STT 202: CHƯƠNG 202: THU NẠP TẤT CẢ
Lời vừa dứt, tất cả mọi người ở đây đều im bặt, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Nhất là Dương Viêm và Tần Vũ Yên.
Bọn họ đuổi theo từ hoàng cung tới đây, vốn tưởng rằng Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy bị Sở Hành Vân chọc giận, muốn đến gây sự với hắn để trút giận.
Trăm triệu lần không ngờ tới, Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy không những không tức giận, mà còn tỏ ra vô cùng thành khẩn, nói muốn gia nhập Vân Đằng thương hội!
Sở Hành Vân ánh mắt đầy ý vị, cười nói: "Hai vị là luyện đan sư cấp năm, đan thuật tinh thông, địa vị lại cao thượng, ngay cả quân vương Lưu Vân cũng phải lễ phép đối đãi, Vân Đằng thương hội của ta e rằng không chứa nổi hai vị đại phật."
"Sở hội trưởng, lẽ nào ngài vẫn còn giận chuyện vừa rồi sao?" Chu Thanh Ninh nghe Sở Hành Vân nói vậy, cúi thấp đầu, nói với vẻ có phần hối hận: "Ngay từ đầu, đúng là chúng tôi đã sai, chúng tôi không nên nghi ngờ ngài, còn nói ra những lời châm chọc khiêu khích đó. Tại đây, tôi xin gửi lời xin lỗi sâu sắc đến ngài."
"Tôi cũng xin lỗi ngài." Trương Phàm Quy cũng cúi đầu, than thở: "Hai chúng tôi ở địa vị cao, được vô số luyện đan sư xem là mục tiêu, lâu dần thì trở nên cậy tài khinh người, xem thường bất kỳ ai. Cho đến hôm nay, khi xem toa thuốc ngài viết, tôi mới biết mình nông cạn đến nhường nào."
"Vì vậy, hai chúng tôi quyết định gia nhập Vân Đằng thương hội, đi theo dưới trướng Sở hội trưởng để học tập luyện đan. Mong Sở hội trưởng có thể thu nhận chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ toàn lực cống hiến, không để Sở hội trưởng thất vọng."
Hai người mỗi người một câu, nói đến cuối, giọng đều có chút run rẩy.
Sự run rẩy này không phải vì cảm thấy sỉ nhục hay hối hận, mà là niềm vui sướng của kẻ ham học hỏi.
Đúng như họ nói, họ là luyện đan sư cấp năm, đứng trên đỉnh cao của Lưu Vân hoàng triều, cảm giác đó đã khiến họ mất đi động lực tiến lên, nửa bước cũng khó đi.
Mãi cho đến khi họ thấy toa thuốc Sở Hành Vân viết, cùng với mô hình hoạt động của Vân Đằng thương hội, họ đã tìm lại được niềm vui thuở ban đầu khi mới học luyện đan, một cảm giác vô cùng tốt đẹp, vì vậy mới cam tâm tình nguyện gia nhập Vân Đằng thương hội.
Dương Viêm nhìn hai người trước mắt, đã kinh ngạc đến không nói nên lời. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy lại tâm phục khẩu phục một người như vậy, hơn nữa còn là trong lĩnh vực luyện đan.
"Nếu hai vị đại sư đã thành ý như vậy, ngươi cứ nhận họ đi. Môn hạ của họ có vô số đệ tử, cũng có thể gia nhập Vân Đằng thương hội, bất kể phương diện nào cũng đều có lợi ích to lớn." Tần Vũ Yên vội vàng khuyên nhủ.
Luyện đan sư cấp năm là nhân vật bực nào chứ, ngay cả Lưu Vân hoàng triều cũng khó lòng lôi kéo.
Nếu Vân Đằng thương hội có thể thu nạp những nhân vật như vậy, sức hiệu triệu của thương hội sẽ tăng lên gấp trăm lần, hơn nữa, lần này còn có thể thu nạp đến hai vị luyện đan sư cấp năm!
"Vậy được rồi, ta đồng ý hai vị gia nhập Vân Đằng thương hội của ta. Bất quá, sau khi vào thương hội, mọi việc phải tuân theo quy củ của thương hội, nếu không, xin mời tự rời đi." Sở Hành Vân cuối cùng cũng đồng ý, dường như rất miễn cưỡng chấp nhận, khiến Dương Viêm mặt mày co giật, tim đập thình thịch, rất sợ chọc giận Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy.
Thế nhưng, Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy không hề tức giận, ngược lại còn mừng như điên, đứng dậy nói: "Đa tạ Sở hội trưởng, ngài cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ làm theo quy củ."
Sở Hành Vân vẫn bình tĩnh, khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại tràn đầy vui sướng. Có thể một lần thu nhận hai vị luyện đan sư cấp năm, đối với sự phát triển của Vân Đằng thương hội, đúng là có sự trợ giúp cực lớn.
"Vân Đằng thương hội vốn đã phát triển rất mạnh, nay lại được hai vị luyện đan đại sư ủng hộ, trở thành đệ nhất thương hội là chuyện sớm muộn. Không biết Linh Binh Các chúng ta có thể chia một chén canh không?" Bỗng nhiên, Tuyết Đương Không lên tiếng, mặt mang nụ cười nhìn Sở Hành Vân.
"Tuyết các chủ, ý của ngài là..." Tim Tần Vũ Yên lại đập mạnh một cái, hơi thở trở nên vô cùng nặng nề.
"Ý của ta rất đơn giản, Linh Binh Các ta nguyện ý sáp nhập vào Vân Đằng thương hội, đôi bên cùng phát triển. Dù sao, thương hội của các vị gia nghiệp lớn, chỉ đi con đường thương mại đan dược thì khó tránh khỏi có chút đơn điệu."
Tuyết Đương Không cười hì hì, nói: "Bất quá các vị có thể yên tâm, mọi quyết sách lớn đều do Vân Đằng thương hội các vị quyết định, Linh Binh Các chúng ta sẽ vô điều kiện chấp thuận, thế nào?"
Đối với Vân Đằng thương hội, Tuyết Đương Không tự nhiên có tìm hiểu.
Không thể không thừa nhận, mô hình kinh doanh của Vân Đằng thương hội vô cùng hợp lòng người, ngay cả ông cũng phải tự thấy không bằng.
Trước đó, Tuyết Đương Không đã có ý định hợp tác với Sở Hành Vân, chuyện xảy ra hôm nay càng khiến ông kiên định hơn với suy nghĩ của mình, thậm chí không tiếc sáp nhập Linh Binh Các vào Vân Đằng thương hội.
Dù sao, thủ đoạn mà Sở Hành Vân thể hiện ra quá lợi hại, không chỉ giúp ông rèn ra vương khí ba văn, bước ra một bước mấu chốt, mà còn có thể khiến Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy phải thần phục như vậy.
Nhân vật yêu nghiệt như thế, tương lai tất thành đại khí, có thể hợp tác cùng là chuyện tốt trăm lợi mà không có một hại.
"Linh Binh Các giỏi về rèn binh khí, ở Lưu Vân hoàng triều có thể nói là danh tiếng lẫy lừng, có thể hợp tác với Vân Đằng thương hội của ta, ta tự nhiên vô cùng vui lòng." Sở Hành Vân chắp tay với Tuyết Đương Không, có thể có được một đồng minh mạnh mẽ như Linh Binh Các, sao hắn lại từ chối.
"Nếu đã như vậy, chúng ta hãy tìm một nơi, bàn bạc kỹ hơn về việc này. Ở đây nhiều tai mắt, nói chuyện không tiện."
Tuyết Đương Không cười ha hả, ánh mắt liếc ra ngoài phòng. Ông có thể cảm nhận được, đã có không ít ánh mắt đổ dồn tới, không ngừng dòm ngó bên này.
Mọi người gật đầu, lập tức cất bước đi về phía Linh Binh Các.
Lận Thiên Trùng lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Sở Hành Vân, cười nhẹ nói: "Thủ đoạn của tiểu tử ngươi vẫn sắc bén như trước, chỉ vài động tác đơn giản đã khiến hai luyện đan sư cấp năm cam tâm tình nguyện đi theo ngươi."
Bất kể ở đâu, luyện đan sư cấp năm đều là những tồn tại được người người cung phụng. Sở Hành Vân một lần thu phục được hai người, điều này khiến Lận Thiên Trùng cũng cảm thấy ghen tị, nói với giọng chua lè.
"Ta sửa toa thuốc chỉ là không muốn để hai người họ đi đường vòng. Về phần họ nguyện ý gia nhập Vân Đằng thương hội, đó là quyết định của họ, ta đâu có chi phối." Sở Hành Vân đảo mắt, ra vẻ vô tội.
Lận Thiên Trùng trừng mắt, căn bản không tin lời ma quỷ của Sở Hành Vân.
Ngay khoảnh khắc Sở Hành Vân đưa toa thuốc cho Dương Viêm, ông đã biết, Sở Hành Vân đã nhắm vào Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy, muốn dùng toa thuốc để thu hút hai người này.
Bằng không, tại sao Sở Hành Vân phải làm chuyện thừa thãi, mạo hiểm đắc tội với hai luyện đan sư cấp năm như vậy.
Tất cả những điều này, đều nằm trong lòng bàn tay của Sở Hành Vân.
"Bất quá, thủ đoạn là thủ đoạn, việc Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy gia nhập Vân Đằng thương hội, đối với họ đúng là một chuyện tốt. Kiến giải về đan đạo của Sở Hành Vân đã đến mức quỷ thần khó lường, chỉ có ở Vân Đằng thương hội, họ mới có thể không ngừng tiến bộ, đột phá."
Lận Thiên Trùng thầm nghĩ trong lòng, rồi cũng không nghĩ nhiều nữa, bước nhanh theo sát Sở Hành Vân.