STT 3181: CHƯƠNG 3184: TÌM KIẾM CƠ HỘI
Thấy con sói khổng lồ lại định lao lên, Chu Hoành Vũ vung kiếm đẩy nó ra.
“Đạt Xương, mau đi!” Chu Hoành Vũ hét về phía Chu Đạt Xương sau lưng.
Chu Đạt Xương cũng hiểu rõ tình hình, ném miếng gà nướng còn thừa xuống đất, cõng Chu Hoành Vũ lên rồi quay đầu bỏ chạy!
Con sói khổng lồ thấy bộ dạng của cả hai thì ngẩn ra một lúc, không ngờ hai kẻ này lại chuồn nhanh đến thế!
Chu Đạt Xương vừa chén xong con gà nướng, toàn thân lại sung sức, cộng thêm có truy binh phía sau, lúc này hắn băng băng trong rừng không hề chậm chút nào!
Chu Hoành Vũ ngồi trên lưng Chu Đạt Xương khẽ cười nói: “Đạt Xương, cố lên!”
Lúc này Chu Đạt Xương đang dồn toàn lực chạy, chẳng hơi đâu để ý đến Chu Hoành Vũ.
Thật ra Chu Hoành Vũ cố ý giết con gà rừng kia chính là để Chu Đạt Xương nướng ăn.
Mùi thơm như vậy sẽ thu hút hung thú xung quanh, nhờ thế Chu Đạt Xương vừa được ăn no, vừa bị hung thú truy đuổi, chắc chắn có thể bộc phát một trăm phần trăm toàn bộ sức lực!
Chu Đạt Xương cũng không ngốc, chạy một lúc đã phản ứng lại. Hắn thầm chửi thề trong bụng nhưng ngoài miệng không nói gì, chỉ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng.
Hai người một sói nhanh chóng xuyên qua khu rừng, dọa vô số chim chóc bay tán loạn.
“Chu Hoành Vũ, ngươi cứ chờ đấy cho ta!” Chu Đạt Xương khó khăn lắm mới lấy được hơi, hằn học nói.
Nhưng Chu Đạt Xương vẫn không hề đặt Chu Hoành Vũ xuống, cứ thế cõng hắn chạy.
Thật ra Chu Đạt Xương cũng chỉ nói miệng vậy thôi, trong lòng tuy tức giận nhưng cũng chỉ muốn gỡ gạc lại bằng lời nói.
“Ha ha, Đạt Xương cố lên, qua được ải này, ta sẽ cho ngươi nếm thử tay nghề của em gái ta!”
“Ngươi còn có em gái à!” Chu Đạt Xương vừa thở hổn hển vừa hỏi.
“Đương nhiên rồi, em gái ta không chỉ có tấm lòng lương thiện mà còn nấu ăn cực ngon, hương vị đó phải nói là tuyệt cú mèo…”
“Tay nghề của em gái ngươi thật sự đỉnh vậy sao?” Chu Đạt Xương hỏi.
“Đó là đương nhiên, cùng ta qua ải này, ta sẽ bảo em gái tự mình xuống bếp, khao ngươi một bữa thịnh soạn.” Chu Hoành Vũ khẽ cười nói.
“Được! Vì mỹ thực, liều mạng…” Vừa nói, Chu Đạt Xương lại tăng tốc lần nữa!
“Ái chà! Đạt Xương ngươi cẩn thận chút!” Bị cành cây quật cho vô số lần, Chu Hoành Vũ giả vờ tức giận nói.
Chu Đạt Xương không đáp, chỉ hăm hở lao về phía trước, còn cố tình lách vào những nơi rậm rạp cành cây.
Chu Hoành Vũ bị cành cây quật cho khổ không kể xiết!
“Đạt Xương, ta sai rồi, sai rồi, ta không bày trò quái đản này nữa đâu!” Chu Hoành Vũ xin tha trên lưng Chu Đạt Xương.
Lúc này Chu Đạt Xương mới thay đổi lộ trình, không tìm đến chỗ có cành cây nữa.
Hai người chạy suốt hai canh giờ, dù thể lực của Chu Đạt Xương kinh người đến đâu, lúc này cũng thật sự không lết nổi nữa.
Bước chân Chu Đạt Xương loạng choạng, bất cẩn vấp phải một cành cây.
Cả Chu Hoành Vũ và Chu Đạt Xương đều ngã văng ra đất!
“Ái chà!” Chu Hoành Vũ kêu lên một tiếng, chật vật đứng dậy.
Lúc này Chu Đạt Xương đã mệt đến mức không đứng dậy nổi!
Nhìn bộ dạng của Chu Đạt Xương, Chu Hoành Vũ áy náy không thôi.
“Đạt Xương, xin lỗi nhé, tiếp theo cứ giao cho ta. Ngươi đã ăn heo sữa quay, gà rừng nướng, lần này ta sẽ cho ngươi nếm thử thịt sói nướng!” Chu Hoành Vũ đi đến bên cạnh Chu Đạt Xương, khẽ cười nói.
“Cố lên!” Chu Đạt Xương thở hổn hển nói.
Chu Đạt Xương nhìn vẻ mặt tự tin của Chu Hoành Vũ, định nói gì đó lại nuốt ngược vào trong. Một cảm xúc lạ lẫm bắt đầu lan tỏa trong lòng hắn.
Đó chính là sự tin tưởng giữa huynh đệ!
Nhìn ánh mắt tin tưởng của Chu Đạt Xương, Chu Hoành Vũ đứng dậy, chắn trước mặt hắn, cầm kiếm đứng thẳng, chờ đợi con sói khổng lồ đang đuổi theo phía sau.
Chẳng mấy chốc, con sói khổng lồ đã đuổi tới!
Con sói khổng lồ cũng đang thở hồng hộc, rõ ràng việc truy đuổi cũng rất vất vả.
Chu Hoành Vũ đứng tại chỗ, mặt không cảm xúc nhìn con sói khổng lồ.
Con sói cũng vừa thở hổn hển, vừa nhìn chằm chằm Chu Hoành Vũ.
Cả hai bên đều hiểu rõ trong lòng, hôm nay chắc chắn chỉ có một bên được sống sót.
Chỉ là con sói khổng lồ không hề hấn gì, trong khi Chu Đạt Xương đã kiệt sức, còn tay chân Chu Hoành Vũ cũng đều bị thương.
Nhìn bộ dạng cầm kiếm đứng thẳng của Chu Hoành Vũ, trong mắt con sói khổng lồ lóe lên một tia khinh miệt, rõ ràng không hề coi hắn ra gì.
Ma thú suy cho cùng cũng chỉ là ma thú, trí tuệ sao có thể bì được với Ma tộc chân chính.
Ma lang đã bị con mồi trước mắt làm cho mờ mắt, sớm đã quên mất con lợn rừng vương khiến nó phải hoảng sợ bỏ chạy đã chết trong tay ai!
Chỉ là ma lang cuối cùng vẫn còn một tia linh tính, dù trong mắt tỏ vẻ khinh miệt nhưng lại không tùy tiện xông lên.
Lúc này Chu Đạt Xương vẫn đang nằm trên đất thở dốc, chưa hồi phục lại.
Nhưng hắn còn chẳng buồn liếc mắt nhìn ra sau, chỉ tập trung điều hòa hơi thở để mau chóng hồi phục.
Chu Đạt Xương tin tưởng Chu Hoành Vũ, dù hai người chỉ mới quen biết nửa ngày.
Nhưng cả hai còn phải cùng nhau vượt qua kỳ khảo thí này!
Rõ ràng tính kiên nhẫn của ma thú không bằng Ma tộc.
Cuối cùng ma lang cũng hết kiên nhẫn, lao vào tấn công Chu Hoành Vũ.
Nhưng Chu Hoành Vũ đâu dễ dàng để nó được toại nguyện, hắn vung kiếm chém tới.
Ma lang trong lòng vẫn còn kiêng dè, thấy vậy vội vàng né tránh.
Một người một thú thăm dò nhau mấy hiệp, đều không đạt được tiến triển gì.
Chu Hoành Vũ vẫn không nóng không vội, tìm kiếm cơ hội tung ra một đòn tất sát!
Còn ma lang thì ngày càng bực bội, đã sắp không kìm nén được thú tính trong lòng.
“Gào!”
Theo một tiếng tru dài, ma lang không thăm dò nữa mà chủ động tấn công trước.
Nó há cái miệng lớn như chậu máu, lao tới nhắm vào cổ họng Chu Hoành Vũ.
Chu Hoành Vũ cũng không hoảng hốt, vung kiếm đâm thẳng, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu của ma lang!
Đây cũng là chiêu bất đắc dĩ của Chu Hoành Vũ, vì phía sau hắn còn có Chu Đạt Xương đang thở dốc.
Nếu Chu Hoành Vũ né tránh, Chu Đạt Xương chắc chắn phải chết không nghi ngờ!
Nhưng lần này ma lang lại rơi vào thế khó xử, lúc này dù có thể cắn chết Chu Hoành Vũ, bản thân nó cũng sẽ mất mạng.
Ma lang chỉ có thể xoay người trên không trung, tránh né đòn tấn công đồng quy vu tận của Chu Hoành Vũ.
Thấy ma lang né đòn, Chu Hoành Vũ mỉm cười, vẫn giữ vẻ bình tĩnh!
Chỉ là Chu Hoành Vũ cũng không chủ động tấn công, vẫn đứng yên tại chỗ.
Một là để bảo vệ Chu Đạt Xương, hai là vì thể lực của chính hắn cũng đã sắp cạn kiệt!
Ma lang ổn định lại thân hình, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Chu Hoành Vũ, trong mắt lóe lên vẻ tức giận.
Nó lắc mình, tấn công lần nữa, lần này là vung ra vuốt sói!
Chu Hoành Vũ lại vung kiếm chém ra, ma lang vội vàng lách mình nhảy ra, một lần nữa né được kiếm của hắn.
Sau khi tiếp đất, ma lang lách mình mấy cái, lại vung vuốt tấn công Chu Hoành Vũ.
Chu Hoành Vũ cũng nghiêm túc, vung kiếm tới lui, mỗi một lần đều nhắm thẳng vào đầu sói!
Chu Hoành Vũ cũng biết con ma lang này không đơn giản, nên dù mỗi kiếm đều nhắm vào yếu hại của nó, ma lang vẫn có thể né tránh một cách thuận lợi.
Thật ra Chu Hoành Vũ chỉ đang chờ đợi thời cơ để tung ra một đòn chí mạng!
Ma lang chỉ có thể liên tục lách mình né tránh, không dám dùng đầu mình để đỡ thanh kiếm trong tay Chu Hoành Vũ.
Chỉ là tấn công tới lui mấy lần đều công cốc, ma lang bắt đầu thấy bực bội.
Chu Hoành Vũ vẫn cầm kiếm đứng yên, nụ cười càng lúc càng tươi. Đây chính là tâm lý chiến, khiến ma lang càng thêm nóng nảy, Chu Hoành Vũ mới có thể tìm ra sơ hở để tung đòn nhất kích tất sát