**CHƯƠNG 316: BÊN TRONG BÁT BỘ LONG LIỄN**
Ngân Câu Phiệt, Tông tộc từ đường.
Ngân Câu Phiệt chủ nhẹ vê râu, chắp tay sau lưng, nói: "Kính Nguyệt nhi là viên minh châu rực rỡ nhất của Ngân Câu Phiệt chúng ta, mà Thần Vương đại nhân lại để tâm đến chuyện của nàng như vậy, lão phu cảm thấy..."
Phong Phi Vân nói: "Đông Phương cô nương và vãn bối là bạn tốt, ta nghĩ Phiệt chủ hiểu lầm rồi."
"Hiểu lầm?" Ngân Câu Phiệt chủ cười lắc đầu, nói: "Vừa rồi Kính Nguyệt nhi tới báo cáo với ta chuyện trong Tổ Ốc, đã nói với lão phu rất rõ ràng."
Phong Phi Vân khẽ nhíu mày, nói: "Nàng nói gì với ngài?"
"Cái này ngươi không cần hỏi nhiều." Ngân Câu Phiệt chủ cười nói: "Lão phu cũng không ép Thần Vương bây giờ đưa ra quyết định, lui xuống suy nghĩ thật kỹ đi! Tương lai là thiên hạ của người trẻ tuổi các ngươi, trong loạn thế, nếu có thể nắm bắt được cơ hội, cũng chính là nắm giữ được thiên hạ."
Nói xong lời này, Ngân Câu Phiệt chủ liền ngậm miệng không nói, quay lưng lại, đứng dưới linh vị liệt đại lão tổ.
Lời nên nói, hắn đã nói xong, tiếp theo phải xem bản thân Phong Phi Vân quyết định như thế nào.
Phong Phi Vân lui xuống, trong lòng đang phỏng đoán câu nói cuối cùng của Ngân Câu Phiệt chủ, "Chẳng lẽ lão gia hỏa này đang ám chỉ ta, muốn giúp ta đoạt lấy thiên hạ Thần Tấn vương triều?"
Khóe miệng Phong Phi Vân mang theo một tia cười khinh thường. Thần Tấn vương triều tuy có thể khiến rất nhiều người động lòng thèm muốn, nhưng tâm hắn lại không dừng ở đó, không nhốt được con tiềm long là hắn. Một khi cảm thấy mình đã báo đáp xong ân tình của Long Xuyên Phượng, hắn dự định mang theo Nam Cung Hồng Nhan rời khỏi Thần Tấn vương triều.
Bất quá nói thì đơn giản, nhưng làm thì rất khó. Rất nhiều người sẽ không trơ mắt nhìn hắn rời khỏi Thần Tấn vương triều, ví dụ như lão tổ Phong gia.
"Con người không thể làm mọi việc thập toàn thập mỹ, mấu chốt là phải làm tốt hiện tại, đi một bước, xem một bước vậy!"
Phong Phi Vân đi kiểm chứng chuyện về Đông Phương Kính Nguyệt, gặp cha mẹ Đông Phương Kính Nguyệt, hỏi thăm vú nuôi tự tay nuôi lớn nàng, còn có Đông Phương Kính Thủy. Đủ loại kết quả chứng minh, Đông Phương Kính Nguyệt đích xác là do mẫu thân nàng sinh ra, không phải là sự tồn tại hư vô bước ra từ trong tranh.
Nếu thật sự là như vậy, thì lời Ngân Câu Phiệt chủ nói Đông Phương Kính Nguyệt có liên quan đến bức cổ họa kia là có ý gì?
"Phong Phi Vân." Thanh âm như chuông bạc của Đông Phương Kính Nguyệt vang lên sau lưng Phong Phi Vân.
Giai nhân như ngọc, từ dưới gốc quế đi ra, bạch y như sương, giống như tiên cơ đạp trăng mà đến.
Phong Phi Vân nhìn chằm chằm Đông Phương Kính Nguyệt, mỉm cười, nhưng lại là kiểu cười ngoài da không cười trong thịt, bởi vì nhìn thấy Đông Phương Kính Nguyệt, cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu hắn lại là "Thủy Nguyệt Đình", hai người thực sự quá giống, quả thực chính là cùng một người.
Đông Phương Kính Nguyệt vung tay áo, tám đoàn quang hoa linh khí nồng đậm bay tới, bên trong bao bọc tám cây linh dược, đều là kỳ hoa dị thảo hiếm có, có thanh hoa ba lá, có cái mật tinh oánh như long châu, còn có Cốt Lân Thảo bốc lên hỏa diễm nhàn nhạt...
Đây là tám loại trong mười tám loại chủ dược để luyện chế "Thiên Tủy Đan", mỗi một loại đều trân quý vô cùng, có loại càng là độc nhất vô nhị, Thần Tấn vương triều khó tìm ra cây thứ hai.
Trong lòng Phong Phi Vân vui vẻ, vội vàng thu cả tám loại linh dược này lại. Có tám cây linh dược này, luyện chế ra Thiên Tủy Đan, Phong Phi Vân có thể tu luyện đến Thiên Mệnh đệ tứ trọng trong thời gian ngắn nhất, tiết kiệm một năm thời gian.
Một khi bước vào Thiên Mệnh đệ tứ trọng, trong thế hệ trẻ, Phong Phi Vân đủ sức so cao thấp với bất kỳ ai, hắn sao có thể không vui?
"Đông Phương cô nương, không biết Ngân Câu Phiệt chủ muốn bán bao nhiêu tiền?" Phong Phi Vân hỏi.
Đông Phương Kính Nguyệt khoan thai đi tới, bước chân nhẹ nhàng, giống như đạp trên không khí. Con vẹt giống phượng hoàng kia đứng trên vai nàng, toàn thân đều là lửa, đôi mắt hạt đậu đỏ rực cũng nhìn chằm chằm Phong Phi Vân, kêu lên: "Người xấu, người xấu."
"Vân Cáp!" Đông Phương Kính Nguyệt gọi nó một tiếng, bảo nó câm miệng, đã đi đến trước mặt Phong Phi Vân, đôi mắt nhìn chằm chằm Phong Phi Vân, nói: "Phiệt chủ nói tám loại linh dược này đều miễn phí tặng cho Thần Vương đại nhân, hơn nữa còn tặng thêm cho Thần Vương đại nhân một tin tức."
Thiên hạ có chuyện tốt như vậy?
Phong Phi Vân có chút không quen với cách nói chuyện dịu dàng như vậy của Đông Phương Kính Nguyệt, ho khan hai tiếng, nói: "Tin tức gì?"
"Yêu ma chiến y 'Cưu Cửu Quái Bào' đã rơi vào tay Nam Cung Hồng Nhan." Đông Phương Kính Nguyệt nói.
Phong Phi Vân quả quyết phủ nhận, nói: "Không thể nào, nếu Cưu Cửu Quái Bào rơi vào tay Hồng Nhan, nàng không thể không giao cho ta."
"Lời đã nói hết, tin hay không tùy ngươi." Đông Phương Kính Nguyệt nói xong lời này liền phất tay áo rời đi, chỉ để lại một luồng hương thơm thoang thoảng tản mát trong không khí, hồi lâu không tan.
"Lời đã nói hết, tin hay không tùy ngươi. Người xấu, người xấu." Vân Cáp bay lượn trên đỉnh đầu Phong Phi Vân, không ngừng xoay vòng vòng.
Phong Phi Vân nhíu mày, trầm tư một lát, mới đột nhiên ra tay, đánh ra một đạo chưởng ấn, vỗ rơi Vân Cáp xuống đất, lăn vào trong bụi cỏ, trong mỏ chim vẫn kêu: "A! Người xấu... Thật xấu, Vân Cáp chết rồi..."
Mỏ chim nhắm lại, đôi mắt chim nhắm lại.
Mãi đến khi Phong Phi Vân đi rồi, Vân Cáp mới hơi mở hí mắt ra một chút, xác định lại Phong Phi Vân đã rời khỏi Ngân Câu Phiệt, mới mở to hai mắt, bay lên từ trong bụi cỏ, xuyên qua trùng lâu điện vũ, rơi xuống một tòa lầu cao màu đỏ, nói gì đó với Đông Phương Kính Nguyệt.
Đông Phương Kính Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve lông vũ của Vân Cáp, tinh mâu liên liên, mang theo mỹ vận không nói nên lời.
Phong Phi Vân đi ra khỏi Ngân Câu Phiệt, cũng không gặp Nữ Ma, nàng rất có thể đã rời đi, dù sao Phong Phi Vân cũng đã ở trong Ngân Câu Phiệt rất lâu.
Bay khỏi Long Hồ, Phong Phi Vân không quay về Thần Vương phủ mà chạy tới Thái Sư phủ.
Linh dược luyện chế Thiên Tủy Đan mới tìm được tám loại mà thôi, còn mười loại nữa. Có thể thu thập chủ dược càng nhiều, Thiên Tủy Đan luyện chế ra dược hiệu cũng càng tốt, hiệu quả đối với việc nâng cao cảnh giới cũng càng tốt.
Mà những linh dược còn lại, có lẽ có thể tìm thấy ở Thái Sư phủ, Phong Phi Vân nhất định phải đi.
"Ầm ầm!"
Một mảng quang hoa màu vàng kim lao tới, mang theo tiếng rồng gầm, kèm theo khí tức khổng lồ.
Vẻn vẹn chỉ trong một sát na, tám con long hồn nâng "Bát Bộ Long Liễn" đã dừng lại trước mặt Phong Phi Vân.
Bát Bộ Long Liễn nãi là hoàng gia thánh khí, là công cụ di chuyển nhanh nhất thiên hạ, một khi toàn lực thôi động, trong vòng một ngày có thể bay ngang toàn bộ Thần Tấn vương triều. Chỉ riêng càng xe màu vàng kim đã cao hơn thân thể Phong Phi Vân, mà thân xe vàng son lộng lẫy càng giống như một tòa cung điện di động.
"Công chúa điện hạ còn chưa rời đi?" Phong Phi Vân chỉnh đốn y quan, nhìn Bát Bộ Long Liễn dừng bên cạnh.
Ngay cả Nữ Ma cũng đã không đợi được mà đi trước, vậy mà La Phù công chúa lại có thể đợi đến bây giờ, rất hiển nhiên là cố ý đợi Phong Phi Vân, hơn nữa nhất định có chuyện không nhỏ.
"Thần Vương đại nhân muốn đi đâu? Bản công chúa vừa vặn đi ngang qua, liền chở ngươi một đoạn nhé!" Thanh âm của La Phù công chúa từ trong Bát Bộ Long Liễn truyền đến.
Phong Phi Vân từ chối nói: "Cái này không tốt lắm đâu! Chúng ta không thuận đường."
"Không nể mặt?"
"Thật không thuận đường."
"Lên xe." Thanh âm La Phù công chúa trở nên lạnh lùng, từng luồng long hoàng chi khí từ trong thân xe truyền ra, chấn động không ngừng.
Phong Phi Vân nói: "Vậy được rồi! Đa tạ công chúa chở Bản vương một đoạn."
Vị hoàng gia thiên nữ này từ nhỏ được nuông chiều, chưa từng có ai dám trái lời nàng, cũng dưỡng thành thói quen cao ngạo này, luôn cảm thấy mình là người trên người, người khác phải nghe lời nàng, nếu không nghe lời nàng chính là muốn chết.
Phong Phi Vân cũng không sợ La Phù công chúa, nhưng nếu thật sự giao thủ với La Phù công chúa, nhất định lại không dứt. Huống chi hiện giờ đang là đêm khuya, hai người bọn họ nếu đại chiến bên bờ Long Hồ, nhất định sẽ thu hút cường giả Ngân Câu Phiệt tới, đến lúc đó người khác còn tưởng hắn Phong Phi Vân cưỡng hiếp không thành, gặp phải sự phản kháng kịch liệt của La Phù công chúa, như vậy có tổn hại đến hình tượng Thần Vương hiện tại của Phong Phi Vân.
Bát Bộ Long Liễn quả thực giống như một tòa điện vũ, bên trong có tám cây cột hình rồng to bằng một mét, mặt đất trải thảm thơm màu vàng kim, rèm u trùng điệp. Có đỉnh đồng xanh đặt ở một góc, bên trong bốc lên khói xanh nhàn nhạt, đốt hương liệu danh quý nhất.
La Phù công chúa ngồi trên ghế hình rồng, trên mặt mang khăn che mặt màu vàng kim, nghi thái đoan trang, quý khí bức người, nói: "Ngươi muốn đi đâu?"
"Thái Sư phủ." Phong Phi Vân tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, cách La Phù công chúa rất xa.
Tính tình vị hoàng gia thiên nữ này rất khó nắm bắt, giờ khắc này có thể kính ngươi như thượng khách, giờ khắc sau ra tay giết ngươi cũng không chừng.
Huống chi Phong Phi Vân vốn có thù oán với La Phù công chúa, nàng cũng không phải không có khả năng hạ sát thủ với Phong Phi Vân, Phong Phi Vân tự nhiên phải đề phòng nàng một chút.
Bát Bộ Long Liễn bay lên trời, xông vào Thần Đô.
La Phù công chúa ung dung hoa quý, cao quý, nhã lệ hơn bất kỳ nữ tử nào, đây là khí chất mà chỉ có hoàng gia thiên nữ chân chính mới có thể sở hữu, những thiên kiêu tiên môn, minh châu gia tộc khác đều không thể so sánh với nàng, có sự chênh lệch về bản chất.
Trầm tĩnh rất lâu, La Phù công chúa mới chậm rãi đứng dậy. Kim y trên người nàng là do linh tơ thượng đẳng nhất dệt thành, bó sát người gấp mười lần tơ lụa, phác họa toàn bộ đường cong hoàn mỹ không tì vết của nàng ra.
Phong Phi Vân cũng không kìm được mà liếc nhìn, nhìn chằm chằm vào vị trí đôi gò bồng đảo cao vút của La Phù công chúa, trong lòng thầm thì: "Quả nhiên không hổ là đệ tam mỹ nhân của Thần Tấn vương triều, ngược lại là có hàng, khụ khụ, một bàn tay e là nắm không hết, cũng không phải hữu danh vô thực."
Nữ nhân Phong Phi Vân ngủ qua cũng không ít, trong đó tuyệt sắc giai nhân cũng có vài vị, nhưng so với La Phù công chúa vẫn kém một chút.
Nữ tử như La Phù công chúa, nam nhân vừa nhìn thấy sẽ có một loại ham muốn chinh phục mãnh liệt.
"Tấn Đế giao nhiệm vụ tuyển chọn phò mã cho ngươi, mà ngươi lại giao nhiệm vụ này cho Long Thương Nguyệt?" Ánh mắt La Phù công chúa sinh hàn, có chút bất thiện, đã đi tới trước mặt Phong Phi Vân, ngạo khí lăng vân, giọng điệu kia giống như đang răn dạy Phong Phi Vân vậy.
Hoàng gia thiên nữ chính là hoàng gia thiên nữ, tự cho là đúng, cao cao tại thượng.
Phong Phi Vân ngồi trên thảm thơm mềm mại màu vàng kim, duỗi chân, lười biếng cười nói: "Nguyệt công chúa nãi là Thần Vương phi, lại là tỷ tỷ của công chúa điện hạ, ta giao nhiệm vụ này cho nàng có gì sai sao? Công chúa điện hạ, ngươi cứ yên tâm một trăm phần đi! Nàng giúp ngươi tuyển chọn phò mã, chỉ sẽ chọn cho ngươi người tốt nhất."
La Phù công chúa sao có thể không nghe ra Phong Phi Vân đang nói mát, nàng chậm rãi cúi người xuống, đôi mắt đen láy lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mắt Phong Phi Vân ở cự ly gần, lạnh lùng nói: "Long Thương Nguyệt nếu dám giở trò, ta sẽ khiến nàng biến thành quả phụ, ngươi tin không?"
"Cái này..." Mắt Phong Phi Vân hơi híp lại, ánh mắt ngưng tụ. Bởi vì La Phù công chúa cúi người, hơn nữa lại cách Phong Phi Vân rất gần, khiến kim y cẩm tú trên người nàng hơi trễ xuống, lộ ra mảng lớn tuyết trắng dưới cổ, thậm chí có thể xuyên qua lớp kim sa loáng thoáng, nhìn thấy đôi gò bồng đảo hình bán nguyệt màu ngọc bên trong.
Đặc biệt là mùi hương thoang thoảng trên người nàng khiến Phong Phi Vân có chút khô môi lưỡi, bụng dưới nóng lên, không kìm được vận chuyển Phượng Hoàng Thiên Nhãn, trong đồng tử bốc lên hỏa mang nhàn nhạt, nhìn về phía vị trí đầy đặn loáng thoáng kia. Thật sự... có hàng a!