Sau khi rời khỏi lãnh địa của Phí Căn, Địch Già lại một lần nữa đi vào nơi ẩn náu của bọn người Thương Diệp.
Phiến khu vực này vốn chính là nơi Địch Già chuẩn bị cho mình, hắn đã quyết định từ khi trở lại từ Cửu U Luyện Ngục sẽ ẩn núp ở đây.
Không thể cướp lấy khối Bổn Nguyên Tinh Diện tại Bổn Nguyên Thủy Giới, Địch Già biết rõ hắn không thể quang minh chính đại hiện thân tại Hoàng Tuyền Luyện Ngục.
Nơi này cực kỳ vắng vẻ, Thâm Uyên ma khí mỏng manh, cũng không có tài liệu trân quý, cho nên rất ít có Ác ma hoạt động ở phụ cận.
Vắng vẻ, không có Ác ma, hoàn toàn là điều Địch Già cần.
“Là Địch Già!”
Thân ảnh hắn vừa mới xuất hiện, Thương Diệp liền khẽ hô tại một vùng bóng tối, báo cho Càn Sinh bọn người không cần khẩn trương.
Tại vùng bóng mờ nằm sau ngọn núi kia, bóng tối nồng đậm giống như bị ánh sáng xua tan.
Sau đó Thương Diệp cùng Càn Sinh bọn người mới lần lượt hiện ra.
“Ngươi tại sao lại trở về hả?” Càn Sinh ngạc nhiên nói.
“Ta đã gặp Tần Liệt rồi, ca ca ta là Cái Văn cũng bị hắn chém giết.” Địch Già đặt mông ngồi xuống bên cạnh bọn họ, căn bản không sợ bọn họ lòng mang ác ý, nói tiếp: “Khá tốt là ta gặp Tần Liệt, bằng không thì ta đã chết rồi.”
“Chuyện gì xảy ra?” Lưu Dạng rất kinh ngạc, “Lúc ngươi đi, không phải nói thúc thúc Phí Căn của ngươi mời ngươi sao? Có hắn tại đó, Cái Văn còn dám động thủ với ngươi?”
Khi Địch Già rời khỏi nơi này, hắn từng nói với bọn họ rằng có Phí Căn ở đó thì hắn rất an toàn.
Cho nên, không chỉ Lưu Dạng, mà Càn Sinh bọn người cũng phi thường nghi hoặc.
“Ông thúc tốt của ta đã bán đứng ta cho Cái Văn. Trong mắt hắn, Cái Văn càng có hy vọng đột phá đến Cửu giai huyết mạch hơn.”
Địch Già cười khổ, đơn giản miêu tả lại những chuyện đã trải qua, nói: “Tần Liệt chẳng những giết Cái Văn, cũng đã giết hai tên thuộc hạ của thúc thúc ta, nhưng thúc thúc ta cũng không dám đối phó hắn.”
“Vì sao?” Mễ Nhã kinh ngạc nói.
“Trong mắt hắn, Tần Liệt là con riêng của cha ta.” Địch Già dở khóc dở cười nói.
“Tần Liệt?” Càn Sinh trầm giọng nói.
Sắc mặt Địch Già trầm xuống, im lặng một chút mới lên tiếng: “Nếu như ta không đoán sai, hắn khả năng đi tìm La Đốn.”
“La Đốn là ai?” Càn Sinh hỏi lại.
“Một trong ba người được phụ thân nhận đồng.” Địch Già thần sắc ngưng trọng.
“Cửu giai Ác ma?!” Mễ Nhã kinh hãi.
Thương Diệp cũng biến đổi ánh mắt, cảm thấy Tần Liệt hoàn toàn điên rồi.
“Hắn làm cái quỷ gì vậy?” Càn Sinh vội la lên.
Địch Già lắc đầu, nói ra: “Hắn cũng chưa hoàn toàn mất đi lý trí, ta có thể cảm giác được hắn còn một tia lý trí tồn tại. Bằng không thì ta không có khả năng còn sống trở về, bởi vì huyết mạch của ta kỳ thật cũng không khác gì Cái Văn.”
“Không mất đi lý trí, tại sao phải đi tìm một Ác ma Cửu giai huyết mạch?” Lưu Dạng cũng lo lắng không thôi.
“Đây cũng không phải là điều ta có thể hiểu được.” Địch Già hít sâu một hơi, nói: “La Đốn chính là người thừa kế chân chính được phụ thân tán thành. Hắn không giống với những huynh đệ tỷ muội khác của ta. Tần Liệt muốn đánh cắp huyết mạch La Đốn, chỉ sợ sẽ là cửu tử nhất sinh.”
“Chúng ta...” Lưu Dạng muốn nói lại thôi.
“Không giúp được, ai cũng không giúp được hắn.” Địch Già nhẹ nhàng thở dài, “Bởi vì chúng ta đều ốc còn không mang nổi mình ốc.”
***
Bên cạnh Minh Hà.
Một tòa thành trì màu đen hùng vĩ được xây dựng hướng về phía Minh Hà. Nơi đây rõ ràng thuộc về một gã Thâm Uyên Lĩnh Chủ cường đại, nhưng phụ cận lại không có bất kỳ tung tích Ác ma cấp thấp nào.
Chủ nhân tòa thành, thân là một gã Thâm Uyên Lĩnh Chủ Cửu giai, rõ ràng không chiêu mộ thuộc hạ cường đại, điều này tỏ ra rất không hợp lý.
Không chỉ không có thuộc hạ, bên trong tòa thành cũng không có một gã người hầu, không có một nô bộc nào.
Cả một tòa thành to lớn như vậy, chỉ có một Ác ma đẳng cấp cao thân hình gầy yếu, cả ngày nhìn về phía Minh Hà vẫn không nhúc nhích.
Tên Ác ma đẳng cấp cao này chính là La Đốn.
Sau khi huyết mạch hắn đột phá đến Cửu giai, hắn liền đến nơi này, giết chết tên Thâm Uyên Lĩnh Chủ chủ nhân cũ của tòa thành.
Hắn đuổi tất cả thuộc hạ của tên Thâm Uyên Lĩnh Chủ kia đi chứ không chiêu mộ bọn hắn.
Về sau, La Đốn ở lại tòa thành này, hiếm khi rời khỏi.
Đa số thời gian, hắn đều nhìn về phía dòng Minh Hà kỳ quỷ kia, không nói một lời.
“Ào ào... Xoạt!”
Minh Hà đang bình tĩnh đột nhiên truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Đôi mắt vốn không có tiêu cự của La Đốn dần dần có chút sinh cơ. Hắn lười biếng vặn vẹo cái cổ, năm ngón tay thon dài chậm rãi hoạt động, giống như đang làm động tác nóng người.
Một Ác ma đẳng cấp cao thân hình cao lớn, tướng mạo anh tuấn, từ trên Minh Hà lăng không mà đến.
Kết giới vô hình bên trên Minh Hà rõ ràng không tạo thành bất luận ảnh hưởng gì đối với hắn. Âm hồn ác quỷ trong sông cũng thần kỳ mà yên tĩnh.
Hắn đi thẳng đến đài cao nhô ra của tòa thành kia, đứng đối mặt với La Đốn, lúc này mới lên tiếng: “Đã lâu không gặp.”
“Hoàn toàn chính xác đã lâu không gặp, Đái Lợi. A Phù Lạp đâu?” La Đốn hỏi.
“Hẳn là sắp tới rồi.” Đái Lợi cao lớn lạnh nhạt nói.
“Vậy thì chờ một chút đi.” La Đốn vừa nói chuyện, vừa tiếp tục hoạt động đầu ngón tay.
Từng đạo tử sắc thiểm điện vui sướng toát ra từ kẽ tay hắn, phảng phất như có được linh tính và trí tuệ.
Đái Lợi vừa mới tới cũng không có động tác gì, cứ như vậy đứng ở đó như một pho tượng Ma Thần.
Bọn hắn yên lặng chờ đợi.
Một lát sau, lại có một Ác ma đẳng cấp cao hiện ra từ một hướng khác của Minh Hà.
Đó là một nữ tính Ác ma đẳng cấp cao, từng bó ma diễm màu tím mãnh liệt thiêu đốt bên cạnh gấu váy của nàng.
Nàng cũng giống như Đái Lợi, đi lại trên Minh Hà.
Mắt thấy nàng từng tấc từng tấc tới gần, La Đốn ngoài cười nhưng trong không cười ca ngợi: “A Phù Lạp, ngươi so với lần trước gặp mặt càng thêm mê người.”
“Ah, vậy đề nghị lần trước của ta, bây giờ ngươi có hứng thú hay không? Cùng ta sinh một đứa bé như thế nào?” A Phù Lạp cười mỉm nói.
“Hay là thôi đi, ta còn muốn sống thêm vài năm.” La Đốn không khách khí cự tuyệt.
“Chỉ sợ ý định sống lâu vài năm của ngươi sắp rơi vào khoảng không rồi.” Đái Lợi cao lớn trầm giọng nói sau khi nữ tính Ác ma kia xuất hiện: “Kẻ xuất hiện gần đây đã giết cả Cái Văn, chỉ sợ cũng sắp muốn đột phá đến Cửu giai huyết mạch. Ta có một loại cảm giác, hắn không giống chúng ta.”
La Đốn nhẹ gật đầu, lạnh nhạt nói: “Xác thực không quá giống.”
“Như thế nào không giống?” A Phù Lạp giữ nguyên nụ cười trên mặt, nói: “Chẳng qua chỉ là một tên khác bị phụ thân thừa nhận mà thôi. Hắn đột phá đến Cửu giai huyết mạch thì cũng giống như chúng ta, có cái gì phải lo lắng?”
“Hắn bất đồng.” Thân là người triệu tập, La Đốn lắc đầu nói: “Hắn khả năng không phải là người thứ tư.”
“Có ý tứ gì?” A Phù Lạp nhíu mày.
“Hắn muốn làm kẻ duy nhất?” Đái Lợi khẽ nói.
“Cũng không phải.” La Đốn thở dài một tiếng, “Có một số việc các ngươi vẫn chưa suy nghĩ cẩn thận, cho nên các ngươi sống còn có kích tình. Mà ta, từ sau khi nghĩ thông suốt, liền đã làm xong chuẩn bị cho cái chết. Ta biết vận mệnh của chúng ta không thể nghịch chuyển.”
“Từ khoảnh khắc chúng ta sinh ra, chúng ta kỳ thật cũng đã đang đi về hướng tử vong.”
“Chỉ là các ngươi không biết mà thôi.”
La Đốn cảm khái ngàn vạn nói.
Đái Lợi, La Đốn, A Phù Lạp, trong số mấy trăm huyết mạch hậu duệ của Hoàng Tuyền Quân Chủ, thuộc về ba kẻ thực sự đạt được sự nhận đồng.
Bọn họ đều là Cửu giai huyết mạch, là những Thâm Uyên Lĩnh Chủ cường đại.
Để đột phá đến Cửu giai huyết mạch, tay của mỗi người bọn hắn đều dính đầy máu tươi thân huynh đệ, cũng đều đã giết phần đông huynh đệ cùng cha khác mẹ.
Trong mắt những Ác ma như Địch Già, Cái Văn, Ba Đinh, và cả những Ác ma khác tại tầng Luyện Ngục này, ba kẻ này đều là những tên điên đáng sợ nhất.
Khi ba người bọn hắn đột phá đến Cửu giai huyết mạch, có một thời gian ngắn cơ hồ mỗi ngày đều huyết chiến, đều hận không thể giết chết đối phương, hấp thu huyết mạch trong cơ thể đối phương.
Nhưng mà, ba người bọn hắn lại thế lực ngang nhau, trải qua một thời gian dài chiến đấu kịch liệt cũng không ai có thể chiếm được thượng phong tuyệt đối.
Vì không muốn đồng quy vu tận, bọn hắn đình chiến, sau đó cách một thời gian ngắn lại tái chiến.
Nhưng cho đến hôm nay, cũng không có bất kỳ ai có thể giết chết hai kẻ còn lại.
Quan hệ giữa bọn hắn rất phức tạp, vừa là địch nhân, cũng là những người bạn quen thuộc nhất.
Đái Lợi cùng A Phù Lạp, thân là Cửu giai Thâm Uyên Lĩnh Chủ, đều có phần đông thuộc hạ, thống lĩnh một phương thiên địa.
Trước kia La Đốn cũng như thế.
Nhưng không biết xuất phát từ mục đích gì, La Đốn cuối cùng đuổi tất cả thuộc hạ đi, đến nơi này giết chết chủ nhân tòa thành, về sau cứ lẻ loi trơ trọi sống ở đây.
Nhuệ khí của hắn tựa hồ dần dần biến mất.
Thế nhưng trong mắt Đái Lợi cùng A Phù Lạp, La Đốn vẫn cường đại đáng sợ, vẫn là kẻ có trí tuệ nhất trong bọn hắn.
Cho nên, khi La Đốn triệu tập, bọn hắn cơ hồ không do dự, đều vứt bỏ thuộc hạ một mình chạy đến.
“Vận mệnh gì không thể nghịch chuyển?” Đái Lợi trầm giọng nói.
“Tử vong.”
Đồng tử La Đốn trở nên trống rỗng. Hắn rõ ràng nhìn Đái Lợi, nhưng Đái Lợi lại không có chút cảm giác nào bị hắn nhìn chăm chú.
A Phù Lạp cả kinh, nhìn thật sâu vào đồng tử trống rỗng của La Đốn, vậy mà từ đó thấy được một đoàn ma vân đang cuộn trào.
“Ngươi đang nhìn kẻ kia? Hắn ở nơi nào?” A Phù Lạp quát.
“Hắn đang chạy đến.” La Đốn hờ hững nói.