**CHƯƠNG 990: THẨM VẤN**
“Diệt Thế Thần Bi!”
Cơ thể Phong Phi Vân càng lúc càng lạnh, hoạt tính của phượng cốt đang trôi đi, thánh linh chi khí bị đánh tan, căn bản không có bất kỳ sức mạnh nào có thể ngăn cản sức phá hoại của Diệt Thế Thần Bi.
Hiên Viên Nhất Nhất cũng kinh hãi, một bước bước ra, chỉ xích thiên nhai, đi tới trước mặt Phong Phi Vân, che chở hắn ở sau lưng, quan tâm nói: “Thế nào rồi?”
Sắc mặt Phong Phi Vân trắng bệch, lấy vết thương ở ngực làm trung tâm lại có một luồng khí lưu màu đen chết chóc lan tràn ra toàn thân, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “Không sao.”
Nói xong lời này, hắn liền nhắm hai mắt lại, cơ thể giống như diều đứt dây rơi xuống phía dưới.
Đùa gì vậy, vào thời Thái Cổ, bị khí tức của Diệt Thế Thần Bi dính vào, ngay cả Thánh Linh cũng phải chết, huống chi hắn hiện tại còn cách cảnh giới Thánh Linh tương đối xa.
“Phong Phi Vân…” Hiên Viên Nhất Nhất thất kinh.
“Ha ha! Dính phải khí tức của Diệt Thế Thần Bi, hẳn phải chết không nghi ngờ, cho dù là Thánh Linh cũng cứu không được hắn.” Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ triển khai Nhật Nguyệt Bảo Ấn, oanh kích về phía Hiên Viên Nhất Nhất, “Thiên Nhai Thước đặt trong tay ngươi, quả thực chính là phí phạm của trời.”
Hiên Viên Nhất Nhất chỉ đành triển khai Thiên Nhai Chỉ Xích Bộ né tránh, nhưng vẫn bị Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ ép đến hiểm tượng hoàn sinh.
Miệng của Hoàng Thạch Cổ Quan, bị Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ canh giữ, căn bản không trốn ra được.
Nàng muốn lợi dụng Thiên Nhai Thước đánh nát Hoàng Thạch Cổ Quan, nhưng Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ căn bản không cho nàng cơ hội này, ép nàng chỉ có sức phòng thủ.
Rất nhanh nàng đã bị sức mạnh to lớn của Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ đánh bị thương, bị trấn áp cũng là chuyện sớm muộn.
Phong Phi Vân thật sự chết rồi?
Tự nhiên là chưa.
Trong cơ thể Phong Phi Vân có một giọt Đại Thánh tinh huyết, giống như một ngọn đèn thần không tắt, ngay cả tử vong chi khí của Diệt Thế Thần Bi cũng không thể tới gần giọt Đại Thánh tinh huyết kia.
Giọt Đại Thánh tinh huyết này bảo vệ Thánh Linh nội đan của Phong Phi Vân.
“Diệt thế chi khí thật mạnh mẽ, dù chỉ có một sợi nhỏ cũng cường hoành vô cùng, phượng cốt, thánh linh chi khí đều không thể ngăn cản, chỉ có Đại Thánh tinh huyết có thể miễn cưỡng chống lại. Hiện tại phải làm sao? Đại Thánh tinh huyết chỉ có thể ngăn cản nhất thời, một khi cạn kiệt, chính là ngày chết của mình.”
Phong Phi Vân nghĩ tới Thanh Đồng Cổ Chu, từng nhìn thấy một đạo hư ảnh của Diệt Thế Thần Bi bay qua trong thế giới bên trong cổ chu, trên hư ảnh cũng mang theo diệt thế chi lực, nhưng Thanh Đồng Cổ Chu lại có thể chịu tải nó, mà không sợ bị hủy diệt.
Hiện tại chỉ có Thanh Đồng Cổ Chu mới có thể cứu mình một mạng.
Suy nghĩ của Phong Phi Vân là chính xác, khi “Long Mã Hà Đồ” trên Thanh Đồng Cổ Chu vận chuyển, lập tức sinh ra một cái lốc xoáy trong cơ thể hắn, hút điên cuồng diệt thế chi lực vào trong Thanh Đồng Cổ Chu.
Về phần trong Thanh Đồng Cổ Chu sẽ xảy ra biến hóa gì Phong Phi Vân lại không biết được, ít nhất diệt thế chi lực trong cơ thể hắn đều biến mất, lấy Thánh Linh nội đan làm trung tâm, sinh cơ bắt đầu khôi phục nhanh chóng.
Rất nhanh Phong Phi Vân lại trở nên sinh cơ bừng bừng, liên tiếp nuốt mười viên Vũ Hóa Huyết Đan, huyết khí trong cơ thể cũng nhanh chóng cường thịnh lên.
“Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ.” Phong Phi Vân mở hai mắt ra, trong ánh mắt hàn khí âm u.
Hắn không mạo muội ra tay, trong tay Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ nắm giữ một mảnh Diệt Thế Thần Thạch nhỏ, đó chính là vũ khí mang tính hủy diệt.
Ánh mắt Phong Phi Vân, nhìn chằm chằm vào thi thân của Đế Trủng.
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ tưởng rằng Phong Phi Vân đã chết hẳn, căn bản không phân ra thần thức đi quản hắn, mà là toàn lực đối phó Hiên Viên Nhất Nhất, đây chính là Thánh Nữ của Thủy Nguyệt Thiên Cảnh, trong tay còn nắm giữ một kiện thánh linh khí.
Hắn nhất định phải đánh giết nàng, hơn nữa phải đoạt lấy thánh linh khí trong tay nàng.
“Hừ hừ! Thế hệ mới có thể đạt tới tu vi như thế, thật sự khiến người ta cảm thấy sợ hãi, nếu cho ngươi thêm vài chục năm thời gian, há chẳng phải tu vi đều muốn vượt qua lão phu.” Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ vô cùng ghen tị, mình tu luyện hơn hai vạn năm mới đạt tới cảnh giới Vũ Hóa đệ thất trọng, Hiên Viên Nhất Nhất và Phong Phi Vân mới tu luyện mấy chục năm đã có thể chống lại hắn, loại thiên phú này tuyệt đối có tư cách xung kích Thánh Linh.
Hiên Viên Nhất Nhất tuy nắm giữ thánh linh khí, nhưng tu vi chênh lệch quá lớn với Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ, cho dù nắm giữ thánh linh khí cũng chỉ có thể gây ra thương tổn có hạn cho hắn, muốn đánh giết Bán Thánh, quả thực khó như lên trời.
Cuối cùng nàng vẫn bị Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ bắt giữ.
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ đoạt lấy Thiên Nhai Thước, trong mắt tràn đầy hưng phấn, cơ thể đều kích động đến run rẩy, ngón tay không ngừng vuốt ve Thiên Nhai Thước, “Thánh linh khí a! Cả nhân tộc cộng lại cũng không có mười kiện, mỗi một kiện đều là thánh binh hủy thiên diệt địa, Thủy Nguyệt Thánh Thần vậy mà yên tâm giao một kiện thánh linh khí cho một con nhóc, nàng ta có thể phát huy ra mấy phần uy lực của thánh linh khí? Quả thực không hiểu sự trân quý của thánh linh khí. Có kiện thánh linh khí này, dưới Thánh Linh người có thể chiến một trận với ta không còn nhiều nữa. Ha ha…”
Tiếng cười của Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ im bặt, giống như đột nhiên bị người ta bóp cổ, bỗng nhiên xoay người, vô cùng khiếp sợ nhìn chằm chằm Phong Phi Vân đang lơ lửng sau lưng hắn, quả thực giống như nhìn thấy lệ quỷ.
“Ngươi… ngươi chưa chết?” Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ nói.
Phong Phi Vân nói: “Ta đã chưa chết, người chết kia tự nhiên chính là ngươi rồi.”
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ khiếp sợ trong một khoảnh khắc, liền lại cười lên, nói: “Tiểu tử, ngươi nếu nhân lúc ta vừa rồi không chú ý trốn ra khỏi Hoàng Thạch Cổ Quan, có lẽ hôm nay ngươi còn có cơ hội sống sót, nhưng hiện tại mà… ta chỉ có thể lần nữa tiễn ngươi xuống địa ngục.”
“Địa ngục chưa từng đi, Quỷ Môn Quan ngược lại xông qua một lần.” Phong Phi Vân cười nói.
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ nắm giữ Thiên Nhai Thước, ngay cả Chuẩn Thánh cũng chưa chắc được hắn để vào mắt, huống chi còn là một tiểu bối thế hệ mới, tùy tiện một thước là có thể đánh hắn hồn phi phách tán.
Hắn giơ Thiên Nhai Thước lên, nhưng còn chưa đánh ra, lại bị một cánh tay khô héo tát bay, khuôn mặt già nua bị đánh lõm xuống, gò má và hàm dưới bị đánh nát, mắt đều bị đánh nổ một con, dáng vẻ nói không nên lời dữ tợn.
“Ai…” Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ kinh hoàng nói.
“Vù!”
Đế Trủng giống như quỷ mị đứng trước mặt hắn, không mặc Long Lân Phượng Bì Y, cơ thể thối rữa không ra hình người, máu thịt nhăn nheo, giống như một cái xác khô, cứ như vậy nhìn chằm chằm Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ.
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ vừa rồi bị ông ta một tát đánh nát nửa cái đầu, trong lòng tức giận đến cực điểm, vội vàng ngưng tụ sức mạnh vào trong Thiên Nhai Thước, một luồng thánh linh vĩ lực bộc phát ra từ trong Thiên Nhai Thước, khí tức cường hoành hơn gấp ba mươi lần so với lúc Hiên Viên Nhất Nhất sử dụng.
Hoàng Thạch Cổ Quan đều bị luồng sức mạnh này chống vỡ.
“Bành!”
Đế Trủng lại là một tát quất tới, trực tiếp đánh đầu Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ vào trong cơ thể, chỉ còn lại hai vai, giống như biến thành một cái xác không đầu.
“Bành!”
Đế Trủng lại là một tát, đánh nát cánh tay Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ, đoạt lấy Thiên Nhai Thước và Diệt Thế Thần Thạch, phân biệt ném cho Hiên Viên Nhất Nhất và Phong Phi Vân.
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ tuy bị đánh không ra hình người, nhưng sinh mệnh lực mạnh mẽ, cũng không chết đi, rất nhanh đầu lâu đã mọc ra, cánh tay cũng mọc ra, trong mắt tràn đầy kinh hoàng, “Thánh Linh…”
Cơ thể hắn bay lên trên, muốn chạy trốn.
“Bành!”
Lần này Đế Trủng ra tay độc ác, trực tiếp đánh nát ba đạo linh hồn của Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ, trọng thương hắn, đánh đến mức chỉ có thể quỳ rạp trên mặt đất, trong miệng không ngừng thổ huyết, ngay cả sức đứng lên cũng không có.
Đây không phải là Đế Trủng không giết được hắn, mà là Phong Phi Vân hiện tại còn không muốn cho hắn chết.
Thánh Linh nội đan trong cơ thể Đế Trủng lại bay ra, cơ thể tự động ngã xuống đất, khí tức trên người cũng thu liễm trở về.
Phong Phi Vân thu hồi Thánh Linh nội đan vào trong cơ thể, đi đến trước mặt Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ, nói: “Nói cho ta biết, ngươi có phải là kẻ nằm vùng vực ngoại không?”
“Khụ khụ…” Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ quỳ rạp trên mặt đất, nhanh chóng phát ra tiếng cười già nua mà âm sâm, trong miệng không ngừng chảy máu, “Tiểu tử, ngươi cũng xứng thẩm vấn lão phu?”
Ánh mắt Phong Phi Vân trở nên lạnh lẽo, nói: “Ngươi tốt nhất nói cho ta biết danh sách kẻ nằm vùng vực ngoại, như vậy sẽ chịu ít đau khổ hơn rất nhiều.”
Khó khăn lắm mới bắt được một con cá lớn, Phong Phi Vân quyết định phải thẩm vấn thật kỹ, nếu có thể từ trong miệng hắn biết được những kẻ nằm vùng vực ngoại khác, như vậy có thể chủ động xuất kích, mà không cần bị động đợi bọn họ tới giết mình.
Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ cười càng thêm dữ tợn, nói: “Ngươi quá coi thường ý chí của Bán Thánh rồi. Ặc…”
Phong Phi Vân nhíu mày thật sâu, đột nhiên sắc mặt biến đổi, Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ vậy mà muốn tự bạo, nếu một vị Bán Thánh tự bạo, vậy thì hắn và Hiên Viên Nhất Nhất đều nhất định sẽ chôn cùng hắn.
Hắn vội vàng đánh ra một đạo tử kiếp lực, trấn sát triệt để Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ, tất cả linh hồn đều chết đi, hóa thành một cái xác chết ngã xuống đất.
Phong Phi Vân không có chút vui vẻ nào, sắc mặt xanh mét, ý chí của những người này quá kiên định, một khi thân phận bại lộ, liền lập tức tự bạo, căn bản không thể hỏi ra bất kỳ thứ gì từ trong miệng bọn họ.
“Cũng đúng, Thủy Nguyệt Đình tốn cái giá lớn như vậy, thậm chí Thánh Linh đều bị nàng dẫn ra, nhưng lại không bắt sống được một ai, đều tự bạo mà chết. Ngay cả nàng cũng bó tay hết cách với những kẻ nằm vùng vực ngoại này, huống chi là ta hiện tại.”
Phong Phi Vân cũng không thu được bất kỳ thứ gì hữu dụng trên người Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ, chỉ có lượng lớn linh thạch, đan dược, linh khí.
Gọi Địa Ngục Diêm La và Kỳ Lân Vương hai cỗ khôi lỗi này ra, giao thi thể Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ cho chúng nó, thi thể Bán Thánh đối với chúng nó mà nói chính là đan dược tốt nhất.
Trong trận chiến Thủy Nguyệt Thiên Cảnh, hai cỗ khôi lỗi này đều nhận được lợi ích to lớn, cắn nuốt rất nhiều huyết thi cường đại, chiến lực đột nhiên tăng mạnh.
Sau khi cắn nuốt cỗ huyết thi Bán Thánh này, chúng nó lại tăng mạnh một đoạn, đã sở hữu thực lực chiến một trận với tân sinh đại vương giả.
Sau khi bước ra khỏi Hoàng Thạch Cổ Quan, Phong Phi Vân liền rời khỏi Cổ Kiếm Trai, đi tới Oa Hậu miếu.
Mà Hiên Viên Nhất Nhất thì đi truyền chuyện này về Thủy Nguyệt Thiên Cảnh, Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ dù sao cũng là nhân vật lớn của nhân tộc. Hắn đột nhiên biến mất, tự nhiên phải cho người đời một lời giải thích, do Thủy Nguyệt Thánh Thần ra mặt giải thích tự nhiên là tốt nhất.
Thông qua trận chiến với Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ này, Phong Phi Vân cũng phát hiện ra thiếu sót của mình, tuy sở hữu thực lực chống lại Bán Thánh, nhưng khi thực sự giao thủ vẫn thiếu sót rất nhiều thứ, ví dụ như, năng lực ứng biến, năng lực khống chế đối với đạo tắc, còn có chính là khí thế bản thân nên có, hắn đều còn kém những lão bối Bán Thánh kia một đoạn dài, những thứ này đều phải đích thân đi thể hội, trưởng thành trong chiến đấu, không phải một giấc mộng kiếp trước là có thể bù đắp.
Đương nhiên đây đều là hắn trong tình huống không hóa rồng, nếu hóa rồng, chiến lực khẳng định càng thêm khủng bố, đủ để đánh bại Thất Trọng Bán Thánh. Huống chi hắn còn có Long Lân Phượng Bì Y, nếu mặc thêm Long Lân Phượng Bì Y, tu vi khẳng định có thể chống lại Chuẩn Thánh.
Nhưng số lần hắn hóa rồng càng nhiều, sau khi hóa rồng, yêu tính và ma tính trong cơ thể càng khó khống chế, chưa đến vạn bất đắc dĩ vẫn không thể sử dụng chiêu này, trời mới biết sau này yêu tính và ma tính có phản khống chế hắn hay không?
Nếu hắn vừa rồi dùng phương thức hóa rồng đánh bại Hỗn Độn Đệ Tứ Thành Chủ, giờ phút này, trinh tiết của Hiên Viên Nhất Nhất khẳng định khó giữ, Thủy Nguyệt Đình giết hắn mới là lạ.