STT 1116: CHƯƠNG 1116: MƯỜI NĂM LẮNG ĐỌNG
Khi Hoa Lộng Nguyệt rời đi, trong phòng chỉ còn lại một mình Quân Vô Ưu.
Thất thểu ngồi lại xuống ghế, Quân Vô Ưu lẩm bẩm: "Ngươi cũng nghe rồi đấy, Mục Đồng đã lên tiếng, bất kỳ ai cũng không được phép mua lại Cửu U, cho nên..."
Lời của Quân Vô Ưu chưa dứt, một giọng nói khác đã vang lên từ sâu trong phòng: "Mục Đồng là ai? Ta không biết..."
Dứt lời, một bóng người cao ráo rắn rỏi bước ra. Nhìn kỹ lại, người này chính là Sở Hành Vân.
Ghen tị nhìn dáng người hoàn mỹ cùng khuôn mặt tuấn tú yêu nghiệt của Sở Hành Vân, Quân Vô Ưu nói: "Ông nội của Mục Đồng là cường giả Vũ Hoàng Nhị trọng thiên, ở học phủ chúng ta..."
Sở Hành Vân chậm rãi bước đến chiếc ghế sô pha đối diện Quân Vô Ưu, thanh nhã ngồi xuống, lạnh nhạt nói: "Ta muốn mua gì thì liên quan gì đến Mục Đồng? Lại liên quan gì đến ông nội của hắn?"
"Ngươi!" Nghe lời Sở Hành Vân, Quân Vô Ưu hơi câm nín, gã này không phải bị ngốc đấy chứ? Nhưng nếu là kẻ ngốc, sao có thể có nhiều tiền như vậy?
Chẳng lẽ trên đời này, thật sự là kẻ ngốc mới nhiều tiền sao?
Nhìn vẻ kinh ngạc của Quân Vô Ưu, Sở Hành Vân bình thản nói: "Đừng nói là Mục Đồng lên tiếng, cho dù ông nội hắn đích thân đến đây, đối với ta cũng chẳng có tác dụng gì."
Suy nghĩ một chút, Sở Hành Vân quả quyết: "Giữa ta và bọn họ không có bất kỳ giao tình nào, không cần nể mặt bọn họ, bọn họ còn chưa xứng."
Ngươi...
Trước lời lẽ của Sở Hành Vân, Quân Vô Ưu hoàn toàn câm nín.
Nhún vai, Quân Vô Ưu nói: "Đã ngươi dám mua, vậy ta dám bán! Ta cũng không đòi ngươi nhiều, hiện tại người ra giá cao nhất chính là Mục Đồng, những người khác cũng không thể nào chống lại hắn, nên ngươi đưa ra một trăm triệu, Cửu U sẽ bán cho ngươi."
Với mức giá này, Sở Hành Vân có thể nói là mừng như điên. Đến bây giờ, hắn chỉ còn lại hai trăm triệu linh thạch, vốn không đủ để mua lại Chiến đội Cửu U.
Thế nhưng không ngờ, cái tên Mục Đồng gì đó có ông nội là Vũ Hoàng lại giúp hắn một vố lớn. Lần sau có cơ hội, ngược lại phải nể mặt hắn một phen.
Ân tình của Sở Hành Vân không phải ai cũng có thể nhận, mặc dù trông hắn chẳng qua chỉ là một tân binh Âm Dương nhất trọng thiên bình thường, nhưng trên thực tế, hắn là chủ nhân của bắc hoang vực tại Chân Linh đại lục!
Còn về Vũ Hoàng gì đó, Sở Hành Vân còn chưa đặt vào mắt. Thật sự chọc giận hắn, cứ trực tiếp triệu hồi Hắc Động và vạn tượng ra nghiền nát là xong!
Mặc dù triệu hồi Hắc Động chắc chắn sẽ khiến vết thương chồng chất, nhưng thương tích thì có là gì? Chỉ cần không chết, ắt sẽ có cách chữa khỏi.
Thấy Sở Hành Vân thật sự lấy ra linh thạch trị giá một trăm triệu, Quân Vô Ưu vui mừng, vừa nhận lấy linh thạch vừa cười nói: "Được thôi, ngươi đã không sợ chết, ta cũng chẳng ngại chôn, Cửu U là của ngươi!"
Sở Hành Vân thản nhiên cười: "Kẻ muốn ta chết nhiều lắm, bọn chúng đáng là gì?"
Không ngừng nhếch môi, Sở Hành Vân nói: "Đúng rồi, tiếp theo ngươi định thế nào? Tiếp tục ăn chơi trác táng, hay thật sự như lời ngươi nói, muốn làm lại từ đầu?"
Nghe Sở Hành Vân hỏi, Quân Vô Ưu sững sờ, rồi vỗ đầu một cái: "Ngươi không nói ta cũng quên mất, sau khi bán Cửu U cho ngươi, ta cũng thành đội viên của ngươi rồi."
Gật đầu, Sở Hành Vân nói: "Không sai, từ giờ trở đi, Chiến đội Cửu U là của ta, do đó ngươi cũng là đội viên của ta."
Thở dài một tiếng, Quân Vô Ưu cười khổ: "Ngươi đúng là vớ được món hời lớn. Nếu không phải Mục Đồng ngang ngược chen một tay vào, đấu giá chính thức, Cửu U ít nhất cũng bán được giá ba bốn trăm triệu."
Sở Hành Vân khoát tay: "Khác rồi. Bọn họ mua Cửu U, cũng chỉ xem nó như một chiến đội vệ tinh để bồi dưỡng nhân tài mà thôi, Chiến đội Cửu U về cơ bản sẽ chỉ còn lại cái tên."
"Mà ta thì khác, ta mua lại là muốn đưa Cửu U phát triển rực rỡ."
"Là hậu nhân của Cửu U Vũ Hoàng, ngươi không nên chỉ nhìn vào tiền bạc, mà nên nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn. Nếu ngươi có thể thành tựu Vũ Hoàng, hoàn toàn có thể tự mình thành lập chiến đội, chứ không cần phải tiếp tục sống qua ngày bằng di sản của tổ tiên."
Nghe lời Sở Hành Vân, Quân Vô Ưu trầm tư một hồi lâu, lúc này mới ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: "Ngươi nói đúng, sự phục hưng thật sự của gia tộc không phải là giữ lấy Cửu U, mà là bản thân ta phải trở nên cường đại."
"Một ngày nào đó, nếu ta có thể thành tựu Vũ Hoàng, Quân gia sẽ lại một lần nữa trỗi dậy!"
"Đáng tiếc, đáng hận... Ta cuối cùng đã lãng phí mười năm thời gian, đến bây giờ, ta đã bị bọn Mục Đồng bỏ lại quá xa."
Lắc đầu, Sở Hành Vân nói: "So với cảnh giới, ta càng xem trọng ý chí. Ông nội ngươi đã là Vũ Hoàng, vậy hẳn ông ấy đã nói với ngươi, ý chí chính là chìa khóa tiến vào điện đường Vũ Hoàng!"
"Hả?"
Nghi hoặc nhìn Sở Hành Vân, Quân Vô Ưu khó hiểu hỏi: "Nghe ý của ngươi, mười năm phóng đãng này của ta, ngược lại lại có lợi?"
Không chút do dự gật đầu, Sở Hành Vân quả quyết: "Đương nhiên là có lợi. Trước năm mười tám tuổi, ngươi luôn ở trong trạng thái đốt cháy giai đoạn, căn cơ vô cùng bất ổn, ý chí cũng cực kỳ yếu kém."
"Nhưng qua mười năm lắng đọng, căn cơ của ngươi đã vững chắc. Cùng là Niết Bàn tam trọng thiên, hẳn là không có ai là đối thủ của ngươi đâu nhỉ?"
Nghe lời Sở Hành Vân, mắt Quân Vô Ưu không khỏi sáng lên. Rất rõ ràng... Sở Hành Vân đã nói đúng. Đừng nói là Niết Bàn tam trọng thiên, cho dù đối đầu với Niết Bàn ngũ, lục trọng thiên, hắn cũng không hề e ngại.
Mặc dù không thể nói chắc chắn sẽ thắng được cao thủ Niết Bàn ngũ, lục trọng thiên, nhưng nếu nói chắc chắn sẽ bại, vậy cũng chưa hẳn.
Nhìn dáng vẻ hai mắt sáng rực của Quân Vô Ưu, Sở Hành Vân tiếp tục: "Mười năm lắng đọng, tuy thực lực tiến triển chậm chạp, nhưng cũng chính vì vậy mà những tổn thương do đốt cháy giai đoạn trước kia cũng đã được bù đắp gần hết."
Giật mình gật đầu, Quân Vô Ưu nói: "Ý của ngươi là, ta vốn như một mầm non yếu ớt, tuy mấy năm nay không tiếp tục lớn lên, nhưng sinh cơ lại được bồi đắp."
"Không sai..."
"Ngươi bây giờ giống như một cây non khỏe mạnh, xanh thẫm, căn cơ vững chắc."
"Nếu ngươi cứ không ngừng tiến lên, thì ngươi bây giờ, cho dù vẻ ngoài có hoàn mỹ đến đâu, bên trong đã sớm thủng trăm ngàn lỗ."
Cẩn thận ngẫm lại lời của Sở Hành Vân, Quân Vô Ưu càng lúc càng cảm thấy có lý.
Trước năm mười tám tuổi, tốc độ tiến bộ của hắn thật sự quá nhanh.
Vô số thiên tài địa bảo được cung cấp không giới hạn, trước cảnh giới Thiên Linh căn bản không gặp trở ngại, từ Thiên Linh đến Âm Dương cũng thuận buồm xuôi gió, mãi cho đến khi đạt đến Niết Bàn vào năm mười tám tuổi, gần như không tốn chút sức lực nào.
Thế nhưng, chính hắn biết rõ cơ thể mình, dưới sự khai phá và đào bới quá độ, thân thể non nớt của hắn thật sự luôn ở trong trạng thái cực hạn.
Không nói đâu xa, chỉ riêng độ vững chắc của cảnh giới, hắn bây giờ so với mười năm trước đã mạnh hơn gấp trăm ngàn lần.
Mọi cử động của cơ thể, sự vận chuyển của linh khí, đều trôi chảy tự nhiên, không chút ngưng trệ.
Nhìn vẻ kinh ngạc của Quân Vô Ưu, Sở Hành Vân lại nghiêm túc mở miệng: "Những điều này, thật ra vẫn chỉ là thứ yếu, thứ ta coi trọng nhất, không phải là chúng..."