STT 1186: CHƯƠNG 1186: LỰA CHỌN
Cái gì!
Tất cả mọi người đều kinh ngạc thốt lên trước quyết định của Sở Hành Vân.
Bạch Băng không có sức chiến đấu, Bộ Phàm cũng gần như vậy.
Hỏa lực của một mình Vưu Tể đã gấp hơn mười lần hai người họ cộng lại.
Năng lực trị liệu của Diệp Linh cũng đóng góp cho cả đội không hề nhỏ.
Thế nhưng Sở Hành Vân lại loại Vưu Tể và Diệp Linh ra, thay vào đó là Bộ Phàm và Bạch Băng, hai người không hề có sức chiến đấu, ngay cả Địa Bảng cũng không vào nổi.
Trò này… rốt cuộc là vở kịch gì đây?
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Bạch Băng vốn lạnh lùng, không thích giao tiếp lại càng lười giải thích.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Sở Hành Vân nói:
- Chúng ta nhất định phải thắng vì mấy lý do sau.
Thứ nhất, chiến đội Lưu Vân không thể thua một đội vô nhân tính, cầm thú như vậy.
Thứ hai, chúng ta phải ngăn chặn những kẻ theo chủ nghĩa công lợi này, những kẻ sẵn sàng hy sinh tính mạng đồng đội chỉ để tăng thêm một tia hy vọng chiến thắng.
Cách làm này có thể giúp chúng tung hoành trên lôi đài, nhưng nếu ra chiến trường thật sự, nhân loại lấy đâu ra nhiều tinh anh như vậy để chúng tùy ý hy sinh?
Thứ ba, chúng ta không thể thua trước một hành vi man rợ, đơn giản, thô bạo và dã man như cầm thú thế này được. Nếu không, chẳng phải chúng ta còn không bằng cầm thú sao?
Nghe lời Sở Hành Vân, ai nấy đều hơi đỏ mặt, nhưng… qua lời nói của hắn, dường như hắn rất coi thường, thậm chí là khinh bỉ lối đánh này.
Giữa lúc mọi người còn đang nghi hoặc, Sở Hành Vân nói tiếp:
- Cuối cùng, chiến thuật của bọn chúng quá cứng nhắc. Vừa rồi Bạch Băng đã nói rất rõ ràng, chẳng lẽ các ngươi vẫn chưa hiểu sao?
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, ngoài Bạch Băng ra, thật sự không ai hiểu ý của Sở Hành Vân.
Bất đắc dĩ vỗ trán, Sở Hành Vân cảm thấy mấy người đồng đội này hơi kỳ quặc, sao chuyện đơn giản như vậy mà cũng không nghĩ ra? Bạch Băng đã nói quá rõ ràng rồi còn gì.
Chiến lược và chiến thuật thực sự cao minh đều đề cao việc binh bất yếm trá, tùy cơ ứng biến.
Thế mà chiến đội Trường Thiên lại rập khuôn chiến thuật, chắc chắn sẽ hành động theo phương án tối ưu nhất.
Nếu hy sinh hai người mà có thể thắng một trăm phần trăm, bọn chúng nhất định sẽ chọn hy sinh hai người.
Nếu đi đường thẳng gần hơn, bọn chúng sẽ không đi đường vòng dù chỉ một chút.
Đã biết rõ đối phương muốn làm gì, thậm chí biết khi nào chúng làm, làm như thế nào, vậy thì sao có thể dễ dàng thua được?
Khi một chiến đội đã bị nhìn thấu, bọn chúng dựa vào đâu để giành chiến thắng?
Thiên bộ của chiến đội Lưu Vân tuy thực lực tổng hợp không cao, nhưng cũng không thiếu chiến lực cấp cao, chỉ cần dàn xếp hợp lý, chiến thắng không phải là không thể.
Thủy Lưu Hương không thể tin nổi nhìn Sở Hành Vân:
- Ý của ngươi là, ngươi có thể tính toán được nhất cử nhất động của đối phương, biết được suy nghĩ và động thái của chúng bất cứ lúc nào?
Sở Hành Vân quả quyết gật đầu:
- Đương nhiên là được, chuyện này đâu có khó… Chẳng phải ta đã cử Bộ Phàm đi vào rồi sao? Có cậu ta do thám, kết hợp với một vài phán đoán, nhất cử nhất động của đối phương tự nhiên đều nằm trong lòng bàn tay.
Sao có thể!
Nghe lời Sở Hành Vân, tất cả mọi người đều không thể tin nổi.
Thông Thiên chiến trường vô cùng rộng lớn, lớn hơn chiến trường Địa Bảng không chỉ gấp mười lần, muốn biết vị trí và động thái của đối phương bất cứ lúc nào là chuyện không thể.
Thấy mọi người chất vấn Sở Hành Vân, Bạch Băng không khỏi hừ lạnh một tiếng. Trí tuệ của những người này quả là quá thấp, chỉ có Sở Hành Vân mới theo kịp suy nghĩ của nàng, những người khác thì không.
Có điều, Sở Hành Vân trước kia dường như cũng không lợi hại đến vậy, tuy thông minh nhưng cũng chỉ là sự thông minh của người thường.
Nhưng hôm nay, biểu hiện của Sở Hành Vân khiến Bạch Băng quá kinh ngạc, trí tuệ của hắn dường như đã có sự thay đổi về chất, không hề thua kém nàng.
Liếc mắt một vòng, Bạch Băng nói:
- Ta cũng cho rằng, chiến thuật của đối phương cứng nhắc như vậy, nếu còn thua thì quá nhục nhã.
Sở Hành Vân gật đầu, nói tiếp:
- Không sai, tài nghệ không bằng người thì chúng ta đành chịu, nhưng nếu bị áp chế về trí thông minh thì thật quá mất mặt.
Bạch Băng tán đồng gật đầu, nhìn về phía Sở Hành Vân nói:
- Vấn đề duy nhất không thể giải quyết chính là Tư Mã Trường Thiên. Thực lực của hắn quá mạnh, là đệ nhất nhân của Cửu Tiêu học phủ, không dễ đối phó như vậy đâu.
Tư Mã Trường Thiên!
Nghe đến cái tên này, Cổ Man đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.
Sở Hành Vân xua tay nói:
- Chuyện của Tư Mã Trường Thiên cứ để ta giải quyết. Các ngươi về phòng nghỉ của chiến đội sắp xếp trước đi, ta có vài lời muốn nói với Cổ Man.
Mặc dù không biết Sở Hành Vân muốn nói gì với Cổ Man, nhưng Bạch Băng vẫn dứt khoát gật đầu, cùng mọi người tiến vào Thông Thiên tháp, bắt đầu bàn bạc về trận đấu tiếp theo, nên đánh thế nào, phối hợp ra sao.
Cùng Cổ Man ngồi sóng vai trên bậc thềm trước Thông Thiên tháp, Sở Hành Vân nói:
- Sang năm, Hương Hương sẽ vào Thiên bộ, chức quán quân năm sau chúng ta chắc chắn sẽ giành được rất nhẹ nhàng.
Cổ Man tán thưởng gật đầu, thở dài:
- Đúng vậy, huyết mạch thiên phú của đội trưởng quá mạnh, cho dù mạnh như Tư Mã Trường Thiên cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của đội trưởng.
Ánh mắt Sở Hành Vân đột nhiên ngưng lại, hắn nói một cách nặng nề:
- Cổ Man, ngươi có từng nghĩ… chức quán quân năm sau, có liên quan gì đến ngươi không!
- Cái gì! Ngươi…
Đối mặt với lời nói không chút khách khí của Sở Hành Vân, Cổ Man cứng họng, không nói được câu nào.
Đúng vậy, sang năm… Thủy Lưu Hương sẽ mang theo thành tích bất bại, từ tổ dự bị tiến vào Thiên tổ.
Nếu không có gì bất ngờ, sang năm nàng vẫn sẽ bất bại, vẫn sẽ toàn thắng đoạt chức quán quân.
Mặc dù lời của Sở Hành Vân rất khó nghe, nhưng lại nói trúng tim đen, chức quán quân năm sau, có liên quan gì đến Cổ Man hắn?
Nhìn Cổ Man, Sở Hành Vân nói:
- Ta nghĩ, cho dù sang năm ngươi không ra trận, để một người bất kỳ thay thế ngươi, người đó cũng có thể đi theo Hương Hương, cùng nhau giành được chức vô địch, không phải sao?
Két…
Nghe lời Sở Hành Vân, Cổ Man siết chặt nắm đấm.
Dù lời nói của Sở Hành Vân nghe rất chói tai, nhưng Cổ Man biết, ý của hắn tuyệt không phải là muốn làm khó mình.
Cho dù Sở Hành Vân không nói, sau này mọi người cũng nhất định sẽ nói như vậy.
Nhìn gương mặt đang co rúm của Cổ Man, Sở Hành Vân nói:
- Ta biết, ngươi suy nghĩ rất nhiều, luôn muốn giữ lại Bất Bại Kim Thân làm át chủ bài cuối cùng, không chịu dễ dàng để lộ ra.
Sở Hành Vân chậm rãi đứng dậy, giọng nói dần lớn hơn:
- Nhưng, dũng sĩ chân chính thì không biết sợ, họ không cần cái gọi là át chủ bài, bất kể kẻ địch nào, họ đều có lòng tin tuyệt đối sẽ chiến thắng.
Cổ Man mờ mịt ngẩng đầu, không chắc chắn nhìn Sở Hành Vân:
- Nhưng, từ xưa đến nay, sách vở đều nói, đừng bao giờ để đối thủ thấy rõ lá bài tẩy của mình!
Sở Hành Vân lắc đầu:
- Làm một trí giả, đúng là cần át chủ bài. Nhưng Cổ Man, ngươi chắc mình là một trí giả sao?
Chỉ cần suy nghĩ một chút, Cổ Man liền xác định, hắn tuyệt đối không phải trí giả gì cả. Tuy không ngốc, nhưng hắn và sự thông minh cũng cách nhau một trời một vực.
Cổ Man nghiêm nghị đứng dậy, quả quyết nói:
- Không, ta không phải trí giả gì cả, ta không hề thông minh. Từ trước đến nay, ta đều là dũng sĩ, một dũng sĩ anh dũng không sợ!
- Đúng vậy… Dũng sĩ thì không sợ!
Sở Hành Vân lắc đầu cười:
- Nhưng ngươi có từng nghe nói dũng sĩ không biết sợ lại cần giữ lại một lá bài tẩy để bảo mệnh chưa?
Đối mặt với lời của Sở Hành Vân, Cổ Man không khỏi xấu hổ đỏ bừng mặt. Đúng vậy… Dũng sĩ chỉ cần một thanh đao sắc, một trái tim gan dạ, cần gì át chủ bài chứ!
Hít một hơi thật sâu, Sở Hành Vân lẩm bẩm…
- Đúng là không giữ át chủ bài sẽ dễ bị người khác nhìn thấu, tương đối nguy hiểm.
- Vậy Cổ Man, ngươi muốn làm kẻ hèn nhát cả đời, hay muốn làm một anh hùng, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi!
Két… Đối mặt với câu hỏi của Sở Hành Vân, Cổ Man siết chặt nắm đấm, trong đôi mắt bùng lên ngọn lửa đấu chí hừng hực.