Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 1356: CHƯƠNG 1349: TRUYỀN THỪA HỒN NGUYÊN

Sau khi Tam đại Thú Vương rời đi, di cốt hồn thú trong huyết trì như bị lửa cháy bừng bừng đốt cháy, bốc hơi ra lượn lờ huyết vụ.

Tí ti huyết vụ từ trong xương cốt trong suốt như hồng ngọc của hắn lượn lờ mà ra, chậm rãi hội tụ, cuối cùng ngưng tụ thành một đám u hồn màu đỏ sậm.

Đám u hồn kia lơ lửng tại vị trí ba tấc trên đầu lâu cốt xương hồn thú, chậm rãi bắt đầu khởi động, biến ảo thành một khuôn mặt mơ hồ không rõ.

“Tiểu tử, ngươi muốn thông qua ta biết rõ cái gì?” U hồn màu đỏ sậm dò hỏi.

Tần Liệt không vội vã trả lời, mà thoáng lui về phía sau vài bước, phóng xuất ra linh hồn ý thức cảm giác, xác định đám u hồn kia phải chăng tồn tại hung hiểm.

“Xuy xuy!”

Một chùm thanh u điện mang xen lẫn lôi đình chi uy từ khóe mắt hắn bắn tung tóe ra.

Đám u hồn kia vốn muốn tới gần một chút, vừa thấy trong mắt Tần Liệt tỏa ra hào quang dĩ nhiên là lôi đình thiểm điện, liền tranh thủ thời gian ngừng lại.

Hiển nhiên, lực lượng Thiên Lôi Cức hiện lên trên người Tần Liệt làm hắn có chút kiêng kị.

Tần Liệt cười nhạt một tiếng, điện mang trong mắt nhanh chóng thu liễm. Hắn đã biết đám u hồn này yếu đến đáng thương, trừ phi thôn phệ linh hồn mấy cường giả huyết mạch cửu giai, bằng không thì tuyệt không có khả năng khôi phục lực lượng.

Hắn phóng xuất ra lôi đình thiểm điện chi lực đối với tên tộc nhân Hồn Tộc này chỉ là tác dụng cảnh thị.

“Ngươi có nhận ra vật này?”

Tần Liệt một điểm mi tâm, mảnh da thịt che lấp Trấn Hồn Châu dưới đầu ngón tay hắn dời đi, chủ động vỡ ra, để lộ Trấn Hồn Châu dưới lớp vỏ.

Trấn Hồn Châu như con mắt thứ ba của hắn, phóng xuất ra hào quang hắc sâu kín, nhìn thẳng vào đám u hồn màu đỏ sậm kia.

“Thánh khí tộc ta!”

Đám u hồn kia vừa nhìn thấy Trấn Hồn Châu hiển hiện từ mi tâm hắn, bỗng nhiên kích động rít lên.

Hắn không để ý linh hồn gầy yếu, tựa hồ cũng quên mất Tần Liệt có thể ngự động lôi đình thiểm điện chi lực, vô ý thức mà hướng phía Trấn Hồn Châu lao tới.

Sắc mặt Tần Liệt lạnh lẽo, liền muốn thi triển bí thuật Thiên Lôi Cức, dùng thiểm điện giáo huấn đám u hồn này một chút.

“A...!”

Nhưng mà, lúc này cỗ hồn thú phân thân của hắn giống như đột nhiên có chỗ cảm giác, một đám linh hồn ý niệm từ xa xa truyền lại.

Hắn sững sờ, lập tức dùng huyết mạch ngưng luyện Tinh Môn, ngay trước khi đám u hồn màu đỏ sậm kia tới gần, ngưng tụ một cái Tinh Môn trước ngực.

Hồn thú phân thân đã thu nhỏ thân hình lập tức vượt qua Tinh Môn, hiện ra ngay bên cạnh huyết trì, ngăn cản giữa đám u hồn kia và Tần Liệt.

“Tạp Đạt Khắc!” Đám u hồn màu đỏ sậm kia vừa thấy hồn thú phân thân đã đến, kinh hỉ kêu to: “Tên Nhân tộc tiểu tử kia kiềm giữ thánh khí tộc ta! Ngươi mau giết hắn cướp lấy thánh khí, sau đó giúp ta thoát ly nơi đây!”

Hắn hiển nhiên nhận ra cỗ hồn thú phân thân của Tần Liệt, bằng không thì cũng sẽ không một ngụm nói ra cái tên “Tạp Đạt Khắc”.

Đáng tiếc, hồn thú phân thân của Tần Liệt chỉ hờ hững nhìn xem hắn, ngữ khí bình tĩnh nói: “Hắn chính là ta. Ta chính là hắn.”

Đám u hồn kia đột nhiên kịch liệt vặn vẹo, giống như bị đả kích thật lớn.

Một lát sau, hắn mới dần dần bình tĩnh trở lại, phảng phất đã thấy rõ chân tướng, chán nản thở dài nói: “Tạp Đạt Khắc a Tạp Đạt Khắc, xem ra ngươi so với ta còn thảm hơn, ta ít nhất còn chưa đánh mất chính mình. Mà ngươi lại bị một tên Nhân tộc tiểu tử luyện hóa thành phân thân, thật đúng là thật đáng buồn.”

Hồn thú phân thân của Tần Liệt khi nhìn thấy đám u hồn kia, trong đầu cây linh hồn thụ lại sinh ra một ít chạc cây nhỏ.

Đa số bản hồn của tộc nhân Hồn Tộc tuy có thể biến ảo ngàn vạn, hóa thành một đám u ảnh, một mảnh hồn hồ, một đoàn lục diễm, nhưng diện mạo linh hồn như cũ thường thường đều là một cây linh hồn thụ.

Phân hồn của Tần Liệt lúc ban đầu bộ dáng cũng là một cây linh hồn thụ, những cường giả bị hắn hóa thành hồn nô đều có liên hệ kỳ diệu cùng linh hồn thụ, đều đại biểu cho một chạc cây trên đó.

Rất nhiều ký ức tàn toái của phân hồn này cũng nằm trong linh hồn thụ, có một bộ phận một mực không thể bị đào móc ra.

Nhưng mà, khi phân hồn này chợt nhìn thấy đám u hồn màu đỏ sậm kia, linh hồn thụ bổn nguyên liền sinh ra những chạc cây mới.

Một đoạn đoạn ký ức mất trật tự cũng theo những chạc cây sinh ra mà được Tần Liệt biết hiểu.

“Mai Áo, đã lâu không gặp.” Hồn thú phân thân của hắn đột nhiên nói ra.

“Ồ!” Đám u hồn kia kinh dị nhìn hồn thú phân thân của Tần Liệt, giống như có chút không dám tin, nói: “Ngươi đến tột cùng là Tạp Đạt Khắc, hay là tên Nhân tộc tiểu tử kia? Ta đều có điểm nhìn không thấu.”

Vừa nói, đám u hồn màu đỏ sậm kia chậm rãi diễn biến, rõ ràng cũng ngưng tụ thành một cây linh hồn thụ nhỏ bé.

Chỉ là, cây linh hồn thụ này tựa hồ tất cả cành lá đã chết héo, trụi lủi, không có chút nào sinh cơ, phảng phất tùy thời đều có thể triệt để héo rũ tử vong.

Nhưng Tần Liệt lại tinh tường, chỉ cần để cho tên tộc nhân Hồn Tộc này rời khỏi nơi đây, chỉ cần để hắn cắn nuốt linh hồn, hắn có thể cây già nở hoa, một lần nữa biến thành linh hồn đại thụ che bầu trời lấp mặt đất.

“Ngươi cảm thấy ta là Tạp Đạt Khắc?” Linh hồn phân thân của Tần Liệt cổ quái cười.

Tên tộc nhân Hồn Tộc được gọi là Mai Áo sửng sốt một chút, thử cảm ứng trong chốc lát, đột nhiên cả kinh kêu lên: “Vì cái gì trên người ngươi còn có khí tức của Đại hoàng tử?”

“Hồn Tộc hồn nguyên truyền thừa, tại Tần gia cách đời truyền thừa, truyền thừa đã đến ta ở đây.” Cỗ hồn thú phân thân nhếch miệng, nói: “Ta là chủ nhân của các ngươi, người thừa kế linh hồn Đại hoàng tử Hồn Tộc, cho nên Trấn Hồn Châu có thể cùng ta phù hợp khăng khít.”

“Làm sao có thể?!” Mai Áo quá sợ hãi.

Hồn thú phân thân của Tần Liệt thản nhiên nói: “Sự thật là như thế.”

Cũng tại lúc này, trong chạc cây mới sinh của linh hồn thụ nơi ngọn nguồn linh hồn phân thân này, hiện lên thêm nhiều linh hồn toái niệm che giấu.

Khi phân hồn này cảm giác, bản thể Tần Liệt cũng đồng dạng thấy rõ mọi chuyện.

Hồn Tộc hồn nguyên truyền thừa còn huyền diệu khó lường hơn cả huyết mạch truyền thừa của Linh tộc, Thần Tộc hay Thâm Uyên Ác Ma.

Tộc nhân Hồn Tộc sinh ra đã là một đoàn linh hồn, căn bản không có thân thể, cũng bởi vì như thế, Hồn Tộc không có cái gọi là huyết mạch truyền thừa, truyền thừa của bọn hắn nơi phát ra từ linh hồn bổn nguyên.

Gia tộc đời thứ nhất Tần gia là Tần Thiên, dùng vô thượng nghị lực dung hợp cùng linh hồn Đại hoàng tử Hồn Tộc đang dục đồ đoạt xá hắn, từ đó biết được rất nhiều huyền bí về phương diện linh hồn của Hồn Tộc, trở thành Hồn Chi Thủy Tổ của Nhân tộc, làm cho Nhân tộc bước vào một cái thiên địa hoàn toàn mới trên phương diện tạo nghệ linh hồn.

Đáng tiếc Hồn Chi Thủy Tổ y nguyên bị cường giả Thần Tộc vây quét chém giết.

Sau khi Tần Thiên cùng Hồn Chi Thủy Tổ linh hồn dung hợp, đã bị in dấu ấn ký Hồn Tộc, chỉ cần hắn chết, hậu đại Tần gia sẽ có thể một lần nữa đạt được Hồn Tộc hồn nguyên truyền thừa.

Nhưng mà, Hồn Tộc hồn nguyên truyền thừa thật sự huyền diệu khó lường, cũng không phải lập tức có thể truyền thừa đến đời sau.

Về sau Tần Sơn, xa hơn sau là Tần Hạo, còn có càng nhiều tộc nhân Tần gia cũng chưa từng đạt được hồn nguyên truyền thừa của Đại hoàng tử Hồn Tộc, cũng không có người nào có thể ngự động chí bảo Trấn Hồn Châu mà Hồn Chi Thủy Tổ Tần Thiên năm đó lưu lại cho Tần gia.

Thẳng đến khi Tần Liệt sinh ra đời, chí bảo Trấn Hồn Châu mà Tần gia kiềm giữ vậy mà chủ động lạc ấn tiến vào mi tâm Tần Liệt.

Khi đó Tần Thiên cùng Tần Hạo đều kinh hãi đến cực điểm.

Bọn hắn đều đương nhiên cho rằng Tần Liệt đã nhận được hồn nguyên truyền thừa, đều cực kỳ coi trọng hắn.

Đáng tiếc chính là, Tần Liệt từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng cảm giác được sự tồn tại của Trấn Hồn Châu, không thể vận dụng lực lượng của Hồn Tộc thánh khí này, cũng không thể thức tỉnh huyết mạch Thần Tộc.

Thẳng đến khi Tần Liệt tử vong ba trăm năm, sau đó chết đi sống lại, quả Trấn Hồn Châu khảm nhập mi tâm hắn từ khi sinh ra mà hắn hoàn toàn không biết gì cả mới thật sự đại phóng quang mang.

Sở dĩ như vậy, là vì người đạt được hồn nguyên thừa kế, chính là đệ nhị linh hồn hôm nay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!