“Đi ra cho ta!”
Hàn Thiến nhìn cũng không nhìn tứ phía, chỉ đứng trên Hồn Đàn của nàng, dùng đầy trời hơi nước cảm nhận thiên địa.
Lấy nàng làm trung tâm, bát phương tứ phía, mỗi một phiến không gian đều bị hơi nước mênh mông bao trùm, dùng linh hồn cảm giác mà nói, có thể nhìn thấy từng dải nước màu bạc sáng lấp lánh tràn ngập cả trời đất.
Mỗi dải nước màu bạc kia đều lạc ấn một tia tinh hồn của nàng, giúp nàng dòm ngó thiên địa.
Trong một mảnh hơi nước, thân ảnh biến mất của Tần Liệt bỗng nhiên ngưng hiện ra.
“Rầm rầm!”
Hắn nghe được thanh âm nước chảy cuồn cuộn.
Từng đạo mũi tên nhọn hình thành do Thủy Chi Lực, mang theo Hải Yêu Ngâm Xướng, lại một lần nữa trùng kích mà đến.
“Lại đến?”
Tần Liệt hừ một tiếng, con mắt biến thành màu trắng bạc lạnh lẽo, toàn thân đều tỏa ra hàn khí.
Hắn muốn dùng lực lượng vô cùng hàn lạnh để đông cứng từng đạo mũi tên nhọn kia đến mức nổ tung.
“Không đơn giản như vậy đâu.”
Ý niệm trong đầu Hàn Thiến khẽ động, tòa Hồn Đàn một tầng dưới người nàng đột nhiên trôi nổi về phía Tần Liệt.
Giờ khắc này, trong cảm giác linh hồn của Tần Liệt, phảng phất có một cái biển sâu bao la mãnh liệt từ trên người nàng rót xuống.
Trọng lực vạn quân, mang theo sóng to gió lớn, vô cùng vô tận sóng biển sâu thẳm mãnh liệt che đỉnh.
“Oanh!”
Thân thể hùng vĩ đang lơ lửng hư không của Tần Liệt như bị cự sơn vô hình đánh sâu vào, giống như thiên thạch hung hăng đụng vào tòa cung điện Hắc Diệu Thạch.
“Rắc rắc rắc!”
Vách đá Hắc Diệu Thạch chắc chắn như tinh thiết, giống như mặt kính cực lớn vỡ ra, hiện lên những vết rách rậm rạp như mạng nhện.
Hàn Thiến thì cao cao ngồi ngay ngắn trên Hồn Đàn thủy tinh, nhu tĩnh như nước dưới ánh trăng, mày ngài như vẽ lượn lờ hàn khí rậm rạp, lạnh lùng nhìn về phía Tần Liệt đang bị bao phủ trong cung điện Hắc Diệu Thạch.
Vẻ ngạo nhiên trong mắt nàng so với ba trăm năm trước còn lộ ra vẻ vênh váo hung hăng hơn.
“Ngươi thật sự so với trước kia tiến triển rất nhiều, đáng tiếc thời gian huyết mạch ngươi thức tỉnh đã quá muộn, cảnh giới của ngươi cũng chưa đạt tới Bất Diệt. Quan trọng nhất là... ngươi vẫn giống như trước đây, không đủ thông minh!”
Nàng phút chốc cười lạnh.
“Ta nếu là ngươi, sẽ giống như con chuột thành thành thật thật trốn đi, đợi huyết mạch trong cơ thể đột phá đến bát giai, đợi bước vào Bất Diệt Cảnh, xây dựng ra Hồn Đàn, sau đó mới tìm ta báo thù.”
Nàng nhìn quanh bốn phía, lắc đầu, khóe miệng nhếch lên một độ cong ưu mỹ lại lãnh khốc.
“Hơn nữa ngươi còn ngốc nghếch y như năm đó, rõ ràng chỉ lẻ loi một mình tới gặp ta, có thể thấy được ngươi sau ba trăm năm cũng vẻn vẹn chỉ là tăng lên bộ dáng cùng thực lực, về phần trí tuệ... vẫn như cũ không có quá nhiều thay đổi!”
Nàng cao cao tại thượng, đối xử lạnh nhạt trào phúng, hết sức châm chọc.
Nàng đã dùng linh hồn ý thức nhìn trộm bát phương vòm trời, nàng khẳng định phụ cận không có cường giả Tần Liệt mang đến, cho nên nàng đột nhiên cảm thấy Tần Liệt cũng buồn cười giống như năm đó.
Lẻ loi một mình xông vào hang hổ, trong mắt nàng, căn bản chính là biểu hiện của kẻ mới ra đời.
Tần Liệt đã chết qua một lần ba trăm năm trước, lại vẫn ngây thơ lỗ mãng như thế, làm nàng tự nhiên mà coi thường Tần Liệt.
Hơn nữa, nàng vừa mới vận dụng lực lượng Hồn Đàn cùng lực lượng huyết mạch tung ra một kích, uy lực đủ để đánh trọng thương đại đa số võ giả Bất Diệt Cảnh sơ kỳ cùng cấp bậc.
Nàng cảm thấy Tần Liệt đã mất đi lực tái chiến.
Tự nhận nắm chắc thắng lợi trong tay, nàng tự nhiên muốn dùng tư thái người thắng để thổ lộ những phiền muộn cùng bực bội gần đây.
Xa xa, những võ giả Bất Diệt Cảnh của Hàn gia cùng Cửu Trọng Thiên hoạt động một phen tại phụ cận cũng không điều tra thấy người từ ngoài đến.
Hàn Thiến bên này lại rõ ràng không cần bọn hắn quan tâm, bọn hắn cũng đều trầm tĩnh lại, dùng ánh mắt trêu tức nhìn Hàn Thiến như mèo vờn chuột trêu đùa Tần Liệt.
“Bất Diệt Cảnh, bát giai Hải Tộc huyết mạch, cũng không có gì ghê gớm lắm.”
Trong đống khối vụn Hắc Diệu Thạch, Tần Liệt ló đầu ra, nhìn lên Hàn Thiến đang vênh váo hung hăng diễm quang tứ xạ dưới ánh trăng.
“Tiện nhân, ngươi thật sự mạnh hơn tên phế vật Hàn Lỗi một chút, bất quá... điều này cũng không thể thay đổi gì.” Đang khi nói chuyện, hắn không nhanh không chậm bay ra từ đống loạn thạch, bình tĩnh nói: “Xuất thân đê tiện của ngươi, còn có huyết mạch Hải Tộc đê tiện trên người ngươi, vĩnh viễn không có khả năng đưa ngươi đến độ cao mà ta có khả năng đạt tới. Mà ta, sẽ không vội vã giết chết ngươi, ta sẽ bắt đầu từ Hàn gia các ngươi, đem những thân nhân kia của ngươi, từng tên từng tên chém giết.”
“Trong tương lai không xa, ta muốn ngươi trần như nhộng quỳ ở trước mặt ta, cầu xin ta, để cho ta hung hăng chơi đùa ngươi!”
Tần Liệt người mặc tia chớp, hắc hắc cười quái dị, xông lên bầu trời cao ngang hàng với Hàn Thiến, ánh mắt trần trụi nhìn chằm chằm vào người nàng.
Dưới ánh mắt không chút che giấu của hắn, Hàn Thiến nhịn không được thân thể lạnh lẽo, có cảm giác đáng sợ bị ác ma Địa Ngục nhìn chằm chằm.
Chẳng biết tại sao, đối mặt ánh mắt ác liệt láo xược như thế của Tần Liệt, nàng vậy mà không dám nhìn thẳng hắn.
“Tiểu thư! Giết hắn đi!”
Xa xa, những tộc nhân Hàn gia nghe được lời nguyền rủa cùng uy hiếp ác độc của hắn, cũng đều sinh lòng lạnh lẽo, đột nhiên quát lên.
Những võ giả Cửu Trọng Thiên thì âm thầm nhíu mày, nhìn Tần Liệt lông tóc không tổn hao gì, lộ ra biểu lộ ngưng trọng.
“Thần Tộc huyết mạch, quả nhiên không phải chuyện đùa...” Bọn hắn cảnh giác lên.
Mấy người liếc nhau, quyết định phải cẩn thận đề phòng, nhất định không thể để cho Tần Liệt còn sống rời khỏi nơi này.
“Ta lập tức xé nát cái miệng đó của ngươi!”
Đôi mắt sáng của Hàn Thiến hàn quang như băng đao, ngón tay ngọc điểm một cái vào Hồn Đàn dưới thân, lấy ra một thanh Tam Xoa Kích Linh Khí lấp lánh ánh bạc.
Đây là một kiện Linh Khí Thiên cấp tam phẩm nàng được Cửu Trọng Thiên ban cho sau khi đột phá đến Bất Diệt Cảnh, Tam Xoa Kích lại là Linh Khí chuyên dụng thích hợp với huyết mạch cùng linh quyết của nàng.
“Hải Chi Tam Trọng Ba!”
Ba mũi nhọn của Tam Xoa Kích bỗng nhiên bão táp ra ba đạo ngân quang lăng lệ, những ngân quang kia vừa thoát ly Tam Xoa Kích, đột nhiên hóa thành tầng tầng lớp lớp sóng biển.
Chính giữa sóng biển, rất nhiều ảo giác như ảo ảnh nổi lên.
Hàn Thiến cùng tầng Hồn Đàn của nàng, sau khi ảo giác chồng chất sinh ra, phút chốc biến mất không thấy.
Nhưng khí tức khủng bố trên người nàng lại như đột nhiên tràn ngập từng cái ảo giác, từng phiến không gian.
“Rào rào xoạt!”
Tần Liệt chỉ nghe được xung quanh truyền đến thanh âm nước chảy cuồn cuộn, thế nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng Hàn Thiến, thậm chí cũng không cảm giác được một tia linh hồn dập dờn của nàng.
Ngay tại lúc hắn âm thầm kinh dị, trong lúc đó, tầng tầng lớp lớp phần đông ảo giác kia toàn bộ hóa thân thành bộ dáng Hàn Thiến.
Hàng ngàn hàng vạn Hàn Thiến như trong cùng một lúc giết tới phía hắn.
Cùng lúc đó, Tam Xoa Kích đạt tới Thiên cấp tam phẩm cũng như cự mâu chống trời, đột nhiên từ đỉnh đầu hắn bắn nhanh xuống.
Như hung dao của thiên thần dùng để trừng trị kẻ tội nghiệt.
“Linh Khí sao...” Tần Liệt nhếch miệng, dáng tươi cười lộ ra có chút cổ quái: “Cùng Tần gia so đấu Linh Khí, thật đúng là múa rìu qua mắt thợ rồi!”
Từng giọt nước mắt óng ánh sáng long lanh đột nhiên từ bờ vai hắn bay lên không trung, nước mắt nở rộ hào quang trong vắt, dần dần ngưng tụ thành hình dạng trăng lưỡi liềm.
Thánh khiết, sáng chói, minh diệu, lực lượng trong trẻo lạnh lùng mênh mông từ mỗi một cái trăng lưỡi liềm lộ ra.
Chín vầng trăng khuyết xoay tròn trên không trung, rơi ra tầng tầng ánh trăng, giống như làm bầu trời đảo Chiêu Hồn thoáng cái có thêm chín vầng loan nguyệt.
“Trời! Hắn không phải là đem chín vầng trăng vờn quanh bên ngoài Bạc La Giới tinh luyện thành Linh Khí rồi chứ!”
Một gã võ giả Cửu Trọng Thiên từng đi qua Bạc La Giới, có chút hiểu biết về chín vầng trăng ban đêm ở đó, vừa nhìn thấy chín vầng trăng hiển hiện trên bầu trời, đột nhiên thất thanh hét rầm lên.
“Nguyệt Lệ” vừa ra, khí tức chỉ có ở Thần Khí lập tức trấn trụ bọn hắn, làm bọn họ thoáng cái đã hiểu lầm.
“Thần Khí!”
Hàn Thiến cũng hoảng sợ biến sắc, khiếp sợ nhìn xem “Nguyệt Lệ”, trong lúc nhất thời ngây người.
Toàn bộ Trung Ương Thế Giới của Linh Vực, Thần Khí cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, chỉ có cường giả Vực Thủy Cảnh của chín đại thế lực Hoàng Kim mới đủ tư cách sở hữu Thần Khí.
Vậy mà Tần Liệt mới chỉ Niết Bàn Cảnh lại đột nhiên xuất ra một kiện Thần Khí, làm bọn họ đều quá sợ hãi.
“Bành!”
Tam Xoa Kích hung hăng oanh kích từ phía trên xuống, trùng trùng điệp điệp đụng vào một tầng ánh trăng như nước, hào quang trên Tam Xoa Kích đột nhiên ảm đạm xuống.
Tần Liệt không bị chút tổn thương nào.
“Kim Diệu!”
Đồng thời, huyết mạch thiên phú lai nguyên từ A Đặc Kim Tư cũng đột nhiên bộc phát.
Vạn đạo hào quang Kim Diệu chói mắt như từng bó kiếm nhọn màu vàng, đánh vỡ từng cái ảo giác của Hàn Thiến thành những đốm sáng.
Huyết mạch thiên phú do Lĩnh Chủ Thâm Uyên cửu giai thấm nhuần chân lý lực lượng thiên địa hình thành, hóa thành kim mang, tiếp tục trùng kích, làm Hàn Thiến đang ẩn thân sau lưng phần đông ảo giác cũng bị bộc lộ ra.
Nàng không thể không ngưng luyện toàn bộ lực lượng, hóa giải từng cái kim mang kia.
“Tiện nhân! Ngươi nhất định phải cùng ta so Linh Khí?”
Trong kim quang lập lòe chói mắt, Tần Liệt nhe răng cười, đột nhiên lấn người mà vào, thoáng cái đã đi tới trước người Hàn Thiến.
Hắn đưa tay, ngưng tụ thành “Khấp Huyết Quỷ Trảo” hung hăng chộp vào bộ ngực cao ngất của Hàn Thiến.
“Ngươi muốn chết!”
Hàn Thiến sắc mặt rét lạnh, hai tay như xuyên hoa hồ điệp, cực nhanh biến ảo linh quyết.
Từng bó hào quang màu băng lam từ Hồn Đàn dưới người nàng bắn mạnh ra, giống như gai sắc đâm vào bàn tay như quỷ trảo của Tần Liệt.
“PHỤT! PHỤT!”
Cánh tay kia của Tần Liệt lập tức trở nên huyết nhục mơ hồ, nhưng giữa lúc điện quang lóe lên, vẫn truyền ra thanh âm vạt áo xé rách.
“Xoẹt!”
Cẩm y khỏa ngực màu thủy lam trước ngực Hàn Thiến bị bàn tay máu đầm đìa của hắn kéo xuống một mảnh, làm bộ ngực sữa cao ngất của Hàn Thiến lộ ra một mảng lớn trắng nõn non mềm.
“Ha ha ha!” Tần Liệt cầm lấy mảnh vải màu thủy lam kia, cuồng tiếu nói: “Ta lấy trước một chút tiền lãi! Sau này mỗi lần gặp mặt, ta đều sẽ lấy đi một món đồ trên người ngươi!”
“Đừng để hắn chạy thoát!” Lão bộc Hàn gia lạnh lùng nói.
Một đám cường giả Cửu Trọng Thiên cùng những võ giả Hàn gia lập tức ùa lên.
Đáng tiếc, trên đỉnh đầu Tần Liệt đang bay ngược từ chỗ Hồn Đàn của Hàn Thiến, đột nhiên hiện ra một cái Tinh Môn.
Trong ánh mắt không cam lòng của những người kia, Tần Liệt càn rỡ cười quái dị, đột nhiên ẩn vào Tinh Môn.
...