Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 1207: CHƯƠNG 1200: MINH HÚC VÀ HẠO KIỆT

Sự xuất hiện của Ám Vân khiến trận chiến giữa Tần Liệt và Huyền Lạc không thể tiếp tục đến cùng.

Huyền Lạc giờ phút này được những đồng bạn Huyền Băng gia tộc vây quanh, từng khối thịt ác ma ẩn chứa đầy đủ huyết nhục tinh khí đã được nhét vào miệng hắn.

Cách nhau mấy chục mét, Huyền Lạc và Tần Liệt hoàn toàn có thể nhìn thấy đối phương.

Sắc mặt trắng bệch, trong đồng tử Huyền Lạc lóe ra hào quang lạnh như băng, âm thầm nói: “Nếu không phải Ám Vân đại nhân ngăn cản, ta nhất định khiến ngươi trọng thương đến mức vô lực tiến vào Bí Cảnh!”

Hắn vừa nói chuyện, vừa xé rách khối thịt, dùng sức nhai nuốt.

Hắn phảng phất như coi khối thịt trong tay là Tần Liệt.

Đối diện, Tần Liệt đặt mông ngồi dưới đất, nhếch môi cười hắc hắc, nói: “Trận chiến của chúng ta nếu như tiếp tục, người cuối cùng ngã xuống nhất định sẽ là ngươi.”

Trong mắt Huyền Lạc hàn quang bỗng nhiên lóe lên.

Thương Diệp vừa mới bị cảnh cáo đứng hờ hững ở giữa hai người, lạnh lùng nói: “Đủ rồi!”

“Được rồi, đừng tranh đấu vô vị nữa.”

Nam Khi đi đến bên cạnh Tần Liệt, suy nghĩ một chút, lấy ra một khối thịt khô đã được hun qua bằng bí pháp, tiện tay đưa tới: “Ngươi bây giờ cần phải nhanh chóng khôi phục lực lượng huyết mạch, mà không phải đấu võ mồm với Huyền Lạc. Ám Vân đại nhân nói không sai, hai tên các ngươi nếu như tiếp tục nữa, chỉ sợ đều không thể tiến vào Bí Cảnh.”

“Tranh thủ thời gian ăn đi, thịt nướng do Nam Khi làm mùi vị còn ngon hơn chúng ta làm nhiều, trước kia chúng ta đều không được ăn đâu.” Lưu Dạng thúc giục.

Tần Liệt nhận lấy khối thịt nặng ít nhất một cân kia, cái gì cũng không hỏi, lập tức xé rách nuốt ngấu nghiến.

Ở nơi này không thể mượn nhờ Huyết Nhục Phong Bia để bổ sung huyết nhục tinh khí, hắn chỉ có thể thông qua biện pháp nguyên thủy nhất và đơn giản nhất để khôi phục lực lượng huyết mạch --- ăn thịt.

Khối thịt muối do Nam Khi đưa cho quả nhiên cực kỳ mỹ vị, lại còn ẩn chứa huyết nhục tinh khí khá đầy đủ.

Từng miếng thịt được hắn nuốt vào bụng lập tức bị thân thể hấp thu luyện hóa, biến thành từng tia huyết nhục lực lượng lắng đọng trong máu tươi.

Lực lượng huyết mạch vừa tiêu hao kịch liệt của hắn rõ ràng đang được bổ sung, khiến tinh lực của hắn cũng dần dần tràn đầy trở lại.

Lúc này, hắn mới nhìn về phía Nam Khi.

Nam Khi và năm đồng bạn của hắn cũng đang dùng một ánh mắt hoàn toàn mới để xem xét hắn.

“Ta không biết ngươi có đáng tin hay không, bất quá... Sức chiến đấu của ngươi hoàn toàn chính xác đủ tư cách đi cùng đường với chúng ta.” Nam Khi trầm ngâm một chút, lại nói: “Hy vọng tại bên trong Bí Cảnh, ngươi không để cho đội ngũ chúng ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nếu như ngươi ở trong Bí Cảnh làm ra chuyện tổn hại Liệt Diễm gia tộc, bất lợi với tiểu đội ta, ta sẽ dốc toàn lực đánh chết ngươi!”

Năm tên thanh niên huyết mạch cấp bảy phía sau hắn trong mắt cũng lộ ra từng đạo ánh mắt sắc bén, hiển nhiên sẽ vĩnh viễn đứng cùng một chỗ với Nam Khi.

Thông qua trận chiến với Huyền Lạc, bọn hắn đều đã công nhận thực lực của Tần Liệt, ý thức được Tần Liệt hoàn toàn chính xác đủ tư cách làm đồng đội của bọn họ.

Nhưng thân phận con lai của Tần Liệt vẫn làm bọn hắn khó có thể yên tâm, nhất là đối tượng lai huyết mạch của Tần Liệt lại là Nhân tộc mà bọn hắn sắp xâm lấn tại Linh Vực.

Thế hệ mới như bọn hắn đã nghe rất nhiều điều không hay về Nhân tộc từ miệng thế hệ trước.

Trong ấn tượng của bọn hắn, Nhân tộc vĩnh viễn gắn liền với những từ ngữ như xảo trá, hèn hạ, âm hiểm.

Bởi vậy, dù công nhận thực lực Tần Liệt, bọn hắn vẫn âm thầm đề phòng hắn.

“Ta coi như muốn làm ra chuyện tổn hại Liệt Diễm gia tộc, cũng là tại lúc các ngươi xâm lấn Linh Vực, hơn nữa sẽ không lén lút.” Tần Liệt lạnh nhạt nói.

“Như vậy ít nhất cũng coi như một hảo hán.” Nam Khi nhẹ gật đầu, trầm giọng nói: “Hy vọng ngươi thực sự có thể làm được.”

Nói xong, hắn dẫn năm đồng bạn rời khỏi bên cạnh Tần Liệt.

Lúc này, ba người Càn Tinh, Diễm Phong và Vụ Sa mới đi lên phía trước.

“Không sao chứ?” Càn Tinh cười cười, nói: “Ta cố ý tụt lại phía sau mới tới đây là muốn để ngươi và Nam Khi nói chuyện một chút. Nam Khi tên này xem lợi ích gia tộc là vị trí số một. Hắn lại là một phần tử quan trọng của chúng ta, ở trong Bí Cảnh mọi người cần phải hiệp lực tác chiến, ta nghĩ hắn có thể sớm hiểu rõ và công nhận ngươi thì tốt hơn.”

“Chỉ có như vậy, sức chiến đấu của tiểu đội chúng ta mới có thể phát huy đến mức lớn nhất, cũng chỉ có tin tưởng lẫn nhau, chúng ta mới có thể đi đến cuối cùng trong Bí Cảnh.”

“Hy vọng ngươi có thể hiểu.”

Càn Tinh chân thành nói.

Tần Liệt gật đầu: “Ta hiểu.”

“Ừ, ta nghĩ hôm nay hắn đã tán thành thực lực của ngươi rồi.” Càn Tinh cười nhìn về phía Huyền Lạc, nói: “Trận chiến này tuy đến không hiểu thấu, bất quá ít nhất cũng làm cho bọn Nam Khi biết rõ ngươi không phải gánh nặng. Về sau, ngươi chỉ cần để cho bọn họ tin tưởng ngươi sẽ cùng chúng ta kiên định chiến đấu, hắn sẽ không còn dị nghị gì nữa.”

“Trận chiến này không phải không hiểu thấu.” Đột nhiên, ánh mắt u lãnh của Thương Diệp từ Hắc Ám gia tộc ngưng tụ tới đây: “Ta rất không thích người khác nói luyên thuyên sau lưng ta! Trận chiến này coi như là cho ngươi một bài học nhỏ!”

“Nói luyên thuyên sau lưng?” Tần Liệt vẻ mặt mờ mịt.

“Lần sau còn dám bình luận dung mạo của ta, đối thủ của ngươi sẽ không phải là Huyền Lạc, mà sẽ là chính bản thân ta.” Thương Diệp lạnh lùng nói.

Nàng còn lạnh lùng trừng mắt nhìn Lưu Dạng và Nam Khi một cái.

Lưu Dạng và Nam Khi dưới ánh mắt của nàng đều rụt cổ lại, không dám đối mặt.

Tần Liệt cũng rốt cục kịp phản ứng.

Nguyên lai Thương Diệp sở dĩ khơi mào hắn và Huyền Lạc chiến đấu, muốn Huyền Lạc giáo huấn hắn, vậy mà là vì hắn cùng Lưu Dạng, Nam Khi nói đến chuyện dung mạo nàng bị hủy hoại.

Hắn còn tưởng Thương Diệp làm vậy là vì trận chiến ở tầng hư không loạn lưu bên ngoài Linh Vực.

“Nữ nhân đối với dung mạo thật sự coi trọng như vậy sao?” Tần Liệt trong lòng kinh ngạc.

“Mau chóng khôi phục lực lượng! Đợi bọn Minh Húc và Hạo Kiệt tới đây, chúng ta liền muốn đi vào Bí Cảnh rồi!” Thương Diệp lạnh lùng nhìn qua, lại nói: “Một khi bước vào Bí Cảnh kia, các ngươi sắp sửa đối mặt khả năng chính là ác ma đẳng cấp cao của các tầng Thâm Uyên, thậm chí... còn có thể gặp được cường giả đồng cấp của Linh Tộc và Hồn Tộc, ta hy vọng các ngươi có thể nhận thức được điểm này.”

Vừa nghe đến ác ma đẳng cấp cao, còn có cường giả Linh Tộc và Hồn Tộc, tất cả mọi người đột nhiên trầm mặc.

Những kẻ đó đều là chủng tộc siêu giai giống như bọn họ, sức chiến đấu cùng cấp bậc một chút cũng sẽ không thua bọn họ.

Nếu thật sự không phải toàn lực tiến vào, gặp được những tên khủng bố kia, bọn họ thật sự có khả năng chịu thiệt thòi lớn.

“Tần Liệt, trước mắt không cần để ý cái khác, mau chóng khôi phục lực lượng huyết mạch đi.” Càn Tinh chân thành nói.

“Ta biết rồi.” Tần Liệt trầm giọng đáp.

Kế tiếp, hắn cũng không nhìn nhiều mọi người, một bên hấp thu linh lực bên trong linh thạch để bổ sung đan điền hao tổn, một bên xé rách khối thịt khô mà Nam Khi cho.

Hắn đang dốc toàn lực khôi phục sức chiến đấu.

Đại khái hai canh giờ sau.

Linh lực của Tần Liệt khôi phục được khoảng tám phần, mà lực lượng huyết mạch trong cơ thể vì hao tổn quá nhiều nên mới chỉ khôi phục một nửa.

Ngay khi hắn chuẩn bị lấy những khối huyết nhục cất giữ trong không gian giới ra, hắn nhìn thấy phương xa từng đạo thân ảnh sáng ngời bay vút tới.

Những người kia như nguồn sáng trong đêm tối, toàn thân như tinh thạch sáng chói, phóng thích ra hào quang cực kỳ bắt mắt.

Trên người những kẻ đó, hắn có thể thấy được hào quang mặt trời, ánh sáng mặt trăng, còn có ánh sao lấp lánh, giống như những vật liệu có thể phát sáng.

Cầm đầu là một gã thanh niên đầu trọc cao lớn, thân mặc áo bào trắng, khí lực tráng kiện, tướng mạo anh tuấn bất phàm.

Sắc mặt hắn nở nụ cười ấm áp mê người, vừa nhìn thấy Thương Diệp ở nơi xa, ánh mắt hắn liền trở nên sáng ngời như kim cương chói mắt.

“Thương Diệp, đã lâu không gặp! Ha ha, lần này chính là nghe nói nàng là người dẫn đầu của Hắc Ám gia tộc, ta mới cố ý muốn tới. Bằng không, cái chuyến đi Bí Cảnh này ta cũng không có nửa điểm hứng thú.”

Thanh niên đầu trọc vừa mới đến, còn chưa bay xuống đã cười ha hả mà giương giọng hô to.

“Ta có một món quà tặng cho nàng.”

Không đợi Thương Diệp nói chuyện, thanh niên đầu trọc anh tuấn đã lao tới bên cạnh nàng, trong tay một đoàn hào quang hoa mắt đột nhiên nổ bắn ra, bọc lấy một cái hộp ngọc kỳ dị bay về phía Thương Diệp.

“Càn Tinh tiểu đệ, ta cũng có quà tặng ngươi.” Hắn ha ha cười cười, lại dùng thủ pháp tương tự ném ra một cái hộp ngọc.

Cái hộp ngọc kia bay về phía Càn Tinh.

Tần Liệt vẻ mặt dị sắc.

Từ lúc thanh niên đầu trọc này xuất hiện, hắn liền chú ý tới ánh mắt Thương Diệp dường như còn u lãnh hơn trước.

Đối mặt cái hộp ngọc bay tới, đồng tử Thương Diệp phát lạnh, bay tránh đi trước, sau đó mới hờ hững nói: “Ta đối với quà của ngươi nửa điểm hứng thú cũng không có.”

Ngược lại là Càn Tinh ha ha cười cười, tiện tay đón lấy hộp ngọc bay về phía hắn, nhìn cũng không nhìn liền thu vào trong tay áo.

“Minh Húc, cảm ơn nhé, lần nào gặp mặt cũng nhận đồ của ngươi, thật sự là ngại quá.”

Trên mặt hắn chẳng có chút nào là vẻ áy náy.

“Không khách khí, không khách khí, ngươi về sau sẽ là em vợ của ta, ta đương nhiên muốn sớm nịnh nọt chút rồi.” Thanh niên đầu trọc cười ha hả nói.

Lúc này, những võ giả Quang Minh gia tộc phía sau hắn mới lần lượt đi tới.

So với hắn chậm suốt mười mấy giây.

“Ta giống như đến muộn rồi.”

Đúng lúc này, lại là một đạo thân ảnh từ hướng ngược lại với Minh Húc bay nhanh tới.

“Vút!”

Một nam tử toàn thân tràn đầy khí tức khát máu đậm đặc, đầu ngón tay và góc áo vẫn còn đang nhỏ máu tươi đột nhiên xuất hiện.

“Trên đường tới thấy được mấy con ác ma đẳng cấp cao, liền thuận tay giết chết.”

Trong tay hắn nắm mấy ngón tay bóng loáng, những ngón tay kia vừa nhìn liền biết thuộc về ác ma đẳng cấp cao giống cái xinh đẹp.

Ngay trước mặt mọi người, hắn nhét mấy ngón tay vào trong miệng, nhai “răng rắc” nuốt tươi như ăn đồ ăn vặt.

“Đều ăn chưa? Nếu chưa, ta tặng cho các ngươi chút đồ tươi sống đấy.”

Từng đoạn cánh tay ác ma đẳng cấp cao giống cái từ trong tay hắn ném ra, phân biệt rơi vào bên phía Hắc Ám gia tộc, Huyền Băng gia tộc và Liệt Diễm gia tộc.

Những cánh tay tuyết trắng như ngọc kia còn dính vết máu.

Chỉ có bên phía Quang Minh gia tộc là hắn không ném đến bất luận cái tứ chi nào, giống như có thành kiến với Minh Húc.

Sau đó, từng thành viên gia tộc khát máu đầy huyết sát khí cũng lần lượt xuất hiện phía sau hắn.

Những người kia trên người đều máu tươi đầm đìa.

Hiển nhiên, ngay tại không lâu trước đó, bọn hắn có lẽ vừa mới trải qua một hồi huyết chiến.

“Sao thế, cũng không ăn à? Không nể mặt ta sao?” Hắn đột nhiên táo bạo nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!