Virtus's Reader
Linh Kiếm Tôn

Chương 831: Mục 832

STT 831: CHƯƠNG 831: ĐÚNG LÀ KHÔNG NHIỀU

Vào khoảnh khắc ông lão xuất hiện, cả sàn đấu giá sôi trào hẳn lên, ai nấy đều vô cùng phấn khích.

Lão giả này tên là Diệp Trường Không, gia chủ đương nhiệm của Diệp gia.

Chỉ cần do ông chủ trì, buổi đấu giá chắc chắn sẽ xuất hiện rất nhiều bảo vật khó gặp. Tình huống thế này một năm hiếm khi có một lần, nên mọi người đương nhiên cảm thấy phấn khích.

Diệp Trường Không tính tình khá nghiêm nghị, chỉ nói qua loa vài câu mở đầu rồi tuyên bố buổi đấu giá chính thức bắt đầu.

"Vật phẩm đấu giá đầu tiên hôm nay tên là Khóa Linh Cổ Đao, một món nhất văn vương khí. Đao này vung lên có thể phong tỏa thiên địa linh lực trong hư không, khiến đối thủ trở tay không kịp, khó lòng phòng bị."

"Giá khởi điểm năm mươi vạn linh thạch."

"Mỗi lần tăng giá không được ít hơn một vạn linh thạch."

Theo tiếng Diệp Trường Không dứt, không khí sàn đấu giá lập tức trở nên sôi sục. Mọi người đến đây vốn là để mua những món đồ mình ngưỡng mộ, bây giờ, vật phẩm đầu tiên đã là vương khí, lập tức thu hút không ít tiếng trả giá.

Càn Vũ Tâm cũng thế.

Thân là công chúa của Càn Vũ hoàng triều, nàng không thiếu linh thạch nên đương nhiên cũng để mắt đến những món đồ mình yêu thích. Ngược lại, Sở Hành Vân lại chán chường đủ kiểu, uể oải nằm trên ghế, mắt không thèm liếc nhìn bục đấu giá lấy một lần.

Cuối cùng, hắn dứt khoát nhắm mắt lại, tiến vào trạng thái tĩnh tọa.

Thời gian dần trôi, từng món vật phẩm được đưa lên bục đấu giá, liên tiếp dấy lên vô số người tranh mua. Cuộc tranh giành kịch liệt đến mức còn lan ra cả mùi thuốc súng.

May mà đây là Túy Tiên Lâu, địa bàn của Diệp gia, không một ai dám lỗ mãng hay ra tay đánh nhau, nếu không chắc chắn sẽ bị Diệp Trường Không diệt dưới một chưởng. Tu vi Thiên Linh cửu tầng của ông đủ để ngạo thị toàn trường.

"Vật phẩm thứ bảy mươi tám, tên là Lam Vũ Nghê Thường, một món ngũ văn vương khí." Lần này, giọng Diệp Trường Không có chút trầm bổng, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Trong tầm mắt, một bệ đá xuất hiện giữa đài đấu giá, trên đó treo một bộ xiêm y màu xanh biếc. Toàn thân nó tỏa ra ánh sáng xanh lam dìu dịu như sóng nước, tạo thành một lớp hoa văn mờ ảo. Thấp thoáng còn có thể nghe thấy những tiếng ngâm trong trẻo vang lên từ bên trong bộ y phục.

Diệp Trường Không đưa hai tay ra, nhẹ nhàng nâng Lam Vũ Nghê Thường lên, nhấn từng chữ: "Bộ Lam Vũ Nghê Thường này được dệt từ Linh Vũ của Lam Vũ Linh Điểu, nước lửa bất xâm, trăm độc không nhiễm. Khi dùng toàn lực thúc giục, nó còn có thể ngưng tụ linh hồn của linh điểu, khiến tốc độ tăng lên gấp bội, là một món vương khí cực kỳ hiếm có."

"Bộ Lam Vũ Nghê Thường này có giá khởi điểm ba triệu linh thạch, mỗi lần tăng giá không được ít hơn một vạn."

"Bắt đầu đấu giá."

Ba triệu linh thạch đã là một món của cải khổng lồ, những gia tộc bình thường chưa chắc đã mua nổi. Huống hồ, đây lại là một bộ xiêm y, giới hạn người dùng khá lớn nên không gây ra cảnh tranh giành điên cuồng.

Bất quá, nếu mua được Lam Vũ Nghê Thường để tặng cho người mình ái mộ hoặc để lấy lòng ai đó thì tác dụng cũng rất lớn. Vì vậy, sau khi Diệp Trường Không dứt lời, cũng có không ít người lên tiếng trả giá, tất cả đều là người của các hào môn thế gia giàu nứt đố đổ vách.

Sở Hành Vân lúc này cũng mở mắt.

Hắn nhìn chằm chằm vào Lam Vũ Nghê Thường, trong mắt lóe lên một tia hồi tưởng. Hóa ra, khi nghe hai chữ "nghê thường", hắn đã vô thức nghĩ đến bộ Thiên Vũ Nghê Thường mà mình từng tặng cho Thủy Lưu Hương.

Nhưng hai món đồ này chênh lệch như mây với bùn, thế nên Sở Hành Vân nhanh chóng thu lại ánh mắt. Tầm mắt hắn khẽ dời đi, lại thấy Càn Vũ Tâm đang nhìn chòng chọc vào Lam Vũ Nghê Thường, đến cả hơi thở cũng ngừng lại, dáng vẻ vô cùng tập trung.

"Bộ Lam Vũ Nghê Thường này tạo hình khá lộng lẫy, bất kỳ nữ vũ giả nào nhìn thấy cũng sẽ nảy sinh lòng yêu thích. Hơn nữa, nó có thể tránh nước lửa, chống trăm độc, lúc nguy cấp còn có thể ngưng tụ linh hồn của linh điểu để nhanh chóng thoát khỏi hiểm cảnh, đúng là rất hợp với ngươi." Sở Hành Vân ánh mắt như đuốc, liếc một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Càn Vũ Tâm.

"Xiêm y vốn đã hiếm, lại còn là ngũ văn vương khí thì càng cực kỳ hiếm thấy. Nếu ta có được nó, liền có thể ung dung né tránh truy sát." Càn Vũ Tâm hai mắt sáng rực, nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại thất vọng cười khổ: "Chỉ tiếc là giá quá cao, căn bản không phải thứ ta có thể gánh nổi."

Trải qua một hồi trả giá, giá của Lam Vũ Nghê Thường đã vọt lên ba trăm bảy mươi vạn linh thạch, hơn nữa, tiếng trả giá vẫn chưa dừng lại, mơ hồ có xu thế đột phá bốn triệu linh thạch.

Tuy Càn Vũ Tâm là con gái của quân vương, nhưng lúc này nàng đang trong cảnh sa sút, căn bản không thể chịu được mức giá cao ngất trời như vậy, chỉ đành lựa chọn từ bỏ.

Sở Hành Vân thấy hết vẻ mặt cô đơn của Càn Vũ Tâm. Hắn chậm rãi dời mắt, nhìn về phía Lam Vũ Nghê Thường trên đài đấu giá, miệng khẽ nói: "Ngươi có thích món đồ này không?"

"Hả?"

Nghe Sở Hành Vân hỏi vậy, Càn Vũ Tâm đột nhiên sững sờ. Vừa ngẩng đầu lên, nàng đã thấy trên mặt Sở Hành Vân nở một nụ cười nhạt. Hắn giơ tay lên, dõng dạc nói: "Năm triệu linh thạch."

Trong phòng đấu giá, ánh mắt của rất nhiều vũ giả đều đổ dồn về phía Sở Hành Vân, có chút kinh ngạc.

Trong mắt họ, Sở Hành Vân trông quá đỗi bình thường, không có chút gì đặc sắc, nhưng một người bình thường như vậy lại hô thẳng ra cái giá năm triệu, thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Dù sao, giá trị thực của bộ Lam Vũ Nghê Thường này cũng chỉ khoảng bốn trăm năm mươi vạn linh thạch mà thôi.

Lúc này, một mỹ phụ trung niên ngồi đối diện Sở Hành Vân nhíu chặt mày, trên mặt mơ hồ hiện lên vẻ tức giận. Bà ta đột nhiên giơ tay, báo giá: "Năm trăm mười vạn linh thạch!"

Nghe mỹ phụ trung niên ra giá, đám đông trong phòng đấu giá đều lộ ra nụ cười, dùng ánh mắt thương hại nhìn Sở Hành Vân.

Sắc mặt Càn Vũ Tâm cũng trở nên khó coi, nàng đưa tay kéo vạt áo Sở Hành Vân, thấp giọng nói: "Sở Hành Vân, người này là Vân gia chủ, rất giỏi kinh doanh, nắm trong tay huyết mạch của mấy con đường buôn bán. Nếu bà ta đã nhắm trúng Lam Vũ Nghê Thường thì sẽ không bao giờ bỏ cuộc đâu, chúng ta dù có dốc hết tất cả cũng không đấu lại bà ta."

Lời này nói rất nhỏ, nhưng những người có mặt ở đây tu vi đều không thấp, ai cũng nghe được rõ ràng, mỹ phụ trung niên kia cũng không ngoại lệ. Bà ta lập tức nghển cổ, đắc ý nói: "Tiểu muội muội này nói không sai, chỉ cần là thứ ta đã nhìn trúng thì tuyệt đối không bỏ qua. Huống hồ, với tài lực hùng hậu của Vân gia chúng ta, cũng không ai có thể cướp đi được."

Dứt lời, nụ cười trên mặt đám đông càng thêm đậm, thậm chí có người còn chế nhạo Sở Hành Vân không biết tự lượng sức mình. Tiếng chế giễu không ngớt, câu nào câu nấy đều vô cùng chói tai.

"Sở Hành Vân, lòng tốt của ngươi ta hiểu rồi, hay là thôi đi." Càn Vũ Tâm cắn răng, trong lòng cảm thấy có lỗi với Sở Hành Vân, đã để hắn phải chịu sự nhục nhã ê chề thế này trước mặt mọi người.

Thế nhưng, đối với những lời chế giễu này, Sở Hành Vân lại chẳng buồn để tâm. Hắn nhìn thẳng về phía mỹ phụ trung niên, hỏi: "Không hổ là thế gia kinh doanh, thủ đoạn quả nhiên cao tay. Không biết vị Vân gia chủ đây trong tay hiện có bao nhiêu của cải?"

Câu hỏi của Sở Hành Vân khiến mỹ phụ trung niên càng thêm đắc ý, cho rằng hắn đã nản lòng, muốn tìm lối thoát cho mình, bèn trả lời đầy khinh thường: "Không nhiều, chừng một ngàn vạn linh thạch thôi."

Nghe được câu trả lời của mỹ phụ trung niên, Sở Hành Vân tỏ vẻ bừng tỉnh gật đầu, vừa đứng dậy lại chậm rãi ngồi xuống.

Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng hắn định từ bỏ cuộc đấu giá, Sở Hành Vân lại một lần nữa giơ tay phải lên, dùng một giọng điệu thong dong ung dung nói: "Một ngàn vạn linh thạch, đúng là không nhiều. Tốt lắm, để tránh những cuộc tranh giành vô nghĩa, ta quyết định tăng giá lên một trăm triệu linh thạch."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!