Duy Tháp Tư là hậu duệ do Thâm Uyên Lãnh chúa Phất Lạc Lí Tư và một nô lệ Mị Ma sinh ra. Tuy hắn may mắn kế thừa huyết mạch cường đại của Phất Lạc Lí Tư, nhưng vì mẹ hắn là Mị Ma, địa vị của hắn trong số đông đảo con cái của Phất Lạc Lí Tư luôn nằm ở tầng thấp nhất.
Ngay cả Phất Lạc Lí Tư cũng chưa bao giờ để tâm đến đứa con trai này. Hậu duệ của lão quá nhiều, lão không cho rằng Duy Tháp Tư với một phần huyết thống Mị Ma có thể làm nên trò trống gì trong tương lai. Lão cũng mang tư tưởng khinh bỉ huyết mạch đê tiện của Mị Ma từ trong xương tủy.
Chính vì thế, dù cùng là con của Phất Lạc Lí Tư, Ai Phất Lý mới dám không kiêng nể gì mà mỉa mai, cười nhạo Duy Tháp Tư như vậy.
“Huyết mạch Mị Ma...”
Tần Liệt thầm suy nghĩ, trong mắt lôi quang lập lòe, dùng linh hồn trao đổi tin tức với Hồn Thú phân thân.
Chủ hồn của Hồn Thú phân thân đã dung hợp tàn niệm của Hồn Chi Thủy Tổ và ký ức của một cường giả Hồn Tộc khác, nên có sự hiểu biết nhất định về những bí mật cổ xưa. Hắn đang chậm rãi tìm kiếm trong ký ức của Hồn Thú phân thân...
Gần đây, do linh hồn Hồn Thú phân thân dần dung hợp ký ức tàn niệm của Hồn Chi Thủy Tổ, sự hiểu biết của hắn về nhiều sự việc ngày càng sâu sắc.
Trước kia, đám Hồn Thú như Tạp Đạt Khắc, kể cả Kha Đế Tư và các tộc nhân Tu La tộc, cũng không biết Thâm Uyên rốt cuộc có bao nhiêu tầng. Điều này chứng tỏ tên tộc nhân Hồn Tộc đoạt xá Hồn Thú kia hiểu biết về Thâm Uyên vẫn chưa đủ sâu.
Nhưng khi ký ức tàn niệm của Hồn Chi Thủy Tổ thức tỉnh, cùng với sự gia tăng hồn lực của Hồn Thú phân thân, hắn cuối cùng cũng biết Thâm Uyên có tổng cộng một trăm lẻ tám tầng.
Năm xưa, chính Hồn Tổ đã dẫn ba con Hồn Thú từ thông đạo Thâm Uyên dưới đáy biển Bạo Loạn Chi Địa giáng lâm xuống Linh Vực. Người giao chiến chủ lực với nữ nhân tóc xanh của Linh Tộc cũng chính là Hồn Tổ, địa vị của hắn trong bốn tộc nhân Hồn Tộc là cao nhất. Thậm chí, những tộc nhân Hồn Tộc ký thác vào Phệ Hồn Thú, Huyết Hồn Thú và Ám Hồn Thú kia căn bản chỉ là thuộc hạ của hắn.
Cho nên, Hồn Tổ hiểu rõ những bí mật sâu xa hơn của Thâm Uyên.
Nhờ đó, khi sức mạnh của Hồn Thú phân thân tăng lên, những ký ức vụn vỡ thuộc về Hồn Tổ cũng dần hòa nhập vào tâm trí Tần Liệt. Hắn biết thêm được nhiều điều ảo diệu.
Một đoạn ký ức về Mị Ma bất chợt hiện lên từ sâu trong tâm trí Tần Liệt.
“Thâm Uyên có một trăm lẻ tám tầng. Hệ thống của một trăm tầng phía trên khá gần gũi nhau, sức mạnh và cấp độ thực lực của các chủng loại Ác Ma cũng không chênh lệch nhiều. Tuy nhiên, tám tầng dưới cùng của Thâm Uyên lại hoàn toàn khác biệt, là nơi hung hiểm và khủng bố nhất trong tinh không mênh mông.”
“Tám tầng Thâm Uyên đó được gọi là Bát Tầng Thâm Uyên Luyện Ngục – Luyện Ngục trong lòng Thâm Uyên!”
“Tại Bát Tầng Thâm Uyên Luyện Ngục, chỉ những Ác Ma hùng mạnh nhất mới có thể sống sót.”
“Trong đa số trường hợp, Ác Ma ở một trăm tầng phía trên chỉ khi đạt tới cấp độ đỉnh phong của Thâm Uyên Đại Lãnh Chúa mới có thể xuyên qua thông đạo để tiến vào tám tầng Luyện Ngục dưới đáy.”
“Rất nhiều Thâm Uyên Lãnh Chúa huyết mạch Cửu giai, trước khi lột xác lên huyết mạch Thập giai, có lẽ cũng không biết đến sự tồn tại của tám tầng Luyện Ngục này.”
“Và ngay trong tám tầng Luyện Ngục điên cuồng đó, tại một tầng Thâm Uyên nọ, kẻ thống trị kinh khủng nhất lại chính là một Mị Ma.”
“Một Mị Ma mang huyết mạch Thập giai.”
“Mị Ma huyết mạch đê tiện phân bố rộng khắp một trăm tầng Thâm Uyên phía trên, tùy ý có thể thấy được, đại đa số đều là những kẻ mang huyết mạch Nhị giai, Tam giai, Tứ giai.”
“Mị Ma đê tiện vĩnh viễn là những kẻ bị nô dịch, việc tiến giai huyết mạch cực kỳ gian nan, dù có tiến giai cũng không thấy sức mạnh tăng lên rõ rệt.”
“Tuy nhiên, chính loại Mị Ma đê tiện nhất, khó tiến giai nhất này, nếu một ngày kia có thể lột xác thành Thâm Uyên Lãnh Chúa, chúng sẽ đột nhiên thức tỉnh vài loại huyết mạch thiên phú cực kỳ khủng bố.”
“Mị Ma sau khi trở thành Thâm Uyên Lãnh Chúa sẽ biến thành loại tồn tại hùng mạnh nhất trong Thâm Uyên.”
Đoạn ký ức bí mật về Mị Ma, sau khi được Tần Liệt khổ sở tìm kiếm, cuối cùng cũng được lôi ra từ sâu trong linh hồn.
...
“Tên tiểu tử Thần Tộc chết tiệt, từ giờ trở đi, ngươi là con mồi của ta!”
Ai Phất Lý vung vẩy cây Hỏa Chùy rực lửa, điều khiển một tảng đá hỏa diễm khổng lồ, ngang ngược càn rỡ lao đến điên cuồng.
Trong biển lửa xung quanh hắn, mười mấy tên Viêm Ma Lục giai, Thất giai tản ra, hiển nhiên là đám thuộc hạ hiệu trung với hắn.
Tần Liệt nheo mắt, lăng không đứng trên biển lửa mười mét, lẳng lặng nhìn đám Viêm Ma do Ai Phất Lý cầm đầu.
“Không có Viêm Ma huyết mạch Bát giai, chắc sẽ không gây ra quá nhiều rắc rối, ta không cần triệu hoán hồn nô tác chiến.”
Quan sát một chút, Tần Liệt trong lòng đã có quyết định, chợt toàn lực kích phát sức mạnh huyết mạch.
“Viêm Giới” với huyết vụ mênh mông, theo sự sôi trào của năng lượng huyết mạch, lan tràn ra bốn phía như một màn hào quang đỏ sậm tuyệt đẹp.
Chỉ trong thời gian cực ngắn, “Viêm Giới” do huyết mạch Liệt Diễm của hắn hình thành đã bao phủ không gian năm mươi mét quanh người.
Bên trong Viêm Giới, vô số thần văn Liệt Diễm như những vì sao vụn điểm xuyết trên bầu trời đêm, lấp lánh tỏa sáng. Những luồng khí lưu hỏa diễm nóng bỏng, cuồng liệt, chói mắt như cầu vồng phiêu đãng phía trên Viêm Giới, làm tăng thêm thanh thế kinh người.
“Ùng ục!”
Dưới đáy Viêm Giới, biển lửa bị bao phủ cũng bốc lên những bọt khí hỏa diễm. Sương mù đỏ rực nồng đậm từ mặt biển lửa bay lên, nhuộm đỏ cả không gian bên trong Viêm Giới, tựa như một bí cảnh thần kỳ được hình thành từ liệt diễm.
Từng giọt tinh huyết bản mệnh óng ánh sáng long lanh trôi nổi bên cạnh hắn, khiến hắn trông như được bao quanh bởi quần tinh.
“Phần Nhật Luân!”
Những giọt máu huyết chứa đựng ấn ký thiên phú Liệt Diễm không ngừng dung hợp với nhau, hóa thành những vòng quang luân hỏa diễm rực rỡ chói mắt.
Trong Viêm Giới, vô số thần văn Liệt Diễm lấp lánh như những tinh linh của lửa, vừa nhìn thấy hỏa diễm quang luân ngưng tụ thành liền chủ động lẩn vào bên trong luân bàn.
Năm cái hỏa diễm luân bàn, ngay trong Viêm Giới của Tần Liệt, như những bánh xe liệt diễm ngập trời, gào thét lăn về phía bầy Viêm Ma do Ai Phất Lý cầm đầu.
Hỏa diễm quang luân khi lăn qua biển lửa không ngừng bắn ra thần quang liệt diễm, từng đám Bất Diệt hỏa diễm rơi xuống mặt biển.
“Xoẹt!”
Từ trong biển lửa, từng con hỏa xà bị kéo ra, linh hoạt uốn lượn, hàng ngàn hàng vạn con theo hỏa diễm quang luân quấn lấy đám Viêm Ma.
“Phốc!”
“Ầm ầm!”
Ngàn vạn hỏa xà cùng năm cái hỏa diễm luân bàn vừa rơi vào giữa bầy Viêm Ma lập tức tạo thành những tiếng nổ vang chấn động thiên địa.
Rất nhiều Viêm Ma cấp thấp bị hỏa diễm quang luân oanh kích trúng, thân thể da dày thịt béo bỗng chốc nổ tung thành từng khối máu thịt. Càng nhiều hỏa xà mang theo khí tức ăn mòn huyết nhục bạo liệt ngay bên cạnh những Viêm Ma kia.
Những bồng nước hỏa diễm do hỏa xà bạo liệt văng ra, như mưa rào trút xuống người đám Viêm Ma. Bất kỳ tên Viêm Ma nào bị thứ nước lửa kia dính vào, dù chỉ là vết thương nhỏ nhất cũng lập tức thối rữa.
Bầy Viêm Ma bỗng phát ra những tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Ngay cả kẻ cầm đầu Ai Phất Lý, một vết thương cũ trên lồng ngực bị nước lửa bắn trúng cũng nhanh chóng toác ra. Một loại khí tức ăn mòn từ vết thương lan tỏa, khiến máu chảy như suối.
Ai Phất Lý đứng trên tảng đá đỏ thẫm, kinh ngạc nhìn vết thương nơi lồng ngực, nhất thời có chút mờ mịt. Hắn dường như không hiểu vì sao vết thương đã lành miệng lại đột nhiên toác ra, vì sao lại giống như trúng kịch độc mà nhanh chóng ăn mòn thối rữa.
Hắn hoang mang lắc cái đầu khổng lồ, cây Hỏa Chùy trong tay hung hăng nện vào Viêm Giới do huyết mạch Tần Liệt ngưng kết.
Hỏa Chùy dài gần mười mét, toàn thân đỏ thẫm, những bí văn Thâm Uyên ở tầng ngoài như những đám mây lửa cuồn cuộn.
Khi Hỏa Chùy nện xuống, Ai Phất Lý đấm ngực gầm thét, từ hai đồng tử chảy xuống hai dòng nham thạch rực rỡ.
Một tia viêm năng mắt thường có thể thấy được, theo tiếng gầm của Ai Phất Lý, từ trong biển lửa, trong không khí, từ những ngọn núi lửa xung quanh, bỗng nhiên tách ra. Những viêm năng kia như những tia chớp hay sao băng nhỏ bé, trong khoảnh khắc đã hội tụ toàn bộ vào bên trong Hỏa Chùy.
Cây Hỏa Chùy đánh vào Viêm Giới như biến thành một ngọn núi lửa chọc trời, dùng đỉnh núi bén nhọn đâm sầm vào màn chắn.
Trong sát na đó, một luồng sức mạnh hung ác, điên cuồng, thô bạo đến không thể tưởng tượng nổi, được thúc đẩy bởi ngọn lửa ngập trời, điên cuồng trút xuống ngay điểm tiếp xúc giữa Hỏa Chùy và Viêm Giới.
Viêm Giới như một tấm thiên mạc hỏa diễm bị cự kiếm xuyên thủng, bỗng chốc rách ra một lỗ hổng lớn. Vô số thần văn Liệt Diễm lấp lánh bên trong lỗ hổng, thế muốn lấp đầy chỗ trống.
Tuy nhiên, cây Hỏa Chùy đã lao vào Viêm Giới vẫn đang điên cuồng hút lấy viêm năng giữa thiên địa này. Sự cuồng liệt vẫn mạnh mẽ như trước.
Cây Hỏa Chùy cắm vào như một thanh sắt nung đỏ, khiến Viêm Giới của Tần Liệt mãi không thể hồi phục.
Ai Phất Lý đứng trên tảng đá giữa biển lửa, đồng tử chảy xuôi nham tương, mang theo khí thế khủng bố, cả người lẫn tảng đá hỏa diễm dưới chân như sao băng hung hăng va chạm tới.
“Huyết mạch Viêm Ma thuần túy, quả nhiên bạo liệt hung hãn, không hổ là con trưởng của Thâm Uyên Lãnh Chúa!”