STT 276: CHƯƠNG 276: NƠI ĐẦU SÓNG NGỌN GIÓ
Vẻ bất đắc dĩ trên mặt Sở Hành Vân khiến Lận Thiên Trùng đột ngột dừng bước.
"Thương thế của Lận tiền bối vẫn đang trong quá trình điều dưỡng. Tuy đã có thực lực nhất định, nhưng muốn chiến thắng một cường giả Âm Dương cảnh thì độ khó rất lớn, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ bị ám thương giết chết."
"Huống hồ, đối phương ngoài Vũ Tĩnh Huyết ra còn có ba ngàn Tĩnh Thiên quân. Đội quân lang sói này đều có tu vi Địa Linh cảnh, sát khí trên người có thể che cả trời đêm, cũng sở hữu chiến lực kinh khủng."
Nói đến đây, Sở Hành Vân càng cảm thấy bất đắc dĩ. Lần này, hắn đã tính sai hoàn toàn, không hề nghĩ tới Vũ Tĩnh Huyết có thể bước vào Âm Dương cảnh, lại còn sở hữu thực lực kinh khủng đến thế.
Phải biết rằng, võ giả khi bước vào Âm Dương cảnh, âm dương trong cơ thể giao hòa, sẽ dần dần sinh ra một tia Thiên Địa lực.
Dựa vào tia Thiên Địa lực này, võ giả có thể dần cảm ngộ sự huyền diệu của đất trời, thu lượng lớn Thiên Địa lực về cho mình sử dụng. Mỗi cử động đều có uy năng vô cùng, mạnh hơn Thiên Linh cảnh rất xa.
Nói một cách đơn giản, Âm Dương cảnh là một ngưỡng cửa, chỉ cần vượt qua là có thể cảm ngộ sự huyền diệu của đất trời, các loại thần thông thủ đoạn và chiến lực đều sẽ có bước nhảy vọt về chất.
Với trạng thái hiện giờ của Lận Thiên Trùng, quyết đấu một trận với Vũ Tĩnh Huyết là quá mạo hiểm, căn bản không có cửa thắng chắc.
"Theo ý ngươi, chẳng lẽ chúng ta phải thần phục Vũ Tĩnh Huyết sao?" Lận Thiên Trùng có phần tức giận nói.
Sở Hành Vân lắc đầu: "Vũ Tĩnh Huyết là kẻ thù của ta, sao ta có thể thần phục hắn được? Chỉ là tình thế hiện tại, ta không có mười phần nắm chắc. Biện pháp tốt nhất là kéo dài thời gian, tìm ra bí mật về tu vi của hắn."
Hôm Vũ Tĩnh Huyết dẫn đại quân trở về hoàng thành, Sở Hành Vân từng cảm nhận được một luồng khí tức âm lãnh cực kỳ mờ nhạt ẩn giấu trong cơ thể hắn.
Luồng khí tức này, Sở Hành Vân không thể nhìn thấu, nhưng lại mơ hồ cảm thấy có gì đó quỷ dị.
Mà bây giờ, Vũ Tĩnh Huyết đột nhiên thể hiện tu vi Âm Dương cảnh, luồng khí tức âm lãnh trên người hắn không còn mờ nhạt nữa, ngược lại càng trở nên mãnh liệt hơn, gần như tràn ngập khắp toàn thân.
Theo suy đoán của Sở Hành Vân, luồng khí tức này chắc chắn là bí mật giúp Vũ Tĩnh Huyết tăng tiến tu vi!
"Phụ hoàng!"
Ngay lúc Sở Hành Vân đang suy tư, giọng nói lạnh lùng của Vũ Đằng đột nhiên vang lên.
Chỉ thấy Vũ Đằng đứng dậy, ngẩng đầu, cung kính nói với Vũ Tĩnh Huyết: "Người là quân vương của Lưu Vân, phàm là vật của Lưu Vân hoàng triều đều thuộc về người. Chỉ cần người ra lệnh một tiếng, tất cả thương hội chắc chắn sẽ quỳ xuống thần phục."
"Chỉ có điều..."
Vẻ mặt Vũ Đằng đột nhiên ngưng lại, hắn dùng một tư thế đắc ý nhìn Sở Hành Vân, gằn giọng: "Sở Hành Vân này quỷ kế đa đoan, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã liên tiếp thâu tóm các đại thương hội, còn suýt nữa khiến Vân Mộng vũ phủ suy tàn. Kẻ này là một tai họa, nếu để hắn sống sót, tương lai hậu họa vô cùng!"
Nói đến đây, vẻ mặt Vũ Đằng càng thêm đắc ý, kiêu ngạo. Luồng hận ý trên người hắn cuối cùng cũng không che giấu nữa, không chút kiêng dè mà bùng phát, ép thẳng về phía Sở Hành Vân.
Thời gian Vũ Đằng tiếp xúc với Sở Hành Vân không dài, chỉ vỏn vẹn mấy ngày.
Nhưng chính trong mấy ngày đó, Vũ Đằng lại hai lần thua trong tay Sở Hành Vân. Lần đầu tiên, thua mất quốc bảo của Thiết Phong quốc, lần thứ hai, thua hai trăm vạn linh thạch, không chỉ mất hết mặt mũi mà còn bị mọi người xem như trò cười, công khai chế nhạo.
Mối thù này, Vũ Đằng vẫn luôn nhẫn nhịn, không dám trở mặt với Sở Hành Vân, chỉ sợ ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch của Vũ Tĩnh Huyết.
Nhưng giờ đây, Vũ Tĩnh Huyết đã giết Đường Chính, trở thành quân vương Lưu Vân, hoàn toàn nắm giữ Lưu Vân hoàng triều.
Là con trai độc nhất của Vũ Tĩnh Huyết, Vũ Đằng hiện tại đã là thái tử, địa vị cao quý biết bao, tự nhiên sẽ không còn gì phải e dè. Một Sở Hành Vân cỏn con, hắn căn bản không để vào mắt.
"Huống hồ, chuyện mười bảy năm trước đã định ra mối thù không thể xóa nhòa giữa phụ hoàng và Sở Hành Vân. Với tính cách thù dai của kẻ này, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua. Chi bằng bây giờ trừ khử hắn, để tuyệt hậu hoạn!"
Vũ Đằng lại bồi thêm một câu, một lần nữa đẩy Sở Hành Vân lên nơi đầu sóng ngọn gió.
Nghe những lời này, Vũ Tĩnh Huyết cuối cùng cũng có chút động lòng.
Ban đầu, hắn nghĩ Sở Hành Vân là một nhân tài có thể đào tạo, nếu có thể khống chế hoàn toàn, tương lai chắc chắn sẽ mang lại cho hắn khối tài sản khổng lồ. Nhưng vừa nhắc đến chuyện mười bảy năm trước, chút ý niệm yêu tài trong lòng Vũ Tĩnh Huyết đã hoàn toàn tan biến.
Mười bảy năm trước, Tinh Thần Cổ Tông đột nhiên giáng lâm Lưu Vân hoàng triều, Vũ Tĩnh Huyết không chút do dự, lập tức lựa chọn đầu quân, làm theo phân phó của Tinh Thần Cổ Tông, gây ra không ít sát nghiệt, thậm chí còn thẳng tay tàn sát người của Sở gia.
Sau sự kiện đó, Vũ Tĩnh Huyết nhận được vô số lợi ích, thực lực ngày càng mạnh mẽ, thống lĩnh Tĩnh Thiên quân, không ai địch nổi, có thể dễ dàng tiêu diệt cả một vương quốc.
Lâu dần, hắn cũng đã quên mất đứa cô nhi Sở Hành Vân.
Mãi cho đến khi trở về hoàng thành, Vũ Tĩnh Huyết nghe nói đến Vân Đằng thương hội, lúc này mới đột nhiên phát hiện, đứa cô nhi nghèo túng năm xưa giờ đã trở thành một thiên tài lừng danh, đồng thời sở hữu một thương hội khổng lồ như vậy.
"Đằng nhi nói có lý, thù mất mẹ, hận giết cha, dù có dốc cạn nước bốn biển cũng khó rửa sạch. Cho dù kẻ này cam tâm thần phục, cũng chắc chắn sẽ trở thành đại họa!" Vũ Tĩnh Huyết thầm nghĩ trong lòng, trong mắt bắt đầu lóe lên một tia sát ý lạnh lẽo.
"Phụ hoàng, vậy con ra tay chém đầu tên này, để người khỏi phải bận lòng." Cảm nhận được sát ý của Vũ Tĩnh Huyết, Vũ Đằng trong lòng mừng như điên, lao thẳng về phía Sở Hành Vân.
Sát ý trong lòng hắn quá mãnh liệt, gần như che mờ cả lý trí, trong đầu chỉ còn suy nghĩ duy nhất là chém đầu Sở Hành Vân, rửa sạch mọi sỉ nhục đã phải chịu trước đây.
"Đúng là một tên súc sinh!" Sở Hành Vân cũng cảm nhận được sát ý của Vũ Tĩnh Huyết, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Vũ Đằng, tâm trí quay cuồng, không ngừng suy tính đối sách để ổn định lại toàn bộ cục diện.
Vũ Đằng thấy Sở Hành Vân không có động tĩnh gì, tưởng rằng hắn đã hoàn toàn từ bỏ, miệng bật ra một tràng cười ngạo mạn, dữ tợn nói: "Sở Hành Vân, không phải vừa rồi ngươi rất đắc ý sao, sao bây giờ lại đờ ra như khúc gỗ, một câu cũng không nói nên lời?"
"Nhưng mà, ngươi cứ yên tâm, sau khi giết ngươi, ta tuyệt đối sẽ không tha cho những kẻ có liên quan đến ngươi. Bọn chúng, tất cả đều phải chết. Đạo lý trảm thảo trừ căn, ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai."
Lời nói như kim châm khiến ánh mắt Sở Hành Vân run lên, hắn đột nhiên ngẩng đầu, trong con ngươi không còn vẻ suy tư, mà trở nên lạnh lẽo vô cùng, lạnh như băng giá vạn cổ.
"Đằng nhi, mau lui lại!" Vũ Tĩnh Huyết dường như đã nhận ra điều gì, vừa hét lên, một luồng Thiên Địa lực ngưng tụ lại, chắn giữa Sở Hành Vân và Vũ Đằng.
Thế nhưng, luồng Thiên Địa lực này vừa xuất hiện, trong hư không, một chiếc cổ đỉnh lấp lánh ánh ngọc lưu ly đột nhiên hiện ra, thân đỉnh xoay tròn, cũng có một luồng Thiên Địa lực cuồn cuộn phun ra.
Oanh!
Hai luồng Thiên Địa lực va chạm, một cơn kình phong cuồng loạn quét ngang, khiến cả không gian tràn ngập tiếng xé gió.
Biến cố này khiến Vũ Đằng có chút luống cuống, thân thể điên cuồng lùi về sau, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, giọng nói độc địa: "Hay cho một tên Sở Hành Vân nhà ngươi, chết đến nơi rồi mà còn dám ra tay chống cự! Ta không chỉ muốn giết ngươi, mà còn muốn băm ngươi thành vạn mảnh, cho ngươi vĩnh viễn không được siêu sinh..."
Lời còn chưa dứt, trong tầm mắt của Vũ Đằng, một kiếm ảnh đột nhiên nở rộ.
Kiếm ảnh này sắc bén vô song, ẩn chứa Thần Văn lực huyền diệu, xuyên thủng tầng tầng kình phong, in vào trong mắt Vũ Đằng, không ngừng phóng đại, ngưng tụ, thậm chí bao phủ hoàn toàn lấy hắn. Giờ phút này, cả không gian dường như không còn vật gì khác, chỉ có duy nhất một kiếm này.