Trung Ương Thế Giới, Cơ gia, Không Gian Truyền Tống trận thứ chín.
Trong cổ điện lờ mờ, đám người Cơ Nghiêu, Cơ Duệ, Cơ Viện thuộc thế hệ thứ hai của Cơ gia đang lẳng lặng chờ đợi.
Ánh mắt bọn họ tập trung vào tòa Không Gian Truyền Tống trận kia.
Không lâu sau, vài tên võ giả Bổ Thiên Cung dưới sự dẫn dắt của Hoa An Dương bước ra từ Không Gian Truyền Tống trận.
Hoa Vũ Trì, người từng bị nhốt tại Bạc La Giới, thình lình đi theo sau lưng Hoa An Dương, cũng cười hì hì xuất hiện.
“Hoa huynh.”
Vừa thấy đoàn người này tới, Cơ Nghiêu liền nghênh đón, cười gọi.
“Hắn khi nào tới?” Hoa An Dương trầm giọng nói.
“Có lẽ sắp đến rồi.” Cơ Nghiêu mỉm cười.
“Nghe nói những người kia đi Bạo Loạn Chi Địa? Hắn sẽ không bị ảnh hưởng chứ?” Hoa An Dương lo lắng hỏi.
“Sẽ không.” Cơ Nghiêu lắc đầu.
Hoa An Dương dùng một ánh mắt kỳ dị đánh giá Cơ Nghiêu, còn có những tộc nhân khác của Cơ gia, bỗng nhiên nói: “Các ngươi thật sự quyết định rồi?”
Lời vừa nói ra, các tộc nhân Cơ gia trong cổ điện, cùng với người của Bổ Thiên Cung, sắc mặt đều trở nên nghiêm trọng.
Cơ Nghiêu cũng thu liễm nụ cười, trầm ngâm một chút rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Hoa An Dương ngạc nhiên.
Hắn chính là phụ thân của Hoa Vũ Trì, thủ lĩnh đời thứ hai của Bổ Thiên Cung. Cùng với Bùi Thiên Sùng, Hề Bắc Hải, hắn cũng là người chủ trì hiện tại của Bổ Thiên Cung.
Nhận được tin của Cơ Nghiêu, hắn vội vã tới đây chỉ để xác nhận một chuyện — Cơ gia có phải thật sự chuẩn bị cùng Tần gia đi chung một con đường hay không.
Vì việc này, hắn đích thân đến, chính là muốn để Cơ Nghiêu chính miệng xác nhận.
Thấy Cơ Nghiêu gật đầu, Hoa An Dương ngược lại âm thầm khó hiểu, cảm thấy nghi hoặc trước sự thừa nhận sảng khoái của đối phương.
“Các ngươi hẳn là không có tiếp xúc quá sâu với Tần gia? Tại sao lại đưa ra quyết định sớm như vậy?” Hoa An Dương nghi ngờ nói.
Thân là người chủ trì hiện tại của Bổ Thiên Cung, hắn ngược lại luôn duy trì liên hệ với Tần gia, cũng hiểu biết vô cùng sâu sắc về một số hành động cũng như thực lực của Tần gia.
Nhưng hắn biết rõ Tần gia và Cơ gia không có quá nhiều vãng lai.
Đột nhiên Cơ Nghiêu mời hắn tới đây, lại nói rõ có ý muốn đến gần với Bổ Thiên Cung và Tần gia, khiến hắn quả thực có chút bất ngờ.
“Tần Liệt có tính là người Tần gia không?” Cơ Nghiêu cười hỏi.
Hoa An Dương sửng sốt một chút, tự nhiên đáp: “Đương nhiên.”
Cơ Nghiêu mỉm cười nói: “Vậy thì chúng ta vẫn luôn có qua lại với Tần gia.”
Hoa An Dương kịp phản ứng: “Ngươi và tiểu tử Tần Liệt kia vẫn luôn âm thầm qua lại?”
Cơ Nghiêu nhún vai, cười nói: “Đúng vậy.”
“Cơ gia đưa ra quyết định liên hợp với chúng ta, chẳng lẽ là bởi vì tiểu tử Tần Liệt kia?” Hoa An Dương kinh ngạc nói.
Cơ Nghiêu không phủ nhận, rất dứt khoát gật đầu: “Không sai.”
Hoa An Dương đột nhiên ngẩn ngơ.
Hắn và Tần Hạo trước kia đều xưng huynh gọi đệ, con trai hắn Hoa Vũ Trì cùng Tần Liệt lại là bạn bè, hắn đối với Tần Liệt tự nhiên sẽ không lạ lẫm.
Tần Liệt của ba trăm năm trước là cái đức hạnh gì, hắn há có thể không biết?
Mặc dù hiện nay bên ngoài có lời đồn đại rằng Tần Liệt đã khác xưa, còn có con trai hắn Hoa Vũ Trì cũng thường xuyên tán dương Tần Liệt, nhưng hắn vẫn luôn bán tín bán nghi.
Ấn tượng “tiên nhập vi chủ” không dễ dàng thay đổi như vậy.
Đột nhiên, thái độ của Cơ gia chuyển biến, lại chủ động mời hắn tới đây, còn rõ ràng tỏ vẻ có ý muốn kết minh cùng Tần gia và Bổ Thiên Cung, hắn quả thực vô cùng bất ngờ.
Càng bất ngờ hơn là, nhìn ý tứ của Cơ Nghiêu, sự thay đổi thái độ của bọn họ lại là vì Tần Liệt!
Hoa An Dương bỗng nhiên sinh ra cảm giác không nhìn thấu được tình thế thế cục.
“Cha, Tần đại ca không giống trước kia đâu! Thật đấy, cha phải tin con!” Hoa Vũ Trì bất mãn nói.
“Tin cái rắm! Ta chỉ tin vào những gì ta tận mắt nhìn thấy!” Hoa An Dương thô tục quát lớn: “Thằng ngu nhà ngươi những năm nay đã gây cho ta bao nhiêu phiền toái? So với ngươi, tiểu tử Tần Liệt kia chỉ có hơn chứ không kém, ta sẽ tin hai thằng nhãi ranh các ngươi?”
Hoa Vũ Trì rụt cổ lại, ngượng ngùng cười gượng, không dám nói nữa.
Hắn hiểu lão tử nhà mình, hắn biết nếu còn dám cãi lại, Hoa An Dương có khả năng sẽ đánh hắn một trận ngay trước mặt mọi người.
“Hoa huynh, nếu ngươi vẫn luôn có qua lại với Tần gia, thì nên biết chuyện Thái Dương Cung bạo diệt không phải là hành động phản kích của Tần gia chứ?” Cơ Nghiêu đột nhiên nói.
Hoa An Dương trầm mặc một chút, nói: “Chuyện đó vốn không phải do Tần gia làm.”
“Là do bản thân Tần Liệt làm.” Lúc này, mỹ phụ trang phục cổ xưa Cơ Viện lạnh nhạt xen vào: “Ta đã tìm hiểu qua, khẳng định lực lượng xâm lấn Thái Dương Cung, đánh chết Quân Thiên Diệu, Liễu Hiền Triết thuộc về bản thân Tần Liệt.”
“Thuộc về bản thân Tần Liệt?” Hoa An Dương cười hắc hắc: “Tiểu tử kia mặc dù ở Bạo Loạn Chi Địa giày vò lợi hại, nhưng tất cả lực lượng của Bạo Loạn Chi Địa cộng lại có thể động được đến Thái Dương Cung sao? Chúng ta đều biết tình hình Bạo Loạn Chi Địa thế nào, một nơi ngay cả cường giả Hư Không Cảnh cũng không có, lấy cái gì đấu với Thái Dương Cung?”
“Rất nhiều cường giả Bạc La Giới cũng tin phục huynh ấy!” Hoa Vũ Trì lần nữa chen vào.
“Bạc La Giới?” Hoa An Dương nhíu mày: “Cho dù hắn thức tỉnh huyết mạch, ta cũng không cho rằng cường giả dị tộc huyết mạch cửu giai sẽ nguyện ý cùng hắn gây sóng gió.”
“Thái Dương Cung hủy diệt cũng là sự thật.” Cơ Nghiêu cười nói.
“Có lẽ có nguyên nhân khác tồn tại. Mà sáu thế lực lớn một lòng muốn diệt trừ Tần gia, cho nên cố ý phóng đại tác dụng của hắn trong việc này, mục đích chính là để kiếm cớ tiến vào Bạo Loạn Chi Địa!” Hoa An Dương hừ một tiếng, phẫn nộ trừng Hoa Vũ Trì một cái, mắng: “Thằng tiểu tử thối nhà ngươi chính là học cái thói xấu của tên khốn Tần Liệt kia! Mẹ kiếp, hôm nay ta ngược lại muốn xem tiểu tử kia có phải thật sự thay đổi cái dạng chim hay không! Nếu hắn vẫn giống như trước đây, ông đây sẽ nhốt ngươi lại, không cho phép ngươi tiếp tục qua lại với hắn nữa!”
Hắn trước sau vẫn không tin lời Hoa Vũ Trì.
Hoa Vũ Trì càng tán dương Tần Liệt, hắn càng không tin, càng cảm thấy kỳ quặc.
Ba trăm năm trước, hắn và Tần Hạo vì giao tình của con cái mà từng trở mặt, gây ra rất nhiều chuyện dở khóc dở cười.
Hắn và Tần Hạo thân làm phụ thân, đều luôn cho rằng con trai đối phương kém cỏi, đều là con trai đối phương làm hư con mình, đều không thừa nhận bản tính con mình ác liệt.
Tần Hạo cảm thấy Tần Liệt tự sa ngã, buông thả là do bị Hoa Vũ Trì làm hư.
Ngược lại, Hoa An Dương thì cho rằng bản tính Tần Liệt tà ác, làm hại Hoa Vũ Trì không học được cái tốt, đi theo Tần Liệt bốn phía trêu hoa ghẹo nguyệt, chẳng những cảnh giới hoang phế mà còn vô duyên vô cớ mất mạng.
— Hoa Vũ Trì bị nhốt tại Bạc La Giới nhiều năm, hắn tìm khắp Linh Vực và các vực giới khác vẫn bặt vô âm tín. Cho nên hắn cứ ngỡ Hoa Vũ Trì vì làm chuyện ác mà mất mạng.
Hoa An Dương và Tần Hạo giao tình nhiều năm, trước kia chưa bao giờ đỏ mặt, lại vì hai đứa con trai mà mấy lần suýt chút nữa đánh nhau trước mặt mọi người.
Cho tới bây giờ, hắn vẫn kiên trì cho rằng là Tần Liệt làm hư con trai hắn, Hoa Vũ Trì.
Tần Hạo cũng có suy nghĩ y hệt.
Mỹ phụ cổ trang Cơ Viện sắc mặt cổ quái, dường như có chút muốn cười nhưng lại rất vất vả nhịn xuống.
Nàng đột nhiên thấy Không Gian Truyền Tống trận trong cổ điện hiện lên từng bó quang mang kỳ lạ, vội nói: “Hắn đến rồi...”
Các tộc nhân Cơ gia đều lộ vẻ tươi cười, chốc lát nhìn Hoa An Dương cha con, chốc lát lại nhìn về phía tòa Không Gian Truyền Tống trận đang rung chuyển kia.
Trong màn sáng như dệt, một đạo thân ảnh bỗng nhiên hiện ra.
Tần Liệt cười nhạt một tiếng, từ trong bước ra.
Một ánh mắt sắc như kim châm đột nhiên đâm vào người hắn, khiến huyết mạch trong cơ thể hắn sôi trào.
Hắn lập tức nhìn về hướng ánh mắt đó.
Chỉ nhìn thoáng qua, Tần Liệt liền ngượng ngùng cười khan, tất cung tất kính hành lễ: “Hoa thúc thúc.”
“Thật đúng là ngay cả dáng vẻ cũng thay đổi.” Ánh mắt nóng rực của Hoa An Dương quét qua toàn thân hắn một lượt, cuối cùng dừng lại trên mặt hắn, khẽ nói: “Huyết mạch Thần Tộc trong cơ thể ngươi thức tỉnh thật sự làm ngươi thay hình đổi dạng rồi sao? Biến thành gương mặt đó, cũng bắt đầu hướng về phía cha ngươi rồi hả?”
Tần Liệt chắp tay, cầu xin tha thứ: “Hoa thúc thúc, trước kia cháu ý chí không kiên định, bị Tiểu Trì dẫn vào lạc lối, thế cho nên đánh mất chính mình, mới làm ra rất nhiều chuyện sai trái. Bất quá thúc yên tâm, từ nay về sau, bất luận Tiểu Trì dụ dỗ cháu thế nào, cháu cũng sẽ không phạm sai lầm lớn nữa!”
“Đù má!” Hoa An Dương giận tím mặt, chửi ầm lên: “Rõ ràng là cái thằng ranh con nhà ngươi làm hư con trai ta!”
“PHỤT!”
Bàn tay ngọc của Cơ Viện che miệng, cười như trăm hoa đua nở, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Một đám võ giả Cơ gia và Bổ Thiên Cung cũng cười hắc hắc, cảm thấy thú vị trước sự nổi giận của Hoa An Dương.
Bọn họ đều biết Hoa An Dương và Tần Hạo tranh chấp nhiều năm, về chuyện con ai làm hư con ai, trước sau vẫn không đạt được sự thống nhất.
Hai người chỉ cần nhắc tới việc này nhất định sẽ la hét ầm ĩ, hồi lâu cũng không yên tĩnh.
Tần Liệt vừa đến liền tỏ thái độ năm đó ý chí không kiên định là do bị Hoa Vũ Trì dẫn vào lạc lối, lập tức châm ngòi thùng thuốc súng của Hoa An Dương.
“Thật sự là Tiểu Trì làm hư cháu mà.” Tần Liệt ủy khuất nói.
“Thả cái rắm chó má nhà ngươi!” Hoa An Dương nộ khí xung thiên, hung dữ trừng mắt nhìn Hoa Vũ Trì, quát: “Ngươi... mẹ nó sao lại câm rồi? Ngươi ngược lại nói cho ta nghe một chút coi, có phải tên khốn này làm hư ngươi hay không? Nói a!”
“Dạ dạ dạ!” Hoa Vũ Trì gật đầu liên tục như gà con mổ thóc.
Hoa An Dương hài lòng hừ một tiếng, không đợi Tần Liệt tiếp tục nói nhiều, vung tay lên, không kiên nhẫn nói: “Đừng có mẹ nó nói nhảm với ta nữa! Nói xem, những tạp chủng Thái Dương Cung kia đều là bị ai giết?”
“Người của cháu.” Tần Liệt cười nói.
“Người của ngươi?” Hoa An Dương cười ha ha: “Ngươi cho dù thức tỉnh huyết mạch thất giai thì có bao nhiêu năng lực? Cho dù là Bổ Thiên Cung chúng ta, trong tình huống không sử dụng trưởng lão Vực Thủy Cảnh, cũng không dễ dàng tiêu diệt toàn bộ Thái Dương Cung và ba gã điện chủ Thái Âm Điện trong thời gian ngắn như vậy! Ngươi dựa vào cái gì a?”
Hắn căn bản không tin lời Tần Liệt nói.
Tần Liệt cười nhạt một tiếng, cũng không giải thích gì thêm, mà nói: “Hoa thúc thúc, chuyến này cháu tới đây là hy vọng thúc giúp cháu sắp xếp một chút, cháu muốn chính thức gặp mặt gia gia cháu một lần.”
“Tại sao đột nhiên lại gấp gáp muốn gặp?” Hoa An Dương khẽ nói.
“Có một số việc đã lửa sém lông mày rồi.” Tần Liệt thở dài.
“Chuyện sáu thế lực lớn tiến vào Bạo Loạn Chi Địa?” Hoa An Dương nhíu mày: “Cơ gia đã gật đầu, hơn nữa còn có Bổ Thiên Cung chúng ta, ngược lại cũng chưa chắc đã sợ những kẻ đó!”
“Không phải.” Tần Liệt lắc đầu, nói: “Là về chuyện Thần Tộc xâm lấn.”
Sắc mặt mọi người của Cơ gia và Bổ Thiên Cung lập tức trở nên trầm trọng.