**CHƯƠNG 40: HỒNG NHAN DỄ LÃO**
Chủ nhân thần bí vậy mà tiến vào Võ Tháp, xuất hiện ở trước mắt Phong Phi Vân, quá bất ngờ.
Đoàn hỏa diễm kia thiêu đốt, nhảy động ra hào quang sáng ngời, chiếu sáng thạch thất hắc ám, in lên mặt Phong Phi Vân đều có chút đỏ lên.
Phong Phi Vân bỗng nhiên đứng dậy, trác lập trên mặt đất, hai mắt trầm xuống, nói: “Lá gan của ngươi cũng thật không nhỏ, tin hay không chỉ cần ta mở miệng một tiếng, Tháp chủ Võ Tháp sẽ giáng lâm...”
“Vậy ngươi mở miệng thử xem?” Một bàn tay của chủ nhân thần bí được hỏa diễm bao bọc, có một đạo khí kình đỏ thẫm lượn lờ trên ngón tay, Huyết Cấm Huyền Trạc trên cổ tay Phong Phi Vân lập tức bộc phát ra quang mang màu đen, bắt đầu điên cuồng co rút lại về phía cổ tay.
Lực áp chế của Huyết Cấm Huyền Trạc lần đầu tiên bị kích hoạt, giống như có ngàn vạn cân lực lượng đè ở trên cánh tay, làm cho huyết mạch và kinh mạch của cả cánh tay phải đều muốn vỡ nát, hơn nữa còn đang lan tràn vào trong thân thể.
Chủ nhân thần bí đây là muốn chấn nhiếp Phong Phi Vân, cho hắn một cái ra oai phủ đầu, Phong Phi Vân tự nhiên sẽ không ngồi chờ chết.
Xoạt!
Miểu Quỷ Ban Chỉ cấp tốc chuyển động, sáu bức cổ đồ vọt ra, bao bọc cánh tay, hóa thành sáu tầng cổ giáp, ngăn cản lực lượng của Huyết Cấm Huyền Trạc, hai bên cứ thế chém giết trên một cánh tay, ngăn cản, công phạt, không thua gì một trận đại chiến long trời lở đất.
“Hừ!” Chủ nhân thần bí hừ lạnh một tiếng, một bàn tay duỗi ra, trực tiếp bóp nát sáu bức cổ đồ kia, hóa thành ngàn vạn điểm sáng, lần nữa bay trở về Miểu Quỷ Ban Chỉ.
Lực lượng của Huyết Cấm Huyền Trạc rốt cuộc không cách nào ngăn cản, không chỉ áp chế cánh tay Phong Phi Vân, càng là bao phủ về phía toàn thân hắn, dường như muốn trực tiếp trấn sát hắn.
“Đùa chút thôi, cần gì nghiêm túc như vậy?” Phong Phi Vân nói.
Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, lúc này giao ác với chủ nhân thần bí là quá không sáng suốt.
“Hóa ra chỉ là một trò đùa!” Chủ nhân thần bí gằn từng chữ một, mỗi một chữ đều chấn động không khí khuấy động, giống như từng tòa âm chung va vào ngực Phong Phi Vân, nếu là tu sĩ khác khẳng định đều bị chấn đến tim vỡ nát mà chết.
Phong Phi Vân mạnh mẽ vận một hơi, mới có thể bảo vệ trái tim, đỡ được tám đạo âm ba này, nhưng vẫn cảm giác được khí huyết quay cuồng. Tu vi của chúa tể thần bí này quả thực đáng sợ, khi chưa đạt tới cảnh giới Thiên Mệnh đệ nhất trọng, khẳng định đều không phải là địch thủ một chiêu của hắn.
Vô Hà Công Tử và Bắc Minh Đường tao ngộ thực sự quá thê thảm, đều là chủ nhân thần bí hạ độc thủ, từ đó có thể thấy được, người này tuyệt đối không phải thiện nam tín nữ gì, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.
Lực lượng trên cổ tay rút đi, quang mang Huyết Cấm Huyền Trạc liễm đi, trở nên mộc mạc tự nhiên, giống như một chiếc vòng tay màu đen bình thường.
“Phong Phi Vân, ngươi hẳn là đã gặp qua Bắc Minh Đường, hắn chính là bởi vì phá hỏng an bài của ta, cho nên hắn liền chết.” Chủ nhân thần bí âm trắc trắc nói, thanh âm so với lệ quỷ đều đáng sợ hơn ba phần.
“Con người của ta từ trước đến nay đều rất thức thời, chuyện không nên làm, ta bình thường đụng cũng sẽ không đi đụng.” Phong Phi Vân cười nói.
“Nhưng chuyện nên ngươi đi làm, ngươi lại nhất định phải đi làm!” Chủ nhân thần bí nói.
Trong lòng Phong Phi Vân khẽ động, ngầm hiểu ý, nói: “Ngươi muốn ta đi làm cái gì?”
“Trộm một món đồ!” Chủ nhân thần bí nói.
Rốt cuộc đã tới!
Huyết Vũ đã sớm đề cập qua việc này trước mặt Phong Phi Vân, vốn dĩ Phong Phi Vân còn tưởng rằng đó chỉ là tin đồn vô căn cứ, nhưng cái gì nên đến, cuối cùng vẫn là trốn không thoát.
“Trộm cái gì?” Phong Phi Vân cẩn thận hỏi.
“Một trong chín kiện trấn tháp chi bảo của Vạn Tượng Tháp, Ẩn Tàm Sa La.” Chủ nhân thần bí nói.
Ẩn Tàm Sa La, chính là do tơ tằm của Ẩn Tàm dệt thành, có thể làm cho thân thể người ẩn nấp vô hình, thậm chí ngay cả khí tức trên người đều có thể hoàn toàn bị che giấu, tuyệt đối là thần bảo chạy trốn và đánh lén.
Chỉ cần mặc vào Ẩn Tàm Sa La, là có thể tuỳ tiện tiếp cận cường giả cấp bậc Cự Phách, thậm chí có thể đánh giết cường giả cấp bậc Cự Phách.
So với linh khí bình thường đều càng thêm thần dị, vô số người đều thèm nhỏ dãi, nhưng bảo vật này lại giấu ở trong Vạn Tượng Tháp, đừng nói là trộm lấy, cho dù Ẩn Tàm Sa La đặt ở trước mặt ngươi, ngươi cũng chưa chắc có thể nhìn thấy nó.
Lại nói trấn tháp chi bảo như Ẩn Tàm Sa La, nhất định có siêu cấp cường giả thủ hộ, muốn trộm lấy, quả thực khó như lên trời.
“Không có khả năng, không có người nào có thể trộm được Ẩn Tàm Sa La, cho dù là tu sĩ cấp bậc Cự Phách đều làm không được.” Phong Phi Vân lắc đầu nói.
“Người khác làm không được, đó là bởi vì bọn hắn ngay cả cửa lớn Vạn Tượng Tháp đều vào không được, nhưng ngươi lại khác, ngươi bây giờ chính là truyền nhân của Thần Vương, rất nhiều cấm kỵ chi địa của Vạn Tượng Tháp, ngươi đều có thể tiến vào, so với người khác có nhiều đặc quyền hơn.”
Chủ nhân thần bí khi phái Phong Phi Vân đi xông Vô Lượng Tháp, cũng đã mưu tính vì việc này, bởi vì Phong Phi Vân thiên tư hơn người, chỉ cần biểu hiện siêu việt thường nhân trong lúc xông Vô Lượng Tháp, như vậy thì khẳng định sẽ được các đại lão đỉnh tiêm của Vạn Tượng Tháp thu làm đồ đệ, đối với mưu tính bước tiếp theo của hắn có trợ giúp to lớn.
Muốn trộm lấy Ẩn Tàm Sa La, vừa vặn phải mượn nhờ thân phận đặc thù hiện tại của Phong Phi Vân.
“Ta đã nhận được tin tức, Ẩn Tàm Sa La giấu ở tầng thứ tám mươi mốt Linh Bảo Tháp, ta cho ngươi thời gian ba tháng, ngươi nếu không lấy được Ẩn Tàm Sa La, đến lúc đó Huyết Cấm Huyền Trạc trên cổ tay ngươi, sẽ bắt đầu thôn phệ huyết dịch trong cơ thể ngươi, thẳng đến khi hút cạn một thân huyết dịch của ngươi, mới có thể ngưng lại.”
“Loại tra tấn sống không bằng chết đó, tin tưởng ngươi là không muốn nếm thử.”
Thanh âm chủ nhân thần bí đã khàn khàn, càng thêm âm ngoan, giống như một con lão quỷ giương nanh múa vuốt nhào về phía Phong Phi Vân, muốn uống máu hắn, ăn tay hắn, nghe được thanh âm của hắn, liền làm cho người ta rợn cả tóc gáy.
Phong Phi Vân đứng ở nơi đó, mấy lần muốn xuất thủ, đều bị chính mình cưỡng ép áp chế lại, hiện tại cứ để cho ngươi đắc ý đi, sớm muộn có một ngày để ngươi khóc thật sảng khoái.
“Ta sẽ phái một cao thủ trộm cắp đến giúp ngươi, hi vọng ngươi đừng làm cho ta quá thất vọng.” Chủ nhân thần bí cạc cạc cười, cười đến phá lệ sảng khoái.
Bốp!
Hỏa diễm lơ lửng trong không khí dập tắt, tất cả mọi thứ lại hoàn toàn biến mất, chủ nhân thần bí kia lại quỷ dị rời đi, quả thực thần long kiến thủ bất kiến vĩ, làm cho người ta không cách nào cân nhắc thấu hắn.
“Thời gian ba tháng, nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, thật là đau đầu. Hắn rốt cuộc trộm lấy Ẩn Tàm Sa La dùng để làm gì?” Phong Phi Vân mày nhíu chặt, tĩnh tâm trầm tư, trong lòng hiện ra hơn mười khả năng, nhưng đều bị từng cái phủ quyết, nếu dùng phương thức tầm thường để đo lường vị chủ nhân thần bí kia, như vậy thì sai hoàn toàn.
Người này làm cho Phong Phi Vân cảm thấy nguy cơ to lớn, bởi vì Phong Phi Vân nhìn không thấu hắn.
“Cộc cộc!” Một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.
Lông mày Phong Phi Vân giãn ra, chỉ thấy cửa đá bị đẩy ra, dưới ánh nến chập chờn, một tuyệt đại giai nhân đi đến, nàng thân tư lay động như liễu yếu trong gió, thay một thân nho y màu trắng thon dài, nho y màu trắng này chính là y phục đặc hữu của học viên Võ Tháp, mặc ở trên người nàng, mang theo vài phần văn tĩnh và điển nhã.
Trên mặt nàng vẫn mang theo một tầng khăn che mặt mỏng manh, búi tóc rủ xuống, hiển nhiên là vừa mới chải rửa qua, còn có vài giọt bọt nước đang lăn xuống, nhu thuận mà lại đen nhánh, so với tóc của bất kỳ nữ tử nào trong thiên hạ đều đẹp hơn.
Phong Phi Vân cũng chỉ có vận chuyển Phượng Hoàng linh hồn, mới có thể miễn cưỡng ngăn cản được mị lực của nàng, nam nhân khác, nếu nhìn thấy nàng bộ dạng này, chỉ sợ đều đã quỳ rạp dưới chân nàng.
“Hồng Nhan, còn chưa ngủ?” Phong Phi Vân ngửi thấy mùi thơm trên người nàng, giống như mùi vị của thất thải hải đường tháng ba.
“Ta... ta sợ bóng tối!” Nam Cung Hồng Nhan bưng hồng chúc cắm trên đài thanh đồng, ngọc nhan dưới ánh nến, lộ ra càng thêm mê người, nhưng loại mê người này của nàng lại mang theo một loại thánh khiết, làm cho người ta căn bản cũng không sinh ra tâm khinh nhờn.
Phong Phi Vân chưa bao giờ cho rằng mình là một quân tử tọa hoài bất loạn, nhưng hắn hiện tại lại đích xác không có bất kỳ tà niệm nào, coi nàng là hồng nhan tri kỷ chân chính, không muốn ép buộc nàng làm chuyện nàng không muốn làm.
Đúng rồi, con gái đến một hoàn cảnh lạ lẫm, đại đa số đều sẽ rất sợ bóng tối, không dám một mình độc xử. Nam Cung Hồng Nhan mặc dù xuất thân phong trần, nhưng lại không hiểu tu vi, là một nữ tử yếu đuối chân chính.
Phong Phi Vân giờ phút này cũng không còn tâm tư tu luyện, chủ nhân thần bí kia vậy mà có thể tới lui tự nhiên tiến vào Võ Tháp, làm cho hắn cảm thấy bất an, người này thực sự quá đáng sợ, hiện tại cũng chỉ có thể đi một bước nhìn một bước.
“Ta bồi nàng!” Phong Phi Vân đi lên phía trước, nhẹ nhàng sờ sờ sợi tóc còn có chút ướt át của nàng, nàng cũng nhẹ nhàng dựa vào trong ngực Phong Phi Vân, ngã vào trong ngực Phong Phi Vân, nàng mới sẽ không hoảng sợ như vậy, phảng phất có chỗ dựa, có bến cảng ký thác thân tâm.
Phong Phi Vân đưa nàng trở về, vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh nàng, nhìn nàng ngủ thiếp đi, mới lặng lẽ rời đi, lần nữa trở lại trong mật thất tu luyện 《 Long Hoàng Đao Quyết 》.
Liên tiếp bế quan bảy ngày, đều đang tham ngộ tinh túy cuối cùng của đao thứ nhất “Long Hoàng Nhất Đao Sát”, hắn bây giờ đã lĩnh ngộ chín tầng chân túy, chỉ kém một tầng cuối cùng kia, là có thể đem đao thứ nhất tham ngộ thấu triệt, có thể tu luyện đao thứ hai uy lực lớn hơn.
Nhưng một đạo tinh túy cuối cùng này làm sao cũng không cách nào tham thấu, luôn thiếu một chút gì đó.
Bảy ngày này, Nam Cung Hồng Nhan cũng sẽ thỉnh thoảng tới bồi Phong Phi Vân, có đôi khi còn sẽ làm một ít điểm tâm, Phong Phi Vân ăn, nàng liền ngồi ở một bên đàn cổ tranh, tràn đầy hòa hợp và tiếng cười, giống như thanh mai trúc mã từ nhỏ chơi đến lớn.
Nàng cũng sẽ mang đến trái cây, ngón tay cẩn thận từng li từng tí bóc vỏ, sau đó lại tự tay đút cho Phong Phi Vân ăn, theo lời nàng nói, “Ta là một nữ hài tử vô dụng, cũng chỉ có thể làm như vậy, mới sẽ cảm thấy giúp được chàng.”
Con đường tu luyện, thực sự quá khô khan, có đôi khi sẽ ngồi một cái mấy trăm năm, khi từ trong bế quan đi ra, toàn bộ thời đại đều đã thay đổi, cố nhân ngày xưa đại đa số đều đã chết đi, chỉ còn dăm ba người, cũng đại đa số đều đang bế quan.
Đây là khảo nghiệm to lớn đối với tâm cảnh tu sĩ, người không chịu nổi loại khảo nghiệm thương hải tang điền, vật đổi sao dời này, rất nhiều người đến cuối cùng đều bị chính mình bức điên.
Nếu trên con đường tu luyện, có thể có một vị hồng nhan tri kỷ như vậy làm bạn, tương tri, cùng nhau đi về phía đỉnh cao thiên đạo kia, đây là chuyện tốt đẹp biết bao a!
“Hồng Nhan, nàng thật sự không thể tu luyện sao?” Phong Phi Vân muốn dẫn nàng bước lên con đường tu luyện, để nàng hồng nhan bất lão, thanh xuân không suy.
Ngón tay thon dài của Nam Cung Hồng Nhan dời khỏi cổ tranh, nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Ta làm sao không muốn bước lên con đường tu luyện, từng có người nói cho ta biết, thân thể ta không có một tia linh tính, đan điền ngoan cố không thay đổi, căn bản ngay cả linh dẫn đều ngưng tụ không ra.”
Người có thể bước lên con đường tu luyện, đều là người có tư chất nhất định, cái gọi là tư chất, chính là chỉ thân thể có linh tính, có thể ngưng tụ ra dù chỉ một tia linh dẫn trong thân thể.
Nhưng tuyệt đại đa số người, thân thể đều là không có linh tính, chỉ có cực ít người mới có thể ngưng tụ linh dẫn, bước lên con đường tu luyện.
Nam Cung Hồng Nhan mặc dù được trời xanh chiếu cố, đẹp như tiên nga, nhưng dung mạo của nàng lại bị trời ghen, dẫn đến thân thể xuất hiện khiếm khuyết, căn bản cũng không cách nào bước lên con đường tu luyện.
Hồng nhan dễ lão, phồn hoa dễ tàn!
Một phàm nhân nữ tử, cho dù lúc còn trẻ, diễm tuyệt đương thế như thế nào, nhưng mười năm sau, dung nhan liền muốn chậm rãi già đi; trăm năm sau, sẽ hoàn toàn biến mất trên đời này, hóa thành một nắm hoàng thổ.