Cơ Nghiêu và Tần Liệt mật đàm một hồi trên một khối phù thạch cực lớn trên không trung Đỗ La Giới. Nửa canh giờ sau, hai người trở về cửa thạch động.
“Chúng ta trở về đi.” Cơ Nghiêu nói.
“Đi về luôn sao?” Cơ Duệ nghi hoặc trùng trùng.
Cười cười, Cơ Nghiêu nói: “Những gì cần biết ta đã biết rồi, chúng ta cũng không cần thiết phải ở lại Đỗ La Giới lâu hơn nữa.”
“Vũ gia, Ám Hồn Thú, còn có rất nhiều chuyện khác mà?” Cơ Duệ càng khó hiểu.
“Trở về rồi nói.” Cơ Nghiêu mỉm cười.
Cơ Duệ và Cơ Hi tuy có một bụng nghi vấn nhưng vẫn đi theo Cơ Nghiêu rời khỏi Đỗ La Giới. Sau khi trở về Chiêu Hồn Đảo, bọn họ gật đầu chào Lý Mục rồi dưới sự dẫn dắt của ông ta quay lại Viêm Nhật Đảo.
Trên Viêm Nhật Đảo, khi Cơ Nghiêu nhìn thấy Đoạn Thiên Kiếp, vậy mà lại đem Vân Thiên Kính giao lại cho Đoạn Thiên Kiếp. Điều này làm cho Đoạn Thiên Kiếp kinh ngạc không thôi.
“Tần Liệt đã cứu mạng ba người chúng ta trong hư không loạn lưu, Vân Thiên Kính này là thù lao hắn yêu cầu.” Cơ Nghiêu giải thích một câu, lại lấy ra một quyển sách màu vàng sẫm đưa cho Đoạn Thiên Kiếp, nói: “Bên trong là một số ghi chép về chỗ kỳ dị của Vân Thiên Kính.”
Đoạn Thiên Kiếp đón lấy Vân Thiên Kính và quyển sách, sắc mặt có chút mờ mịt.
“Đáng tiếc Vân Thiên Kính đã hư hại nghiêm trọng, hơn nữa hầu như không có khả năng khôi phục, bằng không ta cũng không nỡ bỏ cho ngươi.”
Để lại Vân Thiên Kính, quyển sách cùng những lời này, ba người Cơ Nghiêu rời khỏi Viêm Nhật Đảo.
Bên kia.
“Ta là cha của Nạp Cát, Tộc trưởng gia tộc Tạp Luân - Khải Lý. Đây là con gái ta, Sắt Lâm...”
Trong lãnh địa Cổ Thú Tộc, Khải Lý cùng tộc nhân gia tộc cùng nhau đi tới chân núi, biểu lộ thân phận với Tần Liệt.
“Ta sẽ an bài cho các ngươi sau.” Tần Liệt gật đầu.
Hắn kéo người của gia tộc Tạp Luân sang một bên, trước tiên nói chuyện riêng với Lạp Phổ, Tống Đình Ngọc và Hoa Vũ Trì.
“Đỗ La Giới thật sự có Ám Hồn Thú?” Lạp Phổ kỳ quái hỏi.
“Ngươi không sao chứ?” Tống Đình Ngọc ân cần.
“Sao ngươi lại để cho Cơ bá bá bọn họ rời đi?” Hoa Vũ Trì thắc mắc.
Ba người quan tâm đến những vấn đề hiển nhiên khác nhau.
“Đỗ La Giới thật sự có Ám Hồn Thú, chẳng qua hiện nay Ám Hồn Thú đã không còn tạo thành phiền toái, các ngươi không cần lo lắng.” Tần Liệt cười nhạt một tiếng, nói: “Một lát nữa các ngươi cùng nhau quay về Chiêu Hồn Đảo. À, Lạp Phổ, ngươi mở Không Gian Truyền Tống Trận, để cho Hoa Vũ Trì trực tiếp tiến về U Minh Đại Lục, để hắn mau chóng quay về Bổ Thiên Cung.”
“Được.” Lạp Phổ gật đầu.
“Chuyện về Ám Hồn Thú, ngươi cũng đừng khai báo nhiều với Bổ Thiên Cung.” Tần Liệt nhìn Hoa Vũ Trì.
“Vì sao?” Hoa Vũ Trì ngạc nhiên.
“Có chút liên quan đến ta...” Tần Liệt nói.
Hoa Vũ Trì sửng sốt một chút, sau đó mới gật đầu: “Vậy ta sẽ không nói chuyện Ám Hồn Thú.”
“Đa tạ.”
“Chúng ta không cần khách khí như vậy.”
Bên này thì thầm to nhỏ, còn đông đảo tộc nhân gia tộc Tạp Luân ở phía xa thì bị gạt sang một bên.
“Nạp Cát, trước đây ngươi không phải nói hắn chỉ có Phá Toái Cảnh trung kỳ, huyết mạch nhiều lắm là lục giai sao?” Trong đôi mắt sáng như kim cương của Sắt Lâm lóe lên ánh quang kinh dị: “Từ lúc ngươi từ hư không loạn lưu trở về tính đến nay cũng chỉ mới mấy tháng, sao hắn có thể liên tục đột phá? Trực tiếp bước vào Niết Bàn Cảnh? Còn nữa... huyết mạch của hắn có lẽ cũng đã lột xác đến thất giai rồi.”
“Tốc độ tu luyện quá mức kinh người.” Khải Lý cũng nói.
“Ngươi có nhìn lầm không?” Sắt Lâm truy vấn.
“Lúc hắn từ hư không loạn lưu trở về, trăm phần trăm là ở Phá Toái Cảnh trung kỳ. Cho dù ta nhìn lầm thì Hắc Tư Đặc thúc thúc cũng sẽ không tính sai.” Nạp Cát nói.
Hắc Tư Đặc sắc mặt nghiêm nghị: “Lần trước chúng ta gặp hắn tại Viêm Nhật Đảo, hắn vẫn còn ở Phá Toái Cảnh trung kỳ, huyết mạch cũng là lục giai!”
Lời vừa nói ra, đông đảo tộc nhân gia tộc Tạp Luân đều biến sắc. Trong thời gian cực ngắn, vượt qua Phá Toái Cảnh hậu kỳ, trực tiếp tiến giai đến Niết Bàn Cảnh, lại còn đem huyết mạch tiến giai một cấp, tốc độ tu luyện này quả thực có chút nghe rợn cả người.
“Huyết mạch Thần Tộc thực sự lợi hại như thế sao?” Sắt Lâm khẽ thốt lên.
Khải Lý suy tư, cau mày nói: “Dựa theo sự hiểu biết của gia tộc chúng ta đối với Thần Tộc... Thần Tộc giống như cũng không biến thái đến trình độ như vậy.”
“Vậy là nguyên nhân gì?” Sắt Lâm hỏi.
“Chỉ sợ chỉ có chính hắn mới biết nguyên nhân.” Khải Lý lắc đầu, chợt nói: “Nhớ kỹ, tại Đỗ La Giới phải chú ý cẩn thận, nơi này không phải là Tố Lạc Giới! Các đại chủng tộc ở đây đều có thực lực tiêu diệt chúng ta, chúng ta tuyệt đối không thể tùy tiện làm bừa!”
“Nghe theo sự an bài của Tần Liệt đi.” Hắc Tư Đặc thở dài.
Trước kia, bọn họ từng xâm lấn Bạo Loạn Chi Địa, huyết chiến nhiều năm với chín đại thế lực Bạch Ngân. Thời đại đó, tồn tại mạnh nhất Bạo Loạn Chi Địa cũng chỉ là Bất Diệt Cảnh hậu kỳ. Lúc ấy gia tộc Tạp Luân đã làm cho chín đại thế lực Bạch Ngân sứt đầu mẻ trán. Cuối cùng chín đại thế lực phải liên hợp lại, dùng trăm năm thời gian mới khiến gia tộc Tạp Luân đình chỉ xâm lấn.
Cho nên bọn họ vốn đối với Bạo Loạn Chi Địa còn có chút khinh thường. Bọn họ hùng hổ tiến về Chiêu Hồn Đảo, muốn bức bách Viêm Nhật Đảo mở ra cánh cửa Bí Cảnh cũng là vì cảm giác ưu việt trước kia.
Nhưng mà, theo sự hiểu biết sâu hơn về Viêm Nhật Đảo, sự xuất hiện của ba người Cơ Nghiêu, cùng với nhận thức về Đỗ La Giới, bọn họ rốt cuộc hiểu rõ Viêm Nhật Đảo không giống với bất kỳ thế lực nào tại Bạo Loạn Chi Địa. Cũng hiểu rõ với thực lực của gia tộc Tạp Luân, nếu như không có sự hỗ trợ chuẩn bị của Tần Liệt, bọn họ có lẽ không đủ điều kiện để đặt chân tại Đỗ La Giới.
“Nếu Ám Hồn Thú tại Đỗ La Giới không chết... Đại tiểu thư liệu có vấn đề gì không?” Lão bộc Kiều Thập của gia tộc Tạp Luân đột nhiên nói một câu.
Kiều Thập cũng là lão nhân đã tiếp dẫn Tần Liệt và Nạp Cát tại sơn cốc hỗn loạn Không Gian Chi Lực ở Tố Lạc Giới năm xưa. Hắn biết rất nhiều bí mật của gia tộc Tạp Luân.
Câu nói này của hắn vừa thốt ra, Khải Lý, Nạp Cát, Sắt Lâm, kể cả Hắc Tư Đặc đều biến sắc.
“Là ta vô dụng, nếu ta thật sự có thể bảo tồn tốt xương sọ của Ám Hồn Thú thập giai, về sau nhất định có thể giúp tỷ tỷ giải quyết phiền toái.” Nạp Cát tự trách.
“Đó là một tai nạn ngoài ý muốn.” Hắc Tư Đặc thở dài.
“Ta nghĩ hoạt động tại Đỗ La Giới chỉ là linh hồn phân thân của Ám Hồn Thú, không thể nào có một đầu Ám Hồn Thú chính thức ở đây.” Khải Lý tự an ủi mình.
“Đại tiểu thư, người có cảm giác đặc biệt gì không?” Lão bộc Kiều Thập nhìn sâu vào Sắt Lâm, nói: “Nếu như Đỗ La Giới có một đầu Ám Hồn Thú thực sự, có lẽ người có thể mơ hồ cảm giác được một chút. Dù sao cái xương sọ Ám Hồn Thú thập giai kia trước đây vẫn luôn do người dùng bí pháp bảo tồn, người cũng vẫn luôn dùng bí thuật của gia tộc chúng ta để tu luyện.”
“Nếu như có thể xác nhận, hay là cứ xác nhận một chút đi.” Hắc Tư Đặc đề nghị.
Khải Lý sắc mặt thâm trầm, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta muốn ở lại Đỗ La Giới sinh sống, hoàn toàn chính xác cần phải biết rõ ràng nơi này rốt cuộc có Ám Hồn Thú tồn tại hay không.”
Mọi người dần dần đều dồn ánh mắt vào Sắt Lâm.
Trên gương mặt lãnh diễm của Sắt Lâm hiện lên vài tia trắng bệch, nàng giống như đang nhớ lại chuyện cũ cực kỳ đáng sợ.
“Đại tiểu thư, người phải kiên cường một chút.” Kiều Thập nói khẽ.
Sắt Lâm cắn môi dưới, gật đầu, ngồi xuống tại chỗ, nói: “Ta thử xem.”
Sắc mặt mọi người trở nên ngưng trọng, không rời mắt nhìn nàng, trong lòng đều có chút thấp thỏm.
Sắt Lâm nhắm mắt lại, thân thể mềm mại yểu điệu uyển chuyển đột nhiên run rẩy dữ dội. Linh hồn chấn động mãnh liệt từ trên người nàng lan tỏa, như xuyên thấu khoảng cách không gian, ngay lập tức đi xa ngàn vạn dặm.
Ngay khoảnh khắc nàng thi triển bí thuật, Tần Liệt đang nói chuyện với Lạp Phổ và Hoa Vũ Trì, trong mắt bỗng nhiên tuôn ra kỳ quang. Hắn mạnh mẽ nhìn về phía Sắt Lâm ở đằng xa.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lạp Phổ cũng cảm giác được linh hồn chấn động bất thường, vội vàng hỏi.
“Không có việc gì.” Tần Liệt lắc đầu, nói: “Cứ như vậy đi, các ngươi về trước Chiêu Hồn Đảo. Ta còn muốn an bài cho gia tộc Tạp Luân.”
Hắn kết thúc cuộc trò chuyện, thúc giục Lạp Phổ bọn họ mau rời khỏi.
Lạp Phổ gật đầu: “Tống tiểu thư, Tần Liệt còn có chuyện quan trọng xử lý, Viêm Nhật Đảo cũng cần cô tọa trấn. Mặt khác, Hoa Vũ Trì thiếu gia cũng đang gấp rút quay về Bổ Thiên Cung...”
“Vậy... được rồi.”
Tống Đình Ngọc và Hoa Vũ Trì dưới sự thuyết phục của Lạp Phổ, rất nhanh đi tới sơn động có cánh cửa Bí Cảnh.
Sau khi ba người rời đi, sắc mặt Tần Liệt trầm tĩnh nhưng trong mắt lại lập lòe kỳ quang, chậm rãi đi về phía gia tộc Tạp Luân.
“Tỷ tỷ, sắc mặt tỷ khó coi quá, tỷ có cảm giác xấu sao?” Nạp Cát lo lắng hỏi.
Lúc này, sắc mặt Sắt Lâm tái nhợt như tờ giấy, toàn thân toát mồ hôi lạnh, đôi mắt sáng như kim cương cũng trở nên u ám không ánh sáng. Hồn lực trên người nàng xói mòn càng lúc càng nhanh.
“Không được thì thôi đi.” Khải Lý đau lòng nói.
“Kính xin kiên trì thêm một chút!” Kiều Thập quát nhẹ.
Dưới sự chú ý mật thiết của mọi người, Sắt Lâm đột nhiên nôn mửa liên tục, vừa nôn nàng vừa run rẩy. Linh hồn chấn động trên người nàng lúc trước bỗng nhiên biến mất.
Tất cả mọi người ánh mắt sáng rực nhìn về phía nàng.
“Nó còn sống! Nó còn sống!” Sắt Lâm thét lên.
...