STT 510: CHƯƠNG 510: TRỞ VỀ
Kể từ khi Sở Hành Vân mất tích, Phạm Vô Kiếp liền hạ lệnh, tất cả kiếm chủ đều phải tiến sâu vào sơn mạch Thiên Dương để tìm kiếm tung tích của Sở Hành Vân, bất cứ ai cũng không ngoại lệ.
Để tránh tai mắt người khác, Thường Xích Tiêu cũng không đến vùng ngoại ô trước, việc gặp mặt được toàn quyền giao cho Thường Danh Dương.
Màn đêm rút đi, nắng gắt ló dạng.
Thường Xích Tiêu vừa trở lại thành Thiên Dương đã vội vã như lửa đốt chạy về phía ngoại ô.
Chỉ cần nghĩ đến việc lát nữa sẽ được thấy thủ cấp của Sở Hành Vân, mặt hắn đã tràn đầy vẻ hưng phấn, tâm trạng kích động còn mãnh liệt hơn gấp trăm ngàn lần so với việc tấn thăng Âm Dương cảnh.
Thế nhưng, khoảnh khắc bước tới lầu các, vẻ mặt của Thường Xích Tiêu chợt cứng đờ.
Nơi lọt vào tầm mắt, lầu các xa hoa đã trở thành một đống hỗn độn, trên mặt đất, ba cỗ thi thể lạnh ngắt đang nằm im lìm, trong đó có một thi thể không tay, hai mắt vẫn mở trừng trừng, vừa đáng sợ vừa rợn người, khiến cả Thường Xích Tiêu cũng phải kinh ngạc.
"Ai giết con ta!"
Một tiếng gầm thét vô cùng phẫn nộ từ miệng Thường Xích Tiêu vang lên, vọng khắp hư không, thậm chí khiến linh lực cũng bạo động, làm ai nấy đều kinh hãi run rẩy.
Sau đó, tin tức Thường Danh Dương và những người khác bị giết đã truyền khắp cả thành Thiên Dương.
Thú triều vừa rút đi, thành Thiên Dương còn đang ngập trong mùi máu tanh, tin tức này truyền ra khiến thành Thiên Dương có thêm một tia khí tức quỷ dị làm người ta sợ hãi.
Thường Danh Dương, Tề Ngọc Chân và Đằng Thanh, thực lực của ba người này đều không yếu, nhưng chỉ trong một đêm, cả ba đều chết, chết một cách âm thầm, không ai hay biết.
Tất cả mọi người đều sợ hãi, liệu giây phút tiếp theo, bàn tay độc ác ẩn trong bóng tối kia có giáng xuống đầu mình hay không.
Rất nhanh, chuyện này cũng truyền đến Vạn Kiếm Các.
Thân là các chủ, Phạm Vô Kiếp cực kỳ xem trọng việc này.
Khi thú triều bùng nổ, hai kẻ cấp Thiên Linh lục trọng xuất hiện vây công Sở Hành Vân; sau khi thú triều bùng nổ, cường giả thần bí lợi dụng đêm tối ra tay, giết chết ba người Thường Danh Dương.
Hơn nữa, nhẫn trữ vật trên người ba người Thường Danh Dương đều bị cướp đi.
Phải biết rằng, Thường Danh Dương trước đây bị Sở Hành Vân chặt đứt cánh tay phải, từng có lúc nản lòng thoái chí, nhưng vì hận thù, Thường Danh Dương đã vượt qua cửa ải này, không chỉ đột phá tu vi mà còn nghiên cứu ra kiếm pháp tay trái, thực lực tăng mạnh.
Vì chuyện này, Phạm Vô Kiếp có chút tán thưởng Thường Danh Dương, nên mới đích thân ra tay, tiêu tốn lượng lớn vật liệu quý giá, rèn Trảm Không kiếm thành vương khí sáu văn, muốn dùng nó để khích lệ Thường Danh Dương.
Nhưng cuối cùng, Thường Danh Dương đã chết, thanh kiếm này cũng bị cướp đi, Vạn Kiếm Các tổn thất nặng nề, Phạm Vô Kiếp sao có thể làm ngơ.
Lần này, người phụ trách điều tra việc này là Phạm Vô Trần.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, thành Thiên Dương nhỏ bé gần như đã quy tụ tất cả kiếm chủ của Vạn Kiếm Các, ai cũng có thể cảm nhận được, một cơn lốc vô hình đã giáng xuống, bất cứ lúc nào cũng có thể gây ra chấn động kinh thiên.
Chỉ là, một ngày trước khi Phạm Vô Trần đến, thành Thiên Dương lại xảy ra một đại sự.
Lưu Tinh, mất tích!
Tung tích không rõ!
Lưu Tinh không phải người của Vạn Kiếm Các, chỉ là một tán tu, hắn rời đi hay không vốn không có nhiều người quan tâm, thế nhưng, thời điểm hắn rời đi quá đặc biệt.
Hắn vừa mất tích, Tề Dương Trầm đang đau đớn vì mất con lập tức coi Lưu Tinh là hung thủ, cho rằng kẻ kia rời đi chắc chắn là có tật giật mình, muốn bỏ trốn.
Thậm chí, Tề Dương Trầm còn chĩa mũi dùi về phía đám người Ninh Nhạc Phàm và Lục Thanh Dao, vu khống họ cũng là đồng lõa.
Nhất thời, thành Thiên Dương vốn đã sóng gió lại dấy lên vô số nghi ngờ, gào thét, thậm chí là vu khống, ai nấy đều không được yên ổn.
Ngay cả khi Phạm Vô Trần đến cũng không thể dẹp yên những dư luận này, chỉ có thể không ngừng tăng thêm nhân lực, phong tỏa toàn bộ sơn mạch Thiên Dương, hy vọng có thể tìm được Lưu Tinh để làm sáng tỏ chân tướng.
Trong cục diện căng thẳng như vậy, thời gian trôi qua càng thêm chậm chạp.
Ba ngày sau, bên trong thành Thiên Dương.
Ninh Nhạc Phàm và đám người Lục Thanh Dao đang đứng trong một đại sảnh, sắc mặt họ có chút giằng co, ánh mắt chạm nhau, đều lộ vẻ khó xử.
Phía trước họ là bốn vị kiếm chủ của Truyền công nhất mạch.
Vân Trường Thanh thở dài, chậm rãi nói: "Các ngươi lo lắng cho Lạc Vân, ta đều thấy cả, nhưng các ngươi cứ ở lại thành Thiên Dương cũng chẳng có ý nghĩa gì, việc tìm kiếm Lạc Vân hay là cứ giao cho Chấp pháp nhất mạch đi."
"Không tìm được sư tôn, trở về Vạn Kiếm Các thì có ý nghĩa gì?" Ninh Nhạc Phàm sốt ruột, lập tức đáp lại, giọng nói mang theo thái độ kiên định không gì sánh được.
"Lạc Vân là chủ nhân ngoại môn, còn các ngươi là đệ tử thân truyền của hắn. Sau khi hắn mất tích, trọng trách quản lý ngoại môn đương nhiên rơi xuống vai các ngươi."
Đường Vân Hoan sắc mặt ngưng trọng, khẽ quát: "Nếu các ngươi ở lại thành Thiên Dương quá lâu, ngoại môn nhất định sẽ đại loạn, tâm huyết trước đây của Lạc Vân cũng sẽ hoàn toàn uổng phí, tương lai nếu hắn an toàn trở về, tuyệt đối không muốn nhìn thấy ngoại môn trở nên tan hoang."
"Ngoại môn trở nên tan hoang thì cũng thôi, nếu để Nội vụ nhất mạch chớp lấy cơ hội này, cài cắm thân tín vào lần nữa, ngoại môn chắc chắn sẽ lại rơi vào tay bọn chúng." Tô Lãnh Lưu cũng lên tiếng, giọng nói rất lạnh, nhưng lời nói ra còn lạnh hơn, khiến tất cả mọi người ở đây đều rùng mình một cái.
Trước khi Lạc Vân chỉnh đốn ngoại môn, Nội vụ nhất mạch đã cài cắm vô số thân tín, nắm chắc huyết mạch của ngoại môn.
Nếu ngoại môn rơi vào hỗn loạn, với tác phong hành sự của Nội vụ nhất mạch, chúng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, nhất định sẽ đoạt lại quyền chưởng quản ngoại môn, tiếp tục kiếm chác tư lợi.
"Tô Lãnh Lưu, ngươi nói câu này nghe hay thật đấy!"
Ngay lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên từ cách đó không xa, truyền rõ mồn một vào tai mọi người.
Chỉ thấy ở nơi phát ra âm thanh, một nhóm bóng người xuất hiện, đang nhanh chóng chạy về phía bên này.
Người nói là Thường Xích Tiêu.
Hắn đáp xuống trước mặt mọi người, quét mắt một vòng rồi lạnh lùng nói: "Ngoại môn vốn thuộc quyền quản lý của Nội vụ nhất mạch, bây giờ Lạc Vân đã chết, đương nhiên phải trả về cho Nội vụ nhất mạch, đây là sự thật không thể chối cãi."
"Câm miệng!"
Lục Thanh Dao đột nhiên quát lạnh, chỉ vào mũi Thường Xích Tiêu mắng: "Chỉ cần còn chưa xác định được sư tôn sống chết, ngoại môn tuyệt đối không rơi vào tay các ngươi, nếu các ngươi dám cưỡng đoạt, đừng trách kiếm của ta vô tình!"
"Nói không sai, đồ của sư tôn, sao có thể để kẻ khác nhúng chàm!" Ninh Nhạc Phàm nói tiếp, không hề sợ hãi uy thế mạnh mẽ của đám người Thường Xích Tiêu, tiến lên một bước.
Sau đó, Lục Lăng và Cổ Huyền Thanh cũng bước về phía trước.
Năm người đứng sóng vai, đối mặt trực diện với đám người Thường Xích Tiêu, kiếm ý tỏa ra từ người họ vậy mà lại có xu thế ngưng tụ lại.
"Ngoại môn có trả về cho Nội vụ nhất mạch hay không, còn chưa đến lượt các ngươi lên tiếng." Đối mặt với sự tức giận của năm người, Thường Xích Tiêu không những không giận mà ngược lại còn nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Từ khoảnh khắc hắn bày ra mưu cục, trong lòng hắn, những người trước mắt này đều đã bị phán án tử hình.
Đợi khi trở về Vạn Kiếm Các, hắn sẽ bố trí một mưu cục khác, giết sạch những kẻ này, triệt để diệt trừ thế lực còn sót lại của Sở Hành Vân, chỉ có như vậy, ngoại môn mới có thể hoàn toàn rơi vào trong lòng bàn tay hắn.
Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua, khi thấy Lục Thanh Tuyền, tầm mắt Thường Xích Tiêu ngưng lại, hừ lạnh nói: "Thứ ăn cây táo, rào cây sung!"
Nghe vậy, sắc mặt Lục Thanh Tuyền trở nên trắng bệch, cúi đầu không dám nhìn thẳng Thường Xích Tiêu.
"Thường Xích Tiêu, Lục Thanh Tuyền làm quyết định chỉ cầu không thẹn với lòng, chưa bao giờ gây tổn thất cho Nội vụ nhất mạch, dù sao nàng cũng là đệ tử của ngươi, cần gì phải nói như vậy." Lôi Nguyên Quang có chút chướng mắt, lạnh lùng trừng Thường Xích Tiêu.
"Nó không tuân lệnh ta, đã sớm không còn là đệ tử của ta nữa, huống hồ, lời ta vừa nói đều là sự thật, nếu là sự thật, tại sao ta không thể nói ra?"
Trên người Thường Xích Tiêu tỏa ra một tia lệ khí, ánh mắt một lần nữa rơi xuống đám người Lục Thanh Tuyền, lạnh giọng nói: "Các ngươi, ngày thường cậy có Lạc Vân bảo vệ, hành xử vô pháp vô thiên, nhiều lần nói lời chống đối ta, sau khi Lạc Vân chết, không ngờ các ngươi vẫn ngang ngược như vậy, xem ra ta phải dạy dỗ các ngươi một phen, để khỏi sau này làm mất mặt mũi của Vạn Kiếm Các."
Dứt lời, hắn bước lên một bước.
Tiếng ầm ầm vang lên, kiếm mang nóng rực cuồng bạo thoáng chốc tràn ngập khắp hư không, hóa thành mây lửa cuồn cuộn, từ trên ép thẳng xuống đám người Ninh Nhạc Phàm và Lục Thanh Tuyền.
"Thường Xích Tiêu, ngươi dám!" Vân Trường Thanh thấy vậy, lập tức quát lớn.
Nhưng Thường Xích Tiêu hoàn toàn không để ý, kiếm quang nóng rực đại thịnh, khóa chặt lấy đám người Ninh Nhạc Phàm và Lục Thanh Tuyền, muốn thông qua việc trừng trị đám người này để phát tiết nỗi phẫn uất trong lòng.
Rầm rầm rầm!
Kiếm quang càng lúc càng gần, mắt thấy sắp sửa áp xuống, không một dấu hiệu báo trước, một giọng nói tràn ngập ý uy hiếp vang vọng khắp hư không: "Thường Xích Tiêu, đệ tử của Lạc Vân ta, chưa đến lượt ngươi dạy dỗ!"
"Hôm nay, ngươi dám làm tổn thương một người trong số họ, ta nhất định sẽ quậy cho Nội vụ nhất mạch của ngươi long trời lở đất, vĩnh viễn không có ngày yên ổn!"