Đôi mắt động lòng người của Đường Tư Kỳ lưu chuyển ánh nước mờ mịt. Dưới cái nhìn chăm chú của ba người, mắt nàng bỗng nhiên nháy một cái.
Bàng Phong cùng Bàng Thi Thi mặt lộ vẻ vui mừng, thoáng cái liền thả lỏng.
“Đúng vậy, trước mặt cái chết, không ai có thể thong dong như thế...” Bàng Thi Thi nghĩ thầm.
Theo nàng thấy, Khí Cụ Tông nhất định diệt vong, sẽ giống như Huyền Băng Cung nhiều năm trước, lặng lẽ biến mất.
Đường Tư Kỳ vốn hẳn phải chết, nếu thấy hy vọng sinh tồn, sẽ như người chết đuối vớ được cọc gỗ, tất sẽ nắm chặt lấy, tuyệt đối sẽ không buông tay.
Huynh muội bọn họ chính là chiếc cọc gỗ của Đường Tư Kỳ, là con đò ngang có thể đưa nàng rời khỏi biển tử vong.
Cho nên hai huynh muội đều cho rằng Đường Tư Kỳ chỉ cần không ngốc, tự nhiên sẽ chọn ở lại, lựa chọn cùng bọn họ sống sót.
Ngay cả Tần Liệt cũng cho là Đường Tư Kỳ nháy mắt là quyết định sáng suốt, cho nên hắn gật đầu. Ngay khi Đường Tư Kỳ nháy mắt lần đầu tiên, hắn liền nói: “Được rồi, ta tôn trọng quyết định của ngươi, ta để ngươi xuống đây.”
Nói xong, hắn liền chuẩn bị buông tay.
Sau đó... sau đó hắn phát hiện Đường Tư Kỳ không tiếp tục nháy mắt nữa. Hơn nữa trong sóng mắt nàng quang mang lập lòe, nhìn hắn chằm chằm, trên khuôn mặt xinh đẹp còn hiện lên vẻ cực kỳ tức giận.
Tần Liệt sửng sốt, lại nhìn vào mắt Đường Tư Kỳ, chờ nàng tiếp tục nháy mắt.
Đường Tư Kỳ không nháy mắt nữa.
Nàng cứ như vậy gắt gao nhìn Tần Liệt, đôi mắt đẹp thậm chí có chút hung ác, bộ dáng như muốn nghiến răng nghiến lợi.
“Chết tiệt! Khốn kiếp! Tiểu tử thúi! Đáng chém ngàn đao! Ta chỉ là mỏi mắt, ta chỉ theo bản năng nháy mắt một cái thôi mà, khốn kiếp! Tên khốn kiếp chết tiệt!” Đường Tư Kỳ trong lòng mắng to.
Khi Tần Liệt nói ra những lời kia, nàng nhìn chằm chằm vào hắn, mắt thủy chung không chớp.
Chờ Tần Liệt nói xong, mắt nàng mở quá lâu nên khó chịu, không nhịn được liền nháy một cái.
Sau đó, còn chưa đợi nàng kịp phản ứng, Tần Liệt đã nói muốn buông tay, muốn bỏ nàng lại. Điều này làm cho Đường Tư Kỳ tức điên, hận không thể bóp chết Tần Liệt cho hả giận.
“Không phải nói ba lần sao? Ngươi không biết đếm à! Tên đáng chết!” Trong lòng nàng gào thét.
Lần này, nàng tất nhiên không dám nháy mắt nữa. Mặc dù mắt mỏi khó chịu, nàng vẫn gắt gao trừng Tần Liệt. Đôi mắt đẹp rực lửa giận kia khiến Tần Liệt nhìn cũng có chút sợ hết hồn hết vía.
Nơi xa, Bàng Phong và Bàng Thi Thi cũng ngẩn ra, bị biến hóa này làm cho kinh ngạc.
Sắc vui mừng trên mặt Bàng Phong dần dần biến mất. Hắn có chút không thể chấp nhận phản ứng hiện tại của Đường Tư Kỳ, không hiểu tại sao nàng còn chưa nháy mắt tiếp.
“Chẳng lẽ ngươi muốn chết?” Bàng Phong vẻ mặt trầm trọng.
Bàng Thi Thi cũng ngơ ngẩn, kêu lên: “Đường sư tỷ, chỉ có ca ca ta mới có thể bảo đảm tỷ sống sót. Tỷ nếu không chịu theo chúng ta đi, tỷ có thể không sống qua nổi đêm nay đâu.”
“Ngươi tốt nhất hiểu cho rõ, ta thật sự không dám cam đoan có thể mang theo ngươi sống sót, mà đi theo Bàng Phong, ngươi tất nhiên có thể sống!” Tần Liệt cũng trầm giọng quát lên.
Đường Tư Kỳ nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn, đôi mắt đẹp hung hăng trừng hắn, trong mắt như có ngọn lửa thiêu đốt.
Nàng chịu đựng cảm giác mỏi mắt, chính là gắt gao không chịu nháy mắt, chính là quật cường mở to!
Biết rõ đi theo Bàng Phong có thể sống, ở cùng Tần Liệt sẽ chết, Đường Tư Kỳ vẫn kiên định như vậy, vẫn chịu đựng khổ sở, nổi giận đùng đùng trừng hắn...
Trái tim lạnh như băng của Tần Liệt, dưới ánh mắt rực lửa của nàng, dường như bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt.
Hít sâu một hơi, Tần Liệt giọng nói bình tĩnh: “Được rồi, không cần trừng chết ta, ta biết ý tứ của ngươi.”
Đường Tư Kỳ đã sớm mở mắt đến khó chịu, nghe vậy lập tức nhắm mắt lại, khuôn mặt nghiến răng nghiến lợi cũng một lần nữa thả lỏng.
“Ta tôn trọng lựa chọn của nàng, còn các ngươi?” Tần Liệt cau mày nhìn về phía hai huynh muội.
Bàng Thi Thi u sầu than thở, lắc đầu nói: “Ca, còn muốn miễn cưỡng sao?”
Bàng Phong như ngọn núi nguy nga, đột nhiên chắn trước người Tần Liệt, trầm giọng nói: “Ta mặc kệ nàng nhìn ta thế nào, ta chỉ muốn nàng sống! Cho nên bất kể có phải xuất phát từ bản ý của nàng hay không, chỉ cần ta cho là việc ta làm có thể khiến nàng sống sót, ta sẽ làm tất cả!”
Hắn không quay đầu lại, đột nhiên quát lên: “Thi Thi, muội đi trước đi, đi tìm bọn Ô Thác, ta sẽ tới ngay!”
“Được rồi.” Bàng Thi Thi biết tính tình của hắn, cũng không tiếp tục khuyên can, chỉ nói trước khi đi: “Ca, Tần sư đệ là hy vọng của tông môn, huynh đừng giết hắn.”
Nàng biết thực lực Bàng Phong, nàng có lòng tin cố chấp đối với hắn, cho rằng Tần Liệt tuyệt đối không phải đối thủ của Bàng Phong.
“Ừ, ca đáp ứng muội, ta sẽ lưu lại tính mạng hắn.” Bàng Phong gật đầu, “Nhưng cho dù ta không giết hắn, cũng sẽ có người khác động thủ, hắn khẳng định cũng trốn không thoát Khí Cụ Thành.”
“Dù sao hắn không thể chết trong tay huynh! Ta không cho phép huynh giết bất kỳ một người nào của tông môn!” Bàng Thi Thi gào thét.
“Được, ta đáp ứng muội!” Bàng Phong quát khẽ.
Bàng Thi Thi nhìn Tần Liệt cùng Đường Tư Kỳ một cái, lại lắc đầu thở dài, sau đó xoay người rời đi.
Nàng vừa đi, khí thế như núi trên người Bàng Phong đột nhiên trở nên càng thêm dày nặng.
Hắn như hóa thành núi non trùng điệp, cứ như vậy đứng trước mặt Tần Liệt, khiến Tần Liệt sinh ra cảm giác đồi bại không cách nào trèo qua.
Tần Liệt trầm ngâm một chút, sau đó đặt Đường Tư Kỳ xuống một góc tường an toàn bên cạnh.
Ánh mắt hắn dần dần lạnh lùng, cả người tản mát ra một cỗ khí tức băng hàn cực độ, từng bước đi về phía Bàng Phong, đi về phía đệ nhất nhân trong đám đệ tử ngoại tông này!
“Rắc rắc!”
Mỗi bước chân Tần Liệt hạ xuống, đất đá dưới chân đều kết thành băng. Theo hắn từng bước đi tới, ngọn lửa đang thiêu đốt trên lầu hai bên đường phố cũng chút một tắt ngấm.
Đường phố đỏ rực, bởi vì hắn di chuyển mà từ từ trở nên mờ tối.
“Tần sư đệ, ta hỏi lại một câu cuối cùng, ngươi cố ý muốn dẫn nàng đi?” Bàng Phong trầm giọng nói.
“Nàng không muốn ở lại, ta liền mang nàng đi. Đây là lựa chọn của nàng, bất luận đúng hay sai, ta đều tôn trọng quyết định của nàng.” Bước chân Tần Liệt khựng lại.
“Lựa chọn sống mới là lựa chọn đúng, lựa chọn muốn chết, đó là ngu muội!” Bàng Phong chợt quát.
“Oanh!”
Một luồng ba động kinh khủng như núi sập, kèm theo kim quang chói mắt, đột nhiên từ trên người Bàng Phong bộc phát.
Từng cái nắm đấm màu vàng như nham thạch, giống như vẫn thạch đồng thau, khi hắn lao tới liền cuồng bạo ngưng kết giữa bầu trời đêm trên đỉnh đầu Tần Liệt, đột nhiên oanh kích xuống.
Quyền kình màu vàng mang theo lực lượng cương mãnh vô kiên bất tồi, từ sâu trong tầng mây lăn xuống, thanh thế kinh người chí cực!
“Rầm rầm rầm!”
Kim thạch chưa rơi, băng tuyết kết quanh thân Tần Liệt đã trước một bước vỡ vụn.
Băng cặn trong suốt, mảnh nhỏ sắc bén, dưới ánh trăng sáng tỏ văng khắp nơi như những thanh hàn đao!
“Băng Tinh Chi Thuẫn!”
Ánh mắt Tần Liệt lạnh lẽo, hai cánh tay nhanh chóng hóa thành khối băng, hàn băng chi lực cuồn cuộn ùa tới, ngưng kết trước người hắn thành một tấm băng thuẫn khổng lồ xây bằng nham băng.
Băng thuẫn dày cộm như một cái cối xay lớn, được Tần Liệt giơ lên, che chắn trên đỉnh đầu.
Đi ngăn chặn những thiết quyền kim thạch đang oanh kích từ trên cao xuống!
“Thình thịch thình thịch! Thình thịch!”
Những nắm đấm màu vàng như vẫn thạch, như cự chùy, như đá lăn, cuồng liệt oanh kích lên băng thuẫn!
Băng cặn văng tung tóe, băng quang rạng rỡ. Mặt khiên dưới sự oanh kích của vẫn thạch màu vàng trong nháy mắt xuất hiện vết nứt, mà vết nứt càng lúc càng lớn!
Thân thể đang giơ khiên của Tần Liệt đột nhiên khẽ cong, hai đầu gối như không chịu nổi đả kích cuồng bạo, như muốn gãy lìa.
Thật mạnh!
Nhìn đá lăn màu vàng rơi xuống đầy trời, cảm nhận lực lượng cương mãnh cuồng liệt xuyên qua băng thuẫn, đáy lòng Tần Liệt chấn động.
Bàng Phong quả nhiên không hổ là võ đạo kỳ tài của Vân Tiêu Sơn. Sự cương mãnh cuồng liệt của người này, loại lực đánh vào hùng hậu không dứt kia, tuyệt đối không phải Lương Thiếu Dương có thể so sánh!
Tần Liệt tin tưởng, Lương Thiếu Dương lúc ấy nếu dám giao thủ cùng Bàng Phong, tuyệt đối không ngăn được màn cuồng oanh lạm tạc của người này.
Trong màn đêm mờ tối, từng nắm đấm màu vàng khổng lồ như vẫn thạch ầm ầm rơi xuống. Thân ảnh Bàng Phong tựa như một đoàn lốc xoáy màu vàng, không ngừng vung vẩy kim thạch cự quyền.
“Phanh!”
Băng thuẫn rốt cục không chịu nổi sự oanh kích luân phiên này, tấm chắn nổ tung, từng cục băng thạch bay lăn lóc khắp nơi.
Thân ảnh Bàng Phong như cự chùy đột nhiên hiện ra, một quyền oanh thẳng vào ngực Tần Liệt.
Một cỗ khí thế nghiền nát hết thảy trở ngại, cho đến khi nát bấy thiên địa từ trên nắm tay kia hiện lên. Khí thế kia có thể làm người khiếp đảm không đánh mà chạy!
“Địa Chấn!” Tần Liệt dậm mạnh một chân.
“Oanh!”
Dưới lòng đất truyền đến một tiếng nổ vang, trọng lực trường vặn vẹo đột nhiên tăng vọt.
Thân thế cơ hồ lăng không của Bàng Phong đột nhiên rơi xuống, như bị ấn mạnh xuống đất trong nháy mắt.
Khí thế bạo liệt hắn ngưng tụ, sau khi thân thế rơi xuống cũng bỗng nhiên tan rã, năng lượng ba động kinh người trên nắm tay trong nháy mắt rối loạn.
“Thương!”
Từng cục băng tinh nổ tung bị Tần Liệt giơ tay chộp lấy, dưới sự ép nén của băng tinh, thần kỳ ngưng tụ thành một thanh băng kiếm sắc bén.
Thừa dịp thân thế Bàng Phong không yên, Tần Liệt mang theo băng kiếm, chợt đâm vào ngực Bàng Phong!
“Ken két ken két!”
Kim quang từ ngực Bàng Phong văng ra, thanh băng kiếm kia thế nhưng dưới sự va chạm mạnh mẽ, khi đâm vào Bàng Phong liền từ mũi kiếm đột nhiên nổ tung!
Thân thể Bàng Phong cũng bị xung kích đẩy lui lại.
Nhưng giờ phút này toàn thân hắn hóa thành màu vàng óng ánh. Dưới lớp quần áo, có một bộ khôi giáp màu vàng thoáng hiện. Dưới khôi giáp màu vàng, da thịt Bàng Phong thế nhưng cũng là màu vàng kim!
Thân thể hắn cùng bộ khôi giáp màu vàng kia như hòa làm một khối.
“Phùng giáo quan nói lần này người vào Huyết Trì ma luyện, có một người thân thể cường độ còn lợi hại hơn ta, hắn nói người nọ là ngươi.” Bàng Phong bị Tần Liệt xung kích đẩy lui, băng kiếm trước ngực hắn còn đang nhanh chóng gãy lìa nát bấy, nhưng lúc này hắn lại vẫn có thể nói chuyện.
Hắn nhìn Tần Liệt, quát lên: “Ta rất muốn biết nhục thể của ngươi và ta ai cường hãn hơn!”
Bàng Phong cả người đột nhiên kim quang đại thịnh, hắn không kéo giãn khoảng cách mà quyết định cùng Tần Liệt vật lộn sát người!
Phảng phất hắn cố ý để Tần Liệt tới gần, cố ý để Tần Liệt lấy băng kiếm đâm hắn, chính là vì so một lần với Tần Liệt, xem ai rèn luyện thân thể cao hơn một bậc!
“Rầm rầm rầm!”
Những nắm đấm như vẫn thạch màu vàng, ở khoảng cách gần như thế, mãnh liệt oanh kích ngực Tần Liệt.
Tần Liệt sinh ra cảm giác kinh khủng như bị chiến xa đụng nhau, lồng ngực bị chấn động truyền ra tiếng nổ vang kịch liệt. Trong đó còn kèm theo ba động Lôi Đình thô bạo.
Thiên Lôi Thánh Thể bị trực tiếp kích phát!
“Ùng ùng!”
Từng tiếng lôi oanh trầm muộn đến mức chỉ có bản thân Tần Liệt nghe được từ trong xương cốt toàn thân hắn truyền ra, chấn động trong ngũ tạng lục phủ.
“Xuy xuy!”
Trong đồng tử hắn bắt đầu có từng tia chớp tinh mịn thành hình, như rắn điên cuồng giãy dụa!
“Ngươi đã muốn biết, ta đây sẽ thành toàn cho ngươi!” Tần Liệt chợt quát.