STT 309: CHƯƠNG 309: DIỆT THẾ THẦN LÔI
Tia linh lực của Sở Hành Vân đã biến mất vào hư không, nhưng giọng nói tràn đầy tự tin ấy vẫn còn vang vọng trong đầu Lận Thiên Trùng, khiến khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nhạt.
Trận chiến này, vốn dĩ Lận Thiên Trùng có thể trốn tránh.
Với thực lực của hắn, dù không dùng Cửu Khiếu Phục Giao Đan, hắn cũng có thể phá vây, không đến mức rơi vào hiểm cảnh như hiện tại.
Nhưng không biết vì sao, lúc Tĩnh Thiên quân bước vào Tề Thiên Phong, trong lòng Lận Thiên Trùng lại dâng lên một nỗi tức giận, chính nỗi tức giận này đã khiến hắn không chọn trốn chạy, mà bước về phía trước, nghênh chiến Vũ Tĩnh Huyết.
Ngay cả khi Sở Hành Vân đưa ra yêu cầu vừa rồi, Lận Thiên Trùng cũng không hề từ chối, hắn trả lời rất dứt khoát, bằng lòng cầm chân Vũ Tĩnh Huyết để Sở Hành Vân thi triển át chủ bài.
Dù trong lòng hắn biết rõ, cầm cự trong một khắc đồng hồ khó khăn đến nhường nào.
"Có lẽ, đây chính là sự ràng buộc." Lận Thiên Trùng thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt lướt qua, thu trọn đám người ở Tề Thiên Phong vào mắt, vẻ ngưng trọng trên mặt biến mất, thay vào đó là một nét bình thản.
Thấy Lận Thiên Trùng rơi vào im lặng, Vũ Tĩnh Huyết cười lạnh một tiếng, châm chọc: "Chần chừ không ra tay, lẽ nào ngươi muốn bỏ cuộc?"
Dứt lời, một luồng hắc quang bung tỏa, xé rách hư không, ánh sáng lưu chuyển, bên trong ẩn chứa sát khí vô tận, như muốn nuốt chửng cả Lận Thiên Trùng.
Bùm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, luồng hắc quang kia còn chưa đến gần Lận Thiên Trùng đã bị đánh tan thành hư vô, một vệt lôi quang màu xanh sẫm nhảy múa trên người Lận Thiên Trùng, khiến khí tức của hắn không ngừng tăng vọt, ngăn chặn toàn bộ sát khí xung quanh.
"Ta, Lận Thiên Trùng, tu hành hơn mười năm, chưa từng có ai có thể khiến ta bỏ cuộc, trước đây không, bây giờ không, và tương lai lại càng không!"
Nói đoạn, Lận Thiên Trùng giơ cao hai tay, một luồng lôi quang phóng thẳng lên trời, tức khắc nhập vào tầng mây đen cuồn cuộn.
Trong khoảnh khắc, mây đen che kín bầu trời, tiếng sấm điếc tai không dứt.
Một luồng lôi quang cuồn cuộn giáng từ trên trời xuống, làm chói mắt đám người, ngay khoảnh khắc bao trùm lấy thân thể Lận Thiên Trùng, một khí thế cuồng bạo bá đạo bùng nổ ngút trời, quét ngang hư không, uy thế vô cùng kinh khủng.
"Chuyện gì thế này?"
Mọi người đều lộ vẻ kinh hãi, ánh mắt lướt qua, chỉ thấy võ linh Huyền Thiên Lôi Ưng khổng lồ đột nhiên biến mất, cả người Lận Thiên Trùng chỉ còn lại những luồng quang mang lưu chuyển, cứ thế đứng thẳng, lôi quang như nước chảy trên người hắn, toát ra một khí tức ngập trời hủy thiên diệt địa.
Điều càng khiến người ta chấn động hơn là, lôi quang này lại có màu bạc trắng!
Đôi mắt Lận Thiên Trùng không chút cảm xúc, thần sắc sắc bén vô song, lạnh lùng nói: "Trước mặt Diệt Thế Thần Lôi, mọi sự vật đều sẽ bị hủy diệt, sát khí cũng không ngoại lệ!"
Dứt lời, Lận Thiên Trùng như hóa thân thành Diệt Thế Lôi Thần, một chưởng vỗ ra, lôi quang nhấn chìm đất trời.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Lôi quang xé toạc hư không, sát khí tiêu tán, thân hình Vũ Tĩnh Huyết lùi lại, đã thấy luồng lôi quang màu bạc kia đột nhiên nổ tung, vô số mũi nhọn lôi quang bung tỏa khắp trời, khiến hắn không còn không gian để né tránh, trốn không thể trốn, tránh cũng không thể tránh.
Lúc này, một mũi nhọn lôi quang cực nhỏ rơi xuống thân Cực Sát Ác Giao, chỉ trong nháy mắt, sát khí trên người Cực Sát Ác Giao liền biến mất, huyết nhục bị xé toạc, ánh sáng võ linh dày đặc cũng bị tiêu tán đi một chút.
"Thần lôi thật đáng sợ, không chỉ có thể hủy diệt sát khí, mà còn có thể gây trọng thương cho võ linh Cực Sát Ác Giao!"
"Diệt Thế Thần Lôi, ngay cả vạn vật cũng có thể hủy diệt, thật quá bá đạo!"
Mọi người chỉ cảm thấy tim đập loạn xạ, trong số họ không thiếu những kẻ thực lực mạnh mẽ, nhưng khi đối mặt với những mũi nhọn lôi quang màu bạc phủ khắp trời kia, ai nấy đều thấy lạnh sống lưng. Nếu họ chạm phải một tia Diệt Thế Thần Lôi, e rằng sẽ bị giết chết ngay lập tức, phơi thây tại chỗ.
Lôi quang điên cuồng bung tỏa, bao phủ lấy Cực Sát Ác Giao, khiến nó phát ra từng tràng gào thét thê lương. Đột nhiên, trong hư không có sát khí giáng xuống, hóa thành một bóng kích dài trăm trượng, phá vỡ Diệt Thế Thần Lôi, lao về phía Lận Thiên Trùng.
"Phá!"
Thế nhưng, Lận Thiên Trùng chỉ gầm lên một tiếng, ngân quang trên người hắn lập tức tuôn ra, lưu chuyển toàn thân, khí tức ngang tàng tuyệt đối, không hề e sợ bóng kích sát khí kia.
Ầm!
Bóng kích sát khí vỡ tan, giữa tầng mây mù cuồn cuộn, thân ảnh Lận Thiên Trùng lao ra, bổ nhào về phía Vũ Tĩnh Huyết, tiếng sấm vang trời, ngân quang phủ khắp nơi, lực lượng bá đạo khiến người ta kinh hồn bạt vía.
"Chẳng qua chỉ phá được sát khí mà thôi, đừng hòng thắng được ta."
Vũ Tĩnh Huyết cũng gầm lên giận dữ, thân thể dung hợp với võ linh Cực Sát Ác Giao, sát khí tựa biển khơi, như một con dị thú tăm tối đến từ thời thượng cổ hoang dã, nuốt chửng tất cả lôi quang vào bụng.
Tiếng nổ ầm ầm vang lên, hư không phía trước lại một lần nữa bị sát khí bao phủ, nhưng giữa tầng sát khí, lại có từng luồng ngân quang lao ra, kết nối đất trời, dẫn tới vạn đạo sấm sét, thanh thế kinh thiên động địa không ngừng.
"Lận tiền bối không hổ là cường giả truyền kỳ, lại có thể giấu một sát chiêu như vậy, trận chiến này, chúng ta vẫn còn hy vọng." Sở Hổ thần sắc vô cùng phấn khích, vừa nói vừa không ngừng vung vẩy hai tay.
Thấy cảnh này, sắc mặt đám người Dương Viêm cũng dịu đi rất nhiều. Hiện tại, Lận Thiên Trùng đã nắm trong tay Diệt Thế Thần Lôi, có thể dễ dàng xé toạc sát khí, đã giành lại thế thượng phong.
Nếu có thể nắm bắt cơ hội, vạn đạo lôi quang cùng bung tỏa, đủ để giết chết Vũ Tĩnh Huyết.
Trong phút chốc, không khí trên cả Tề Thiên Phong lại trở nên ngưng đọng, tất cả mọi người đều nín thở, nhìn về phía hư không hỗn loạn, không dám chớp mắt, sợ sẽ bỏ lỡ điều gì.
Mặc Vọng Công đứng trong đám người, cũng đang nhìn lên hư không, chỉ có điều, sắc mặt ông ta lại vô cùng khó coi, lẩm bẩm: "Cực sát khí chính là bản nguyên của sát khí, chỉ cần sát khí bất diệt, Vũ Tĩnh Huyết sẽ không thể bại."
"Huống hồ, Diệt Thế Thần Lôi này tuy mạnh mẽ bá đạo, nhưng ngay cả người điều khiển là Lận Thiên Trùng cũng sẽ phải chịu phản phệ dữ dội, nếu thúc giục trong thời gian dài, e rằng linh hải của Lận Thiên Trùng sẽ vỡ nát!"
Mặc Vọng Công có kiến thức sâu rộng, chỉ liếc mắt là đã nhìn thấu thế cục thực sự. Trong mắt ông ta lóe lên tinh quang, không nhìn lên hư không nữa mà quay sang một bên, mơ hồ lộ ra vẻ chờ mong.
Đúng lúc này, ở sườn Tề Thiên Phong, có một bóng người đột nhiên lướt qua, xuyên qua khu rừng rậm rạp, với tốc độ cực kỳ khủng khiếp, lao về phía sâu bên trong.
Bóng người này, chính là Sở Hành Vân.
Vừa rồi, Lận Thiên Trùng thi triển Diệt Thế Thần Lôi, gây ra chấn động đất trời, thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người, Sở Hành Vân đã nắm lấy cơ hội này, thu liễm toàn bộ khí tức, thần không biết quỷ không hay mà rời đi, lặng lẽ đến nơi này.
Hiện tại, hắn tỏa linh lực ra xung quanh, mắt nhìn bốn phía, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, vẻ mặt càng lúc càng lo lắng.
Không lâu sau, Sở Hành Vân dừng lại, đáp xuống một khe núi bí mật.
"Chính là chỗ này!"
Sở Hành Vân thở ra một hơi trọc khí, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén hơn rất nhiều, bàn tay kết một ấn quyết phức tạp, đập xuống mặt đất, để linh lực tùy ý bao phủ mảnh không gian này.
Ong!
Cả khe núi rung lên một cái.
Ngay sau đó, trên mặt đất hiện ra từng đạo trận văn huyền ảo. Những đường vân này ẩn chứa ánh sáng, chậm rãi ngưng tụ thành từng luồng sáng mờ, số lượng lên tới một trăm linh tám đạo.
Theo sự xuất hiện của những luồng sáng mờ này, trên đỉnh đầu Sở Hành Vân lại xuất hiện một luồng quang mang mờ ảo, dài mười trượng, vừa xuất hiện đã phun ra lượng lớn linh lực đất trời, khiến nồng độ linh lực trong cả khe núi tăng lên gấp mấy lần chỉ trong nháy mắt