**CHƯƠNG 1147: MÊ THẤT BẢN TÂM, HỒI ỨC HỒNG NGUYỆN**
Thái Cực Đạo Nhân đứng trên cổ thuyền bùn vàng, hai tay chắp sau lưng, trong tay nâng một khúc tiên cốt, tản mát ra ngọc quang doanh doanh, trong ánh mắt mang theo vẻ khinh thường nồng đậm: "Chỉ là một đám Thứ Tiên mà thôi, cũng dám đối địch với Bản Tiên?"
Hắn từ từ vươn bàn tay ra, một mảng tiên vân mờ mịt từ trên tiên cốt ngưng tụ ra, hấp thu toàn bộ tiên pháp mà những Thứ Tiên kia đánh tới, tiêu dung trong tiên vân.
Đây là xương của Tiếp Dẫn Đạo Nhân, tuy chỉ có một khúc nhỏ, nhưng trên xương lại ẩn chứa tiên đạo chí lý. Tiếp Dẫn Đạo Nhân chính là tồn tại có thể đánh một trận với Oa Hậu, một khúc xương hắn để lại, uy năng tự nhiên không phải Thứ Tiên có thể tưởng tượng.
"Oanh!"
Tên béo phì đầu heo tai lớn múa Cửu Xỉ Đinh Ba trong tay như cối xay gió, khuấy động phong vân thiên địa, rơi xuống cổ thuyền bùn vàng, rống to một tiếng: "Ăn của lão trư một bừa!"
Cửu Xỉ Đinh Ba oanh áp xuống đỉnh đầu Thái Cực Đạo Nhân, sức mạnh cường hoành đến cực điểm, quả thực đã sắp tiếp cận một đòn của Tiên nhân.
Lai lịch của tên béo phì đầu heo tai lớn này cũng tương đối ghê gớm, tại hạ giới chính là kinh thế chi tài, lực lớn vô cùng, trời sinh thánh thai, trăm năm thành Thánh, ngàn năm thành Đại Thánh, vạn năm thành Thứ Tiên, tại một tòa vũ trụ chính là nhân vật chỉ điểm giang sơn, tuyệt đại phong hoa. Nhưng khi bước vào Tiên Giới Chi Môn, lại phải đợi bên bờ Khổ Hải hơn tám trăm ức năm, oán khí trong lòng tự nhiên rất mãnh liệt.
"Bành!"
Thái Cực Đạo Nhân đánh khúc tiên cốt trong tay ra, tựa như ném ra một tinh cầu, ngay cả không gian cũng bị ép đến cong lại, tựa hồ muốn vỡ nát. Luồng sức mạnh cuồng bôn kia lập tức đánh bay Cửu Xỉ Đinh Ba trong tay tên béo, ngay cả tên béo cũng bị đánh ngã ngồi phịch xuống đất.
"Mẹ kiếp, mạnh quá!" Da tay trên cánh tay tên béo bị xé rách, suýt chút nữa bị phế bỏ.
Địa Hoàng toàn thân đều bùng cháy tiên hỏa, mang theo sức mạnh cường hoành vô bỉ, một quyền oanh xuống.
"Ào ào!"
Đồng thời, Thái Cực Đạo Nhân cũng đánh ra một quyền, quyền đầu xung kích ra, long trời lở đất, đánh cho Địa Hoàng bay ngược trở về.
Thứ Tiên giết lên cổ thuyền bùn vàng ngày càng nhiều, vây Thái Cực Đạo Nhân vào giữa, các loại thần thông đại thuật đều oanh kích ra.
Có thể đạt tới cảnh giới Thứ Tiên, không ai không phải là ức vạn dặm mới tìm được một, tuyệt đối không phải kẻ tầm thường, tự nhiên đều không dễ đối phó.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại không giống như tiên nhân tranh phong, ngược lại giống như một đám lưu manh đang đánh nhau, người bị đánh hội đồng chính là Thái Cực Đạo Nhân.
Thái Cực Đạo Nhân cười lạnh một tiếng: "Nhân tính luôn tham lam, cho dù là tiên nhân cũng không sửa được cái tật xấu này. Các ngươi đều hận ta không độ các ngươi qua biển, nhưng các ngươi đã từng nghĩ tới chưa, ta dựa vào cái gì phải độ các ngươi qua biển?"
"Ngươi đã ngồi ở vị trí người lái đò này, thì nên làm tốt chức trách của mình, lấy việc độ thiên hạ nhân, vì tất cả mọi người mà suy nghĩ. Đã không muốn làm người lái đò, tự mình rời đi là được, ai lại ngăn cản ngươi, dựa vào cái gì nhất định phải hủy diệt chư thiên vũ trụ hạ giới?" Có người nói.
Thái Cực Đạo Nhân đánh ra âm dương nhị khí, hóa thành một tòa Thái Cực Thần Đồ, thủ hộ lấy bản thân, cười nói: "Vậy hay là ai trong các ngươi tới làm người lái đò đi? Ta giao chức trách này cho hắn!"
Không có ai đáp lời!
Tiên Nhân Độ khẩu, từng đạo tiên quang lưu động, sát phạt chi khí không ngừng xuyên qua, những ngôi sao khổng lồ trên không trung đều đang không ngừng run rẩy.
Vô số Thứ Tiên đang đánh ra thần thông cổ pháp, phợp trời rợp đất áp xuống phía Thái Cực Đạo Nhân, bao phủ hoàn toàn Thái Cực Đạo Nhân.
Phong Phi Vân ngồi xếp bằng trên Thanh Đồng Cổ Chu, Ngũ Thải Tiên Thạch ở mi tâm triệt để tan chảy, tiên thể của Oa Hậu nương nương hiển hiện ra, tiên phu như ngọc, tóc dài như thác, thân thể hoàn mỹ không tì vết, trên người tản mát ra từng đạo tiên thánh quang vũ!
Phong Phi Vân rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, khẽ gọi: "Oa Hậu tiền bối, người đã thức tỉnh chưa?"
Lông mi Oa Hậu nương nương khẽ run, đôi mắt từ từ mở ra, đồng tử có năm màu, tản mát ra ngũ thải lưu quang, hạo hãn mà xinh đẹp.
...
"Oanh!"
Thái Cực Đạo Nhân hai tay vẽ Thái Cực, hình thành phong bạo âm dương nhị khí khổng lồ, đánh bay những Thứ Tiên kia ra ngoài, văng xuống đất.
Thái Cực Đạo Nhân cười lạnh nói: "Các ngươi ai cũng không nguyện ý làm người lái đò, tại sao lại muốn ép buộc ta làm người lái đò? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì?"
"Vù!"
Trên người Phong Phi Vân mang theo ngũ thải thần mang, chân đạp một đám tiên vân, mi tâm lơ lửng Ngũ Thải Thần Ấn Chi Tử, bên trong có một bóng người yểu điệu, giống như thần tượng của tiên thánh: "Thái Cực Đạo Nhân, xưa nay chưa từng có ai ép buộc ngươi làm người lái đò. Ta muốn hỏi ngươi, ban đầu ngươi vì nguyên nhân gì mà làm người lái đò?"
"Ban đầu..." Thái Cực Đạo Nhân trầm tư, dường như đang hồi ức lại chuyện gì đó rất xa xôi.
Hồi lâu sau, Thái Cực Đạo Nhân mới lắc đầu, nói: "Quá xa xưa rồi, thời gian ta đưa đò ở Tiên Nhân Độ vượt quá vạn ức năm, vượt quá hơn trăm lượng kiếp pháp lực, ai còn nhớ chuyện xa xưa như vậy?"
Những Thứ Tiên kia đều nhao nhao đứng dậy, trong lòng rất kinh hãi, sức mạnh của Tiên nhân quả nhiên không thể phỏng đoán, nhiều người liên thủ như vậy mà cũng không phải đối thủ của hắn.
Phong Phi Vân nói: "Đúng như ngươi thường nhắc đến lòng người! Con người luôn như vậy, trên con đường tiến về phía trước, có quá nhiều cám dỗ, dễ dàng khiến chúng ta mê thất nhất, đến nỗi chúng ta còn chưa đi đến đích, thì đã quên mất vì sao mình xuất phát? Bây giờ ta sẽ giúp ngươi nhớ lại năm xưa ngươi vì sao lại chọn làm người lái đò?"
"Trên con đường tiến về phía trước đi quá xa, còn chưa đi đến đích, thì đã quên mất bản thân vì sao mà xuất phát?" Thái Cực Đạo Nhân lẩm bẩm câu nói Phong Phi Vân vừa nói, trong lòng run lên mãnh liệt, giống như chạm động đến ký ức xa xưa nào đó.
Trên bàn tay Phong Phi Vân thai nghén ra một thế giới năm màu —— đây là một thế giới hỗn độn, thiên địa một mảnh mờ mịt, cái trong nhẹ bay lên hóa thành "Thiên", cái đục nặng lắng xuống hóa thành "Địa".
Khổ Hải, lơ lửng giữa Thiên và Địa, chia cắt Thiên Địa!
Không biết bao nhiêu năm tháng trôi qua, "Địa" lại bắt đầu diễn hóa, bắt đầu bùng nổ, bắt đầu ngưng tụ, cuối cùng đản sinh ra vô số không gian vũ trụ và hình thái sinh mệnh.
"Thiên" cũng bắt đầu diễn hóa, hóa thành Vân Chi Tiên Giới, siêu thoát trên chư thiên vũ trụ. Đồng thời Vân Chi Tiên Giới cũng đản sinh ra sinh mệnh.
Tiếp Dẫn Đạo Nhân và Oa Hậu đều là những sinh mệnh sớm nhất đản sinh tại Vân Chi Tiên Giới, bọn họ đều được thai nghén từ trong hỗn độn, là tiên linh hóa thân, ngưng tụ hình thể, tự thành đại đạo.
Tiếp Dẫn Đạo Nhân mặc đạo bào, đứng bên bờ Khổ Hải, nhìn chư thiên vũ trụ hạ giới, nhìn những sinh linh kia sinh lão bệnh tử, trên mặt mang theo vẻ bi khổ, nói: "Sinh linh hạ giới đã bi khổ như vậy, thọ mệnh chỉ có vỏn vẹn vài chục năm, thật đúng là sớm sinh tối chết, tại sao không đón bọn họ tới Vân Chi Tiên Giới, ngược lại giữa thiên địa còn cách một vùng Khổ Hải?"
Oa Hậu nói: "Đây là trạng thái bình thường của sinh mệnh. Đản sinh ở hạ giới, liền chú định bi khổ; đản sinh ở Vân Chi Tiên Giới, liền chú định bất lão bất tử. Đây chính là túc mệnh, ai cũng không thay đổi được."
Tiếp Dẫn Đạo Nhân lắc đầu, nói: "Ta nguyện giúp bọn họ thay đổi túc mệnh này, độ bọn họ tới Vân Chi Tiên Giới, từ nay về sau thế gian không có thiên địa, không có túc mệnh, không có tật khổ, không có bần tiện, không có tiên phàm."
Oa Hậu nhìn hắn một cái, nói: "Đây là tranh đấu với túc mệnh của thiên địa, cần đại nghị lực, cần đại quyết tâm, có lẽ cả đời ngươi cũng không làm được."
"Vậy ta sẽ phát hạ đại hồng nguyện —— Hạ giới một ngày chưa không, ta liền một ngày không thành Tiên!"
Tiếp Dẫn Đạo Nhân từ trong cơ thể mình móc ra sáu khúc xương, phân biệt là: một khúc xương đầu, một khúc xương tay, một khúc xương chân, một khúc xương mắt, một khúc xương tim, một khúc xương sườn!
Sáu khúc xương rơi xuống Khổ Hải, lập tức hóa thành sáu chiếc Thần Linh Tiên Chu.
"Bành!"
Hình ảnh biến mất!
Phong Phi Vân chậm rãi thu hồi bàn tay, trong ánh mắt mang theo vài phần khâm phục nói: "Hạ giới một ngày chưa không, ta liền một ngày không thành Tiên! Tiền bối, chẳng lẽ người đã quên mất vô tận năm tháng trước chính mình từng nói câu này?"
"Trên con đường tiến về phía trước đi quá xa, còn chưa đi đến đích, thì đã quên mất bản thân vì sao mà xuất phát?" Thái Cực Đạo Nhân không ngừng lẩm bẩm câu nói này, không ngừng lẩm bẩm.