Virtus's Reader
Linh Kiếm Tôn

Chương 690: Mục 691

STT 690: CHƯƠNG 690: TINH QUANG CỔ ĐƯỜNG

"Ngươi định ngồi không hưởng lợi?"

Lâm Tịnh Hiên chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Cố Thiên Kiêu.

Từ thánh điện Phá Thiên đến đây, dọc đường đi, hai người đương nhiên đã phát hiện ra tung tích của Sở Hành Vân. Bọn họ biết rõ thực lực phe mình không bằng đối phương nên không hành động thiếu suy nghĩ mà âm thầm theo dõi.

Lâm Tịnh Hiên có thể chắc chắn rằng mục đích của nhóm Sở Hành Vân chính là tòa cổ thành trước mắt, nhưng tại sao lại không quản ngại trăm dặm đến nơi này thì hắn không tài nào hiểu nổi.

Giờ đây, nhóm Sở Hành Vân đã tiến vào cổ thành, mà vừa rồi, Dạ Thiên Hàn cũng đã vào trong đó. Nếu thật sự có trọng bảo xuất thế, hai phe này nhất định sẽ gây nên một trận phong ba hỗn loạn.

"Nhóm Lạc Vân tiến vào cổ thành chắc chắn có mưu đồ, Dạ Thiên Hàn cũng vậy. Chỉ cần hai phe này gặp nhau, dù xét về tình hay lý, đều sẽ có tranh đấu. Đến lúc đó, chúng ta ra tay từ trong bóng tối, nhất định sẽ có thu hoạch."

Con ngươi Cố Thiên Kiêu đảo liên tục, thấy Lâm Tịnh Hiên có chút do dự, bèn dụ dỗ: "Mà có thu hoạch hay không cũng không quan trọng, quan trọng là… cả ta và ngươi đều có cơ hội tự tay đâm chết kẻ thù!"

Nghe đến đây, hai mắt Lâm Tịnh Hiên trĩu xuống, toàn thân tỏa ra hàn ý dày đặc. Cố Thiên Kiêu thấy vậy lại bồi thêm một câu: "Kể cả sau đó không có bất kỳ thu hoạch nào cũng chẳng sao. Chúng ta ẩn nấp trong bóng tối, không đối đầu trực diện với chúng. Chỉ cần có biến, ta sẽ lập tức khởi động độ hư linh thuyền, rời khỏi tòa cổ thành này ngay."

Lâm Tịnh Hiên suy ngẫm lời Cố Thiên Kiêu nói, ánh mắt có chút mông lung, lóe lên. Hắn đắn đo một lúc lâu mới gật đầu: "Được, mọi việc cứ theo lời Cố huynh."

Cố Thiên Kiêu nhếch miệng cười, vỗ mạnh lên vai Lâm Tịnh Hiên. Nhưng vừa xoay người, ánh mắt hắn lập tức trở nên âm trầm, trong lòng thầm nghĩ: "Đầu tiên là thua Bách Lý Cuồng Sinh, sau đó lại suýt bị Dạ Thiên Hàn giết chết. Lâm Tịnh Hiên bây giờ như chim sợ cành cong, không còn lòng dũng cảm tiến tới như trước nữa. Xem ra, kẻ này cũng không còn nhiều giá trị để lợi dụng."

Đúng như Sở Hành Vân đã nói, Cố Thiên Kiêu cứu Lâm Tịnh Hiên, một là muốn độc chiếm la sinh cổ đao để tăng cường thực lực bản thân, hai là tìm một trợ thủ để hắn có thể mượn đao giết người.

Nhưng lúc này, Lâm Tịnh Hiên đã mất đi khí thế vô địch, trở nên sợ đầu sợ đuôi. Nếu không phải Cố Thiên Kiêu dùng La Sâm để kích động hắn, e rằng hắn ta căn bản không dám bước vào cổ thành nửa bước.

Nghĩ đến đây, lông mày Cố Thiên Kiêu nhíu chặt lại, ánh mắt nhìn về phía tòa cổ thành cuồn cuộn vạn ánh sao lấp lánh, không biết đang suy tính điều gì.

Chuyện xảy ra bên ngoài cổ thành, nhóm Sở Hành Vân không hề hay biết. Lúc này, họ đã đến trung tâm cổ thành, đang đứng trước cửa thánh điện Tề Tinh.

Giữa không trung, vạn vì sao lấp lánh, từng luồng tinh quang chiếu rọi xuống mái ngói của thánh điện Tề Tinh, khiến cả tòa thánh điện chìm trong ánh sao, khí thế hùng vĩ, không hề có chút suy bại tiêu điều.

Phía trước thánh điện, có một tấm bia đá cổ xưa, cũ kỹ. Tấm bia đen kịt, trên đó khắc hai chữ — Tề Tinh.

"Thánh điện Tề Tinh này sừng sững ở trung tâm cổ thành, lại được hàng vạn tinh tú bao phủ. Nếu không có Lạc Vân kiếm chủ tương trợ, e rằng chúng ta khó mà đến được bước này." Tô Tĩnh An nhìn tấm bia đá cổ xưa, từ đáy lòng cất lên một tiếng cảm thán.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Sở Hành Vân, chỉ thấy Sở Hành Vân đang đứng trước cửa thánh điện, đôi mắt ngưng lại, nhìn không chớp mắt vào một pho tượng, dường như có chút xuất thần.

"Lạc Vân kiếm chủ." Tô Tĩnh An cao giọng gọi, kéo Sở Hành Vân tỉnh lại, không khỏi lo lắng hỏi: "Ngươi không sao chứ?"

"Không sao." Sở Hành Vân cười nhạt đáp lại, khóe mắt liếc pho tượng kia, thì thầm: "Chỉ là cảm thấy pho tượng này dường như có chút kỳ quái mà thôi."

"Kỳ quái?" Ánh mắt Tô Tĩnh An trở nên nghiêm túc. Bách Lý Cuồng Sinh và Tô Mộ Chiêu cũng đưa mắt nhìn sang, lúc thì nhìn pho tượng, lúc lại nhìn Sở Hành Vân, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Sở Hành Vân gật đầu, giải thích: "Chúng ta đã vào không ít thánh điện, chủ nhân của mỗi tòa thánh điện đều là những tuyệt thế cường giả oai phong một cõi. Dù họ đã qua đời, nhưng khí tức lưu lại vẫn vô cùng mạnh mẽ, còn có cả ý chí bất diệt."

"Nhưng pho tượng này lại cho ta một cảm giác rất kỳ quái, đạm bạc, nho nhã, không hề có chút khí tức sắc bén nào. Thậm chí từ pho tượng này, ta hoàn toàn không cảm nhận được ý chí của cường giả, dường như đây chỉ là một cái vỏ rỗng."

Nghe Sở Hành Vân nói vậy, cả ba người đều có cảm giác tương tự.

Tô Tĩnh An liếc nhìn pho tượng, quay sang nói với Sở Hành Vân: "Pho tượng này quả thật có chút không hợp lẽ thường, nhưng chúng ta cứ sa đà vào chuyện này cũng không có ý nghĩa gì nhiều. Hay là chúng ta vào thánh điện ngay xem có phát hiện gì không."

Lời vừa dứt, Bách Lý Cuồng Sinh và Tô Mộ Chiêu đều lộ vẻ tán đồng.

Họ đã trải qua muôn vàn khó khăn mới đến được thánh điện Tề Tinh. So với mục tiêu đó, ý nghĩa của pho tượng này cũng không lớn, cho dù có ẩn chứa huyền cơ gì cũng không cần thiết phải lãng phí quá nhiều thời gian.

"Đúng vậy." Sở Hành Vân chậm rãi lên tiếng, dời ánh mắt khỏi pho tượng. Thế nhưng, vào khoảnh khắc cuối cùng, hắn đã khắc sâu thần thái, động tác, cùng mỗi một chi tiết của pho tượng vào trong đầu. Làm xong những việc này, hắn mới bước về phía cửa lớn thánh điện.

Két!

Cánh cửa lớn của thánh điện chậm rãi mở ra, một luồng khí tức cổ xưa từ bên trong tràn ra. Ngay lập tức, trong tầm mắt bốn người xuất hiện một lối đi tối đen, thẳng tắp và sâu hun hút, không biết thông đến nơi nào.

"Đi thôi." Sở Hành Vân nói một câu, bốn người đồng thời bước đi, tiến vào thánh điện Tề Tinh.

Bước chân của họ rất chậm, động tác rất nhẹ, từng giây từng phút đều chú ý xung quanh. Thánh điện Tề Tinh này quá mức bất phàm, họ không dám khinh suất, ngay cả Sở Hành Vân cũng vậy, hoàn toàn không dám lơ là cảnh giác.

Ầm!

Khi họ vừa bước vào thánh điện, cánh cửa cổ xưa, cũ kỹ phía sau tự động đóng lại. Toàn bộ không gian tối sầm đi, sau đó, từng luồng tinh quang lóe lên, xé tan bóng tối, chiếu sáng cả không gian.

"Đây là..." Khi thấy rõ cảnh tượng trước mắt, ánh mắt bốn người tức thì ngưng lại, Tô Tĩnh An còn bật ra một tiếng kinh hô.

Chỉ thấy nơi họ đang đứng không phải là cung điện lầu các, mà là một không gian huyền diệu được các vì sao bao quanh. Giữa hư không, tinh tú nhiều vô số, không đếm xuể, hội tụ thành một dải ngân hà rực rỡ chói lòa.

Mà ở trước mặt bốn người Sở Hành Vân, có một con đường cổ.

Con đường cổ này vô cùng rộng, có thể chứa hơn mười người cùng lúc, vắt ngang giữa không trung, thẳng tắp về phía trước, không thấy điểm cuối. Trên con đường cổ còn có thể thấy không ít tinh quang lấp lánh, khắp nơi đều toát ra khí tức hùng hậu.

"Bên trong thánh điện lại có cả không gian độc lập?" Sở Hành Vân nhíu mày.

Thánh điện Tề Tinh này quả thực quá xa xỉ. Lối vào thánh điện lại thông đến một không gian độc lập, hơn nữa, không gian này còn đầy rẫy linh trận, số lượng nhiều đến mức ngay cả hắn cũng cảm thấy rợn cả tóc gáy.

Điều bất đắc dĩ hơn là, nếu không thể đi qua khoảng không này, họ sẽ không thể thực sự tiến vào thánh điện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!