Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 1366: CHƯƠNG 1359: DỊ ĐỘNG

Lục đại Hư Hồn Chi Linh như hóa thành sáu con “Thiên Nhãn” của hắn, du đãng khắp Kình Thiên Thành.

Những con mắt kia, có cái treo cao phía chân trời, có cái xâm nhập xuống lòng đất ngàn thước, có cái cảm giác sinh linh động tĩnh, có cái nhìn trộm kim thiết dị thường.

Từng bức họa lớn nhỏ không bỏ sót hiện ra trong đầu hắn. Cấu trúc của cả tòa Kình Thiên Thành, từng con đường rộng rãi, từng tòa cung điện nguy nga, từng cái tháp lâu, tất cả đều rõ ràng hiện ra.

Hắn như đem toàn bộ Kình Thiên Thành nhét vào tâm linh thức hải.

“Ồ!”

Một cỗ thi hài ẩn sâu trong không gian thứ tư của Trấn Hồn Châu, tựa như được một loại lực lượng không biết tên nào đó xúc động, đột nhiên xé rách cái bọt khí kỳ dị bao bọc hắn, từ bên trong Trấn Hồn Châu bay vọt ra.

Cỗ thi hài kia lẳng lặng bay tới trước ngực hắn.

“A!” Mâu Di Tư thất sắc, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy hoảng sợ, theo bản năng lùi xa hắn, thét lên: “Thi thể của ai vậy?”

Tần Liệt cũng kinh dị nhìn cỗ thi hài kia, nói: “Chú Chi Thủy Tổ.”

Mâu Di Tư quát lên: “Ngươi thả thi thể hắn ra làm cái gì?”

“Chính hắn tự ra...” Tần Liệt sắc mặt thâm u, mâu quang lóe ra dị quang, không để ý đến sự hãi dị của Mâu Di Tư, nói: “Tòa Kình Thiên Thành này tựa hồ có liên quan cùng hắn.”

“Có liên quan cùng hài cốt của hắn?” Mâu Di Tư giọng nói đầy vẻ giễu cợt.

Lắc đầu, Tần Liệt không đáp lại nàng mà dùng linh hồn câu thông với Miêu Phong Thiên, bảo hắn đem Thiên Chú Đồ trong tay Khương Chú Triết đưa tới.

Một lát sau, hắn mở ra một cái Tinh Môn ngay bên cạnh thi hài Chú Chi Thủy Tổ.

Miêu Phong Thiên cũng không đến. Một bức Thiên Chú Đồ vốn do Chú Chi Thủy Tổ năm đó nắm giữ từ từ trôi ra từ Tinh Môn, rơi ngay xuống phía trên thi hài Chú Chi Thủy Tổ.

Tâm niệm vừa động, Tinh Môn do hắn dùng huyết mạch lực lượng ngưng luyện lại thần kỳ biến mất.

Hắn một cái chớp mắt không dời nhìn chằm chằm Thiên Chú Đồ.

“Thiên Chú Đồ?” Mâu Di Tư ngạc nhiên nói.

“Chính xác.” Tần Liệt hít sâu một hơi. Trong mắt chợt bắn ra tinh quang khiếp người. Cùng lúc đó, bức tranh Kình Thiên Thành hiện ra trong đầu hắn như trong lúc bất chợt trở nên quang hoa vạn trượng.

Hắn phút chốc nhắm mắt lại, linh hồn ý thức phân hóa hàng vạn hàng nghìn, một mặt ký túc trong cơ thể Hư Hồn Chi Linh, một mặt thăng lên mây xanh, một mặt lặn xuống lòng đất.

Linh hồn thăng lên trời cao quan sát Kình Thiên Thành, nhìn từng con đường rộng rãi phảng phất như nhìn thấy những sợi linh tuyến ẩn chứa thâm ý.

Linh hồn lẻn vào lòng đất cũng đồng dạng nhìn thấy từng dòng sông khô khốc núp dưới lòng đất, được phân bố theo phương thức đặc thù.

Kình Thiên Thành, mỗi một con đường, mỗi một tòa cung điện, từng cái quảng trường, từng cái nhà cửa, tựa hồ đều được sắp xếp bố trí theo quỹ tích riêng biệt.

Dưới thành, từng dòng sông quanh co vặn vẹo trước kia dùng để dẫn đường địa hỏa, rõ ràng cùng những bố trí của Kình Thiên Thành âm thầm hô ứng.

Cả tòa Kình Thiên Thành căn bản là một tòa Linh Trận Đồ kỳ diệu phức tạp chí cực, hao phí vô số nhân lực cùng vật lực để kiến tạo!

Chẳng qua là, tòa “Linh Trận Đồ” đặc biệt này hôm nay tựa như thiếu hụt linh lực chủ chốt nhất.

“Thiên địa linh khí nồng nặc đến mức tận cùng trước kia, sau khi Tần Liệt rút lui khỏi Kình Thiên Thành, toàn bộ phóng ngược về quanh thân danh sơn đại xuyên, khiến cho Kình Thiên Thành trở nên không bao giờ thích hợp cho võ giả tu luyện nữa. Ngay cả những mồi lửa dưới lòng đất cũng một lần nữa chảy về phía các núi lửa phụ cận, làm cho Luyện Khí Sư cũng không thể dễ dàng luyện khí...”

Đoạn lời nói miêu tả về Kình Thiên Thành của Mâu Di Tư được hắn thuật lại một lần trong lòng. Hắn âm thầm thể ngộ trong chốc lát, cuối cùng nắm bắt được mấu chốt trong đó.

Thiên địa linh khí phóng ngược về phụ cận sông núi, địa tâm chi hỏa rừng rực, chính là nguồn linh lực mà Kình Thiên Thành đã mất đi!

Kình Thiên Thành sở dĩ không được sáu thế lực lớn chào đón, không thể náo nhiệt cường thịnh như năm xưa, là bởi vì Tần gia cố ý hành động.

Tòa thành trì thần kỳ này chẳng qua đang ở trạng thái yên lặng, chờ chực người đứng đầu Tần gia trở về để một lần nữa khởi động nó.

Một khi thiên địa linh khí phụ cận và địa tâm chi hỏa nồng đậm vọt tới, Kình Thiên Thành có thể trong khoảng thời gian ngắn trở nên huy hoàng giống như ba trăm năm trước!

“Bức đồ kia dung nhập vào thi thể Chú Chi Thủy Tổ rồi!” Mâu Di Tư thét chói tai.

Tần Liệt bỗng nhiên mở mắt ra, chợt thấy bức Thiên Chú Đồ lấy được từ Khương Chú Triết quả nhiên thần kỳ vô cùng dung nhập vào thi thể Chú Chi Thủy Tổ.

Thi hài Chú Chi Thủy Tổ vốn hiện đầy đông đảo thần bí chú văn phiền phức. Sau khi Thiên Chú Đồ dung nhập vào, bí văn trên thi hài Chú Chi Thủy Tổ tựa hồ từ không trọn vẹn trở nên đầy đủ.

Thiên Chú Đồ tựa hồ chính là mảnh ghép cuối cùng của bí văn trên người Chú Chi Thủy Tổ!

“Xôn xao!”

Trong lúc bất chợt, nghìn vạn đạo dị quang ngũ sắc rực rỡ chi chít từ trên thi hài Chú Chi Thủy Tổ chói mắt thoáng hiện. Những dị quang kia qua lại đan xen, tạo thành từng bức kỳ dị cổ đồ giống mạng nhện. Những kỳ đồ tất cả lớn nhỏ kia sợ là có hơn ngàn cái, từng cái từng cái ngưng hiện tại không trung bên cạnh cỗ thi hài.

Lấy thi hài làm trung tâm, phiến thiên địa này bỗng nhiên biến thành hư ảo thần bí. Các kỳ đồ cũng mỹ lệ, tiên diễm, kỳ cục, như đông đảo pháo hoa nổ tung nhưng không lập tức tiêu tán.

Khu vực này bị chiếu rọi như mộng như ảo.

Tần Liệt cùng Mâu Di Tư đều ngây ra như phỏng.

Một cỗ thi hài không có linh hồn lại trở nên huyền diệu khôn lường như thế, thả ra ngàn vạn quang thúc dị đồ bất đồng. Hôm nay cho dù hắn nói thi thể Chú Chi Thủy Tổ không có quan hệ gì với Kình Thiên Thành, sợ rằng Mâu Di Tư cũng sẽ không tin.

“Tòa thành này chẳng lẽ là do Chú Tổ kiến tạo?” Mâu Di Tư hỏi.

Tần Liệt cười khổ: “Ta cũng không biết.”

“Ta chỉ biết là Kình Thiên Thành đã tồn tại từ rất sớm, chỉ là lúc trước Kình Thiên Thành tên không kinh truyền, cũng không có quá nhiều thần bí. Sau này, Tần gia lựa chọn đem Kình Thiên Thành làm căn bản, đại lực khuếch trương Kình Thiên Thành, tòa thành trì trước kia không nổi danh này sau khi khuếch trương mấy chục lần mới từ từ có tiếng tăm.” Mâu Di Tư giải thích.

Sư phụ của nàng cùng lão gia chủ Tần Sơn giao hảo, nàng khi còn bé cũng thường xuyên cùng Tần Hạo đi lại. Tòa trang viên nàng mang Tần Liệt tới lúc trước, trên thực tế ở ba trăm năm trước liền thuộc về nàng. Nàng thật ra coi như rất hiểu rõ tòa thành trì này.

Nhưng là, khi thi hài Chú Chi Thủy Tổ lúc này chợt hiện sự thần bí, nàng ngược lại cảm thấy lạ lẫm với tòa thành trì mình đã sinh sống rất lâu này.

“Kình Thiên Thành lúc ban đầu không phải là Tần gia kiến tạo?” Tần Liệt kinh ngạc.

“Không phải.” Mâu Di Tư lắc đầu.

“Xem ra tòa thành trì này vốn đã ẩn giấu bí mật, nếu không gia gia của ta cũng sẽ không lựa chọn Kình Thiên Thành làm đại bản doanh cho Tần gia.” Tần Liệt suy tư một chút, nói: “Có lẽ, chủ nhân sớm nhất của tòa Kình Thiên Thành này còn thật sự có thể là Chú Tổ đấy.”

Tiếng nói vừa dứt, hắn bỗng nhiên cảm thấy được nhiều tia linh hồn khí tức cực kỳ bí ẩn yếu ớt từ bốn phương tám hướng Kình Thiên Thành hội tụ mà đến.

Những linh hồn khí tức kia tựa như được đông đảo kỳ đồ mỹ lệ trên người Chú Chi Thủy Tổ hấp dẫn.

“Lão gia hỏa này sẽ không còn sống chứ?” Tần Liệt hoảng sợ.

“Không thể nào?” Mâu Di Tư cũng bị kinh sợ đến mức thất sắc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!