STT 3776: CHƯƠNG 3779: CUNG KÍNH
...
Từ Ma thể 50 đoạn lên 51 đoạn cần 100 đơn vị tài nguyên.
Lên 52 đoạn cần 200, 53 đoạn cần 400, 54 đoạn cần 800!
Cứ tính toán cẩn thận một chút là sẽ ra kết luận.
Muốn nâng Ma thể của Tô Tử Vân từ 53 đoạn lên 54 đoạn, cần 800 đơn vị tài nguyên.
Trong khi trước đó, để nâng Ma thể từ 50 đoạn lên 53 đoạn, Tô Tử Vân chỉ tiêu hao hết tổng cộng 700 đơn vị tài nguyên mà thôi.
Sự chênh lệch này thực sự quá khủng khiếp.
Cứ thế tính tiếp thì còn kinh khủng hơn nữa.
Chỉ riêng việc nâng cấp Ma thể từ 59 đoạn lên 60 đoạn đã cần tới trọn vẹn hai mươi lăm nghìn đơn vị tài nguyên!
So sánh một chút...
Trong suốt trăm triệu năm qua, Tô gia mới tích góp được tổng cộng 700 đơn vị tài nguyên cấp cao.
Thử hỏi, trong vòng một trăm năm tới, lẽ nào Tô gia có thể thu hoạch được mấy chục nghìn đơn vị tài nguyên cấp cao từ hư không sao?
Rõ ràng, đây là chuyện không thể nào.
Hơn nữa, đây mới chỉ là lượng tài nguyên cấp cao cần thiết từ 50 đoạn đến 60 đoạn mà thôi.
Còn về tài nguyên cần cho cấp 60 đến 70 đoạn, Tô gia không có năng lực để đạt được.
Mặc dù tài nguyên từ cấp 60 trở lên đều do quân bộ nắm giữ, thuộc về vật tư chiến lược quân dụng...
Nhưng đừng quên, Chu Hoành Vũ chính là một thành viên của quân bộ.
Nắm giữ trong tay hắn cũng chẳng khác nào nắm giữ trong tay quân bộ.
Do đó, Chu Hoành Vũ có thể thông qua Ma Dương Kiếm Tông để thu hoạch tài nguyên chiến lược, đồng thời dùng nó để tu luyện Ma thể.
Còn Tô Tử Vân, e rằng không có được con đường và cách thức này.
Nếu hắn không thể dựa vào tài phú và quyền thế của Tô gia để nhanh chóng gỡ lại một bàn, vậy thì trận chiến này, hắn chắc chắn sẽ thua.
Mà một khi Tô Tử Vân thua!
Dựa theo ước định giữa hắn và Chu Hoành Vũ, hắn sẽ phải quên đi mọi hận thù, trung thành đi theo Chu Hoành Vũ, trở thành một viên đại tướng dưới trướng.
Không chỉ Chu Hoành Vũ, mà Tô Tử Vân cũng là kẻ tâm cao khí ngạo, thậm chí còn hơn cả Chu Hoành Vũ!
Bởi vậy, sau khi thất bại trong cuộc khiêu chiến, đả kích mà Tô Tử Vân phải chịu là vô cùng lớn.
Trở về nhà, Tô Tử Vân bế quan không ra, đau khổ suy ngẫm, tìm kiếm một tia hi vọng sống cho bản thân và cả Tô gia!
Đến lúc này, việc động võ với Chu Hoành Vũ đã là không thể.
Tự ý công kích ma tướng là tội lớn diệt tộc.
Hơn nữa, cho dù quân bộ không trừng phạt Tô gia, Tô gia cũng chưa chắc có bản lĩnh giết được Chu Hoành Vũ.
Coi như Tô gia huy động ba vị thái thượng trưởng lão thì đã sao?
Một khi tiến vào trạng thái ma hóa, Chu Hoành Vũ sẽ có thực lực Ma thể gần 70 đoạn.
Mà ba vị thái thượng trưởng lão của Tô gia, cấp bậc Ma thể chỉ có 60 đoạn mà thôi.
Dù một chọi ba, cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của Chu Hoành Vũ.
Trong đó, phiền phức nhất chính là ma năng hộ thuẫn của Chu Hoành Vũ.
Có ma năng hộ thuẫn, Chu Hoành Vũ miễn nhiễm với khống chế.
Mà chỉ cần không khống chế được Chu Hoành Vũ, sẽ không ai có thể ngăn cản được một đao tùy tay của hắn!
Không nói đến việc Tô Tử Vân đang nghiền ngẫm bài học xương máu, nếm mật nằm gai.
Ở một bên khác...
Chu Hoành Vũ cùng lão tông chủ trở về đại điện của Ma Dương Kiếm Tông.
Đại điện của Ma Dương Kiếm Tông tên là Kiếm Các!
Kiếm Các chính là nơi ở và sinh hoạt thường ngày của tông chủ.
Nói thẳng ra, đây chính là nơi ở của tông chủ.
Tiến vào Kiếm Các, lão tông chủ không dám ngồi lên chủ vị, mà cung kính đứng sang một bên, đưa tay phải ra mời Chu Hoành Vũ ngồi xuống.
Mặc dù đến bây giờ, lão tông chủ vẫn là tông chủ chính thức của Ma Dương Kiếm Tông, nhưng cả Chu Hoành Vũ và lão tông chủ đều biết, lão đã đầu quân cho Chu Hoành Vũ, trở thành tùy tùng của hắn.
Đến nước này, lão tông chủ đã hoàn toàn đắc tội với Tô gia.
Cũng vì lão mà trong vòng trăm năm tới, Tô Tử Vân không thể khiêu chiến nhậm chức.
Đả kích này đối với Tô Tử Vân thực sự quá lớn.
Vì đã đắc tội triệt để với Tô gia, lão tông chủ dù thế nào cũng phải ôm thật chặt lấy cái đùi lớn Chu Hoành Vũ.
Một khi chọc giận Chu Hoành Vũ, hắn hoàn toàn có thể phủi tay bỏ đi.
Đến lúc đó, nếu chỉ còn lại một mình lão tông chủ đối đầu với Tô gia, lão và gia tộc của mình sớm muộn gì cũng sẽ bị tiêu diệt...
Mối thù lớn như vậy, Tô gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Hơn nữa, để bảo vệ bản thân và gia tộc, lão tông chủ hiện tại chỉ còn một con đường duy nhất.
Đó chính là bất chấp tất cả, ôm chặt lấy cái đùi lớn của Chu Hoành Vũ.
Thực tế, cho dù không có chuyện của Tô gia, lão tông chủ cũng không dám phản bội Chu Hoành Vũ.
Phản bội ma tướng là tội lớn chém đầu, không phải chuyện đùa.
Một khi lão tông chủ chết, gia tộc của lão làm sao có thể tồn tại?
Lão tông chủ dù có muốn trở mặt không nhận người cũng không có lá gan đó.
Đến bây giờ, Tô Tử Vân đã khiêu chiến thất bại.
Nhưng đừng quên, Chu Hoành Vũ cũng là ma tướng, hắn cũng có quyền khiêu chiến.
Nếu lão tông chủ đổi ý, muốn giở trò trở mặt, Chu Hoành Vũ hoàn toàn có thể tát thẳng vào mặt lão, trực tiếp phát động khiêu chiến.
Lão tông chủ không cho rằng mình có thể vượt bảy tám cấp để chiến thắng Chu Hoành Vũ trong trạng thái ma hóa.
Một khi thực sự phản bội Chu Hoành Vũ, hoặc tỏ ra bất kính, chọc giận hắn, vậy thì nhân cơ hội khiêu chiến, Chu Hoành Vũ dù có chém chết lão trên sàn đấu cũng sẽ không ai đứng ra nói giúp lão một lời.
Ngay cả quân bộ, e rằng cũng sẽ chỉ giả câm vờ điếc.
Mà lùi một vạn bước mà nói, cho dù quân bộ có can thiệp, Chu Hoành Vũ cũng hoàn toàn có thể trả một phần quân công để miễn tội lần này.
Đối với ma tướng mà nói, chỉ cần không phải tội diệt tộc, sẽ không bị xử tử hình.
Vẫn là câu nói đó...
Thân là ma tướng, chỉ có thể chết trong tay kẻ địch.
Đối mặt với sự cung kính của lão tông chủ, Chu Hoành Vũ cũng không khách khí, càng không nói mấy lời kính già yêu trẻ.
Bất luận là quan trường hay chốn công sở, đều có quy tắc riêng.
Quan hơn một cấp đè chết người.
Nếu không muốn phép tắc đảo lộn, quản lý rối loạn, quy củ giữa cấp trên và cấp dưới nhất định phải được tuân thủ nghiêm ngặt.
Quan lớn hơn một cấp chính là phải ngồi ở chủ vị, tuyệt đối không thể sai lệch.
Lấy Chu Hoành Vũ làm ví dụ, nếu vì hắn tuổi còn nhỏ mà ngây thơ khờ khạo nói mấy lời kính già yêu trẻ, vậy thì một khi hắn tổ chức đại hội tông tộc...
Chẳng phải hắn sẽ phải ngồi vào góc khuất nhất hay sao?
Ai tuổi lớn người đó ngồi trên đài hội nghị, thế thì còn ra thể thống gì nữa?
Ngồi trên bảo tọa tông chủ, lòng Chu Hoành Vũ lặng như nước, không hề có chút không tự nhiên nào.
Không chỉ Chu Hoành Vũ, ngay cả lão tông chủ cũng mang vẻ mặt kính cẩn, không có nửa phần không cam lòng.
Thực tế, nếu Chu Hoành Vũ khiêm tốn nhường nhịn, để lão tông chủ ngồi chủ vị, lão không những không cảm kích mà ngược lại sẽ cảm thấy bất an và thất vọng.
Không có năng lực đó mà lại ngồi vào vị trí đó, làm sao người khác có thể tin tưởng, dựa dẫm?
Khi hai người lần lượt ngồi xuống, người hầu của lão tông chủ nhanh chóng dâng lên trà thơm.
Nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà thơm ngát, Chu Hoành Vũ hài lòng gật đầu.
Trà ngon như vậy, hắn chỉ từng uống ở địa ngục tửu lâu.
Không ngờ rằng, Ma Dương Kiếm Tông này lại cũng có trà ngon thượng hạng như thế!
Nhìn dáng vẻ hài lòng của Chu Hoành Vũ, lão tông chủ lập tức mỉm cười.
Nhìn Chu Hoành Vũ với ánh mắt tán thưởng, lão tông chủ không tài nào ngờ được, tiểu tử vắt mũi chưa sạch này lại có thể nhanh chóng lập nên công tích vĩ đại như vậy!
Đừng xem thường ma tướng...
Ma tướng của Ma Dương tộc tuy có số lượng vượt quá ba nghìn người, nhưng trên thực tế, đại đa số ma tướng đều ở tiền tuyến và biên cương, phục vụ trong quân đội.
Chỉ có một số ít, giống như Chu Hoành Vũ và Tô Tử Vân, những tân tấn ma tướng này, mới tản mát ở bên ngoài.