**CHƯƠNG 40: ĐỖ THỦ CAO**
Thái Thượng Đoạt Mệnh Cung chính là một nơi hung địa chỉ tồn tại trong truyền thuyết, chỉ cần là người tu luyện, liền rất ít người không biết đến sự tồn tại của nơi này.
Nhưng trong thiên hạ, người biết vị trí xác thực của Thái Thượng Đoạt Mệnh Cung, lại là ít càng thêm ít.
Cho nên mới được xưng là hung địa trong truyền thuyết, chỉ tồn tại trong truyền thuyết của mọi người, nhưng lại chân thực tồn tại.
Thái Thượng Đoạt Mệnh Cung có lúc điệu thấp, có lúc cao điệu. Lúc điệu thấp, có lẽ mười năm đều không có một tên sát thủ xuất thế, mà lúc cao điệu, xuất thế chính là một tôn sát thần.
Thái Thượng Đoạt Mệnh Cung rốt cuộc có bao nhiêu sát thủ, vấn đề này e rằng không ai có thể trả lời được!
Nhưng chỉ cần là sát thủ đi ra từ Thái Thượng Đoạt Mệnh Cung, mỗi một người đều là kẻ kết liễu anh tài đương thế, nhất định danh chấn một thời đại.
Mà thiếu niên lạc phách chính là sát thủ đi ra từ Thái Thượng Đoạt Mệnh Cung, tuổi tác tuyệt đối không quá hai mươi, nhưng một thân tu vi có thể lực trảm lão bối tu sĩ.
"Ầm ầm!"
Phía trên Tiềm Long Biệt Viện mây đen giăng kín, năm đầu Kỳ Ngưu hư ảnh khổng lồ bay múa trong không khí, mang theo chiến uy hủy thiên diệt địa, vẻn vẹn chỉ là dư ba, liền đem ba tòa lầu các cổ mộc nghiền thành bột mịn.
Một vị trưởng lão thân mặc bạch bào, tay cầm một cái cự đỉnh, giống như đang vung một phương thần thạch, quét ngang bát phương, từng vòng chiến uy và khí lãng, hóa thành từng tòa lốc xoáy gió lớn.
Tam đại trưởng lão đồng thời xuất thủ, quả thực như ba vị thần linh giáng lâm, áp bách những tiểu bối Phong gia kia ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
Nhìn lại thiếu niên lạc phách kia, tuy rằng đồng thời đối kháng tam đại trưởng lão, nhưng lại vẫn thái nhiên như thế, khí tượng trên người càng phát ra nồng đậm.
Một mảnh tinh không sáng chói xoay tròn trên đỉnh đầu hắn, ba trăm sáu mươi ngôi sao không ngừng xoay tròn, mang theo vận luật của thiên đạo, cùng sát phạt chi khí thôn phệ vô hạn.
"Hắn lại muốn xuất kiếm!" Phong Phi Vân gắt gao nhìn chằm chằm tay của thiếu niên lạc phách, một bàn tay giết người nguy hiểm.
"Làm sao ngươi biết?" Phong Tiên Tuyết tỏ vẻ không tin, ngay cả nàng đều không thể thấy rõ bóng dáng bốn người trên sân, Phong Phi Vân càng thêm nhìn không rõ.
"Phốc!"
Vừa dứt lời, một tiếng kiếm phá không, tiếp đó liền nương theo một tiếng kêu thảm, một mảnh mưa máu rơi lả tả trên mặt đất.
"Bành!"
Vị trưởng lão thi triển Di Hình Hoán Vị kia bị hắn một kiếm đâm rách mi tâm, từ phía trên rơi xuống, chỗ mi tâm có một cái lỗ nhỏ bằng ngón tay, có chất lỏng màu trắng và đỏ chảy ra.
Lại một vị trưởng lão chết trong tay hắn!
"Thiếu niên lạc phách này quả thực chính là ma quỷ, đánh giết nhân vật cấp bậc trưởng lão, đều vẻn vẹn chỉ dùng một chiêu!" Một vị đệ tử Phong gia đời thứ năm bị dọa đến tê liệt trên mặt đất, toàn thân đều giống như mất đi sức lực.
Những đệ tử Phong gia khác cũng không khá hơn chút nào, từng người đều cảm giác được da đầu tê dại, giống như ngày tận thế giáng lâm, khiến người ta phát điên.
Thiếu niên lạc phách lại một lần nữa xuất kiếm, như một đạo kinh hồng xẹt qua trường không, kiếm nhanh, nhưng lại bị vị trưởng lão kia dùng cự đỉnh ngăn lại, phát ra tiếng vang leng keng.
"Bành!"
Nụ cười trên mặt vị trưởng lão kia còn chưa biến mất, cũng đã cứng đờ, nguyên lai thanh thiết kiếm kia đâm nát cự đỉnh, một kiếm xuyên thủng trái tim của hắn.
Vị trưởng lão thứ hai bỏ mình!
Giờ khắc này sát khí trên người thiếu niên lạc phách càng ngày càng thịnh, giống như mặt trời giữa trưa, bộc phát ra quang hoa vô song.
Vị trưởng lão cuối cùng có tu vi cường đại nhất, giờ phút này trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh hãi, lực lượng trên người ngưng tụ, bày ra khí thế vô song, một chưởng vỗ ra năm đạo thần hoa, ngưng tụ thành năm con Kỳ Ngưu!
"Hưu!"
Một đạo kiếm quang hoành không mà qua, đem năm con Kỳ Ngưu chém thành khói xanh.
Một cái đầu lâu già nua bay lên, rơi xuống ngoài mấy trăm trượng, ngã thành cặn bã huyết nhục.
"Sa sa!"
Một cỗ gió lạnh đập vào mặt, làm cho Tiềm Long Biệt Viện vốn phồn hoa cường thịnh thêm vài phần tiêu điều.
Mùi máu tanh lượn lờ nơi đầu mũi, phóng mắt nhìn tới, giống như đi tới một mảnh tu la tràng!
Thiếu niên lạc phách đứng giữa những thi thể đẫm máu, thân thể đứng thẳng tắp, quần áo trên người dính đầy vết máu, bị bảy, tám vết thương, có máu tươi từ trong vết thương róc rách chảy ra.
Hắn vẫn nắm kiếm, giống như một tôn tử thần!
Tứ đại trưởng lão trong Tiềm Long Biệt Viện đều chết trong tay hắn, đều là một chiêu mất mạng, trúng vào chỗ hiểm.
Phong Tiên Tuyết sớm đã bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, muốn nôn mửa, khi ánh mắt thiếu niên lạc phách nhìn qua, càng là nhìn chằm chằm khiến nàng kìm lòng không được lui lại hai bước.
Đây là một loại sợ hãi bản năng!
"Nàng không phải vợ ngươi!" Thiếu niên lạc phách lạnh lùng nói.
Phong Phi Vân vội vàng chắn trước người Phong Tiên Tuyết, kêu lên: "Nhìn cái gì mà nhìn, nàng càng không phải vợ ngươi."
"Ta ghét nam nhân trêu chọc nữ nhân!" Thiếu niên lạc phách nhẹ nhàng lau chùi kiếm trong tay, thanh âm mang theo hàn khí.
Phong Phi Vân lập tức tỉnh táo, cười nói: "Nàng còn vui vẻ bị ta trêu chọc, liên quan gì đến ngươi, tiểu tử, ngươi có muội muội không? Lần sau ta cũng trêu chọc nàng thử xem?"
"Muội?"
Thiếu niên lạc phách sờ sờ khối trúc giản trong ngực, trong mắt hiện lên một tia nhu sắc không dễ phát giác, nhưng tia nhu sắc này rất nhanh liền bị sát ý thay thế, hừ lạnh một tiếng, thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.
"Ngươi thật sự là một kẻ rất đáng ghét, nếu lần sau lại bị ta gặp được, ta khẳng định sẽ giết ngươi."
Thân hình thiếu niên lạc phách lóe lên, một khắc sau đã đứng trên đỉnh tường bao cao cao của Tiềm Long Biệt Viện!
"Vậy tại sao không phải bây giờ giết?" Phong Phi Vân cười nói.
"Bởi vì không có thời gian!"
Thiếu niên lạc phách dường như thật sự rất gấp, ánh mắt của hắn không ngừng nhìn về phương xa, dường như muốn đi gặp người nào đó.
Hắn sắp rời đi, nhưng sau lưng liền lại truyền đến thanh âm lải nhải của Phong Phi Vân.
"Này! Gặp mặt chính là duyên phận, để lại tính danh thế nào?" Phong Phi Vân đuổi theo.
"Nhược tầm sát nhân đao, tiện trảo Đỗ Thủ Cao!" (Nếu tìm đao giết người, hãy tìm Đỗ Thủ Cao!)
Thiếu niên lạc phách tựa như một con chim lớn bay đi, xông thẳng lên trời cao, biến mất giữa mênh mông lầu các.
Thanh âm của hắn vẫn quanh quẩn trong không khí, thật lâu không dứt.
"Đỗ Thủ Cao! Cái tên này, nhất định sẽ trong thời gian cực ngắn vang vọng cả Nam Thái Phủ!" Phong Phi Vân nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong miệng lẩm bẩm, còn mang theo một tia cười ý: "Rõ ràng xách thanh kiếm, lại nói đao giết người, tên này chẳng lẽ đầu bị cửa kẹp qua?"
"Đầu của hắn tự nhiên không có bị cửa kẹp qua, chỉ là ngươi nhìn thấy vẻn vẹn chỉ là kiếm của hắn, còn chưa nhìn thấy đao của hắn. Hoặc là nói còn chưa có tư cách nhìn thấy hắn dùng đao."
Phong Tiên Tuyết đi tới, trong mắt mang theo sự khó hiểu nồng đậm, nói: "Hắn thật sự bởi vì không có thời gian mới không giết ngươi?"
"Mẹ kiếp, ngươi rất hi vọng ta chết dưới kiếm của hắn?" Phong Phi Vân nói.
"Người miệng tiện như ngươi, có thể sống sót xác thực là một kỳ tích." Phong Tiên Tuyết cười nói.
Sắc mặt Phong Phi Vân ngưng trọng nói: "Kỳ thật hắn không giết ta, tổng cộng có hai nguyên nhân, thứ nhất, hắn xác thực là không có thời gian, hắn đến Tiềm Long Biệt Viện đánh giết Phong Vũ, rất hiển nhiên là vì miếng trúc giản trong ngực Phong Vũ, về phần trên trúc giản rốt cuộc khắc lục cái gì, thì không được biết rồi. Nhưng có một chút có thể khẳng định, người muốn miếng trúc giản này, khẳng định không phải là hắn, mà là người thuê hắn đến giết người."
"Người thuê?" Phong Tiên Tuyết kinh ngạc.
"Đỗ Thủ Cao chính là một gã sát thủ, sát thủ muốn giết người, điều kiện tiên quyết chính là nhất định phải có người trả tiền!" Phong Phi Vân nói.
"Hắn muốn đi gặp vị cố chủ kia?" Trong mắt Phong Tiên Tuyết hiện lên một tia thần sai dị dạng, gắt gao nhìn chằm chằm Phong Phi Vân, trong đôi song đồng có sát ý lấp lóe.
Phong Phi Vân toàn thân hơi run lên, nhẹ nhàng rụt rụt người, ánh mắt nhìn về phía bốn phía, Đỗ Thủ Cao đều đi rồi, làm sao vừa rồi còn cảm giác được một tia sát khí, chẳng lẽ là ta sinh ra ảo giác?
Hẳn là ảo giác!
Phong Phi Vân gật đầu, nói: "Hắn hẳn là đi gặp cố chủ của hắn. Bất quá đây vẻn vẹn chỉ là nguyên nhân thứ nhất hắn không giết ta, còn có nguyên nhân thứ hai."
"Cái gì?" Phong Tiên Tuyết nói.
"Hắn bị thương cực nặng, đừng nói giết người, cho dù đứng ở chỗ này thêm một khắc đồng hồ, hắn đều sẽ ngã xuống đất không dậy nổi." Phong Phi Vân nói.