“Ngươi là đang tìm ta sao?”
Thanh âm giọng mỉa mai của Tác Mỗ Nhĩ vang lên trong bản hồn của Tần Liệt.
Linh hồn chi âm kia nghe thì chỉ là một, nhưng Tần Liệt lại rõ ràng cảm giác được, những thanh âm đó chính là do hơn ba mươi cái thanh âm hỗn hợp mà thành!
“Oanh!”
Vô số kỳ quang sáng chói trong óc những kẻ trở về lập lòe hiện ra, linh hồn ấn ký mà Tác Mỗ Nhĩ ẩn núp hồi lâu lập tức trở nên rõ ràng.
Cũng vào lúc này, hắn cảm giác được tất cả những kẻ trở về đều đang lợi dụng bí thuật của Thánh Thần, toàn lực chém giết linh hồn của hắn!
“Ngươi chính là Ngự Hồn Đại Đế!”
“Trí Giả đã sớm nói, tại thời điểm ta đột phá, ngươi tất nhiên sẽ xuất hiện!”
“Ta sẽ lợi dụng bí thuật của Trí Giả chém giết linh hồn của ngươi!”
“Ngươi mơ tưởng ngăn cản ta!”
Trong chốc lát, tất cả những kẻ trở về đều nhận ra thân phận chân thật của Tần Liệt, bắt đầu cường lực phản kích.
Tần Liệt cảm giác được những linh hồn phân ra kia đang gặp phải nguy cơ hung hiểm gấp mười lần so với trước.
Cũng chẳng biết tại sao, khi những kẻ trở về xác định thân phận Ngự Hồn Đại Đế của hắn, phảng phất như từng người đều thực lực tăng vọt.
Ở trong linh hồn thức hải của những kẻ trở về, theo sự hiện ra của Tác Mỗ Nhĩ, những kẻ trở về đột nhiên đạt được thần lực, làm cho hắn vốn có thể đơn giản tránh đi công kích linh hồn giờ đây đều trở nên cứng ngắc.
Phần đông không gian linh hồn nổi lên ngụy biến vô cùng, u hồn hắn xâm nhập trong đó bị phạm vi hoạt động hoàn toàn hạn chế. Hắn cũng đã không thể tùy ý né tránh.
Đã đến nước này, hắn nếu như còn muốn tiếp tục nữa thì phải chính diện chém giết chiến đấu cùng linh hồn của tất cả những kẻ trở về! Trừ phi hắn lập tức rời khỏi linh hồn thức hải của bọn hắn!
Thánh Thần không hề né tránh, dùng hình tượng Tác Mỗ Nhĩ vừa hiện thân, hắn liền biết Thánh Thần đã động thủ.
Chiến trường đầu tiên mà Thánh Thần lựa chọn là ở trong óc của tất cả những kẻ trở về, mà những kẻ trở về vốn thuộc về một phương Tinh Không này lại đang đứng ở một bên với Thánh Thần xâm lấn.
Hắn sẽ phải đối mặt với sự vây giết của Thánh Thần cùng tất cả những kẻ trở về!
“Thật không ngờ phải không?”
Thánh Thần của Âm Ảnh Sinh Mệnh dùng hình tượng Tác Mỗ Nhĩ phù hiện ở trong linh hồn của tất cả những kẻ trở về.
Cuộc đối thoại giữa Thánh Thần cùng Tần Liệt, những kẻ trở về kia tựa hồ căn bản không nghe được, bọn hắn phảng phất cũng không biết sự tồn tại của Thánh Thần. Chỉ có bản hồn của Tần Liệt mới có thể rõ ràng cảm giác được Thánh Thần, biết hắn đã kềm nén không được.
“Hoàn toàn chính xác thật không ngờ. Mấy trăm vạn năm qua, những cường giả hãm sâu tại Âm Ảnh Ám Giới kia ngươi không có đem bọn hắn chém giết, ngược lại là nuôi nhốt, chính là vì để hôm nay dùng đối phó ta?” Tần Liệt đáp lại.
“Cũng chỉ có ngươi mới có tư cách đánh với ta một trận. Chúng ta muốn thôn tính Tinh Không các ngươi, ngươi mới là đối thủ duy nhất của ta, là chướng ngại vật lớn nhất của tộc ta!” Ánh mắt Thánh Thần phảng phất từ hơn ba mươi cái thời không đồng thời tụ tập đến bản hồn Tần Liệt: “Lần trước, ngươi dùng sức một mình quấy nhiễu bước chân của chúng ta. Khi đó ta liền minh bạch, nếu muốn nuốt hết Tinh Không các ngươi, nhất định phải bước qua cửa ải là ngươi. Vì đối phó ngươi, ta trù tính mấy trăm vạn năm, không tiếc tự hạ thân phận, lá mặt lá trái cùng đám ngu xuẩn của Tinh Không các ngươi.”
“Ta thật không ngờ, những kẻ ngu xuẩn kia vì bước vào Cảnh giới cuối cùng lại dễ dàng bị đầu độc như vậy.”
“Bọn hắn đều mất phương hướng bên trong sự hấp dẫn của lực lượng cường đại nhất, dù cho không có ta, bọn hắn cũng đều đã mất đi lý trí.”
“Ta chỉ là lợi dụng sự si mê lực lượng của bọn hắn, thoáng hướng dẫn bọn hắn một chút, bọn hắn liền triệt để mất kiểm soát.”
“Ngươi cũng đã biết, phiền toái mà ngươi gặp phải, ta... cũng đồng dạng cảm thấy khó giải quyết.”
“Âm Ảnh Sinh Mệnh chúng ta sinh ra đời, phát triển, lần lượt đột phá cũng cần vô cùng vô tận năng lượng.”
“Tinh Không nơi chúng ta ở sớm đã không chịu nổi sự diễn sinh phát triển của chúng ta, đi về hướng hủy diệt trước các ngươi một bước.”
“Vì có thể kéo dài tánh mạng tộc ta, vì tìm cho tộc ta một con đường ra, chúng ta chỉ có thể ra tay với những bầu trời khác.”
“Dưới trướng của ta có mười vị Thánh Giả, bọn hắn muốn trở thành tồn tại cường đại giống như ta cũng cần rút ra năng lượng Tinh Không khó có thể tưởng tượng.”
“Âm Ảnh Ám Giới của chúng ta cũng không chịu nổi việc toàn bộ bọn hắn đột phá.”
“Vì thế, chúng ta chỉ có thể đi ra ngoài, không ngừng thôn tính thiên địa khác, xâm nhập từng cái Tinh Không.”
“Sự hủy diệt, vĩnh viễn tĩnh mịch của Tinh Không khác mới có thể tạo nên bọn hắn.”
“Các ngươi chỉ là một trong những vật hi sinh mà thôi.”
“Cường đại như ngươi, vì để cho Tinh Không các ngươi không đi hướng hủy diệt, chỉ có thể ngăn cản những cường giả kia bước vào Cảnh giới cuối cùng. Bởi vì ngươi cũng biết, năng lượng của một cái Tinh Không là có hạn, không đủ để tạo nên quá nhiều chí cường giả.”
“Quá nhiều chí cường giả sinh ra đời sẽ chỉ làm Tinh Hà sớm diệt vong, làm cho chúng sinh hủy diệt.”
“Nhưng ngươi chỉ là một mặt ngăn chặn, ngược lại đã trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của những cường giả kia.”
“Ngươi đã trở thành địch nhân lớn nhất trong tưởng tượng của bọn hắn!”
“Ở phương diện này, ta đã tìm được một con đường ra mới. Ta hứa hẹn với Thập Đại Thánh Giả kia, chỉ cần công hãm một cái Tinh Không, trong bọn họ có thể đản sinh ra một tồn tại sóng vai với ta.”
“Ta đang dẫn dắt bọn hắn đem xúc tu vươn hướng thiên địa Tinh Hà khác, dùng sự hủy diệt của thiên địa Tinh Hà khác để tạo thành bọn hắn.”
“Cuối cùng bọn hắn có thể thành công hay không, tựu xem thiên phú cùng năng lực bản thân bọn hắn.”
“Ít nhất ta đã tìm được cho bọn hắn một con đường ra, mà không phải một mặt quấy nhiễu bọn hắn, lúc này mới có thể gắn bó sự đoàn kết trong nội bộ chủng tộc.”
“Mà ngươi, không thể như ta tìm được phương pháp kéo dài qua bất đồng Tinh Hà, cho nên vì Tinh Không không sụp đổ diệt vong, chỉ có thể áp dụng phương pháp xử lý sai lầm.”
“Cho nên ngươi không bằng ta.”
“Hiện tại ngươi chỉ có thể gieo gió gặt bão.”
Thánh Thần của Âm Ảnh Sinh Mệnh cười giả tạo, ấn ký hắn để lại trong óc những kẻ trở về toàn bộ bắt đầu phát tác.
Tần Liệt lập tức cảm giác được những kẻ trở về kia giống như cắn thuốc, điên cuồng công kích từng cái u hồn của hắn. Hơn nữa những kẻ trở về đều tựa hồ mượn nhờ bí pháp của Thánh Thần.
Ở trong đầu những kẻ trở về, u hồn của Tần Liệt chỉ có thể bị động chiến đấu cùng bọn hắn.
Lúc này, hắn mới thật sự là dùng sức một mình thừa nhận thế công linh hồn của tất cả những kẻ trở về! Bởi vì hắn đã không cách nào né tránh.
“Áo nghĩa Tử Hồn!”
Tâm thần Tần Liệt biến đổi, tất cả phân hồn tách ra từ bản hồn của hắn giống như bỗng nhiên bị bôi lên một tầng tử khí nồng đậm.
Từng cái phân hồn của hắn đều trở nên không khí trầm lặng, tựa hồ kèm theo một cỗ bí thuật làm cho chi hồn của chúng sinh vĩnh viễn rơi vào cõi chết.
Trong linh hồn thức hải của hơn ba mươi kẻ trở về đều lập tức lượn lờ vô vàn tử vong khí tức.
Tại Long Giới, bên cạnh hàn đàm nơi Ma Long chi thân của A Bố Lợi Đặc đang nằm.
Một cỗ tử vong khí tức âm trầm từ trên người A Bố Lợi Đặc phóng xuất ra, bao phủ lấy A Bố Lợi Đặc, đột nhiên yên tĩnh trở lại.
“Chuyện gì xảy ra? Trên người phụ thân...?”
Ma Long chi thân cực lớn của Mễ Khế Nhĩ từ trạng thái cuộn lại mạnh mẽ bay về phía hàn đàm.
Hắn cảm giác được linh hồn của A Bố Lợi Đặc phảng phất đang bị tử vong khí tức dần dần ăn mòn. Sinh cơ của A Bố Lợi Đặc cũng đang nhanh chóng trôi qua.
“Tần Liệt!” Mễ Khế Nhĩ gào thét.