"Ngao!"
Tần Liệt vừa vào Huyết Trì, lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, như một con man thú gần như diệt tuyệt đang giãy giụa không cam lòng trước vận mệnh.
"Ồ ồ! Ồ ồ!"
Những bong bóng máu to cỡ nắm tay không ngừng nổi lên từ trong Huyết Trì, rất nhanh nổ tung, từng sợi sương mù màu đỏ tươi như máu cũng theo đó phiêu tán ra ngoài. Mùi máu tươi nồng đặc tràn ngập quanh Huyết Trì, mọi người hít thở không khí phảng phất như đang hít phải bọt máu.
Toàn thân Tần Liệt đỏ thẫm, từng khối cơ bắp không ngừng rung động, gân xanh trên cổ, trán và cánh tay nổi lên cuồn cuộn, khiến hắn giờ phút này trông vô cùng dữ tợn đáng sợ.
"GR...À..OOOO!!!!"
Như hung thú đang vùng vẫy giãy chết, Tần Liệt điên cuồng gào thét, sâu trong đồng tử ngưng hiện một tia huyết sắc khiếp người, như yêu ma chọn người mà phệ, từ sâu trong Luyện Ngục nhìn ra nhân gian đại địa.
"Đây là?" Ứng Hưng Nhiên hoảng sợ nhìn về phía Phùng Dung.
Phùng Dung cũng sắc mặt kinh hãi, dưới ánh mắt của Ứng Hưng Nhiên, nàng hơi có vẻ hưng phấn nói: "Đây là Huyết Trì nhắm vào Vạn Tượng cảnh trung kỳ! Độ nồng đặc linh huyết cực cao, thông thường chỉ có người đã ổn định tại Vạn Tượng cảnh trung kỳ, hơn nữa đã ngâm trong các Huyết Trì trước đó từ ba đến năm năm mới được phép tiến vào Huyết Trì này tu luyện."
"Vậy còn không mau đem hắn lôi ra!" Ứng Hưng Nhiên gào thét về phía nàng và Lang Tà.
"Ta đã sớm nói qua, nếu hắn cảm thấy nhịn không được, hắn có thể tự mình đi ra." Lang Tà mặt không biểu tình, ngay cả phân phó của Ứng Hưng Nhiên cũng không để ý, chỉ nhìn chằm chằm vào Tần Liệt.
"So với Bàng Phong còn lợi hại hơn một chút. Cái Huyết Trì này, tên Bàng Phong kia cũng không dám đụng vào, dù dùng Kim Thạch Quyết rèn luyện thân thể cường hãn cũng không thể kiên trì nổi một sát na. Mà Bàng Phong lại là kẻ có tư chất tốt nhất trong đám người mới này. Tần Băng tên này... so với suy đoán của ta còn đáng sợ hơn." Phùng Dung lầm bầm.
"Hắn mà có mệnh hệ gì, Khí Cụ Tông sẽ không xong đâu!" Ứng Hưng Nhiên lòng nóng như lửa đốt.
Lang Tà vẫn giữ im lặng. Phùng Dung giả bộ không nghe thấy.
Trong Huyết Trì, Tần Liệt đang phải chịu đựng sự ma luyện đáng sợ nhất trong đời, dùng thân thể để chống lại sự ăn mòn khủng bố bên trong.
Hắn cảm giác như mình bị ném vào đầm nham thạch nóng chảy, bị nhấn chìm trong hỏa diễm nham thạch mãnh liệt của núi lửa. Nhiệt lượng nóng hổi trong huyết thủy kia đủ để chưng chín người bình thường ngay lập tức, đủ để hòa tan thiết thạch có điểm nóng chảy thấp.
Trong cái nóng đáng sợ ấy còn mang theo một loại lực ăn mòn khó tả, loại lực ăn mòn có thể trực tiếp rót vào trong huyết nhục. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt, từng tế bào của mình đang nhanh chóng bị hủ hóa, huyết nhục giống như đang phát sinh những vụ nổ tung vô hình!
Trong cơn đau đớn khiến người ta muốn hôn mê, lại có một cỗ lực lượng ôn nhuận xuất hiện sau sự ăn mòn, sau những vụ nổ, giúp hắn gây dựng lại tế bào, một lần nữa kết hợp chúng lại với nhau...
Ý thức của hắn dần dần mơ hồ. Hắn cũng có một loại ảo giác rất kỳ quái, cảm thấy mình như bị cự chùy gõ thành phấn vụn, bị cự sơn nghiền áp thành mảnh vỡ, sau đó lại được từng khối tụ hợp lại, dính lại một chút, khôi phục nguyên dạng. Sau đó lại bị oanh thành mảnh vỡ, rồi lại được dán lại.
Vòng đi vòng lại.
Loại đau đớn thể xác này so với Lôi Đình tia chớp oanh kích còn đáng sợ hơn, còn khủng bố hơn! Cho nên hắn kêu thảm thiết liên tục, cho nên hắn gào rú trận trận, cho nên hắn toàn lực ứng phó!
"Hồn di!"
Tâm niệm vừa chuyển, từng sợi linh hồn ý thức của hắn ngưng tụ thành những bó kỳ quang, như lưu tinh rơi vào bên trong Trấn Hồn Châu.
Hắn tiến vào trạng thái Vô Pháp Vô Niệm.
Đau đớn vẫn truyền đến từ mỗi khúc xương, mỗi đường gân mạch, mỗi khối huyết nhục trên toàn thân, mặc dù đang ở trạng thái Vô Pháp Vô Niệm, hắn dường như vẫn có thể cảm nhận được loại thống khổ khắc cốt ghi tâm ấy. Tuy nhiên, so với lúc trước, sức chống cự của hắn đối với thống khổ lại tăng cường một đoạn lớn.
Linh hồn ở vào cảnh giới kỳ lạ, dùng tâm thần quan sát toàn thân, giảm bớt cảm giác đối với thân thể trên phạm vi lớn, đây chính là diệu dụng của Vô Pháp Vô Niệm, cũng là mấu chốt giúp hắn có thể chân chính tu thành Thiên Lôi Cức.
Tiếng kêu gào thảm thiết dần dần bình ổn lại khi hắn tiến vào cảnh giới Vô Pháp Vô Niệm.
Ứng Hưng Nhiên vẫn luôn căng cứng thần kinh, sợ hắn bị luyện chết, thấy hắn không còn phát ra tiếng động, sắc mặt bỗng nhiên trở nên tái nhợt: "Hắn... hắn... hắn có phải hay không không xong rồi?" Ánh mắt Ứng Hưng Nhiên bỗng nhiên trở nên đáng sợ đến cực điểm, như có một đầu yêu ma muốn phóng ra, cảm xúc của hắn rõ ràng sắp mất kiểm soát.
"Hắn không có việc gì." Lang Tà cũng âm thầm cả kinh, lần này chủ động trả lời: "Hắn đã thích ứng với Huyết Trì này rồi."
"Thích ứng?" Ứng Hưng Nhiên sững sờ.
Lang Tà gật đầu, dưới ánh mắt kinh hãi của Phùng Dung và Ứng Hưng Nhiên, nói: "Hắn chẳng những có lực lĩnh ngộ trác tuyệt, mà rèn luyện thân thể cũng đồng dạng nổi tiếng. Coi như là Bàng Phong so với hắn cũng phải thua kém hai đến ba bậc."
Dừng một chút, Lang Tà quát khẽ: "Tông chủ, nếu như ngươi chịu giao hắn cho ta, tối đa mười lăm năm, hắn có thể từ trong tay ta tiếp nhận Huyết Mâu. Ba mươi năm sau, hắn có thể siêu việt ta, có bảy thành khả năng đột phá đến Như Ý cảnh!"
Phùng Dung cùng hai võ giả Huyết Mâu bên cạnh nghe nói thế, ánh mắt nhìn về phía Tần Liệt bỗng nhiên trở nên cực nóng vô cùng.
"Giao cho ngươi?" Ứng Hưng Nhiên hừ lạnh một tiếng, "Nghĩ cũng đừng nghĩ!"
"Thiên phú luyện khí của hắn so với Tông chủ lập tông còn siêu tuyệt hơn gấp mấy lần! Một người có thể chân chính giúp Khí Cụ Tông đưa thân vào thế lực cấp Xích Đồng lại đem tinh lực lãng phí ở võ đạo, quả thực chính là phung phí của trời!"
Nói xong, Ứng Hưng Nhiên vung tay áo rời đi, không cho Lang Tà thêm cơ hội khuyên bảo nào nữa.
"Ngươi muốn Tần Băng, khả năng rất thấp." Phùng Dung bỗng nhiên nói.
Lang Tà cau mày: "Không có ai thích hợp tiếp nhận Huyết Mâu hơn hắn, Bàng Phong và Dĩ Uyên cũng đều không được. Điểm này, từ việc hắn dám liều lĩnh đi đánh chết Lương Thiếu Dương có thể nhìn ra."
"Tông chủ sẽ không cho ngươi đâu." Phùng Dung lại nói.
Lang Tà gật đầu, không tiếp tục thảo luận chủ đề này nữa: "Lương Ương Tổ có lẽ đã đến ngoài thành, ta phải đi ra ngoài một chuyến, ngươi ở lại trông chừng Tần Băng."
"Không có vấn đề." Phùng Dung vui vẻ đáp.
Vì vậy Lang Tà rời đi.
"Hai người các ngươi, đi lấy linh huyết mới lạ của Thiết Dực Kim Giác Tích tới đây, thêm vào trong Huyết Trì của Tần Băng cho ta." Lang Tà vừa đi, Phùng Dung liền cười ha hả, sai sử hai gã võ giả Huyết Mâu làm việc.
Sắc mặt hai người kia biến đổi, một người trong đó nói: "Có khi nào hạ dược quá mạnh không?"
"Không chết được, ta đang nhìn đây, đừng nói nhiều!" Phùng Dung mặt lạnh xuống, trong mắt dần dần hiện ra huyết sắc, khí chất đột nhiên biến đổi.
"Đã biết." Hai gã võ giả Huyết Mâu cúi đầu, lập tức ngoan ngoãn làm theo lời, không dám dong dài thêm một câu.
Một thùng thú huyết Thiết Dực Kim Giác Tích vừa mới hứng đầy, còn đang nóng hổi, bị trực tiếp đổ vào Huyết Trì nơi Tần Liệt đang tu luyện. Máu tươi vừa vào, Tần Liệt đang ở trạng thái Vô Pháp Vô Niệm liền cảm thấy linh hồn kịch liệt đau nhức.
Như một cây kim châm vàng óng ánh trực tiếp đâm vào trong óc hắn, đâm vào sâu trong linh hồn hắn.
"Oanh!"
Dưới sự chấn động mạnh, hắn không thể duy trì cảnh giới Vô Pháp Vô Niệm được nữa, linh hồn trực tiếp tản ra, một lần nữa trở lại bản thể. Chợt, cơn kịch liệt đau nhức mãnh liệt gấp đôi lúc trước trong chốc lát tuôn đầy toàn thân.
Trước khi hắn kịp đau đớn rống lên, Phùng Dung đã cười mỉm chen vào: "Ta quan sát hồi lâu, phát hiện ngươi vậy mà không vận chuyển linh quyết để ngăn cản lực lượng của Huyết Trì, xem ra tiềm lực của ngươi còn chưa được kích phát toàn bộ. Vậy ta đành phải giúp ngươi thêm một mồi lửa rồi."
Tần Liệt bỗng nhiên kịp phản ứng.
Linh quyết! Không sai, phải vận chuyển linh quyết để chống lại!
Tâm niệm vừa động, hắn dẫn đầu vận chuyển Hàn Băng Quyết, đề luyện ra hàn băng chi lực trong Băng Cầu Nguyên Phủ.
"Ba ba ba ba!"
Hàn băng lực lượng từ lỗ chân lông hắn bật ra, va chạm với lực lượng huyết thủy đang không ngừng dũng mãnh lao vào, lại quỷ dị nổ tung lên.
Tần Liệt ở trong Huyết Trì, trên người như treo đầy pháo trúc, toàn thân đều truyền đến tiếng nổ mạnh, khiến Phùng Dung cùng hai cái Huyết Vệ kia cũng phải giật mình kinh hãi.
"Tần Băng, ngươi sẽ không nổ tung toàn thân chứ?" Phùng Dung tranh thủ thời gian nói, "Nếu như ngũ tạng lục phủ cũng đi theo nổ tung, vậy thì dừng lại trước đã, không cần gấp gáp nhất thời."
Nàng cũng có chút bất an, nhưng lời nàng nói ra vẫn bại lộ sự điên cuồng trong nội tâm.
Da mặt hai gã Huyết Vệ không khỏi run rẩy một chút.
"Ngũ tạng lục phủ đều nổ tung, ai còn có thể sống sót? Phùng huấn luyện viên quả nhiên là Phùng huấn luyện viên, không hổ là người duy nhất năm đó có thể sánh vai với đại nhân Huyết Mâu tiền bối..." Hai người thầm nghĩ.
"Không có việc gì, ta không sao!" Trong Huyết Trì, Tần Liệt nghiến răng nghiến lợi, thần thái dữ tợn, điên cuồng vận chuyển linh quyết.
Hắn biến đổi từ Hàn Băng Quyết sang Thiên Lôi Cức.
"Oanh oanh oanh oanh... Rầm rầm!"
Tia chớp đan xen, tiếng sấm bạo liệt ầm ầm vang lên, so với lúc trước còn kịch liệt hơn! Toàn thân cốt cách của hắn như muốn nát bấy nổ tung!
Sắc mặt đại biến, hắn lần nữa biến ảo linh quyết, lại từ Thiên Lôi Cức chuyển thành Địa Tâm Nguyên Từ Lục.
Linh quyết mới vừa ra, thanh âm nổ không ngừng lập tức bình ổn lại. Tại bên trong Huyết Trì, năng lượng mãnh liệt thiêu đốt kia vậy mà cũng kỳ diệu hòa hoãn xuống. Có một cỗ đại lực hùng hậu vô cùng bành trướng từ lòng đất dưới chân Huyết Trì từ từ phù thăng lên!
"Đại Địa Chi Lực?" Tâm thần Tần Liệt khẽ động, lại rõ ràng cảm giác được biến hóa dưới lòng đất, cảm thấy được một cỗ khí lãng cực nóng.
Ánh mắt hắn kinh ngạc, đột nhiên nói: "Phía dưới Huyết Trì là cái gì? Huyết Trì nóng hổi như vậy là không đúng, có phải vì phía dưới còn có lửa đang đốt không?"
"Nói nhảm, không có lửa cháy bừng bừng đốt cháy, Huyết Trì sao có thể nóng hổi như vậy?" Phùng Dung khinh bỉ sự vô tri của hắn, đương nhiên nói: "Nhiệt độ huyết thủy không đủ, linh huyết cùng mấy chục loại dược trấp linh dược sao có thể hỗn hợp đầy đủ? Uổng cho ngươi còn là Luyện Khí Sư, chẳng lẽ không biết nếu không có nhiệt độ cao nóng hổi, năng lượng bên trong huyết thủy căn bản không thể thẩm thấu vào huyết nhục xương cốt của ngươi?"
"Không đúng! Thế lửa phía dưới quá mãnh liệt, cái này... đây là... đây là Địa Tâm Hỏa!" Đáy lòng Tần Liệt rung mạnh.
Hắn rốt cục thông qua phản ứng kỳ diệu của Địa Tâm Nguyên Từ Lục, đoán được ngọn lửa đang đốt cháy phía dưới Huyết Trì rốt cuộc là cái gì.
Địa Tâm Hỏa của Diễm Hỏa Sơn, thứ dùng để đốt cháy lò luyện, dùng để rèn luyện Linh Khí! Bọn hắn vậy mà dùng Địa Tâm Hỏa để nung Huyết Trì!
Thảo nào huyết thủy trong Huyết Trì lại nóng hổi đến mức độ nghe rợn cả người như thế, cũng thảo nào ngay cả hắn cũng suýt chút nữa chống đỡ không nổi.
"Coi như ngươi còn có chút kiến thức, vậy mà có thể suy đoán ra chúng ta dùng Địa Tâm Hỏa để thiêu đốt Huyết Trì. Ân, đầu óc không tính là quá đần." Phùng Dung cười khanh khách, "Dùng Huyết Trì để rèn luyện khí lực võ giả, đây là biện pháp do các đời Tông chủ trước nghĩ ra."
"Kỳ thật, đây cũng là một loại phương pháp luyện khí, ai bảo bọn họ đều là Luyện Khí Sư đâu này?"
"Huyết Trì cũng giống như lò luyện, Địa Tâm Hỏa là mồi lửa, thân thể ngươi là chủ tài (vật liệu chính), linh huyết cùng mấy chục loại dược trấp linh thủy thì là phụ tài. Phụ tài tự nhiên đều muốn dung nhập chủ tài, tức là đắm chìm vào trong huyết nhục hài cốt trong cơ thể ngươi. Đây là coi ngươi như Linh Khí mà đối đãi, coi ngươi như một kiện Linh Khí để rèn luyện, từ toàn bộ phương vị, từ từng góc độ để đề thăng độ cứng cỏi cùng lực lượng cường hãn của thân thể ngươi."
Phùng Dung cười vô cùng thoải mái: "Tần Băng a Tần Băng, ngươi cũng là người muốn trở thành Luyện Khí Tông Sư, ngươi không thể chỉ biết mình luyện khí a? Ngươi không nếm thử cảm giác chính mình thân là 'Khí', bị người ta đi luyện chế, chẳng phải là sẽ hối tiếc cả đời sao?"
Nàng cười khanh khách: "Ta từ bên chỗ A Hải chuyên môn tới đây chính là vì để cho ngươi không hối tiếc, cho nên chuyên môn đến 'Luyện' ngươi đấy."
Tần Liệt bỗng nhiên có loại dự cảm bất tường.