Ám Hồn Thú cực lớn chở Tần Liệt hướng về phía những ngôi nhà đá như núi kia.
Thanh âm trầm thấp khàn khàn của Ám Hồn Thú vang vọng trong sơn cốc, chấn động khiến những căn nhà đá phát ra tiếng vang “lạnh rung”, đông đảo cường giả Dạ Quỷ cũng đều biến sắc.
“Quả nhiên là Hồn Tộc Thập giai!”
“Hồn Tộc Thập giai, tại Vực Ngoại Tinh Hải, tại bên trong Hồn Tộc cũng sẽ không phải hạng người vô danh, hắn là ai?”
“Mọi người cẩn thận!”
Rất nhiều tộc nhân Cốt tộc, Vũ tộc và Long Sư tộc có huyết mạch Cửu giai, Bát giai thầm nghị luận, toàn bộ đều trở nên thận trọng.
Bọn họ đều biết một tộc nhân Hồn Tộc Thập giai đáng sợ đến mức nào.
“Hắn vừa mới đột phá đến huyết mạch Thập giai, thuộc về huyết mạch cấp thấp trong Thập giai, chúng ta còn có thể ứng đối.” Ba Địch của Tam Nhãn tộc hờ hững nói.
Tại Vực Ngoại Tinh Hà, đẳng cấp huyết mạch dị tộc cũng chia làm mười giai (Thập giai), mỗi một giai lại chia làm cấp thấp, trung giai và cao giai. Phương thức phân chia đẳng cấp huyết mạch này giống hệt với dị tộc ở Linh Vực.
Ba Địch nhìn Ám Hồn Thú, con mắt thứ ba giữa mi tâm phóng xuất ra thần huy rực rỡ, giống như thoáng cái đã phân biệt rõ tình trạng huyết mạch của phân thân Ám Hồn Thú.
Phân thân Ám Hồn Thú này của Tần Liệt cũng đúng là vừa mới đột phá đến Thập giai không lâu.
Dựa theo phân chia cấp bậc huyết mạch của Vực Ngoại Tinh Hà, cấp bậc huyết mạch của hắn chính là Thập giai cấp thấp.
“Tộc nhân Hồn Tộc có hồn mạch Thập giai cấp thấp thì còn thoáng có thể chấp nhận một chút, nếu cao hơn nữa, chúng ta cũng chỉ có thể bỏ chạy.” Đề Á của Vũ tộc nói khẽ.
Hắn và Tân Đạt của Địa Ma tộc tuy nhiên huyết mạch ở Thập giai, nhưng cũng là Thập giai cấp thấp.
Huyết mạch của Địa Ma tộc và Vũ tộc xa xa không cường đại bằng Hồn Tộc, cùng là huyết mạch Thập giai cấp thấp, bọn hắn tự biết tuyệt đối không phải đối thủ của một tộc nhân Hồn Tộc đồng cấp.
Nhưng có Ba Địch tọa trấn lại khác...
Ba Địch là tộc nhân Tam Nhãn tộc Thập giai. Hơn nữa còn là huyết mạch trung giai. Cấp độ huyết mạch của Tam Nhãn tộc đương nhiên cũng không bằng Hồn Tộc, nhưng hắn dùng trung giai đối phó với cấp thấp của Tần Liệt thì vẫn có lực đánh một trận.
Đây cũng là nguyên do bọn hắn e ngại kính sợ Ba Địch — Ba Địch mạnh hơn bọn họ.
“Đây là linh hồn của Khôn La và Cổ Tháp Tư.”
Phân thân Ám Hồn Thú của Tần Liệt gầm nhẹ một tiếng, há miệng nhả ra.
Một đám linh hồn quang nhấp nháy màu nâu xám cùng một đoàn linh hồn hơi nước trắng mịt mờ từ trong cái miệng khổng lồ âm u của Ám Hồn Thú thoáng hiện ra.
“Khôn La!” Tân Đạt của Địa Ma tộc quát.
“Là khí tức của Cổ Tháp Tư đại nhân!”
Mấy tên tộc nhân Cốt tộc dùng huyết mạch và linh hồn cảm giác một chút, cũng chợt kêu sợ hãi.
Ám Hồn Thú mở miệng rộng rồi ngậm lại, giống như lại đem linh hồn Khôn La và Cổ Tháp Tư nuốt vào trong bụng, sau đó nói: “Khôn La và Cổ Tháp Tư đều là huyết mạch Thập giai cấp thấp, bổn ý của ta là muốn luyện hóa bọn chúng thành hồn nô. Chiến sĩ huyết mạch Thập giai tại Dạ Quỷ các ngươi có lẽ cũng không phải rất nhiều, tử vong một cái đối với Dạ Quỷ các ngươi mà nói cũng là tổn thất không dễ dàng chấp nhận. Theo ta thấy, giá trị của hai người bọn họ đối với Dạ Quỷ các ngươi có lẽ phải vượt qua tất cả cự nhân của Cự Linh Giới chứ?”
“Đúng vậy, tổng giá trị của những cự nhân Cự Linh Giới này cộng lại cũng không bằng tính mạng của Khôn La và Cổ Tháp Tư.” Ba Địch lạnh lùng nói.
Nghe hắn nói như vậy, Tân Đạt của Địa Ma tộc đang quan tâm Khôn La, còn có những tộc nhân Cốt tộc kia đều trộm thở phào nhẹ nhõm.
“Ta dùng tính mạng của Khôn La và Cổ Tháp Tư đổi lấy những cự nhân này.” Đồng tử bích u của Ám Hồn Thú lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Ba Địch, nói: “Ngươi thả những cự nhân này trước, ta có thể an bài người trong chốc lát đưa thân thể Khôn La và Cổ Tháp Tư tới. Thân thể bọn hắn ta đều không phá hủy, chỉ cần linh hồn bọn hắn trở về thân thể, bọn hắn có thể bình yên vô sự. Ý ngươi thế nào?”
Ba Địch lắc đầu, dứt khoát trực tiếp nói: “Không đổi!”
Tân Đạt cùng những tộc nhân Cốt tộc kia lập tức biến sắc.
Trong đồng tử của Ám Hồn Thú cũng giống như bị đốt lên lửa giận: “Vì sao? Chẳng lẽ tính mạng của bọn hắn không đáng để ngươi giao ra những cự nhân này?”
“Giá trị của bọn hắn lớn hơn cự nhân, nhưng lại không có giá trị lớn bằng ngươi.” Ba Địch đột nhiên nhe răng cười, hắc hắc nói: “Một Hồn Tộc Thập giai đáng giá hơn tính mạng của Cổ Tháp Tư và Khôn La quá nhiều! Ngươi nói xem ta làm sao có thể giao dịch với ngươi?”
“Ba Địch!” Tân Đạt giận không kềm được.
“Ba Địch đại nhân!” Tộc nhân Cốt tộc thét lên.
“Câm miệng!” Ba Địch trừng mắt nhìn Tân Đạt, lại hung dữ nhìn về phía tộc nhân Cốt tộc, nói: “Ta là người phụ trách của Dạ Quỷ tại Cự Linh Giới, ai dám nghi ngờ quyết định của ta, ta sẽ giết kẻ đó!”
Tộc nhân Cốt tộc lập tức sợ hãi mà im bặt.
Sắc mặt Tân Đạt biến đổi, cũng tỉnh táo lại, không tiếp tục phản bác.
“Ngươi yên tâm, hắn không nỡ phá hủy Cổ Tháp Tư và Khôn La đâu.” Ba Địch nhếch miệng cười cười, lại trấn an Tân Đạt: “Trong thời gian ngắn, hắn cũng không có cách nào biến Cổ Tháp Tư và Khôn La thành hồn nô, dù sao Cổ Tháp Tư và Khôn La đều là huyết mạch Thập giai. Chúng ta chỉ cần mau chóng giết chết hắn, hoặc là bắt được hắn, Cổ Tháp Tư và Khôn La cũng có thể sống sót.”
Mắt Tân Đạt sáng lên, liếm liếm khóe miệng, thô bạo nói: “Vậy chúng ta còn chờ cái gì?”
“Ta chỉ là cảm thấy hiếu kỳ.” Ba Địch cười quái dị, ánh mắt từ con mắt thứ ba giữa mi tâm đột nhiên dời lên trên.
Con mắt thứ ba của hắn nhìn chằm chằm vào bản thể Tần Liệt đang đứng trên đỉnh đầu Ám Hồn Thú.
Bản thể chỉ có huyết mạch Bát giai, khí tức và linh hồn cũng đều cố tình ẩn giấu, sau khi cùng Ám Hồn Thú đến đây vẫn luôn không gây được sự chú ý của Tân Đạt và Đề Á.
Những cường giả Dạ Quỷ khác nhìn thoáng qua bản thể hắn cũng đều thu hồi ánh mắt, một lần nữa nhìn chăm chú vào Ám Hồn Thú.
Trong mắt bọn họ, bản thể hắn có lẽ chỉ là một tên nhân tộc hồn nô của Ám Hồn Thú.
Chỉ là một tên hồn nô nhân loại huyết mạch yếu ớt, há có thể làm bọn hắn để mắt tới?
“Ba Địch đại nhân đang tò mò cái gì?” Đề Á nhịn không được hỏi thăm.
“Ta chưa từng thấy Hồn Tộc nào mà phân hồn lại mạnh hơn chủ hồn!” Ba Địch quát khẽ.
“Cái gì?!”
Tân Đạt và Đề Á đều thất thanh thét lên, vẻ mặt không thể tin nổi, tầm mắt của bọn hắn rốt cuộc cũng hướng về phía bản thể Tần Liệt.
“Hắn là chủ hồn? Cái này... điều này sao có thể?” Đề Á quái gọi.
“Phân hồn mạnh hơn chủ hồn? Cái này cũng quá kỳ quái a?” Tân Đạt cũng kêu lên.
“Ta cũng kỳ quái a.” Ba Địch của Tam Nhãn tộc lắc đầu, cũng là mặt mũi tràn đầy kinh ngạc: “Cho nên, trong chốc lát mọi người công kích trọng điểm không cần đặt ở trên đầu hồn thú khôi lỗi kia.”
“Hắn!” Ba Địch chỉ vào bản thể Tần Liệt, quát: “Mới là trọng điểm!”
Bản thể Tần Liệt bị hắn chỉ vào cũng giật mình kinh hãi, không khỏi thay đổi cách nhìn đối với tên dị tộc Tam Nhãn tộc này.
Hắn gặp không ít cường giả dị tộc, trong đó rất nhiều người đều phi thường cường đại, lợi hại hơn cả Ba Địch.
Nhưng những người kia đều ngộ nhận phân thân Ám Hồn Thú mới là chủ hồn, cho rằng bản thể là phân hồn.
Ba Địch lần đầu gặp mặt, trong thời gian cực ngắn lại có thể nhìn ra bản thể yếu nhỏ làm chủ hồn, điều này làm cho hắn tương đối kinh ngạc.
Hắn đối với thực lực của Ba Địch cũng có đánh giá mới.
“Là một tên khó giải quyết...”
Tự định giá như vậy, hắn không dám khinh suất, chuẩn bị dùng thiên phú huyết mạch Thời Không Yêu Linh ngưng luyện Tinh Môn, trực tiếp liên thông với Kình Thiên Thành.
Kình Thiên Thành bên kia có hồn nô Tu La tộc do hắn an bài.
Bởi vì Ba Địch quá quỷ dị, cỗ phân thân Ám Hồn Thú Thập giai này cũng không có mười phần nắm chắc, hắn đã định mượn nhờ sức mạnh của cường giả Tần gia.
“Hắc hắc.”
Ngay lúc này, Ba Địch cười quái dị đầy âm trầm, từ trong lòng lấy ra một tấm huy chương to cỡ lòng bàn tay.
Mặt huy chương hướng về phía Tần Liệt hiện đầy những vết nứt không gian rậm rạp chằng chịt, vô cùng rõ ràng.
“Trấn Thiên!” Ba Địch quát khẽ.
Tấm huy chương nhỏ bé kia, những vết nứt không gian khắc trên đó bỗng nhiên hóa thành cường quang chói mắt.
Quy tắc không gian bình thường của một phương thiên địa này giống như bị bàn tay vô hình khổng lồ nắm chặt.
Thiên phú huyết mạch Thời Không Yêu Linh của Tần Liệt không cách nào ngưng kết Tinh Môn.
“Thứ này là Nạp Nhĩ Sâm của gia tộc Tái Đa Lợi Tư cho ta mượn.” Ba Địch hướng về phía hắn cuồng tiếu.
“Lại là Nạp Nhĩ Sâm!” Tần Liệt gầm lên.
Trong chốc lát, hắn liền minh bạch vì sao Cổ Tháp Tư và Khôn La lại khẳng định hắn và Hồn Tộc không quan hệ như thế.
Ba Địch tất nhiên là thông qua Nạp Nhĩ Sâm mà hiểu rõ thân phận chân thật của hắn!
Ba Địch gạt bỏ mọi lời bàn tán, liều mạng muốn đối phó hắn, mười phần cũng là bởi vì một lời hứa hẹn nào đó của Nạp Nhĩ Sâm!
Nạp Nhĩ Sâm sau khi thất bại tại Chu Tước Giới, đây là lần thứ hai vụng trộm hạ độc thủ, ý đồ thông qua lực lượng Dạ Quỷ để diệt trừ hắn.
“A, xem ra hắn đã từng ra tay với ngươi.” Ba Địch cười hắc hắc, nói: “Hắn dù sao cũng nói cho ta biết, nếu như chuẩn bị hạ thủ thì phải phong tỏa một phương thiên địa này. Hắn hứa hẹn trọng tạ với ta, sau khi được việc, hồi báo mà chúng ta nhận được sẽ vượt xa đám cự nhân chết tiệt này!”
“Tân Đạt, Đề Á, cùng ta động thủ!”
“Sống đương nhiên tốt nhất, nhưng nếu như phản kháng quá kịch liệt... chết cũng không phải không thể chấp nhận!”
“Tốt!”
...