Tần Liệt chuẩn bị tiếp tục thử nghiệm.
Nín thở tập trung tinh thần, an định nội tâm, cảm xúc của hắn dần dần ổn định lại, sau đó dùng linh hồn ý thức dật nhập vào đan điền Linh Hải.
Trong Linh Hải mênh mông như biển mây, ba cái Nguyên Phủ như động thiên phúc địa, kỳ diệu treo lơ lửng phía trên.
Nguyên Phủ do sấm sét ngưng luyện giống như một quả cầu sấm, tia chớp rực rỡ, bên trong tiếng sấm vang rền. Hai Nguyên Phủ do hàn băng chi lực ngưng kết lại giống như hai quả cầu thủy tinh trong suốt, tản ra huỳnh quang mờ ảo, lưu chuyển lực lượng rét lạnh.
Một luồng ý niệm phân hóa thành ba sợi mảnh khảnh, phân biệt dật nhập vào bên trong ba cái Nguyên Phủ.
Linh hồn của hắn như bỗng nhiên rơi vào ba thế giới khác biệt. Một nơi lôi điện tàn phá bừa bãi, từng bó điện quang dây dưa, lôi quang như đèn sáng lập lòe bất định, tiếng nổ ầm ầm liên tiếp.
Trong Lôi Điện Nguyên Phủ, khắp nơi đều là rung chuyển cực lớn do sự bạo liệt cuồng bạo gây ra. Sợi ý niệm dật nhập vào đó nếu không phải đến từ chính bản thân hắn thì e rằng đã lập tức tan thành mây khói.
Hai sợi ý niệm còn lại cùng lúc rơi vào hai Nguyên Phủ băng cầu trong suốt như thủy tinh, như bước vào thiên địa bị hàn băng đóng băng.
"Hàn Băng chi ý, dùng hàn lực của Nguyên Phủ để vẽ khắc đồ cuốn, lĩnh ngộ ý chí cực hàn, nắm giữ phương pháp vận chuyển lực lượng băng hàn..."
Trong lòng ghi nhớ mục đích khi linh hồn ý thức xâm nhập Băng Cầu, hai sợi ý thức của Tần Liệt hoạt động bên trong hai Băng Cầu, thử triệu tập một tia lực lượng hàn băng, dùng linh hồn ý thức nặn thành linh tuyến. Tại thiên địa đóng băng này, hắn khắc họa mạch lạc của bức tranh Hàn Băng, miêu tả nó ra.
Thật thần kỳ, ý nghĩ này vừa khởi lên, hàn lực tràn ngập trong hai Băng Cầu Nguyên Phủ lại dễ dàng bị hắn điều động!
Bấy lâu nay, hắn vẫn không có cách nào thực sự dẫn đường hàn băng chi lực từ trong Nguyên Phủ ra ngoài, không có cách nào thực sự dung nhập linh lực để thi triển linh quyết uy lực cường hãn.
Gần đây khi chiến đấu với người khác, hàn khí phóng thích trên người hắn đều đến từ bên trong cơ thể, là do thân thể hấp thu hàn khí rồi tự phát tán ra.
Cũng chính vì không có cách nào khống chế hàn lực, không thể đem hàn khí trong cơ thể tàng nhập vào Nguyên Phủ, cho nên hắn mới mang lại cho người ta cảm giác băng hàn vô tình.
Một khi hắn có thể thành thạo vận chuyển hàn lực, lĩnh ngộ sự tinh diệu của Hàn Băng chi ý, hắn có thể thay đổi tất cả những điều này!
Một tia ánh sáng băng ngọc do hàn lực ngưng kết thành chịu sự ngự động của linh hồn ý thức hắn, lặng lẽ nhúc nhích trong thế giới băng tinh...
Trong đầu, bức tranh Hàn Băng kia được phác họa ra một hình dáng đại khái. Theo sự hoạt động của linh hồn ý thức bên trong Băng Tinh Nguyên Phủ, hắn như dần dần nắm bắt được sự kỳ diệu trong hai Băng Cầu Nguyên Phủ, rõ ràng cảm giác được một tia hàn khí từ gân mạch, tứ chi bách hài, thậm chí từ trong lỗ chân lông từng chút hội tụ lại.
Hàn vụ trắng xóa nồng đậm từ bát phương lao tới, bao trùm quanh thân hắn.
Trong lòng đất Cực Hàn Sơn Mạch, giữa thiên địa băng nham dày đặc rét buốt, khí tức cực hàn lượn lờ không tan trên từng tòa đỉnh băng đứng sững chậm rãi lưu động, như những dòng chảy có linh tính tụ tập tại đỉnh đầu Tần Liệt.
Tần Liệt như đặt mình trong đám mây trắng xóa, hàn khí quanh thân đậm đặc, một loại ý cảnh băng hàn hoang vắng phóng thích ra ngoài.
Thời gian vội vã trôi qua.
Không biết qua bao lâu, Tần Liệt giật mình bừng tỉnh, đôi mắt phút chốc mở ra.
Hàn khí trắng đậm đặc ngưng tụ đến lập tức tiêu tán sạch sẽ. Đồng thời, bức tranh Hàn Băng hắn vẽ khắc tại hai Băng Cầu Nguyên Phủ cũng theo đó vỡ tan thành đầy trời toái quang, hóa thành hàn băng chi lực thuần túy dung nhập vào bên trong Băng Cầu.
"Hàn Băng chi ý nguyên lai cần tâm tình phối hợp, cần tâm như hàn băng, nguội lạnh như sắt đá..." Hắn thì thầm to nhỏ, ánh mắt trở nên hờ hững không một tia tình cảm, lãnh khốc dọa người. "Rốt cuộc cũng tìm ra phương pháp, biết rõ nên làm thế nào để lĩnh ngộ Hàn Băng chi ý thực sự. Tiếp tục như vậy không bao lâu nữa, có thể hoàn toàn nắm giữ hàn lực của hai cái Nguyên Phủ."
Khi hắn đắm chìm trong việc vẽ khắc bức tranh Hàn Băng, điều chỉnh tâm tình và tình cảm đến trạng thái băng hàn vô tình, hắn phát hiện cảm giác của mình đối với hàn lực trở nên vô cùng nhạy cảm, như nhận được sự hô ứng thực sự từ hàn lực!
Vận chuyển hàn băng chi lực cần tâm thần hợp nhất, cần toàn tâm đầu nhập, cần thân như băng cứng!
Ánh mắt hắn dần dần sáng lên.
Một lát sau, hắn đứng dậy, lấy ra Hàn Băng Chi Nhãn, kích hoạt nó.
...
Ngoại tông Khí Cụ Tông.
"Ba con Độc Lân Hạt, ngươi giúp ta lột da bò cạp nguyên vẹn ra, ta muốn chế tác linh giáp. Một tấm da tính cho ngươi ba mươi điểm cống hiến, ngươi có chín ngày để hoàn thành nhiệm vụ. Nhớ kỹ, mỗi một tấm da đều không được có khuyết điểm nhỏ, nếu không một điểm cống hiến ngươi cũng không nhận được."
"Biết rồi."
Chín ngày sau.
"300 khối Nhật Diệu Thạch, ngươi giúp ta đề luyện viêm lực bên trong ra, tính cho ngươi 300 điểm cống hiến, cho ngươi mười lăm ngày."
"Ừ."
Mười lăm ngày sau.
"Sáu cái sừng Long Giác Tê, ngươi đánh bóng cho ta thành hình dạng ngọn giáo, ta muốn dùng nó làm hạch tâm trường mâu để luyện. Ngươi có mười ngày, tính cho ngươi 150 điểm cống hiến."
"Đã biết."
"Mười hai khối Long Cốt Ngọc, ngươi cho ta..."
"Đã biết."
Ba tháng sau đó, Tần Liệt cùng Đường Tư Kỳ thường cách một đoạn thời gian lại có một cuộc đối thoại như vậy.
Mỗi lần, Đường Tư Kỳ đều để Hám Ương và những người khác mang linh tài tới, sắp xếp Tần Liệt tiến hành gia công đánh bóng.
Tần Liệt đều hờ hững đáp ứng, sau đó tại thời điểm hẹn trước, đem tài liệu đã hoàn thành chuẩn bị tốt, do nhóm Hám Ương đưa lại cho Đường Tư Kỳ.
Nhóm Hám Ương không còn dám âm thầm giở trò gì nữa.
Mỗi lần sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hắn đều có hai ba ngày nghỉ ngơi, đều đi ra căn nhà nhỏ bên ngoài, dùng Hàn Băng Chi Nhãn tiến vào lòng đất Cực Hàn Sơn Mạch tu luyện.
Nhận thức của hắn đối với hàn băng chi lực ngày càng sâu sắc, dần dần nắm giữ phương pháp dùng tâm tình, thân thể phối hợp để điều động lực lượng hàn băng.
Gặp lúc lôi điện cuồng bạo, hắn lại tìm một nơi yên tĩnh không người, tiếp tục tu luyện Thiên Lôi Cức...
Hắn tiến bộ cực nhanh trên con đường võ đạo, có dự cảm một khi thực sự nắm giữ hàn băng chi lực, hắn sẽ thuận lợi đột phá đến Khai Nguyên cảnh trung kỳ.
Bên cạnh đó, thông qua việc đánh bóng gia công các loại linh tài, nhận thức của hắn về đặc điểm của từng loại linh tài cũng càng thêm khắc sâu.
Nhiệm vụ Đường Tư Kỳ giao mỗi lần đều không hề nhẹ nhàng, mỗi lần đều khiêu chiến giới hạn của hắn. Hắn thường phải hao tổn tâm tư mới có thể đạt tới yêu cầu của Đường Tư Kỳ, không để nữ nhân này bắt được cơ hội bới móc.
Tiếp theo, Đường Tư Kỳ lại sẽ sắp xếp nhiệm vụ gian nan hơn, hắn lại cần toàn lực ứng phó, sau đó hoàn thành đúng thời hạn...
Hai người cứ như vậy mà so găng với nhau.
Trong một hang đá tại Diễm Hỏa Sơn.
"Xèo!"
Một con hỏa xà đỏ thẫm từ trên một thanh trường đao hình rồng toát ra, sống động như thật, như đang không ngừng gõ rèn luyện tạp chất của trường đao.
Đường Tư Kỳ mặc một bộ váy đỏ mỏng manh, trán lấm tấm mồ hôi, trong đôi mắt đẹp lóe ra hào quang diễm lệ khiến người ta rung động. Hai tay nàng không ngừng biến ảo linh quyết thần bí huyền diệu.
Con hỏa xà đỏ thẫm kia bỗng nhiên to dài quấn quanh trường đao, rồi lại bỗng nhiên thu nhỏ thành hỏa tuyến, phút chốc chui tọt vào trong thân đao.
Trên thanh trường đao hình rồng, từng hoa văn hình rắn tinh mỹ lặng lẽ hiện ra, khiến trường đao trở nên đẹp đẽ quý giá bất phàm, tràn ngập một loại linh khí động lòng người, khiến người ta không nhịn được muốn cầm lấy nó mà rong ruổi thiên địa.
"Phù!"
Hỏa xà đỏ thẫm ngưng tụ thành một đường hỏa tuyến nóng bỏng, đột nhiên biến mất tại lòng bàn tay Đường Tư Kỳ. Gương mặt xinh đẹp của nàng càng thêm hồng nhuận động lòng người, thỏa mãn nhìn trường đao hình rồng trước mắt, cười dịu dàng gật đầu.
"Tư Kỳ, gần đây thế nào rồi?" Liên Nhu đã đứng ở cửa hang một lúc, thấy nàng làm xong mới mỉm cười đi vào. "Tên Tần Băng kia có bị ngươi thu phục chưa?"
"Chưa." Đường Tư Kỳ vừa lau mồ hôi trên trán vừa nói: "Tên kia chính là một tảng băng lớn, cả ngày một bộ dạng thối tha, nhìn hắn là ta thấy phiền, hận không thể đánh cho hắn một trận mới thoải mái!"
"Nhưng ngươi... hình như thường xuyên chạy sang bên đó à?" Liên Nhu trêu chọc.
"Hắn làm việc tốt." Đường Tư Kỳ đi tới cửa hang, dưới ánh chiều tà đỏ rực, nhìn về phía những tòa thạch lâu dưới chân núi Hỏa Diễm Thạch, nhìn về phía tòa thạch lâu thuộc về Tần Liệt. Đôi mắt dễ thương lộ ra một tia dị sắc: "Ta chưa từng gặp người nào nghiêm túc như hắn. Đừng nói đám đệ tử ngoại tông kia, ngay cả những sư huynh nội tông... ở một số phương diện cũng không bằng hắn."
"Ý gì đây?" Liên Nhu sóng vai đứng cùng nàng, ánh mắt rơi xuống thạch lâu của Dĩ Uyên. "Việc hắn làm tốt thế nào?"
"Ngươi xem cái sừng Long Giác Tê này đi." Đường Tư Kỳ nhặt một cái sừng tê giác dài bằng cánh tay từ bên cạnh lên, tiện tay đưa cho nàng.
Liên Nhu dùng ngón tay vuốt ve, cảm nhận độ bóng loáng trên bề mặt Long Giác, cảm nhận độ cong ưu mỹ, vuốt ve sừng nhọn sắc bén. "Rất lợi hại, cho dù là ta đánh bóng cũng chưa chắc có thể chế tác đẹp như vậy."
Đường Tư Kỳ gật đầu, sau đó nói: "Sáu cái sừng Long Giác Tê, mười ngày thời gian, đều được đánh bóng thành phẩm chất này. Ta cầm tới tay, căn bản không cần tiến hành xử lý lần hai, trực tiếp có thể dùng làm chủ tài luyện chế 'Mất Hồn Mâu', đỡ tốn bao nhiêu công sức của ta."
"Sáu cái sừng, mười ngày, phẩm chất đều như vậy?" Liên Nhu kinh ngạc nói.
"Ừ, tất cả đều như nhau." Đường Tư Kỳ nhìn về phía thạch lâu bên dưới, đôi mắt toát ra một loại biểu cảm tán thưởng kỳ dị.
"Ngươi nha, đúng là nhặt được bảo vật rồi, tên Tần Băng này thật đúng là giúp ngươi đại ân." Liên Nhu có chút cảm thán, chợt cắn răng, tức giận nói: "Tên ngốc Dĩ Uyên kia làm ra đồ vật không đủ tỉ mỉ, giao vào tay ta xong, ta đều phải rèn luyện lại một lần."
"Dĩ Uyên và Bàng Phong giống nhau, đều không có hứng thú với luyện khí, hắn là nhắm đến vị trí trưởng lão ngoại tông." Đường Tư Kỳ suy nghĩ một chút, "Tần Băng thì khác, hắn có lẽ thực sự vì học tập luyện khí mà đến. Ta càng ngày càng cảm thấy... hắn cũng không phải vì ta mà đến, có lẽ chúng ta đã hiểu lầm hắn."
"Tư Kỳ à, ngươi có phải đang dao động không?" Liên Nhu sững sờ một chút, chợt khẽ kêu lên: "Ngươi mà có ý nghĩ này thì đúng là trúng chiêu rồi! Ta thừa nhận, tên kia khả năng thực sự thích luyện khí, làm việc cũng phi thường chăm chú, nhưng đây nhất định là thủ đoạn tiếp theo của hắn! Hắn trước tiên làm ngươi chán ghét để ngươi chọn hắn, sau đó lại dùng biểu hiện cẩn thận để ngươi từ từ thay đổi cái nhìn, để ngươi nhìn hắn bằng con mắt khác."
Liên Nhu càng nghĩ càng cho rằng chính là như vậy, nói đến cuối cùng, sắc mặt nàng trở nên ngưng trọng: "Tên Tần Băng này quả thực là một nhân vật lợi hại, những kẻ theo đuổi ngươi trước kia so với hắn quả thực không cùng đẳng cấp! Tư Kỳ, ngươi nhất định phải cẩn thận, nhất định không thể bị mê hoặc, nếu không ngươi sẽ bị hắn ăn sạch sành sanh đấy!"
"Thực sự là như thế sao?"
Bị Liên Nhu nói vậy, Đường Tư Kỳ cũng dao động, ẩn ẩn cảm thấy lời nàng nói cũng có lý, càng ngày càng không phân rõ cảm giác của mình đúng hay phán đoán của Liên Nhu mới là chính xác.