STT 785: CHƯƠNG 785: TÀN SÁT BỐN PHƯƠNG
Trong lúc nói chuyện, Liễu Vấn Thiên tỏ rõ vẻ bất đắc dĩ.
Đúng như lời hắn vừa nói, Phạn Vô Kiếp tay cầm Cổ Kiếm Truyền Thuyết, thực lực vô song, không một ai là đối thủ của hắn, nhưng chỉ dựa vào sức một mình Phạn Vô Kiếp thì căn bản không thể thay đổi cục diện trận chiến.
Tinh Thần Cổ Tông rút lui chính là không muốn lưỡng bại câu thương, rơi vào khốn cảnh triệt để. Nào ngờ, sát niệm của Phạn Vô Kiếp quá nặng, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải tiếp tục truy sát.
“Trận đại chiến này do Tinh Thần Cổ Tông các ngươi khơi mào, kẻ lùi bước bỏ chạy cũng là Tinh Thần Cổ Tông các ngươi. Vào lúc này, các ngươi còn nói thắng bại không quan trọng, các ngươi không cảm thấy lời nói và hành động này cực kỳ ngu xuẩn hay sao?”
Phạn Vô Kiếp tay cầm Cổ Kiếm Truyền Thuyết, toàn thân tỏa ra ánh sáng cực hạn, nhưng gương mặt hắn lại lộ vẻ tàn nhẫn và khát máu. Con ngươi hắn quét về phía trước, không ngừng buông lời chế giễu.
Hắn chậm rãi giơ Cổ Kiếm Truyền Thuyết lên, mũi kiếm chĩa thẳng về phía trước, lớn tiếng nói: “Hơn nữa, ai thắng ai thua, căn bản không đến lượt các ngươi định đoạt. Nếu ta đã dám truy sát, thì kẻ chiến thắng cuối cùng cũng nhất định thuộc về Vạn Kiếm Các!”
Dứt lời, Phạn Vô Kiếp phóng vọt lên trời, cổ kiếm phá không bay ra, như một vệt lưu quang lướt đi, xem thường vạn ngàn tinh quang, trực tiếp lao vào trong đại trận.
Chỉ thấy hắn vung cổ kiếm, ánh kiếm rực rỡ lấp lóe, che kín bầu trời, chém thẳng về phía trước. Kiếm thế như bẻ cành khô, không một sức mạnh nào có thể chống lại sự thảo phạt vô tình của nó, chỉ trong nháy mắt, hơn ngàn võ giả trước mặt hắn đã bị chém ngang lưng mà chết.
“Không đỡ nổi một đòn!” Phạn Vô Kiếp buông một câu lạnh lẽo, thân thể hóa thành ánh sáng, nhảy vào trong đám người, trực tiếp khuấy đảo Tinh Tú Đại Trận của Tinh Thần Cổ Tông. Ánh kiếm lóe qua, tất có tiếng kêu thảm thiết vang lên, lại có hơn ngàn người bị tru diệt.
Phải biết, uy lực của Cổ Kiếm Truyền Thuyết khủng bố đến nhường nào, ngay cả cường giả Niết Bàn như Liễu Vấn Thiên cũng không thể đỡ chính diện, muốn tiêu diệt những võ giả này thì có gì khó?
Giờ phút này, Phạn Vô Kiếp toàn thân bao bọc trong ánh sáng của cổ kiếm, qua lại trong Nhị Thập Bát Tinh Tú Đại Trận như cá gặp nước. Tòa tru thiên diệt sát trận này phảng phất như vô hình, căn bản không thể ngăn cản hắn nửa phần, cho dù có tinh quang không ngừng giáng xuống cũng không cách nào lay động được một tia kiếm quang.
Kiếm uy vô tận tỏa ra từ Cổ Kiếm Truyền Thuyết, cộng thêm khí tức Niết Bàn của Phạn Vô Kiếp, uy thế của một kiếm ung dung giết chết hơn ngàn người. Dưới những luồng kiếm quang liên miên, hắn thực sự hóa thân thành Sát Thần tàn sát, giết chết mọi sự tồn tại.
Chỉ sau ba lần ra vào của Phạn Vô Kiếp, Nhị Thập Bát Tinh Tú Đại Trận mênh mông chói mắt đã dần trở nên ảm đạm, số người chết dưới kiếm của hắn càng lúc càng nhiều, lên tới hơn bảy ngàn người.
“Ngưng tụ hình bóng tinh tú, ngăn cản Phạn Vô Kiếp!”
Cổ Phồn Tinh gần như gào lên điên cuồng, hắn cuối cùng vẫn đã xem thường sức mạnh của Cổ Kiếm Truyền Thuyết. Giờ phút này, Phạn Vô Kiếp tuy chỉ có một mình, nhưng mối uy hiếp mà hắn mang lại còn vượt xa hơn hai vạn người của Vạn Kiếm Các.
Bất quá, điều này cũng khiến Cổ Phồn Tinh không còn mờ mịt nữa.
Chỉ cần giết chết Phạn Vô Kiếp, trận đại chiến hỗn loạn này sẽ kết thúc.
“Phạn Vô Kiếp vừa chết, Vạn Kiếm Các tất sẽ đi đến diệt vong, những kẻ còn lại căn bản không cần quá để tâm.” Một cường giả Âm Dương của Tinh Thần Cổ Tông gầm lên giận dữ, ánh sáng võ linh trên người tỏa ra, trực tiếp hòa vào trong đại trận.
Trong khoảnh khắc, đại trận vang lên tiếng vù vù, hai mươi tám bóng mờ tinh tú hiện lên, mỗi một bóng đều vô cùng ngưng tụ. Tinh quang hội tụ giữa hư không, tựa như bão táp cuộn lên, lại như lốc xoáy quét ngang, khiến cho vùng không gian kia cũng bắt đầu rạn nứt từng tấc.
Thế nhưng, đối mặt với thế công kinh khủng như vậy, trên mặt Phạn Vô Kiếp lại không hề có chút sợ hãi nào, một tiếng cười châm biếm chua ngoa đột nhiên vang lên từ miệng hắn.
Ngay khoảnh khắc ấy, hắn chậm rãi ngẩng đầu, đôi con ngươi đầy ắp kiếm quang phảng phất có thể xuyên thủng thân thể các cường giả Tinh Thần Cổ Tông, đâm thẳng vào trái tim họ, khiến tâm thần họ run lên kịch liệt.
Cảm giác quỷ dị này, Cổ Phồn Tinh và Liễu Vấn Thiên cũng cảm nhận được, trong lòng cả hai đồng thời dâng lên một điềm báo không lành.
“Chết!”
Phạn Vô Kiếp gầm nhẹ một tiếng, thân hình hắn đột nhiên xuất hiện bên dưới một mắt trận, Cổ Kiếm Truyền Thuyết mang theo ánh kiếm chói mắt đâm ra, lao về phía ba cường giả Âm Dương ở phía trước.
Ba cường giả Âm Dương kia sắc mặt hoảng hốt, vội vàng thúc giục hình bóng tinh tú hòng ngăn cản thế công của Phạn Vô Kiếp. Nhưng khổ nỗi, trước Cổ Kiếm Truyền Thuyết, bọn họ căn bản không có sức chống cự.
Phụt một tiếng!
Ánh kiếm ngập trời giáng xuống, thân thể ba vị cường giả bị xuyên thủng cùng một lúc. Phạn Vô Kiếp run cổ tay, mũi kiếm điên cuồng lấp lóe, trực tiếp nghiền nát ba bộ thi thể thành mưa máu đầy trời.
Sau chiêu kiếm này, đám người đang chiến đấu thoáng thất thần, họ nhìn Phạn Vô Kiếp giống như Sát Thần tàn sát, tâm thần hoảng hốt. Phạn Vô Kiếp bây giờ thực lực quá khủng bố, không chỉ xem thường Nhị Thập Bát Tinh Tú Đại Trận, mà còn một kiếm tru diệt ba cường giả Âm Dương, cũng khó trách hắn dám nhiều lần ăn nói ngông cuồng như vậy.
“Bây giờ, các ngươi còn cho rằng, ta đang tự tìm đường chết sao?” Phạn Vô Kiếp với tư thái ngạo nghễ, nhìn xuống đám người Tinh Thần Cổ Tông. Hắn nhẹ nhàng vung kiếm, kiếm quang lại vút lên trời, dập tắt bảy bóng mờ tinh tú trên đỉnh đầu.
Trong khoảnh khắc, đám người hoàn toàn không còn gì để nói.
Người của Tinh Thần Cổ Tông cảm thấy nghẹt thở, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực. Đối với Phạn Vô Kiếp mà nói, Nhị Thập Bát Tinh Tú Đại Trận chỉ là thùng rỗng kêu to, mỗi một lần vung kiếm đều giống như tử thần giáng lâm, có thể ung dung thu gặt vô số sinh mạng.
Ngay cả cường giả Âm Dương, đối mặt với kiếm quang của hắn vẫn không thể chống đỡ, một kiếm rơi xuống, ba người đều chết, quả thực như thái rau chém dưa, chỉ đơn thuần là tăng thêm con số thương vong mà thôi.
Trái ngược với người của Tinh Thần Cổ Tông, những người của Vạn Kiếm Các lại mừng như điên, ánh mắt mỗi người nhìn về phía Phạn Vô Kiếp đều tràn ngập cuồng nhiệt và sùng bái, chiến ý hừng hực dâng trào, kéo dài không dứt.
“Ra tay, giết sạch Tinh Thần Cổ Tông!”
Lúc này, không biết là ai đã hét lên một tiếng, khiến người của Vạn Kiếm Các bừng tỉnh, họ lao thẳng về phía Tinh Thần Cổ Tông, sát ý của mỗi người càng thêm nồng đậm, thậm chí mang theo mấy phần điên cuồng, tựa như muốn hủy diệt tất cả phía trước.
Theo các đệ tử Vạn Kiếm Các giết vào Tinh Tú Đại Trận, cảnh tượng trở nên hỗn loạn tột độ. Nơi đó, hoặc là tinh mang phá không, hoặc là kiếm quang xoay tròn, va chạm vào nhau, kình phong bao phủ, trực tiếp hóa thành cơn lốc khủng bố, phàm là kẻ bị cơn lốc cuốn vào, chắc chắn phải chết.
Chỉ trong chốc lát, càng ngày càng nhiều xác chết chất đống trên mặt đất, người của hai tông đều có tổn thất, nhưng chiến cuộc càng khốc liệt, hai bên lại chiến đấu càng điên cuồng.
Ai cũng không muốn thua, càng không muốn ngã xuống tại đây.
Thấy vậy, chỉ có thể liều mạng một trận.
Trong lúc hai bên đang chìm đắm trong chém giết, trên một ngọn núi cô độc cách đó không xa, có ba bóng người đứng thẳng, ánh mắt dõi về phía xa, thu toàn bộ chiến cuộc hỗn loạn vào trong mắt.
Ba người này, chính là Lận Thiên Xung, Vũ Tĩnh Huyết và Sở Hành Vân.
“Số người của Vạn Kiếm Các và Tinh Thần Cổ Tông chênh lệch rất lớn, nhưng sau khi Cổ Kiếm Truyền Thuyết xuất hiện, Vạn Kiếm Các đã xoay chuyển tình thế, mơ hồ chiếm thế thượng phong. Không hổ là Vô Thượng Đế Binh, quả nhiên ngang ngược vô cùng.” Ánh mắt Lận Thiên Xung tập trung vào Phạn Vô Kiếp, hai hàng lông mày cau lại, giọng nói có mấy phần nghiêm nghị.
“Vậy thì sao?”
Vũ Tĩnh Huyết hừ lạnh một tiếng, nói tiếp: “Thực lực hai bên càng tương đương, chiến cuộc lại càng hỗn loạn, chém giết vô độ. Số người của Vạn Kiếm Các và Tinh Thần Cổ Tông đều đang giảm mạnh, tổng cộng chỉ còn lại bốn vạn người, mà số lượng cường giả Âm Dương càng ít, chỉ có mười người, phần lớn đều chết trong tay Phạn Vô Kiếp.”
“Dựa vào chiến công hiện tại để phán đoán, hai tông đã mệt mỏi rã rời, sức chiến đấu hao mòn dần. Chỉ cần một lát nữa, chúng ta là có thể thừa cơ ra tay, đánh cho chúng một đòn trở tay không kịp!”
Nói xong, Vũ Tĩnh Huyết quay đầu nhìn về phía Sở Hành Vân, lại thấy hắn có vẻ bình thản như không, khoát tay áo, thong thả nói: “Thời cơ còn chưa chín muồi, bây giờ ra tay vẫn còn hơi nóng vội.”
“Hai tông hỗn chiến, mỗi một phút mỗi một giây đều sẽ có vô số người chết, mà cái chết của những người này sẽ không ngừng tích lũy hận thù và sát ý của hai bên. Càng hỗn loạn, chém giết sẽ càng khủng bố hơn, mà kết quả như vậy, hiển nhiên là điều chúng ta muốn thấy.”
“Sau khi vô số người chết đi, sát khí ngập trời có thể tăng cường thực lực cho Tĩnh Thiên Quân, còn linh hồn của những võ giả kia sẽ bị kiếm nô hấp thu, trở thành chất dinh dưỡng tinh thuần nhất. Đây chính là đạo lý địch yếu ta mạnh.”
“Nếu đã như vậy, chúng ta không ngại xem cho kỹ vở kịch lớn này, cần gì phải vội vã ra tay?”
Những lời này của Sở Hành Vân rất bình tĩnh, nhưng ý lạnh toát ra lại khiến Vũ Tĩnh Huyết và Lận Thiên Xung rùng mình một cái. Ánh mắt hai người ngưng lại, trong lòng càng dâng lên một chút sợ hãi, có cảm giác không nhận ra Sở Hành Vân nữa.
Nhưng đối với ánh mắt của hai người, Sở Hành Vân cũng không để ý, đôi con ngươi đỏ ngòm tràn ngập ma quang vẫn dán chặt vào chiến trường hỗn loạn phía trước, toát ra vẻ lạnh lùng ma mị.
Thế nhưng, đúng lúc này, trong mắt Sở Hành Vân bỗng lóe lên một tia sáng long lanh.
Tia sáng ấy lấp lánh như nước, chợt lóe lên trong con ngươi, cuối cùng hóa thành một giọt lệ, thấm ra từ khóe mắt, chậm rãi lăn dài trên má hắn.
Sở Hành Vân… hắn… rơi lệ sao?