**CHƯƠNG 1079: ĐẠI THÁNH CHI ĐẠO, TRẤN ÁP CHƯ THÁNH**
Khi đạt được viên đá diệt thế này, Phong Phi Vân đã cảm thấy nó rất bất phàm, cảm thấy nó và Diệt Thế Thần Bia có liên hệ to lớn.
Nhưng, nằm mơ cũng không nghĩ tới, trong một viên đá nhỏ xíu, lại ẩn chứa cả một tòa vũ trụ.
Một hạt cát chứa thế giới!
Thế giới mà Thánh Linh có thể giấu trong hạt cát, luôn có kích thước giới hạn.
Muốn giấu một tòa vũ trụ trong một hạt cát, cho dù lấy Thánh Linh trí tuệ hiện tại của Phong Phi Vân, cũng là một chuyện không thể tưởng tượng nổi.
"Rơi xuống từ Vân Chi Tiên Giới, chẳng lẽ đây là thủ đoạn của Tiên nhân?" Phong Phi Vân nhìn chằm chằm Diệt Thế Thần Bia Chi Tâm trong lòng bàn tay Nữ Ma, hạt châu lấp lánh, quang mang chói mắt.
Nữ Ma nói: "Vân Chi Tiên Giới chỉ là truyền thuyết, tính chân thực ngay cả ta cũng nhìn không thấu, hoặc giả Đại Thánh cũng có thể làm được."
"Ngươi từng không phải là cảnh giới Đại Thánh sao?" Phong Phi Vân vẫn luôn cho rằng Thái Cổ Thất Đại Hung Ma đều là cảnh giới Đại Thánh, hẳn là có thể biết thủ đoạn của Đại Thánh có thể đạt tới trình độ nào.
Nữ Ma lắc đầu, nói: "Nếu ví ngươi như một con tôm nhỏ trong biển cả, mà ta chính là Thần Long có thể dời sông lấp biển trong đại dương, nhưng Đại Thánh lại là cả đại dương. Thần Long cho dù cường đại thế nào, cũng không thể lớn hơn đại dương. Đương nhiên, đại dương muốn giết chết con tôm nhỏ ngươi tự nhiên là dễ như trở bàn tay, nhưng đại dương lại không giết chết được Thần Long, tối đa chỉ có thể trấn áp Thần Long."
"Vậy chúng sinh thì sao?" Phong Phi Vân cảm thấy Nữ Ma ví hắn thành tôm nhỏ là coi thường hắn rồi.
Nữ Ma nói: "Chúng sinh chính là vô số vi trùng trong biển cả, nếu bọn họ không thể lột xác thành tôm nhỏ, như vậy cũng chỉ có thể vĩnh viễn trở thành thức ăn của tôm nhỏ."
Trong mắt nàng, chúng sinh lại chỉ là vi trùng.
Phong Phi Vân lần này coi như phục rồi, nói: "Vậy Thần Long lần nữa lột xác, có phải liền có thể biến thành đại dương?"
Đôi mắt đẹp của Nữ Ma cực kỳ sáng ngời, lông mi vừa dài vừa cong, mũi ngọc tinh xảo, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc dài, ngừng thật lâu, nói: "Thần Long và đại dương là hai loại hình thái vật chất, nhìn như chỉ kém một bước, nhưng không lĩnh ngộ được chân lý lột xác, như vậy vĩnh viễn đều không thành được đại dương, vĩnh viễn đều chỉ có thể là một con Thần Long."
Phong Phi Vân cười nói: "Thần Long nếu đủ cường đại cũng có thể vật lộn với đại dương, cũng có thể thôn phệ hải dương, thổ tức thành sương mù, phun nước hóa mưa, mưa rơi xuống cũng có thể thành hải dương, bản thân Thần Long chẳng phải là một tòa hải dương di động? Thần Long nhất nhật đằng phong khởi, phù diêu trực thượng hải thiên tế. Nguyện hóa hải dương hóa hải dương, nguyện thi vân vũ thi vân vũ." (Thần Long một ngày cưỡi gió nổi, bay thẳng lên tận chân trời biển. Nguyện hóa đại dương thành đại dương, nguyện làm mây mưa làm mây mưa.)
Nữ Ma hơi ngẩng đầu lên, giương cái cổ trắng ngần thon dài, nhìn chằm chằm Phong Phi Vân, mâu quang ngưng thị, không nhúc nhích.
Phong Phi Vân bị ánh mắt nàng nhìn đến mức ngại ngùng, ngượng ngùng nói: "Nữ Ma đại nhân, ngài sao vậy?"
"Thần Long nhất nhật đằng phong khởi, phù diêu trực thượng hải thiên tế. Nguyện hóa hải dương hóa hải dương, nguyện thi vân vũ thi vân vũ."
Nữ Ma đứng im ở đó thể ngộ lời Phong Phi Vân vừa nói, đôi mắt đều ngưng cố, giống như hóa thành tượng đá.
"Nữ Ma đại nhân?" Phong Phi Vân gọi thêm một tiếng.
Mao Lão Thực nhìn chằm chằm Nữ Ma, cẩn thận từng li từng tí nói: "Nữ Ma đại nhân nghe lời của ngươi, dường như có sở ngộ."
Phong Phi Vân tự nhiên nhìn ra được Nữ Ma đang ngộ đạo, nhưng lại không tin mình là "tôm nhỏ" lại có thể chỉ điểm "Thần Long".
Hồi lâu sau, Nữ Ma mới động đậy con ngươi, trực tiếp ngồi xếp bằng trong hư không hỗn độn, nói: "Phong Phi Vân, ta muốn lập tức ở đây thể ngộ ba tháng. Ba tháng này ngươi có thể đi làm chuyện ngươi nên làm, ba tháng sau tới đây tìm ta, cùng ta đi Tiểu Linh Tiên Giới. Nếu ngươi không tới tìm ta, ta liền sẽ đi tìm ngươi, hậu quả tự mình nắm chắc!"
Nói xong lời này, nàng liền nhắm hai mắt lại, ngồi ở đó, không nhúc nhích.
Phong Phi Vân còn rất nhiều việc phải làm, tự nhiên là rời đi.
Theo Nữ Ma đi Tiểu Linh Tiên Giới khẳng định là chuyện cửu tử nhất sinh, trước đó, nếu có thể để tu vi khôi phục thì tốt rồi.
"Vãn bối Phong Phi Vân, bái kiến Phật Sư."
Trong doanh trướng của Nhân tộc, Phật Tàm Tử khoác cà sa, ngồi ở vị trí cao nhất.
Trong doanh trướng này đều là cao tầng của Nhân tộc, từng người đều rất kích động, rất nhiều người đang quỳ lạy vị Phật môn thánh tăng này của Nhân tộc.
Di Châu Hỗn Nguyên Đại Thế Giới, cường giả của các chủng tộc khác cũng chạy tới, đều đứng bên ngoài doanh trướng, muốn gặp vị thánh tăng có thể đánh một trận với Thái Cổ hung ma này.
Phật Tàm Tử như một pho tượng đất ngồi ở đó, không nhúc nhích, thân như bàn thạch, toàn thân đều là kim mang, nhìn chằm chằm Phong Phi Vân, cười nói: "Lấy thân Bán Yêu đánh vỡ nguyền rủa, tu thành Thánh Quả, cha ngươi, mẹ ngươi nếu biết, khẳng định sẽ rất vui mừng."
Phong Phi Vân nói: "Chuyện này còn phải đa tạ truyền thừa Phật Sư lưu lại, nếu không phải khí vận của Phật Sư gia trì, ta nghĩ hẳn là không đi được đến bước ngày hôm nay."
Phật Tàm Tử nói: "Ngươi thật sự quyết định muốn cùng nữ ma đầu đi Tiểu Linh Tiên Giới đoạt Diệt Thế Thần Bia?"
Phong Phi Vân cười khổ một tiếng, nói: "Nữ Ma sinh tính bá đạo, không cho phép bất luận kẻ nào làm trái ý nàng, ta nếu không đáp ứng nàng, e rằng nàng giận dữ, sẽ đem toàn bộ Nhân tộc chém tận giết tuyệt."
"Chuyện này ngươi tự mình nắm chắc đi! Cùng Diệt Thế Ma Nữ sinh ra nhân quả, đối với ngươi mà nói chưa hẳn hoàn toàn là chuyện xấu, từ việc lúc trước nàng và Vũ Hóa Thiên Tôn đối địch, liền có thể nhìn ra, nàng cũng không chỉ đơn thuần coi ngươi như một quân cờ." Phật Tàm Tử thở dài một tiếng.
Phong Phi Vân không tỏ rõ ý kiến nói: "Không biết Phật Sư tiếp theo có tính toán gì?"
Phật Tàm Tử bảo tướng cười một tiếng, nhìn qua trường không, nói: "Thánh Linh của Di Châu Hỗn Nguyên Đại Thế Giới đều đã đi Tiểu Linh Tiên Giới, bọn họ khẳng định là đi làm một đại sự, Thánh Linh vực ngoại cũng khẳng định đều chạy tới. Chiến trường nơi đó nói không chừng so với nơi này thảm liệt gấp mười lần, trăm lần, ta tự nhiên cũng là muốn đi! Ngươi tự mình bảo trọng đi!"
Nói xong lời này, Phật Tàm Tử liền hóa thành một đạo Phật quang, biến mất trong hư không.
Trong nháy mắt, khí tức của hắn liền hoàn toàn biến mất ở đại thế giới này.
Nỗi lo lắng trong lòng Phật Tàm Tử, cũng là nỗi lo lắng trong lòng Phong Phi Vân. Tại Tiểu Linh Tiên Giới hoặc là trong tinh không hạo hãn vô ngần, khẳng định còn đang diễn ra một trận đại chiến dịch cấp bậc Thánh Linh, nếu không sẽ không chỉ có chút ít Thánh Linh vực ngoại như vậy đi tới Di Châu Hỗn Nguyên Đại Thế Giới.
Trên Thanh Đồng Cổ Chu.
Kim Thạch Thánh Tôn bị thần liên trấn phong, toàn thân thánh lực cuồn cuộn, muốn chấn vỡ thần liên đào thoát, làm cho thần liên rung động "loảng xoảng".
"Bùm!"
Ô Lan hoành kiếm quét ngang, đem hắn oanh kích ra ngoài.
"Sư muội, ngươi cư nhiên đánh ta?" Kim Thạch Thánh Tôn lăn lộn trên boong tàu thanh đồng, chấn động Thanh Đồng Cổ Chu không ngừng lắc lư.
Ô Lan cung cung kính kính cúi đầu trước Phong Phi Vân, nói: "Ta chỉ có sư tôn, không có sư huynh."
"Đồ nhi ngoan."
Phong Phi Vân nhẹ nhàng ôm Ô Lan vào lòng, bàn tay ôm eo thon của nàng, đi đến trước mặt Kim Thạch Thánh Tôn, cười nói: "Thần phục ta, hoặc là chết."
"Ha ha! Phong Phi Vân tiểu nhi, chỉ bằng ngươi cũng muốn bản tôn thần phục?" Kim Thạch Thánh Tôn bay ngang lên, đâm về phía Phong Phi Vân.
"Bùm!"
Hắn lại bị Ô Lan một kiếm quét ngang ra ngoài, thân thể đập vào Thiết Bố Thần Phàm, lăn xuống.
Thanh Đồng Cổ Chu đang bay về phía Mộ Phủ.
Phong Phi Vân thở dài một tiếng, "Xem ra còn phải trấn áp hắn một đoạn thời gian, đổi người tiếp theo."
Phong Phi Vân tế ra một tôn Tam Muội Chân Hỏa Lò, đem Kim Thạch Thánh Tôn thu vào, trấn áp trong lò, sau đó lại thả tôn Thánh Linh thứ hai ra.
Nhạc Tước Linh bởi vì Thánh Linh trí tuệ bị Mao Lão Thực phong bế, lại bị trấn áp trong Tam Muội Chân Hỏa Lò, giờ phút này tu vi còn chưa khôi phục, có chút ngơ ngơ ngác ngác, nhưng cũng hiểu được tình cảnh của mình rất hung hiểm, thế là vội vàng ngồi xếp bằng xuống, khôi phục tu vi.
"Ô Lan, ngươi đi phong bế tu vi của nàng, lột Cửu Long Hỏa Thần Khải trên người nàng xuống." Phong Phi Vân ra lệnh.
Tồn tại cấp bậc Thánh Linh, tu vi gần như không thể bị phong bế, chỉ có thể ngắn ngủi cấm cố, thời gian dài, cấm cố liền sẽ bị Thánh Linh tự hành xông mở.
Khải giáp trên người Nhạc Tước Linh nãi là cấp bậc Thánh Linh khí mẫn, bị Ô Lan lột xuống.
Tu vi trên người Nhạc Tước Linh bị áp chế, nửa quỳ trên mặt đất, không có ý tứ thần phục.
"Phong Phi Vân, thua trong tay ngươi, ta tâm phục khẩu phục." Nhạc Tước Linh lạnh lùng nhìn chằm chằm Phong Phi Vân.
Nàng giao thủ với Phong Phi Vân không dưới ba lần, mỗi một lần đều thảm bại.
"Đã tâm phục khẩu phục, vậy thì thần phục ta đi!" Phong Phi Vân rất trực tiếp nói.
Nhạc Tước Linh cười lạnh, nói: "Thánh Linh có thể bị đánh bại, Thánh Linh có thể chịu thua, nhưng tôn nghiêm của Thánh Linh sẽ không bị đè sập, khí tiết của Thánh Linh sẽ không ngã."
"Nếu có canh Mạnh Bà thì tốt rồi, đến lúc đó khẳng định để ngươi ngoan ngoãn thần phục." Phong Phi Vân thở dài.
Yêu Hoàng Kiếm có lẽ có thể trấn áp linh hồn Thánh Linh, nhưng điều này khẳng định là cần tu vi của Phong Phi Vân đạt tới độ cao nhất định mới có thể làm được, lấy tu vi Thông Thiên Thánh Cảnh hiện tại của Phong Phi Vân, muốn để Nhạc Tước Linh thần phục, đó gần như là chuyện không thể làm được.
"Nhị đại gia, hay là chúng ta lột sạch quần áo nàng, đưa nàng đến thanh lâu tiếp khách?" Mao Lão Thực nói.
Phong Phi Vân khiếp sợ liếc nó một cái, nói: "Mao Lão Thực, suy nghĩ như vậy của ngươi rất nguy hiểm a! Rốt cuộc là ai dạy hư ngươi?"
"Huyết Giao thúc thúc từng bắt một nữ tu sĩ, chính là uy hiếp nàng như vậy, cuối cùng nữ tu sĩ kia thần phục." Mao Lão Thực rất nghiêm túc nói.
Phong Phi Vân giật mình, nói: "Nữ tu sĩ bình thường, ngươi dùng chiêu này đối phó nàng, tự nhiên có thể hữu dụng. Nhưng Thánh Linh lại khác, tâm cảnh của Thánh Linh đã kiên định như bàn thạch, cho dù là bỏ đi túi da, cũng có thể thành tựu vô thượng đại đạo. Thánh Linh cường đại nhất là cái gì? Là tâm của Thánh Linh, hồn của Thánh Linh, ý chí của Thánh Linh."
Nhạc Tước Linh cười lạnh nói: "Phong Phi Vân coi như ngươi còn có chút tự mình hiểu lấy, ngươi đối phó không được ta đâu."
"Thật sao?" Phong Phi Vân cười nói: "Chỉ là tạm thời đối phó không được ngươi thôi! Chờ ta đạt tới Vô Lượng Chân Thánh Cảnh, tin hay không ta bắt ngươi cởi sạch nhảy múa trước mặt ta, ngươi đều sẽ ngoan ngoãn nghe lời?"
Nhạc Tước Linh tức giận đến sắc mặt trắng bệch, toàn thân đều đang run rẩy, cấm chế trên người sắp bị xông phá!
Phong Phi Vân lập tức gọi ra Tam Muội Chân Hỏa Lò, đem nàng một lần nữa trấn áp vào trong.
Phong Phi Vân tổng cộng trấn áp ba tôn Thánh Linh, ngay cả Kim Thạch Thánh Tôn và Nhạc Tước Linh đều không thu phục được, rất hiển nhiên tu vi hiện tại của mình còn chưa trấn áp được Thánh Linh, cũng liền không thả tôn Thánh Linh thứ ba ra.
Tốc độ của Thanh Đồng Cổ Chu nhanh như tên rời cung, rất nhanh đã xuyên qua từng tầng không gian, đi tới Mộ Phủ.