Một lần nữa trở lại thương lâu “Đại Địa Chi Tâm”, Tần Liệt và Đường Tư Kỳ được an bài ở sương phòng phía sau để điều tức, còn Ô Thác thì tọa trấn ở tiền viện.
Ngồi ngay ngắn trên một chiếc giường xây bằng băng ngọc thạch, Tần Liệt lặng lẽ vận chuyển Hàn Băng Quyết, dùng băng tinh dần dần đông cứng thân thể.
Tâm thần nội thị, hắn có thể nhìn thấy chỗ tim phổi có tụ huyết, có thể nhìn thấy xương cốt vùng ngực bị vỡ vụn.
Vài luồng Linh Lực màu vàng đất vẫn đang xung đột trong cơ thể hắn, miệt mài phá hoại gân mạch, muốn chui sâu vào cốt cách và lá lách.
Tần Liệt toàn thân sâm lãnh, không ngừng tụ tập Hàn Băng chi lực để chặn đường luồng Linh Lực màu vàng đất kia.
Sau vài lần thử nghiệm, Tần Liệt phát hiện Hàn Băng chi lực chỉ có thể làm chậm lại sự tổn thương của Linh Lực màu vàng đất đối với thân thể, chứ không có cách nào trực tiếp thanh trừ nó khỏi cơ thể.
“Thiên Lôi Cức!”
Linh Quyết đột nhiên biến đổi, trong gân mạch hài cốt của hắn, năng lượng sấm sét cuồng bạo bắt đầu khởi động.
Những luồng Thổ Chi Linh Lực do Hắc Ảnh đánh vào bị năng lượng sấm sét xung kích, rất nhanh tán loạn, trong thời gian cực ngắn bị gột rửa sạch sẽ.
Sau khi tai họa ngầm được tiêu trừ, Tần Liệt thầm thở phào nhẹ nhõm, tập trung tinh thần để hòa tan Linh Đan vừa nuốt xuống.
Cảm giác ôn nhuận từ tạng phủ truyền đến, hắn cũng từ từ trấn định, chậm rãi dẫn đường dược lực của đan dược lưu chuyển về phía những chỗ bị thương trong cơ thể.
Nửa canh giờ sau.
Đường Tư Kỳ từ một sương phòng khác đi tới: “Khôi phục thế nào rồi?”
“Nội thương không có gì trở ngại, ngoại thương cần một chút thời gian mới có thể hồi phục.” Tần Liệt mở mắt ra: “Còn ngươi? Có trở ngại gì không?”
“Ta không sao.” Đường Tư Kỳ lắc đầu: “Lát nữa chúng ta về tông môn trước, chuyện này ta sẽ điều tra kỹ càng. Nếu để ta tìm được chứng cứ Lương Thiếu Dương tham dự, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn!”
“Chỉ sợ rất khó tìm được chứng cứ gì.” Tần Liệt trầm mặt.
“Thật không ngờ hắn lại dám làm càn như vậy!” Đường Tư Kỳ âm thầm cắn răng: “Đều là đệ tử nội tông, lời nói không hợp là chuyện rất bình thường, hắn lại vì chút chuyện ấy mà giết người, quả thực không thể nói lý!”
“Nếu không có Liên Nhu ở đó, lần trước ta đã bị hắn giết rồi.” Tần Liệt trong lòng còn mang sát cơ: “Ta tạm thời không về tông môn, ta muốn ở bên ngoài nghỉ ngơi vài ngày, chờ thương thế trên người khôi phục xong ta mới quay về.”
“Vì sao?” Đường Tư Kỳ khó hiểu.
“Hiện tại ta đang bị thương, trạng thái không tốt lắm, ta sợ về tông môn sẽ bị Lương Thiếu Dương ám toán.” Tần Liệt rất cẩn thận: “Hắn dám dùng Âm Thực Trùng giết ta ở ngoại tông, thì cũng dám ra tay với ta ở nội tông. Ta không muốn bị hắn ám toán đắc thủ trong lúc bị thương, chết một cách không minh bạch.”
“Ngươi có chỗ ở bên ngoài sao?”
“Có.”
“Vậy ta ở cùng ngươi nhé?”
“Không cần, ngươi cứ về trước đi. Lương Thiếu Dương dám ra tay với ta ở tông môn, nhưng khẳng định không dám đối phó với ngươi như vậy. Ngươi là người nối nghiệp Tông chủ tương lai, là thiên tài được Tông chủ và Mặc Hải trưởng lão nhìn trúng, hắn không dám quá làm càn với ngươi.”
Tần Liệt rất rõ điểm này.
Lương Thiếu Dương vẫn có chỗ cố kỵ đối với Đường Tư Kỳ, bằng không cũng sẽ không sắp xếp người khác, chọn lúc ở ngoài tông môn để ra tay. Nếu chỉ đơn thuần đối phó hắn, Lương Thiếu Dương chẳng cần phiền toái như vậy, tên kia có lẽ dám đại khai sát giới ngay trong tông.
Một người là trụ cột quốc gia có thể khiến Linh Văn Trụ phản ứng, một thiên chi kiêu tử khiến Tông chủ và ba vị Đại cung phụng đều tự mình xuống núi; còn một kẻ chỉ là đệ tử nội tông bình thường. Nếu Lương Thiếu Dương “lỡ tay” giết chết Tần Liệt, ai có thể làm gì hắn đây?
Điểm này, từ thái độ thay đổi đột ngột của Đồng Tể Hoa sau khi Lương Thiếu Dương dẫn động Linh Văn Trụ phản ứng là có thể thấy rõ.
Cùng là một mạng người, nhưng trong mắt Tông chủ và ba vị Đại cung phụng, mạng của Lương Thiếu Dương tôn quý hơn mạng của Tần Liệt quá nhiều. Hắn có chết trong tay Lương Thiếu Dương cũng tuyệt đối sẽ không làm lay chuyển địa vị của Lương Thiếu Dương trong lòng bọn họ.
Bởi vậy, hắn không muốn mạo hiểm, không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong lúc bị thương.
“Hai vị, ta có thể vào không?” Bên ngoài truyền đến tiếng cười cởi mở của Ô Thác.
“Ô Thác tiền bối mời vào.” Đường Tư Kỳ nhìn về phía cửa, khi Ô Thác bước vào, nàng cúi người hành lễ: “Đa tạ Ô Thác tiền bối đã hộ tống chúng ta tới đây chữa thương.”
“Khách khí, quá khách khí rồi.” Ô Thác cười chân thành: “Nếu ta biết các ngươi trở về thành sẽ gặp biến cố, chắc chắn ta đã một đường đưa tiễn để các ngươi có thể an toàn trở về Khí Cụ Tông. Thật sự không ngờ rằng, ngay trong Khí Cụ Thành lại có kẻ to gan lớn mật dám hạ độc thủ với đệ tử nội tông của Khí Cụ Tông, quả thực càn rỡ đến cực điểm!”
“Chuyện này, Khí Cụ Tông nhất định sẽ điều tra rõ ràng.” Đường Tư Kỳ khẽ nói.
“Ta có một yêu cầu quá đáng.” Ô Thác cười ngượng ngùng, nói: “Hai vị lúc trở về, nếu gặp Bàng Phong và Bàng Thi Thi huynh muội, kính xin nhắn giúp một lời, cứ nói ta đã đến Khí Cụ Thành, bảo bọn họ có thể tới thương lâu này một chuyến. Các ngươi cũng biết, tông môn các ngươi rất phản cảm việc chúng ta liên hệ nhiều với hai huynh muội bọn họ, chúng ta muốn gặp bọn họ cũng không dễ dàng...”
Bàng Phong là nhân vật thiên tài thế hệ trẻ của Vân Tiêu Sơn, không màng sự khuyên can của Sơn chủ Vân Tiêu Sơn, nghĩa vô phản cố cùng muội muội đến Khí Cụ Tông.
Vì thế, Vân Tiêu Sơn đã mấy lần phái người đến Khí Cụ Tông xin gặp Bàng Phong, khuyên bảo Bàng Phong quay về núi. Bàng Phong đã cự tuyệt nhiều lần.
Khí Cụ Tông cũng dần dần phiền chán, lại khá coi trọng Bàng Phong, nên về sau vừa nghe nói người của Vân Tiêu Sơn cầu kiến huynh muội Bàng Phong đều sẽ trực tiếp ngăn ở bên ngoài, sợ Bàng Phong bị thuyết phục mà mang theo Bàng Thi Thi thoát ly Khí Cụ Tông, một lần nữa đầu nhập sơn môn Vân Tiêu Sơn.
“Cái này...” Thấy Ô Thác yêu cầu việc này, Đường Tư Kỳ cũng khó xử: “Tông môn rất phản cảm chuyện Vân Tiêu Sơn khuyên bảo Bàng Phong và Thi Thi sư muội. Nếu vì ta chuyển lời mà khiến bọn họ rời khỏi Khí Cụ Tông, thì cho dù là ta cũng không thoát khỏi sự trừng phạt của Tông chủ.”
“Không, ta không phải muốn khuyên bọn họ về Vân Tiêu Sơn, mà là có chuyện khác cần thông báo.” Ô Thác vội vàng cam đoan: “Đường tiểu thư cứ yên tâm, ta Ô Thác dùng nhân cách cam đoan, tìm huynh muội Bàng Phong tuyệt không phải để khuyên bọn họ hồi tông. Hơn nữa, hiện tại Bàng Phong có lẽ đã trở thành người của Huyết Mâu rồi, chúng ta càng khó nói động hắn trở về.”
“Được rồi.” Đường Tư Kỳ suy nghĩ kỹ một lát rồi gật đầu: “Ta tin nhân cách của ngài.”
Ô Thác nhếch môi cười chất phác: “Đa tạ Đường tiểu thư. Chỉ cần các ngươi không ngại, ta tùy thời có thể hộ tống các ngươi trở về Khí Cụ Tông.”
“Đường sư tỷ, ta đi trước một bước đây. Chờ thương thế khôi phục, ta sẽ lập tức về tông môn.” Tần Liệt đột nhiên đứng dậy, một mình đi ra ngoài: “Còn phiền sư tỷ giúp ta giải thích với các trưởng bối trong tông một chút.”
Đường Tư Kỳ nhíu mày nhìn Tần Liệt đi ra khỏi thương lâu, tựa hồ có chút không vui.
Ra khỏi Đại Địa Chi Tâm, phân biệt phương hướng một chút, Tần Liệt cẩn thận cảm nhận chấn động xung quanh, sau đó rảo bước về phía căn nhà nhỏ mà Lý Mục để lại cho hắn.
Tại một con đường vắng vẻ, thân ảnh đang vội vã tiến lên của Tần Liệt đột nhiên dừng lại, mặt lạnh lùng nhìn về phía Lương Trung ở góc đường.
“Ta không có ác ý.” Thần sắc Lương Trung nhẹ nhõm: “Lúc trước cũng là ta nhắc nhở ngươi có bóng đen ẩn nấp dưới chân, nếu ta không nói sớm, có khả năng ngươi đã bị thương quá nặng rồi.”
Tần Liệt lặng lẽ vận chuyển Hàn Băng Quyết, toàn thân hàn khí lưu dật, lạnh lùng nhìn hắn.
“Ta tới chỉ để nói cho ngươi biết một tiếng, hai người kia là Hôi Ảnh và Hắc Ảnh trong Tam Đại Ảnh Vệ của Ảnh Lâu. Tam Đại Ảnh Vệ của Ảnh Lâu chỉ có người trong nghề mới biết, thế lực khác rất khó điều tra rõ. Lương Thiếu Dương phân phó bọn chúng, hôm nay bọn chúng mới ra tay.” Lương Trung cau mày nói: “Hôi Ảnh và Hắc Ảnh đều đang ở Khí Cụ Thành chờ lệnh của Lương Thiếu Dương, khẳng định cũng là do Lương Thiếu Dương sai khiến.”
Tần Liệt thầm nghĩ: “Quả nhiên là hắn!”
“Ám Ảnh Lâu giấu giếm tin tức về võ giả dưới trướng rất kỹ. Người ngoài chỉ biết Ám Ảnh Lâu nuôi rất nhiều sát thủ, nhưng rất khó biết rõ tình hình cụ thể bên trong, không nắm được danh hiệu và thực lực của võ giả Ám Ảnh Lâu. Cho dù là Khí Cụ Tông cũng không có cách nào dò xét chi tiết của Ám Ảnh Lâu, cho nên ta đến nói cho ngươi biết để ngươi trong lòng hiểu rõ, biết là ai muốn giết các ngươi.”
Lương Trung nhìn vào mắt Tần Liệt, thấy sát cơ đậm đặc trong con ngươi hắn, y thỏa mãn cười cười, biết mục đích đã đạt được.
Y không cần nói thêm nữa, cũng không đợi Tần Liệt trả lời, cứ thế quay người rời đi.
Một lát sau, y trở lại phủ đệ của Sâm La Điện tại Khí Cụ Thành, đi tới cửa phòng nghỉ của Tạ Tĩnh Tuyền, cung kính nói: “Tiểu thư.”
“Vào đi.” Tạ Tĩnh Tuyền lên tiếng.
Lương Trung đẩy cửa bước vào, kể lại một năm một mười trận chiến mà y chứng kiến tại Tự Do Thương Đạo, cuối cùng tổng kết: “Lương Thiếu Dương muốn giết Đường Tư Kỳ, bởi vì chỉ có hắn và Đường Tư Kỳ là hai người có tư cách nhất để ngồi lên bảo tọa Tông chủ Khí Cụ Tông trong tương lai. Mưu đồ Khí Cụ Tông là đại sự mà đường ca ta đã toan tính từ rất nhiều năm trước. Trước Lương Thiếu Dương, hắn còn an bài mấy người tiến vào Khí Cụ Tông, đáng tiếc những người đó tư chất quá kém, không thể thực hiện ý đồ của hắn.”
“Trung thúc, lúc trước thúc ở Ảnh Lâu có quen biết Tam Đại Ảnh Vệ không?” Tạ Tĩnh Tuyền hỏi.
“Hôi Ảnh và Hắc Ảnh trước kia sớm đã chết rồi, hai kẻ hiện tại là mới thượng vị sau này, bọn chúng chưa từng gặp ta. Ta vừa mới cẩn thận quan sát, hiện tại Hôi Ảnh ở Vạn Tượng cảnh trung kỳ, Hắc Ảnh thì là hậu kỳ. Nếu đánh trực diện, độ khó để chúng ta động thủ sẽ không quá lớn.”
Lương Trung suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Huyết Ảnh... chính là Huyết Ảnh kia, ta và hắn trước kia có quen biết. Cũng may, cũng may hắn luôn ở bên cạnh đường ca ta, cũng may người đến Khí Cụ Thành không phải là hắn. Nếu người đến là Huyết Ảnh, chúng ta ngay cả một tia khả năng thành công cũng không có. Thật sự mạo hiểm ra tay, chúng ta sẽ đều bị Huyết Ảnh giết sạch.”
“Huyết Ảnh mạnh hơn bọn chúng nhiều như vậy sao?” Tạ Tĩnh Tuyền kinh ngạc nói.
“Ngay cả Hôi Ảnh và Hắc Ảnh đời trước cũng không phải đối thủ của Huyết Ảnh, huống chi là hai tên mới lên này?” Lương Trung biểu lộ đắng chát, lắc đầu hạ định nghĩa: “Bọn chúng và Huyết Ảnh căn bản không cùng một đẳng cấp.”
Tạ Tĩnh Tuyền âm thầm động dung.
“Ta đã đem lai lịch của Hôi Ảnh và Hắc Ảnh nói cho tên đệ tử nội tông gọi là Tần Băng kia. Sau khi biết là do Lương Thiếu Dương an bài, hắn dường như đã động sát tâm, hy vọng có thể giúp chúng ta một chút.” Lương Trung lại nói.
“Hắn động sát tâm cũng vô dụng.” Tạ Tĩnh Tuyền không để ý: “Thân phận của hắn quá thấp, cảnh giới cũng không bằng Lương Thiếu Dương, động sát tâm chỉ là tự tìm đường chết mà thôi.”
“Ân, hắn khẳng định không thể làm gì được Lương Thiếu Dương, nhưng hắn có thể chuyển lời của ta cho Đường Tư Kỳ. Vị thiếu nữ thiên tài của Khí Cụ Tông này nếu thật sự điên cuồng lên, biết đâu thật sự có thể giúp ích cho chúng ta.” Nhớ tới cảnh tượng Đường Tư Kỳ tung ra cả đống Linh Bảo khiến Hôi Ảnh và Hắc Ảnh phải nhượng bộ lui binh, ngay cả Lương Trung cũng rùng mình.
“Nếu là nàng muốn giết Lương Thiếu Dương, vậy thì còn có chút cơ hội.” Tạ Tĩnh Tuyền gật đầu.
“Ta sẽ chằm chằm vào tông môn Khí Cụ Tông, chờ Lương Thiếu Dương lần sau đi ra, ta sẽ lập tức thông báo cho tiểu thư.” Lương Trung nói.
“Ân.”