STT 921: CHƯƠNG 921: KHUẤY ĐỘNG LÒNG NGƯỜI
Thấy người kéo đến ngày một đông, ông lão mặc áo xanh vẻ mặt mừng rỡ, vội chỉnh lại trang phục, cầm thước kinh đường trong tay gõ một tiếng giòn giã, ra hiệu cho đám đông giữ im lặng.
Chỉ thấy trong mắt ông ta lóe lên tinh quang, giọng điệu trở nên sang sảng: "Các chủ Lạc Vân dựa vào quyền thế trong tay, đã hoàn toàn áp chế Vân Mộng Vũ Phủ. Đồng thời, để cứu Sở Tinh Thần, chàng đã không tiếc thân mình một mình xông đến Càn Vũ hoàng triều, dốc lòng tìm kiếm Tỉnh Thần Thảo. Suốt quá trình đó, chàng bị truy sát vô số lần, hiểm nguy khôn lường, nhưng may mắn thay, các chủ Lạc Vân vẫn mang được Tỉnh Thần Thảo trở về, giúp Sở Tinh Thần tỉnh lại, đồng thời phơi bày tất cả mọi chuyện năm đó ra ánh sáng."
"Ngay lúc này, các chủ Lạc Vân liền quyết định sẽ đến Vạn Kiếm Các để điều tra thêm tung tích của Liễu Mộng Yên. Nhưng trời có gió mưa bất chợt, hoàng thành Lưu Vân đúng lúc gặp chính biến, Vũ Tĩnh Huyết dẫn ba nghìn Tịnh Thiên quân thân chinh đến hoàng thành, diệt Vũ Phủ, thanh trừng gia tộc, thậm chí còn ngang nhiên giết chết quân vương Lưu Vân, dùng trăm vạn hùng binh phong tỏa hoàng thành, muốn giết chóc đến mức máu nhuộm đất trời, thây chất thành núi."
"Vì cứu Lăng Tiêu Vũ Phủ, cũng vì bảo vệ bằng hữu của mình, các chủ Lạc Vân đã không chọn trốn tránh. Chàng tìm đến Lận Thiên Xung nhờ giúp đỡ, tìm hiểu thuật cơ quan mộc giáp của Mặc Vọng Công, rồi với thế như chẻ tre, hiên ngang quay về hoàng thành. Trận chiến đó có thể nói là trời long đất lở, mặt đất kinh hoàng vỡ nát, ngọn Tề Thiên Phong cao ba nghìn trượng cũng suýt bị san phẳng. Cuối cùng, các chủ Lạc Vân đã chiến thắng Vũ Tĩnh Huyết, thu phục y, biến y thành một viên đại tướng dưới trướng!"
Đám đông nghe đến say sưa, hoàn toàn đắm chìm trong lời kể của ông lão. Khóe miệng Sở Hành Vân cũng nở một nụ cười nhạt, từng cảnh tượng đó tái hiện trong đầu, phảng phất như mới xảy ra ngày hôm qua, rõ mồn một.
"Vũ Tĩnh Huyết thần phục các chủ Lạc Vân, loạn hoàng thành cứ thế mà kết thúc. Vốn dĩ, hoàng tộc Lưu Vân muốn trao hoàng quyền cho các chủ Lạc Vân, nhưng trong lòng chàng chỉ canh cánh nhớ về Liễu Mộng Yên, sao có thể nhận lời. Ngay lúc chàng khéo léo từ chối thì nguy cơ mới lại ập đến..."
Vẻ mặt ông lão mặc áo xanh trở nên nặng nề, lập tức thu hút tâm trí của đám đông. Ông ta ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi phẫn nộ nói: "Lúc trước khi tìm kiếm Mặc Vọng Công, các chủ Lạc Vân đã vô tình đắc tội với Thường Xích Tiêu. Thường Xích Tiêu đó là kẻ nào chứ, bụng dạ hẹp hòi, lòng dạ hiểm độc, vẫn luôn tìm kiếm tung tích của các chủ Lạc Vân để trả thù."
"Khi đó Vân Đằng thương hội, cũng như mười tám cổ thành dạo trước, vừa mới ổn định lại sau bao biến cố, nhân lực tổn thất nặng nề, đối mặt với bọn Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc, căn bản không có sức chống cự. Bọn chúng ngang nhiên tàn sát, ngang nhiên sỉ nhục trên Tề Thiên Phong, thậm chí còn đá nát linh hải của các chủ Lạc Vân trước mặt mọi người, cướp đi Trảm Không Kiếm của chàng, tuyên bố để các chủ Lạc Vân đến Vạn Kiếm Các báo thù, thủ đoạn vô cùng hung hăng ngang ngược!"
"Đúng là một lũ súc sinh không bằng cầm thú!" Đám đông nghe vậy thì căm phẫn tột độ, đặc biệt là khi nghe đến linh hải của Sở Hành Vân bị đá nát, trong mắt ai nấy đều bùng lên lửa giận, hận đến nghiến răng ken két.
Nhưng trong lòng họ cũng nảy sinh nghi hoặc, nếu linh hải của Sở Hành Vân đã bị phá nát, theo lý mà nói, hắn đã là một phế nhân, tại sao lại có được thành tựu như ngày hôm nay?
Ông lão mặc áo xanh liếc mắt đã nhìn thấu sự nghi hoặc của đám đông, ông ta phe phẩy cây quạt giấy trong tay, thong dong cất lời: "Bị trọng thương, linh hải vỡ nát, trong hoàn cảnh khó khăn như vậy, ngay cả các chủ Lạc Vân cũng tuyệt vọng. Nhưng đúng lúc này, cô gái tên Lạc Lan đã chủ động đứng ra, nàng đốt cháy vũ linh của mình, kích hoạt dị tượng Thanh Liên Tiếp Thiên, chữa trị hoàn toàn thân thể và linh hải cho các chủ Lạc Vân, đồng thời thay đổi cả dung mạo của chàng. Nhưng cái giá phải trả là nàng cũng hao hết toàn bộ sinh khí, rơi vào giấc ngủ say."
"Sau khi biết được tất cả, các chủ Lạc Vân đã thầm xin thề, nhất định phải khiến Lạc Lan tỉnh lại, đồng thời bắt Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần. Từ đó, chàng đổi tên, tự xưng là Lạc Vân, một mình bước trên con đường đến Vạn Kiếm Các."
Ào ào ào...
Nghe đến đây, trong lòng mọi người như có một ngọn lửa bùng cháy. Trong đầu họ bất giác hiện lên một hình ảnh: Trên con đường dài đằng đẵng, một thanh niên áo đen gánh vác vô số bí mật, chất chứa hận thù, từng bước tiến về Vạn Kiếm Các, bước lên Vạn Kiếm Sơn. Mọi mây đen, chàng không sợ, mọi bão táp, chàng không nao núng, chỉ vì kiếm ý trong lòng, mà không sợ hãi tiến về phía trước!
"Sau đó thì sao, lại xảy ra chuyện gì nữa?" Người lên tiếng là một người đàn ông trung niên mặc gấm, thân hình mập mạp, chính là chưởng quỹ của Thanh Phong lầu. Giờ phút này, ông ta cũng bị câu chuyện của ông lão cuốn hút, chẳng buồn tính sổ nữa, chen lên phía trước đám đông.
Nghe chưởng quỹ hỏi, ông lão mặc áo xanh nào dám thất lễ, vội đặt bầu rượu xuống, tiếp tục kể: "Sau khi đến Vạn Kiếm Các, các chủ Lạc Vân đã đến ao rửa kiếm để rèn luyện. Chàng vừa vào ao, liền thức tỉnh được kiếm ý cấp chín trong truyền thuyết, kiếm ý ngút trời, rực sáng cửu thiên, ngay cả Phạn Vô Kiếp cũng không kìm lòng được, muốn thu các chủ làm đệ tử. May mà các chủ đã sớm nhìn thấu lòng dạ hiểm độc của Phạn Vô Kiếp, thẳng thừng từ chối, dập tắt ý định của lão."
"Tuy các chủ Lạc Vân đã thức tỉnh kiếm ý cấp chín, trở thành vinh dự kiếm chủ, nhưng nội bộ Vạn Kiếm Các tranh đấu gay gắt, đặc biệt là phe nội vụ do Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc quản lý, càng thêm hiểm ác, khắp nơi tìm cách hãm hại các chủ Lạc Vân. Đối với những kẻ này, các chủ Lạc Vân chưa từng để vào mắt, không chỉ chém liên tiếp mấy người, mà còn dùng thực lực cường hãn của mình, lấy tu vi Địa Linh Cảnh nghênh chiến nhiều đệ tử Thiên Linh Cảnh, thành công đoạt được ngôi vị đứng đầu Đăng Thiên Kiếm Hội, trở thành ngoại môn chi chủ của Vạn Kiếm Các."
"Mưu trí và quyết đoán của các chủ Lạc Vân, chắc hẳn chư vị đều đã lĩnh hội, quản lý một cái ngoại môn đương nhiên là khỏi phải bàn, một lần nữa dập tắt sự kiêu ngạo của Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc, khiến chúng bị dồn vào đường cùng, muốn ám sát các chủ Lạc Vân. Nào ngờ, thực lực của các chủ Lạc Vân đã sớm đến mức quỷ thần khó lường, không những bình an vô sự, mà còn mượn cơ hội giết chết bọn Thường Danh Dương và Tần Tú, đồng thời từ miệng chúng biết được nơi giam cầm Liễu Mộng Yên."
"Lũ gian nhân đó đúng là ngu xuẩn, lại dám mưu hại các chủ Lạc Vân, thật sự là chết chưa hết tội." Đám đông châm chọc nói, cơn tức giận kìm nén trong lòng cuối cùng cũng tiêu tan đi một chút.
Ông lão mặc áo xanh cũng cảm thấy sảng khoái, đôi mắt sáng như đuốc, giọng nói không nhanh không chậm: "Sau khi biết được chân tướng, các chủ Lạc Vân đã rất cẩn thận che giấu thân phận của mình. Chàng vừa quản lý ngoại môn, tuyển nhận bảy đệ tử thân truyền, vừa khổ công tu luyện, rèn giũa tu vi, chờ đợi Lục Tông Thi Đấu đến."
"Lục Tông Thi Đấu là một đại sự của sáu tông môn, hầu như tất cả tông chủ đều sẽ đích thân đến dự. Mà địa điểm tổ chức lần này, lại chính là Tinh Thần Cổ Tông. Các chủ Lạc Vân tự nhiên không muốn bỏ lỡ, trong lòng chàng hiểu rõ, Lục Tông Thi Đấu lần này, là thời cơ để chàng dương danh thiên hạ, càng là thời cơ tốt để báo thù rửa hận..."