Virtus's Reader
Linh Kiếm Tôn

Chương 4450: Mục 4448

STT 4447: CHƯƠNG 4450: TIỂU TIẾT

...

Nhìn Chu Hoành Vũ đột nhiên triệu hồi ra một con quái vật khổng lồ, Trương Xuân Hoa và Ny Nhi không khỏi trừng lớn hai mắt!

Nhìn ở khoảng cách gần...

Con quái thú tựa sư tựa hổ, lại mọc ra một đôi sừng dê này cao gần 2 mét, dài chừng 3 mét, tứ chi cường tráng, thân thể hùng vĩ...

Chỉ cần nhìn bằng mắt thôi cũng có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ và đáng sợ của nó!

Mặc dù trong chiến trường băng sương này, chín thành năng lượng đều là thủy nguyên tố, nhưng đối với Hắc Muội mà nói, điều đó vốn không quan trọng.

Trong cơ thể Hắc Muội ẩn chứa một lượng lớn Hỗn Độn Kiếm Khí.

Trừ phi những luồng Hỗn Độn Kiếm Khí này bị tiêu hao hết...

Nếu không, thực lực của Hắc Muội sẽ không hề bị ảnh hưởng.

Đương nhiên...

Chu Hoành Vũ không có cách nào triệu hồi Hắc Muội trong Điên Đảo Ngũ Hành Giới.

Hơn nữa, cho dù có triệu hồi ra được, Hỗn Độn Kiếm Khí trong cơ thể Hắc Muội cũng sẽ bị Ngũ Hành Sơn áp chế, không thể phát huy được dù chỉ một tia năng lực.

Khi đó, Hắc Muội cũng chẳng qua chỉ là một con dê có khổ người tương đối lớn mà thôi.

Hoàn toàn không mạnh mẽ, càng đừng nói đến lợi hại...

Dưới ánh nhìn của Chu Hoành Vũ, Hắc Muội mở mắt, đôi mắt to tròn đen láy nhìn hắn đầy thân thiết.

Chu Hoành Vũ cười ha hả, cưng chiều vỗ về Hắc Muội, rồi lấy bộ yên cương từ trong Băng Hoàng Giới ra, nhanh chóng trang bị lên lưng nó.

Lắp đặt yên cương xong, Chu Hoành Vũ xoay người ôm lấy Ny Nhi, đưa cô bé lên lưng Hắc Muội.

Sau khi đặt Ny Nhi lên yên, Chu Hoành Vũ quay lại đối mặt với Trương Xuân Hoa thì lại thấy khó xử.

Lưng của Hắc Muội cao gần 2 mét.

Mà Trương Xuân Hoa chẳng qua chỉ là một nông phụ bình thường đến cực điểm, dựa vào sức của bản thân, cô căn bản không thể trèo lên được.

Cách tốt nhất chính là Chu Hoành Vũ ôm cô, đưa lên yên...

Có lẽ sẽ có người nói...

Chu Hoành Vũ có thể ngồi xổm xuống, để Trương Xuân Hoa giẫm lên đầu gối, đạp lên vai hắn mà trèo lên!

Thế nhưng thứ nhất, dù vậy, Trương Xuân Hoa cũng rất khó trèo.

Chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể ngã dập mông.

Thứ hai, với thân phận và địa vị hiện tại của Chu Hoành Vũ, cho dù hắn không ngại, cũng không thể làm như vậy.

Thân phận và địa vị của Chu Hoành Vũ bây giờ thực sự quá cao.

Hắn dù không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho những người đi theo hắn.

Chu Hoành Vũ thà mất mạng chứ không thể quỳ xuống.

Càng không thể để người khác giẫm lên đầu gối, thậm chí là vai của mình.

Tôn nghiêm và vinh quang của Ma Vương là trên hết!

Hàng vạn binh lính đã vì bảo vệ vinh quang và tôn nghiêm của Chu Hoành Vũ mà hiên ngang chịu chết.

Bản thân Chu Hoành Vũ sao có thể dễ dàng quỳ xuống, để người khác chà đạp?

Bất kể động cơ là gì, cũng tuyệt đối không thể.

Đối diện với ánh mắt của Chu Hoành Vũ...

Trương Xuân Hoa không khỏi luống cuống chân tay.

Rõ ràng, cô cũng đã ý thức được vấn đề.

Đứng từ góc độ của Trương Xuân Hoa...

Cho dù Chu Hoành Vũ có chịu, cô cũng tuyệt đối không thể để hắn vì mình mà quỳ xuống.

Càng không thể giẫm lên vai Chu Hoành Vũ để lên ngựa.

Trong mắt Trương Xuân Hoa, điều này quá mức sỉ nhục.

Nam tử hán đại trượng phu, tuyệt không thể tùy tiện quỳ gối.

Trừ trời đất và cha mẹ, không thể quỳ trước bất kỳ ai.

Hay là...

Ngập ngừng nhìn Chu Hoành Vũ, Trương Xuân Hoa nói: "Hay là... ta ở lại trong thành, hai người tự đi đi."

Chu Hoành Vũ lập tức nhíu mày.

Nếu bây giờ bỏ Trương Xuân Hoa lại, cô sẽ rất nhanh bị bỏ lại phía sau.

Và một khi đã bị bỏ lại, cô sẽ không bao giờ có cơ hội đuổi kịp bước chân của Chu Hoành Vũ nữa.

Cứ như vậy, lý tưởng của cô sẽ khó mà thực hiện được.

Giấc mộng của cô cũng sẽ chỉ là công dã tràng.

Trong khoảnh khắc cắn răng...

Chu Hoành Vũ đã đưa ra quyết định.

Quỳ xuống là chuyện tuyệt đối không thể.

Nhưng người xưa nói rất hay, chị dâu gặp nạn, em chồng ra tay tương trợ...

Mặc dù nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng tình thế cấp bách, không thể quá cứng nhắc giáo điều.

"Ta không thể bỏ mặc cô... Cô phải đi!" Chu Hoành Vũ quả quyết nói.

Nói rồi, Chu Hoành Vũ đột nhiên bước lên một bước.

Hơi khom người xuống, một tay hắn nắm lấy vai, một tay luồn xuống dưới đầu gối Trương Xuân Hoa.

Một cú bế kiểu công chúa vô cùng đẹp mắt, nhấc bổng Trương Xuân Hoa lên.

Ngay khi vừa chạm vào cơ thể Trương Xuân Hoa, một cảm giác mềm mại, mịn màng xen lẫn hương thơm nồng nàn đã xộc thẳng vào mũi Chu Hoành Vũ.

Khác với Ny Nhi...

Ny Nhi mới tròn 13 tuổi, thân hình còn chưa phát triển hoàn thiện, còn Trương Xuân Hoa thì khác, cô đã 27-28 tuổi.

Hai tay ôm lấy Trương Xuân Hoa, Chu Hoành Vũ chỉ cảm thấy tay mình như lún vào một đám bông mềm mại.

Hương thơm kia từng đợt từng đợt ùa tới.

Chu Hoành Vũ không khỏi ngẩn người, còn Trương Xuân Hoa thì...

Gương mặt xinh đẹp của cô đã đỏ bừng, cho dù làn da màu lúa mì rám nắng cũng không thể che giấu được.

Nhưng may mắn là, khoảnh khắc lúng túng không kéo dài quá lâu.

Chu Hoành Vũ dùng sức, đẩy thân thể Trương Xuân Hoa lên lưng Hắc Muội.

Trương Xuân Hoa không dám chậm trễ, vội vàng nắm lấy dây cương trên yên, gắng sức lật người ngồi lên.

Nói thì chậm...

Nhưng trên thực tế, toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong một hai hơi thở.

Hai tay vồ lấy, ôm một cái, đẩy lên, đã đưa được Trương Xuân Hoa lên yên.

Sau đó, Chu Hoành Vũ cũng không dừng lại, một tay nắm lấy yên, một chân đạp vào bàn đạp, đột nhiên phát lực, tiêu sái vắt mình lên lưng Hắc Muội.

Ngồi vững trên yên, trong lòng Chu Hoành Vũ ôm cô bé Ny Nhi nhỏ nhắn thanh tú.

Sau lưng Chu Hoành Vũ là Trương Xuân Hoa đang mặt mày hoảng hốt.

Hai tay theo phản xạ che trước ngực, khuôn mặt Trương Xuân Hoa đỏ như lửa.

Giờ phút này...

Trương Xuân Hoa vô cùng xấu hổ, vô cùng ngượng ngùng...

Lưng của Hắc Muội thực sự quá cao.

Cách mặt đất gần 2 mét.

Cứ như vậy ngồi trên lưng Hắc Muội, hai bên không có tay vịn, đằng sau cũng không có chỗ tựa, trong tay lại không có dây cương.

Thứ duy nhất có thể giữ vững cơ thể chỉ có thân thể của Chu Hoành Vũ.

Nhưng mà, chẳng lẽ cô phải ôm Chu Hoành Vũ sao?

Như vậy thì xấu hổ quá đi.

Cô có ý muốn đổi chỗ với Ny Nhi.

Nhưng thứ nhất, Ny Nhi còn quá nhỏ, được Chu Hoành Vũ bảo vệ trong lòng mới đủ vững vàng.

Thứ hai, cho dù có đổi chỗ với Ny Nhi thì sao chứ.

Được Chu Hoành Vũ ôm trong lòng.

Đầu của Chu Hoành Vũ ngay bên tai cô.

Hơi thở của hắn phả vào má cô.

Như vậy, chẳng phải càng mờ ám, càng...

Ngay lúc Trương Xuân Hoa đang miên man suy nghĩ, Chu Hoành Vũ lên tiếng: "Chuẩn bị xong chưa, chúng ta xuất phát..."

Tiếng còn chưa dứt, Chu Hoành Vũ đã kẹp hai chân vào bụng Hắc Muội.

Ngay sau đó, Hắc Muội lập tức dang bốn vó, chạy nước kiệu.

Cú chạy này không sao...

Nhưng do khởi động đột ngột, thân thể Trương Xuân Hoa đột nhiên ngửa ra sau, suýt nữa thì ngã khỏi lưng thú.

Trong cơn hoảng loạn, Trương Xuân Hoa đâu còn nghĩ ngợi được gì nhiều, vội vươn hai tay ôm chặt lấy eo của Chu Hoành Vũ.

Sự đã đến nước này, không phải hắn muốn thế, mà thực sự là không thể bỏ mặc Trương Xuân Hoa được.

Người ta đã bán hết gia sản, đánh cược tất cả, thề chết đi theo hắn.

Hắn không thể đuổi cô đi được, đúng không?

Huống chi, bây giờ đuổi cô đi, chẳng phải là trơ mắt nhìn cô đi vào chỗ chết sao?

Coi như không chết, kết cục của cô cũng sẽ tàn khốc hơn cả cái chết! Chỉ cần lòng dạ ngay thẳng, những tiểu tiết khác, cứ mặc kệ chúng đi...

Trong dòng chảy văn chương có ẩn dấu: Thiên‧L0i‧Trúc·Chấm·Com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!