mịt, cứ như ông ta đã sớm biết có chuyện này vậy.
Có vấn đề.
Ánh mắt trong khoảnh khắc này đã làm lộ tẩy ông ta, mấy vị Hỗn Độn Thành Chủ khác lúc đó đều đang suy tư, cũng không phát hiện ánh mắt khác thường của ông ta.
Chỉ có Phong Phi Vân nhìn ở trong mắt, nhưng cũng vẻn vẹn chỉ là nghi ngờ.
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ cũng không biết Phong Phi Vân đã phát hiện ra sự đáng ngờ của ông ta.
Phong Phi Vân nói: “Thánh Linh tiền bối thần long thấy đầu không thấy đuôi, ta làm sao biết lão nhân gia ông ta ở đâu?”
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ dường như cũng nhận ra thần tình của mình quá mức lộ liễu, cơ bắp trên mặt giãn ra, cười nói: “Vạn Tộc Luận Đạo Hội sắp đến, nhân tộc muốn xung kích Thái Cổ Thánh Tổ, nhất định cần sức mạnh to lớn ủng hộ, bất kỳ tu sĩ nhân tộc nào cũng có nghĩa vụ góp một phần sức lực. Phong Phi Vân, ngươi nếu có thể liên lạc được với vị Thánh Linh tiền bối kia, nhất định phải mời ông ta tới tham gia Vạn Tộc Luận Đạo Hội.”
Phong Phi Vân khách sáo nói: “Sẽ cố gắng hết sức.”
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ nói: “Đối với đoạn lịch sử trống rỗng kia, ngươi còn biết những gì?”
Phong Phi Vân lộ ra vẻ suy tư, lập tức lại nói: “Vị Thánh Linh tiền bối kia chỉ nói cho ta biết một vài câu ngắn ngủi, ta đều đã nói ra hết rồi, không có bất kỳ giấu giếm nào.”
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ tự nhiên tin tưởng lời Phong Phi Vân nói, có thể tùy tiện rêu rao chuyện quan trọng như vậy, Phong Phi Vân hiển nhiên không có tâm cơ gì, không thể nào còn có giấu giếm.
Hỗn Độn Đệ Nhị Thành Chủ vuốt râu trắng, nói: “Lão hủ còn có một chuyện muốn Phong tiểu hữu giải đáp, nếu Phong tiểu hữu không tiện trả lời, cũng có thể không trả lời.”
“Tiền bối, cứ nói đừng ngại.” Phong Phi Vân nói.
Hỗn Độn Đệ Nhị Thành Chủ nói: “Pháp tướng của Oa Hậu Đại Thánh, ngươi làm sao lĩnh ngộ ra được?”
Phong Phi Vân nói: “Nghe đồn Oa Hậu Đại Thánh là bán yêu, ta cũng là bán yêu, mà thời Hậu Thái Cổ phá vỡ lời nguyền bán yêu chỉ có một mình ta, có lẽ đây là nguyên nhân ta có thể lĩnh ngộ ra Oa Hậu pháp tướng.”
“Hiểu rồi.” Hỗn Độn Đệ Nhị Thành Chủ tán thán gật đầu, nói: “Oa Hậu Đại Thánh là đệ nhất nhân cổ kim, công tham tạo hóa, công đức vô lượng, ngươi có thể lĩnh ngộ đạo của nàng, đây là một tạo hóa to lớn, tương lai tiền đồ vô lượng a! Ta có lòng mời ngươi làm Hỗn Độn Đệ Cửu Thành Chủ, không biết ý tiểu hữu thế nào?”
Hỗn Độn Đệ Cửu Thành Chủ!
Mấy vị Hỗn Độn Thành Chủ khác đều hơi kinh ngạc, nhao nhao nhìn về phía Hỗn Độn Đệ Nhị Thành Chủ, lộ ra vẻ không hiểu.
Địa vị của Hỗn Độn Thành Chủ cao cỡ nào, một câu nói có thể điều động đại quân của bất kỳ một Trung Ương Vương Triều nào, có thể ngồi ngang hàng với chúa tể của một số Trung Ương Vương Triều, có thể ra vào rất nhiều cấm địa của nhân tộc, không ai sẽ ngăn cản.
Đây cũng không chỉ là một cái danh hiệu, còn sở hữu năng lực điều khiển vô số tài nguyên.
Phong Phi Vân cũng có chút kinh ngạc.
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ nói: “Cái này không tốt lắm đâu! Phong Phi Vân hiện tại dù sao còn quá trẻ, chưa lập được quá nhiều công lao, xử sự còn chưa đủ trầm ổn, nếu phong hắn làm Hỗn Độn Đệ Cửu Thành Chủ, e rằng sẽ rước lấy dị nghị.”
Hỗn Độn Đệ Nhị Thành Chủ xua tay cười cười, nói: “Có thể lĩnh ngộ Oa Hậu Đại Thánh pháp tướng, liền coi như là đệ tử của Oa Hậu Đại Thánh, hắn không có tư cách làm Hỗn Độn Đệ Cửu Thành Chủ, ai có tư cách làm?”
“Quyền lợi của Hỗn Độn Thành Chủ quá lớn, chuyện này còn cần thận trọng, hay là xin chỉ thị Đệ Nhất Thành Chủ một chút?” Hỗn Độn Đệ Lục Thành Chủ nói.
Hỗn Độn Đệ Nhị Thành Chủ nói: “Đây chính là ý của Đệ Nhất Thành Chủ.”
Các vị Hỗn Độn Thành Chủ khác lập tức đều không có dị nghị nữa.
Hỗn Độn Đệ Nhất Thành Chủ là thành chủ thực sự của Hỗn Độn Thiên Thành, địa vị không ai có thể so sánh, đã là ý của ông ta, vậy thì cái ghế Hỗn Độn Đệ Cửu Thành Chủ này của Phong Phi Vân coi như ngồi vững rồi.
Phong Phi Vân cũng không từ chối, đội cái danh hiệu này sau này lúc làm việc cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Đương nhiên hắn cũng biết mấy lão già này cho hắn vị trí này, khẳng định cũng có mục đích, ví dụ như Vạn Tộc Luận Đạo Hội không lâu sau đó, đã hắn hiện tại đã trở thành Hỗn Độn Đệ Cửu Thành Chủ, vậy thì nhất định phải tham gia, hơn nữa còn phải ra sức vì nhân tộc.
Trên đời này xưa nay không có bữa trưa miễn phí, ngồi ở vị trí nào, thì phải làm chuyện như thế ấy.
“Không lâu sau chính là Vạn Tộc Luận Đạo Hội, chia làm Vương Giả Luận Đạo và Chí Tôn Luận Đạo. Nhân tộc có ý muốn mượn lần luận đạo hội này, xung kích Thái Cổ Thánh Tộc, cho nên bất kể là Vương Giả Luận Đạo hay là Chí Tôn Luận Đạo, nhân tộc chúng ta đều phải thể hiện tuyệt đối cường thế và ưu tú, cho dù không so được với Tứ Đại Yêu Tộc, cũng nhất định phải so được với ba mươi sáu đại Thái Cổ Thánh Yêu Tộc.” Hỗn Độn Đệ Nhị Thành Chủ giống như một con hồ ly già, sau khi giao lệnh bài Hỗn Độn Đệ Cửu Thành Chủ cho Phong Phi Vân, mới từ từ nói như vậy.
Trong lòng Phong Phi Vân cười cười, nói: “Đã hiểu.”
Hỗn Độn Đệ Nhị Thành Chủ nói: “Vương Giả Luận Đạo Hội giao cho các ngươi, các ngươi thể hiện càng ưu tú, trợ giúp đối với việc nhân tộc xung kích Thái Cổ Thánh Tộc càng lớn. Đã ngươi đã biết nên làm thế nào rồi, thì lui xuống đi!”
Phong Phi Vân hiện tại địa vị ngang hàng với bọn họ, tự nhiên cũng không cần phải hành lễ với bọn họ nữa, cơ thể khẽ động, liền biến mất tại chỗ.
Trong tay Phong Phi Vân thưởng thức lệnh bài Hỗn Độn Đệ Cửu Thành Chủ, khóe miệng treo vài phần ý cười, từng bước đi xuống từ bậc đá lát bằng ngọc thạch, từ xa đã nhìn thấy dưới bậc đá đứng một nữ tử mặc áo lụa xanh nhạt, che mặt, giống như một pho tượng phỉ thúy hình người.
Phong Phi Vân thu lệnh bài lại, sau đó đón lấy, cười nói: “Thánh Nữ điện hạ, cũng tới bái kiến mấy vị Hỗn Độn Thành Chủ?”
Thân tư Hiên Viên Nhất Nhất mảnh mai, giống như một vầng trăng khuyết, thanh lệ xuất trần, mộng ảo xinh đẹp, đôi mắt hạnh như chứa sương nước, cũng không nhìn Phong Phi Vân, mà nhìn về một tòa tiên cung lơ lửng phía xa, nói: “Ta đã đợi ngươi ở đây ba canh giờ.”
“Hóa ra Thánh Nữ điện hạ là chuyên môn tới tìm ta.” Phong Phi Vân cười cười nói: “A, Thất quận chúa không đi cùng Thánh Nữ điện hạ?”
Hiên Viên Nhất Nhất liếc hắn một cái, nói: “Tô Tử từng nói, nàng và ngươi có thù không đội trời chung, sớm muộn gì cũng sẽ tìm ngươi tính sổ.”
Phong Phi Vân ít nhất cười một cái, cũng không quá để trong lòng, “Nữ tử khác gặp phải chuyện này vui mừng còn không kịp, nàng vậy mà bài xích như thế, thế giới của nữ hán tử thật sự không thể hiểu nổi. Thánh Nữ điện hạ nếu không có chuyện gì quá quan trọng, vậy ta đi trước đây, Cửu Thiên Tiên Tử tối nay hẹn ta cùng dạo Hỗn Độn Thiên Thành, ta cũng không thể thất tín với giai nhân. Ngày mai ta sẽ đích thân đến bái phỏng Cổ Kiếm Trai.”
“Chuyện của ta, rất quan trọng.”
Cổ kiếm sau lưng Hiên Viên Nhất Nhất bỗng nhiên rời vỏ, phát ra một tiếng rồng ngâm, từ trước trán Phong Phi Vân sát da đầu rơi xuống, gọt đứt hai sợi tóc. Phong Phi Vân lập tức dừng bước, cảm giác sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra ngoài.
Cổ kiếm tự động bay về vỏ!
Phong Phi Vân cuối cùng vẫn không bước ra bước kia, không ngờ Hiên Viên Nhất Nhất lúc hung dữ lên, quả thực bá đạo như nữ ma đầu.
“Được… lấy đi thôi!”
Phong Phi Vân cuối cùng không đi phó ước Cửu Thiên Yên Vũ, cùng Hiên Viên Nhất Nhất trở về Cổ Kiếm Trai.
“Ngươi thật sự quen biết một vị Thánh Linh Đế gia?” Mắt đẹp Hiên Viên Nhất Nhất liên liên, trong mắt mang theo vài phần thần sắc mong đợi, giống như hai ngôi sao trong suốt.
Phong Phi Vân không giải thích quá nhiều, trực tiếp lấy Đế Thánh Bội và Hoàng Thạch Cổ Quan ra, nắp quan tài mở ra, bên trong thánh quang mịt mờ, trong thánh quang nằm một cỗ cổ thi khô bại rách nát, tản mát ra thánh linh chi khí vô cùng to lớn.
Phong Phi Vân nói: “Đây là thi cốt của tiên hiền Đế gia ‘Đế Trủng’, ta từng đáp ứng tiền bối phải đưa thi cốt của ông ấy về Đế gia. Đã nàng là người Đế gia, vậy thì hiện tại chuyện này giao cho nàng, ta cũng coi như hoàn thành di nguyện cuối cùng của tiền bối.”
Đây chính là tiên tổ của Đế gia.
“Vị Thánh Linh ra tay tại Thủy Nguyệt Thiên Cảnh kia chính là tổ sư? Ông ấy còn có ý niệm bất diệt?” Hiên Viên Nhất Nhất quỳ lạy Đế Trủng trong quan tài, vô cùng kích động, đây là di thể của tiên tổ, lưu lạc bên ngoài ức vạn năm, hiện tại cuối cùng đã trở về.