Sau nhiều năm xa cách, tộc nhân Tần gia cùng đông đảo võ giả cuối cùng cũng từ Vực Ngoại Tinh Không trở về Kình Thiên Thành!
Tần Liệt, cũng sau nhiều năm, lại một lần nữa nhìn thấy Tần Sơn!
Giữa không trung, Tần Sơn bỏ lại những võ giả Tần gia kia, trực tiếp bay về phía hắn.
Sau lưng Tần Sơn, Tần Vân và Tần Nghiệp nhìn nhau cười, cũng bay về phía Tần Liệt.
“Đây không phải là Tiểu Liệt sao?” Tần Vân khẽ thốt lên trên đường bay.
“Chỉ là một cỗ phân thân Ám Hồn Thú của nó thôi.” Tần Nghiệp thấp giọng giải thích.
Tần Vân chợt hiểu ra, gật đầu nói: “Nguyên lai là phân thân Ám Hồn Thú Cửu giai, thảo nào...”
“Rất nhanh có thể đột phá đến Thập giai rồi.” Tần Nghiệp cười nói.
Tần Vân thần sắc chấn động.
Hắn là con trưởng của Tần Sơn, kế thừa tạo nghệ tinh thâm của dòng dõi Luyện Khí Sư, chính là Luyện Khí Sư kiệt xuất nhất của Tần gia hiện nay, chỉ đứng sau Tần Sơn.
Hắn đối với võ đạo không có hứng thú lớn, cảnh giới hiện tại cũng chỉ là Hư Không Cảnh hậu kỳ, cấp độ sáu tầng Hồn Đàn.
Chỉ là, sáu tầng Hồn Đàn hỏa diễm của hắn chủ yếu dùng cho phương diện luyện khí, không có chiến lực quá mạnh.
Điều này khiến linh hồn cảm giác lực của hắn cũng rất bình thường.
Cho nên hắn không thể liếc mắt liền nhận ra Tần Liệt phía trước chính là do một con Ám Hồn Thú Cửu giai biến ảo thành.
“Phân thân Hồn Thú như vậy, nó có hai cái.” Tần Nghiệp cười thấp giọng, nói tiếp: “Một con Hồn Thú khác chính là Huyết Hồn Thú từng tàn phá bừa bãi Cổ Thú Giới, hơn nữa còn là chủ hồn thể. Chủ hồn thể kia hiện nay đang nhanh chóng bổ sung lực lượng để khôi phục, con Huyết Hồn Thú đó thế nhưng là cấp độ Thập giai. Một khi phân thân Huyết Hồn Thú khôi phục đến đỉnh phong, đó chính là một cường giả có thể so với chín tầng Hồn Đàn!”
Mắt Tần Vân sáng lên.
Ba trăm năm trước, hắn cũng giống như rất nhiều tộc nhân Tần gia, đều cực kỳ thất vọng về Tần Liệt.
Khác với sự cưng chiều của Tần Nghiệp dành cho Tần Liệt, năm đó hắn đối với Tần Liệt cực kỳ nghiêm khắc, mang tâm trạng “hận sắt không thành thép”.
Hắn vốn tưởng rằng cuộc đời Tần Liệt nhất định sẽ không còn biến hóa gì quá lớn. Khi “Tần Liệt” chết đi sống lại, phụ thân hắn là Tần Sơn buông bỏ tất cả, mang theo Tần Liệt vừa sống lại đến Xích Lan Đại Lục ẩn cư, kỳ thực hắn là người không ủng hộ nhất.
Lúc ấy hắn cảm thấy dù có trút xuống bao nhiêu tài nguyên lên người Tần Liệt cũng không cách nào thay đổi bản tính của nó, không cách nào khiến Tần Liệt trở thành một nhân vật như Tần Hạo.
Năm đó khi Tần Sơn rời khỏi Lăng Gia trấn trở về Cổ Húc Giới, hắn từng mang theo một tia hy vọng hỏi thăm tình hình Tần Liệt.
Lúc ấy Tần Sơn nói cho hắn biết Tần Liệt vẫn “chưa khai khiếu”.
Khi đó, hắn đã hoàn toàn hết hy vọng, cảm thấy cuộc đời Tần Liệt có lẽ cứ dừng bước tại Lăng Gia trấn là xong.
Hắn và Tần Nghiệp lén cho rằng, nếu như Tần Liệt cứ mãi ngây ngô, có lẽ cứ sống như vậy tại Lăng Gia trấn cũng là một lựa chọn không tồi.
Bọn hắn đều cảm thấy Tần Liệt khó có thể gánh vác trọng trách của Tần gia.
Một thời gian sau đó, hắn không còn chú ý đến Tần Liệt nữa, cảm thấy Tần Liệt cứ lặng lẽ sinh hoạt tại Lăng Gia trấn ở Xích Lan Đại Lục, coi như cũng là một chuyện may mắn.
Nhưng mà, ngay tại không lâu trước đây, thông qua Tần Nghiệp, hắn bỗng nhiên biết được Tần Liệt đã thoát thai hoán cốt!
Vốn cố ý không lưu tâm đến tin tức về Tần Liệt, nay đột ngột biết được sự thay đổi lớn của nó, trong lúc nhất thời hắn còn không quá tin tưởng.
Mãi cho đến gần đây, khi hắn dần dần đem ánh mắt đặt vào Linh Vực, theo những tin tức chính hắn thu được...
Hắn rốt cuộc biết đứa cháu trai này thật sự đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất!
Hắn rốt cuộc minh bạch, phụ thân Tần Sơn trút xuống nhiều tâm huyết lên người Tần Liệt như vậy cũng không phải uổng phí.
“Gia tộc chúng ta tương lai có thể đi bao xa, có thể hay không chính thức bước vào Ngoại Vực Tinh Hải, cuối cùng phải xem nó.” Tần Nghiệp bỗng nhiên nói.
Tần Vân vẻ mặt đầy dị sắc.
“Gia gia.”
Cũng vào lúc này, Tần Liệt nhìn Tần Sơn đang phi thân tới, nhếch miệng cười rạng rỡ.
Mắt lão Tần Sơn đỏ hoe, vui mừng nhẹ nhàng gật đầu: “Những năm này vất vả cho con rồi.”
Tần Liệt lắc đầu.
“Bản thể con đâu?” Tần Sơn nhẹ giọng hỏi.
“Tại Viêm Nhật Thâm Uyên, không cần lo lắng, con không sao.” Tần Liệt mỉm cười nói: “Lúc này bản thể con đang trong trạng thái tu luyện.”
“Tốt.” Tần Sơn gật đầu.
Hai ông cháu từ không trung Kình Thiên Thành phiêu nhiên đáp xuống tòa đại điện u ám kia.
Huynh đệ Tần Vân và Tần Nghiệp cũng bay tới ngay sau đó, cùng tiến vào đại điện.
Còn lại các võ giả Tần gia, cùng những người đến chúc mừng từ Bổ Thiên Cung và Cơ gia, đều rất thức thời đứng bên ngoài đàm tiếu.
Càng nhiều võ giả lục tục thông qua Cửu Giới Chi Môn từ Ngoại Vực Tinh Hải trở về.
Những võ giả cư trú lâu dài tại Kình Thiên Thành, cùng một số Luyện Khí Sư, đều lớn tiếng hoan hô, tỏ vẻ hoan nghênh Tần gia trở về.
Trong đại điện.
Tần gia lão gia tử than nhẹ một tiếng, tràn đầy áy náy nói: “Những năm gần đây, ta đều cảm thấy ta đối với con quá độc ác một chút. Có rất nhiều lần, ta thậm chí muốn an bài người đem con từ những hiểm cảnh kia trở về, không muốn con một mình đối mặt với những khốn cảnh đó.”
“Lúc ở Xích Lan Đại Lục, ta biết con gặp rất nhiều phiền toái, cũng biết con mấy lần cửu tử nhất sinh.”
“Sau khi con bước vào Bạo Loạn Chi Địa, ta cũng âm thầm dõi theo con, nhìn con cùng những lão gia hỏa kia lục đục với nhau, nhìn Hắc Vu Giáo, Thiên Khí Tông nhắm vào con, còn có Quỷ Tộc làm loạn.”
“Ta biết hết thảy nguy hiểm con từng đối mặt.”
Nói đến đây, ông ngừng lại, cười chua chát.
“Thế nhưng, ta không muốn thảm kịch ba trăm năm trước tái diễn, ta không muốn con bị một nữ nhân ám hại.”
“Ta không muốn vì sự cưng chiều của chúng ta mà khiến con cả đời tầm thường vô vi, cũng không muốn tạo cho con áp lực quá lớn.”
“Cho nên ta lựa chọn buông tay.”
“Ta muốn nhìn xem, khi ta hoàn toàn không để ý tới, con có thể hay không tự mình đứng lên, có thể hay không chậm rãi thích ứng với thiên địa tàn khốc này, thích ứng với lòng người hiểm ác lãnh khốc.”
“Nếu như con cuối cùng không thể thích ứng, ta kỳ thật hi vọng con vĩnh viễn ở lại Lăng Gia trấn, vĩnh viễn sống đơn thuần như vậy.”
“Nhưng kết quả chứng minh, con chẳng những có thể thích ứng, hơn nữa còn kiên cường vượt ngoài dự đoán của ta!”
“Ta rốt cuộc biết lần này ta đã cược đúng!”
Tần Sơn nói chắc nịch.
Tần Vân cùng Tần Nghiệp cũng vẻ mặt đầy vui mừng, đều cảm thấy kiêu ngạo vì Tần Liệt của ngày hôm nay.
Không cần mượn nhờ bất kỳ tài nguyên nào của Tần gia, Tần Liệt bắt đầu từ Lăng Gia trấn, từng bước đi đến hôm nay, đạt được thành tựu to lớn như thế.
Đây quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Hôm nay, tất cả thế lực Bạch Ngân cấp tại Bạo Loạn Chi Địa đều lấy Viêm Nhật Đảo của Tần Liệt làm đầu.
Tại Bạc La Giới, tất cả dị tộc cường giả cũng đều hoàn toàn tin phục Tần Liệt.
Cổ Thú Tộc, Ma Long Tộc cũng bởi vì Tần Liệt mà lựa chọn đứng cùng một chỗ với Tần gia.
Ngay cả Cơ gia cũng là do biết Tần Liệt xảy ra biến đổi lớn, biết sự tồn tại của Thâm Uyên, mới chậm rãi đi cùng Tần gia.
Lực lượng bên cạnh Tần Liệt có thể điều động cơ hồ có thể so sánh với một thế lực Hoàng Kim cấp!
Mà những thứ này đều là do hắn dùng lực lượng của chính mình đạt được!
Trừ chuyện đó ra, bản thân hắn trong thời gian chưa đến trăm năm đã đem cảnh giới đột phá đến Bất Diệt Cảnh, chế tạo một tầng Hồn Đàn.
Huyết mạch Thần Tộc trong cơ thể hắn đột phá đến Bát giai, lại có thêm hai phân thân Hồn Thú khủng bố, cá nhân thực lực cũng độc nhất vô nhị trong cùng cảnh giới.
Hắn đã chứng minh cho tất cả mọi người thấy, dưới điều kiện tiên quyết không dựa vào Tần gia, hắn đã đủ ưu tú!
Bên ngoài Kình Thiên Thành.
Từ một cái cửa động Không Gian Chi Môn, từng đạo thân ảnh dần hiện ra. Bùi Đức Hồng, Hồng Cự của sáu thế lực lớn, cùng mấy lão giả râu tóc bạc trắng lần lượt hiện thân.
Bọn họ đều là cường giả cấp bậc Vực Thủy Cảnh của Nhân Tộc, cũng là những cường giả xếp hạng đầu trong các thế lực Nhân Tộc hiện nay.
Bọn họ nghe tin Tần gia rầm rộ trở về Kình Thiên Thành, liền từ các khu vực chạy tới, muốn ở khoảng cách gần làm rõ chân tướng.
“Không sai được, đích thật là Tần Sơn.” Bùi Đức Hồng mày nhíu chặt.
“Huyền Băng gia tộc của Thần Tộc hiện nay đang trú đóng ở sâu trong Toái Băng Vực, vào thời khắc mấu chốt này bọn hắn đột nhiên trở về Kình Thiên Thành, rõ ràng là muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!” Hồng Cự hừ lạnh nói.
“Băng Đế trước đó đã hiện thân tại Toái Băng Vực, cảnh cáo chúng ta một câu.” Bùi Đức Hồng trầm giọng nói.
“Băng Đế đã còn sống, nghĩ đến hai vị kia cũng có thể còn tại nhân thế.” Ánh mắt Hồng Cự lập lòe.
“Năm đó, khi bọn hắn đuổi bắt Liệt Diễm Diên, từng dặn dò khắp nơi, không cho phép các thế lực Hoàng Kim cấp của Nhân Tộc vạch mặt kích đấu.” Bùi Đức Hồng nhíu mày. “Lần trước Băng Đế không cho chúng ta sắc mặt tốt, hiển nhiên là nhận định chúng ta tại ba trăm năm trước đã vi phạm quy củ bọn hắn đặt ra.”
“Vậy bây giờ Tần gia nghênh ngang trở về Kình Thiên Thành, có thể hay không đã nhận được sự ngầm đồng ý của Tam Đế?” Hồng Cự sắc mặt biến hóa. “Ta nghe nói, Tần Hạo chính là dưới sự thụ ý của Băng Đế mà đi chuyên môn đối phó Tuyệt Vọng Ma Vương cùng Khủng Bố Ma Vương. Nếu thật là như vậy, chứng minh Tam Đế càng thêm thân cận Tần gia, nói như vậy...”
“Không quá diệu a.” Bùi Đức Hồng than nhẹ.
“Tần gia, Bổ Thiên Cung và Cơ gia, còn có Cổ Thú Tộc, Ma Long Tộc... chẳng lẽ đã lọt vào mắt xanh của Tam Đế?” Hồng Cự cũng mặt đầy chua chát.
...