STT 51: CHƯƠNG 51: THỦY GIA RA TAY
Luyện đan, chú trọng chất lượng, càng cần tâm bình khí hòa, phải giữ được sự yên tĩnh tuyệt đối.
Chính vì vậy, Cố Thanh Sơn mới đích thân canh giữ bên ngoài mật thất, đồng thời phái ra rất nhiều cao thủ để duy trì trật tự của Bách Bảo Lâu, nhằm tạo cho Tần Vũ Yên và Sở Hành Vân một môi trường luyện đan tốt nhất.
Nhưng trái ngược với sự yên tĩnh của Bách Bảo Lâu, Thủy gia vào lúc này đã hoàn toàn náo loạn.
Trong phòng khách của Thủy gia, tất cả các cao tầng lại một lần nữa tụ họp.
Khoảng thời gian gần đây, Thủy gia liên tiếp triệu tập hội nghị gia tộc, hầu như trọng điểm thảo luận của mỗi lần đều là Sở Hành Vân, lần này, tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Nhưng khác với trước đây, hội nghị lần này, Thủy Thiên Nguyệt cũng có mặt.
"Theo tin tức đáng tin cậy, lần này Sở Hành Vân đến Bách Bảo Lâu là muốn tìm Tần Vũ Yên luyện chế đan dược. Trong quá trình đó, Sở Hành Vân đã xông thẳng vào mật thất, làm phiền cuộc mật đàm của Cố Thanh Sơn và Tần Vũ Yên, nhưng cuối cùng, Cố Thanh Sơn lại cúi đầu xin lỗi, còn đích thân canh giữ bên ngoài mật thất, nói là muốn bù đắp cho sai lầm lúc trước."
"Khi chuyện này xảy ra, có không ít người đều ở trong Bách Bảo Lâu, họ không chỉ thấy Cố Thanh Sơn khúm núm với Sở Hành Vân, mà còn phát hiện cảnh giới của hắn đã đạt đến Thối Thể bát trọng thiên."
"Sau khi Cố Thanh Sơn bày tỏ thái độ, ngoại trừ Thủy gia chúng ta, tất cả các gia tộc ở thành Tây Phong đều tranh nhau lấy lòng Sở gia, bày tỏ nguyện ý đạt thành quan hệ hợp tác. Thậm chí, có vài gia tộc để lấy lòng Sở gia còn cố tình cô lập Thủy gia chúng ta."
...
Từng lời bàn tán vang vọng trong đại sảnh, khiến sắc mặt Thủy Sùng Hiền càng lúc càng âm trầm, còn Thủy Thiên Nguyệt thì vô cùng lúng túng. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, không ít cao tầng trong gia tộc đều có ý trách cứ mình.
Sở gia có thể đi đến ngày hôm nay là điều không một ai có thể ngờ tới. Nếu như trước đây Thủy Thiên Nguyệt đối mặt với Sở Hành Vân không phải bằng thái độ kiêu căng bá đạo, có lẽ Sở Hành Vân đã bằng lòng cưới nàng, và Thủy gia họ cũng có thể nhân cơ hội đó mà trỗi dậy, trở thành gia tộc hùng mạnh nhất thành Tây Phong.
Mặc dù bỏ qua chuyện đó, thì một thời gian trước, trên dưới Thủy gia đều quyết định sẽ phái người đi chèn ép Sở gia.
Chính Thủy Thiên Nguyệt lại cho rằng Sở gia không đáng để lo ngại, khinh thường việc phái người đi chèn ép, còn nói việc nhắm vào Sở gia sẽ khiến Thủy gia bị người khác khinh bỉ, chửi rủa, làm chính cô ta thấy hổ thẹn.
Hiện tại, sự thật đã vả cho Thủy Thiên Nguyệt một bạt tai đau điếng.
Sở gia đã hoàn toàn lớn mạnh, không chỉ nhận được sự ủng hộ của nhiều gia tộc như vậy, mà ngay cả Cố Thanh Sơn, thành chủ của thành Tây Phong, cũng phải lấy lòng. Bất kỳ ai cũng có thể đoán trước được, trong vài năm tới, Sở gia sẽ có sự phát triển kinh khủng đến mức nào!
Sự việc diễn biến thành thế này, Thủy Thiên Nguyệt không thể thoát khỏi liên quan. Rất nhiều cao tầng của Thủy gia đều không vừa mắt nàng, ngay cả Thủy Sùng Hiền cũng có phần tức giận, cho rằng Thủy Thiên Nguyệt quá kiêu ngạo.
"Tất cả im miệng cho ta!" Lúc này, Thủy Thiên Nguyệt đột nhiên gầm lên một tiếng, khiến các cao tầng Thủy gia đang bàn tán không ngớt giật mình, đều ngậm miệng lại.
Thủy Thiên Nguyệt lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người, vì tức giận, gương mặt nàng có vài phần méo mó, trông hơi dữ tợn.
"Một gia tộc phế vật, cho dù có được sự ủng hộ của Cố Thanh Sơn và đông đảo gia tộc khác, cũng chỉ là phong quang bề ngoài mà thôi. Nền tảng thì không có, cường giả cũng chẳng có lấy một người, căn bản không thể nào so sánh với Thủy gia chúng ta. Đợi đến khi ta giành được suất đứng đầu trong kỳ tuyển chọn của vũ phủ, ngay cả Cố Thanh Sơn cũng phải khúm núm với chúng ta, một cái Sở gia, ta có thể tiện tay bóp chết."
Nghe lời của Thủy Thiên Nguyệt, không ít người đều im lặng, chỉ nghe thấy một giọng nói yếu ớt truyền đến: "Bây giờ tu vi của Sở Hành Vân cũng không yếu, nếu như hắn cũng được năm đại vũ phủ lựa chọn..."
Câu nói này khiến tim của các cao tầng Thủy gia đang có mặt thắt lại.
Họ đột nhiên nhớ ra, trước đây khi Sở Hành Vân lấy Thủy Lưu Hương, hắn từng đưa ra một năm ước hẹn. Một năm sau, hắn muốn cho Thủy Thiên Nguyệt biết, rốt cuộc ai mới là ếch ngồi đáy giếng.
Bây giờ, một năm ước hẹn đã qua hơn nửa, kỳ tuyển chọn của vũ phủ sắp bắt đầu, với tốc độ tu luyện hiện tại của Sở Hành Vân, nói không chừng, hắn thật sự có thể được chọn!
Thủy Thiên Nguyệt hừ lạnh một tiếng, khinh miệt nhìn đám cao tầng Thủy gia đang hoảng hốt, nói: "Tu luyện võ đạo, trước nay chưa từng có đường tắt nào. Sở Hành Vân có thể tăng tu vi nhanh như vậy, nhất định là đã dùng một số loại đan dược có tác dụng phụ cực lớn, cùng lắm cũng chỉ là cái thùng rỗng kêu to, có cảnh giới suông chứ chẳng có chút thực lực nào."
"Huống hồ, chỉ cần có ta ở đây, cho dù hắn có ba đầu sáu tay cũng đừng hòng được năm đại vũ phủ lựa chọn. Lẽ nào các người cho rằng, hắn còn có thể chiến thắng ta được sao?"
Trong lúc nói chuyện, đôi mắt Thủy Thiên Nguyệt hóa thành màu xanh băng, sau lưng nàng còn lờ mờ hiện ra bóng một con cáo màu lam, thủy quang cuồn cuộn lan tỏa, phảng phất như thủy triều ập xuống, khiến các cao tầng Thủy gia ở đây đều có cảm giác tim đập nhanh.
Tụ Linh nhị trọng thiên!
Trải qua khoảng thời gian khổ tu này, Thủy Thiên Nguyệt lại một lần nữa đột phá, bước vào cảnh giới Tụ Linh nhị trọng thiên. Tốc độ tu luyện thật đáng sợ, vượt xa sức tưởng tượng của mọi người.
Thủy Sùng Hiền suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói: "Liên quan đến chuyện của Sở Hành Vân, bây giờ chúng ta lo lắng cũng vô ích, tất cả cứ giao cho Thiên Nguyệt xử lý đi. Dù sao đi nữa, chúng ta vẫn có thể dựa vào bên Vân Mộng vũ phủ."
Nghe đến bốn chữ "Vân Mộng vũ phủ", đám cao tầng Thủy gia đều yên tâm hơn nhiều. Đúng vậy, cho dù sự việc có chuyển biến xấu đến đâu, chỉ cần có Vân Mộng vũ phủ ra mặt, đều có thể dễ dàng giải quyết.
"Nhưng mà," giọng điệu của Thủy Sùng Hiền thay đổi, nói: "Chúng ta không thể tiếp tục để mặc cho Sở gia phát triển, nếu không, tương lai ắt thành hậu họa."
Lần này, Thủy Thiên Nguyệt không nói gì thêm, hiển nhiên nàng cũng đã cảm thấy có chút uy hiếp.
"Vì chuyện luyện đan, toàn bộ sự chú ý của thành Tây Phong đều đổ dồn vào Bách Bảo Lâu. Sở gia bây giờ có thể nói là rắn mất đầu, chỉ cần đợi cơn sóng gió này qua đi, Sở gia nhất định sẽ rơi vào một khoảng trống quyền lực."
"Chúng ta phải nắm lấy cơ hội này, nhân lúc Sở gia còn chưa chiêu mộ được cường giả, ra tay chớp nhoáng, đánh cho chúng trở tay không kịp. Có thể giết thì giết, có thể cướp thì cướp, tuyệt đối không lưu tình."
Trên mặt Thủy Sùng Hiền hiện lên một tia hung ác. Hắn đã sớm muốn ra tay với Sở gia, bây giờ có cơ hội đặt ngay trước mắt, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua. Sở gia hiện tại, có của cải mà không có thực lực, chẳng khác nào con cừu béo đợi làm thịt.
"Lão nhị!"
Ánh mắt hắn nhìn về một nam tử áo đen ở phía dưới. Người này tên là Thủy Sùng Đức, là em ruột của Thủy Sùng Hiền, tu vi đạt đến Tụ Linh tam trọng thiên, chuyên phụ trách làm những chuyện mờ ám bẩn thỉu.
"Mấy ngày nay, ngươi tập hợp toàn bộ thế lực ngầm của Thủy gia chúng ta lại, chờ thời cơ ra tay. Mỗi lần ra tay, các ngươi phải ngụy trang thành sơn tặc, tuyệt đối không được để người khác phát hiện là Thủy gia chúng ta, phải làm cho thần không biết quỷ không hay."
"Việc này cứ giao cho ta!" Thủy Sùng Đức mặt mày tràn đầy tự tin. Trải qua bao năm phát triển, Thủy gia đã âm thầm nuôi dưỡng rất nhiều cao thủ, nếu tập hợp lại toàn bộ, chỉ riêng cao thủ Tụ Linh cảnh đã có hơn bốn mươi người, có thể nói là vô cùng đáng sợ.
Chỉ cần nắm đúng thời cơ ra tay, không cần một đêm, chỉ trong vòng hai canh giờ, có thể dễ dàng tàn sát Sở gia không còn một mống