Tại sườn núi Diễm Hỏa Sơn, một cái hang động bị phong bế từ bên trong đột nhiên mở ra.
Lăng Ngữ Thi, Lăng Huyên Huyên hai tỷ muội cùng đi đến cửa động.
Tiếng nổ kinh thiên động địa của sáu quả Tịch Diệt Huyền Lôi khiến Diễm Hỏa Sơn đều phát sinh địa chấn kịch liệt, làm cho đá trong hang động rơi xuống không kiểm soát.
Hai tỷ muội sợ hãi hang động sụp đổ, sợ hãi bị nham thạch sống sờ sờ đập chết, cho nên không chờ người Thất Sát Cốc tới gọi, tranh thủ thời gian tự mình đi ra.
Giờ phút này, khu vực này lại không có một Huyết Mâu võ giả nào trông coi, tất cả võ giả Khí Cụ Tông đều đã tụ tập đến quảng trường.
Không có ai quản hai người các nàng nữa.
Hai tỷ muội sóng vai đi vào một chỗ vách đá, từ trên cao quan sát quảng trường phía dưới, chợt nghe thấy tiếng kêu gào thê lương như quỷ của Cưu Lưu Du.
“Là sư phụ!”
Lăng Huyên Huyên kinh hô, vội vàng tìm kiếm dưới chân núi, sau đó các nàng rất nhanh nhìn thấy ngoại tông Khí Cụ Tông đã bị san bằng, nhìn thấy sáu cái hố cực lớn như vực thẳm đột ngột hiện ra.
Cũng liền nhìn thấy tràng cảnh tàn khốc tựa như luyện ngục.
“Ông trời! Vừa mới xảy ra chuyện gì? Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?” Trên mặt thanh lệ của Lăng Ngữ Thi che kín nỗi sợ hãi thật sâu, thân thể mềm mại của nàng khẽ run, không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.
“Thật nhiều người chết rồi, rất nhiều người trong cốc đều chết hết, ta... ta nhìn thấy thi thể của các nàng rồi, trời ơi, toàn bộ chết rồi...” Lăng Huyên Huyên run rẩy, trên mặt ngây thơ cũng hiện lên sự bất an sợ hãi tột độ.
“Sư phụ! Sư phụ đâu?”
Hai tỷ muội tìm kiếm tung tích Cưu Lưu Du từ trên vách đá.
“Tần Liệt! Lão thân muốn đem ngươi phanh thây xé xác! Muốn đem ngươi rút gân lột da!” Thanh âm khiến người ta không rét mà run của Cưu Lưu Du đột nhiên vang lên.
Sau một khắc, hai tỷ muội đang khổ sở tìm kiếm rốt cục nhìn thấy người các nàng muốn tìm.
Nhìn thấy Cưu Lưu Du tóc tai bù xù, hình thù như lệ quỷ.
“Tỷ tỷ, sư phụ... sư phụ muốn giết Tần Liệt a!” Lăng Huyên Huyên mất khống chế hét rầm lên.
Lăng Ngữ Thi toàn thân mềm nhũn, thiếu chút nữa từ trên vách đá ngã xuống vực, trên mặt xinh đẹp của nàng lộ ra thần sắc sợ hãi đến cực điểm.
“Bắt sống! Dùng cực hình đối đãi!” Kỷ Liễu cũng đang điên cuồng gầm thét.
Sau đó hai tỷ muội mới phát hiện, Tần Liệt giờ phút này đã trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, bị khắp nơi hung nhân nhìn chằm chằm.
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?!” Lăng Huyên Huyên lớn tiếng gọi.
“Sư phụ! Cầu người buông tha Tần Liệt đi!” Lăng Ngữ Thi mặt mũi tràn đầy nước mắt, vẻ mặt bi thương, dùng thanh âm lớn nhất có thể phát ra để khóc gọi.
Tiếng khóc gọi làm tan nát cõi lòng của nàng truyền từ trên sườn núi xuống, khiến cho rất nhiều người đều nghe thấy.
Thế nhưng, sắc mặt Cưu Lưu Du ngược lại càng thêm dữ tợn, ánh mắt trở nên càng thêm thâm u đáng sợ. Tốc độ mụ lao tới Tần Liệt như Cửu U lệ quỷ cũng đột nhiên nhanh hơn!
Kỷ Liễu, Phù Thường cùng không ít người còn sống của ngũ phương thế lực cũng đều bỏ qua thanh âm của Lăng Ngữ Thi. Bọn hắn như những con sói đói khát máu, bày ra tư thế muốn nuốt sống Tần Liệt.
Ba vị Đại cung phụng cùng bảy vị trưởng lão nội tông của Khí Cụ Tông lộ ra biểu cảm không đành lòng chứng kiến, tựa hồ biết rõ sau một khắc Tần Liệt sẽ tao ngộ kết cục đáng sợ nhất đời người.
“Giết cho ta!” Thanh âm Phùng Dung bỗng nhiên vang lên.
Những Huyết Mâu võ giả còn lại cùng môn nhân ngoại tông còn sống, tại thời khắc này, nhất tề vây quanh bên cạnh Tần Liệt, bảo vệ Tần Liệt thật chặt chẽ!
Đã trải qua hai lần huyết tinh tàn sát tẩy trừ, những môn nhân Khí Cụ Tông may mắn còn sống sót này, những Huyết Mâu võ giả kia, hôm nay ngay cả hai thành quân số cũng chưa tới.
Mà giờ khắc này, dưới mệnh lệnh của Phùng Dung, bọn hắn tề tụ tại tả hữu Tần Liệt!
“Trước khi Tần Liệt chết! Các ngươi đều phải chết trước một bước cho ta!” Phùng Dung cắn môi dưới đến bật máu tươi, vẻ mặt tàn khốc hạ đạt mệnh lệnh.
“Cẩn tuân mệnh lệnh của Phùng giáo đầu!” Tất cả Huyết Mâu võ giả sát khí xung thiên gầm lên.
“Giết! Giết sạch bọn hắn!” Tương Viên hạ lệnh.
“Cũng đều động thủ đi.” Phó Trác Huy cũng gật đầu.
Cường giả còn sót lại của ngũ phương thế lực lướt qua sáu cái hố sâu, đi vào bên ngoài quảng trường, phối hợp với đám người Cưu Lưu Du, Kỷ Liễu, Phù Thường bắt đầu tàn sát.
Gió tanh mưa máu chính thức, đến tận đây, triệt để vén màn!
Mười hai cây Linh Văn Trụ nằm ở quảng trường dưới chân núi Diễm Hỏa Sơn, quanh thân có một hồ nước, có rất nhiều thạch lâu hai tầng, có khoảng đất rộng lớn được lát bằng đá xanh.
Lúc này, ba vị Đại cung phụng cùng bảy vị trưởng lão nội tông, Chiêm Thiên Dật, Tống Tư Nguyên, Tạ Chi Chướng, Tô Tử Anh ba người, còn có Huyết Lệ, bọn hắn đều ở trên quảng trường.
Trừ những người đó ra, tất cả đệ tử Khí Cụ Tông bao gồm Tần Liệt, tất cả Huyết Mâu võ giả, tất cả môn nhân may mắn trốn tới, đều ở bên ngoài quảng trường.
Bọn hắn tạo thành một phòng tuyến ngưng tụ bằng huyết nhục chi thân, thề sống chết che chở Tần Liệt, cũng là che chở ba vị Đại cung phụng trên quảng trường, che chở bảy vị trưởng lão nội tông, che chở mười hai cây Linh Văn Trụ lập tông hơn chín trăm năm của Khí Cụ Tông!
“Huyền Âm Địa Quỷ Phiên!”
Cưu Lưu Du nghiêm nghị thét lên, từng mặt cờ màu tím sậm từ trong ống tay áo mụ bay ra.
Trên mặt cờ lưu chuyển ngọn lửa màu tím thẫm, từng đợt tà lực Huyền Âm chôn vùi linh hồn từ trong cờ phóng ra, rơi xuống trung tâm đám người phòng hộ của Khí Cụ Tông.
Ngọn lửa màu tím thẫm kia chỉ cần chạm vào một võ giả Khí Cụ Tông, người nọ sẽ lập tức ôm đầu kêu thảm thiết, thất khiếu đều chảy ra khói lửa màu tím sậm.
“Lão quỷ bà! Ta liều mạng với ngươi!”
Phùng Dung từ trong đám người xông ra, há mồm phun ra một ngụm tinh huyết đỏ tươi. Ngụm máu tươi kia như một khối hồng bảo thạch cực lớn xoay tròn vù vù, hiện lên khí tức huyết sát kinh thiên động địa, va chạm với mặt cờ màu tím sậm kia.
“Cút ngay!” Kỷ Liễu của Vân Tiêu Sơn vẻ mặt táo bạo lao tới.
Thân hình hắn như bàn thạch, cứ thế nghiền áp về phía Phùng Dung. Theo thân hình hắn tiến lên, nắm đấm màu vàng xám cuồn cuộn như thiên thạch oanh kích, đập về phía huyết đoàn do Phùng Dung ngưng tụ.
Phù Thường trong Tam Thạch của Vân Tiêu Sơn cười lạnh một tiếng, từ trong cơ thể đột nhiên bay ra năm thanh trường kiếm màu bạc. Trường kiếm kéo theo hồng quang kinh người, cũng đâm về phía Phùng Dung.
“Rầm rầm rầm!”
Thiên thạch màu vàng xám oanh kích lên huyết đoàn kia, huyết đoàn bỗng nhiên nổ tung.
Từng giọt máu tươi lớn bằng đầu ngón tay như những mảnh sao vỡ màu đỏ vẩy ra, bắn tung tóe lên đất đá xung quanh.
Phùng Dung kêu rên một tiếng, trọng thương chưa lành, lần này liền lập tức uể oải.
Đồng Tể Hoa, Trình Bình, hai vị trưởng lão ngoại tông thì dốc sức ném linh khí trong Không Gian Giới ra để chống lại năm thanh trường kiếm màu bạc của Phù Thường, giúp Phùng Dung tránh được một kiếp.
“Phốc!”
Nhưng Trình Bình thì không thể triệt để tránh đi, lồng ngực bị một thanh ngân kiếm xuyên thấu.
Khí tuyệt mà chết.
“Lão Trình!” Đồng Tể Hoa đỏ ngầu đôi mắt.
“Giết!” Tương Viên quát.
Những kẻ sống sót sau vụ nổ Tịch Diệt Huyền Lôi đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, đều là những kẻ hung tàn nhẫn tâm nhất của ngũ phương!
Những người này giờ phút này vây quanh võ giả Khí Cụ Tông bên ngoài quảng trường, vung dao mổ, không ngừng chém giết môn nhân Khí Cụ Tông.
Thân ảnh như lệ quỷ của Cưu Lưu Du là người đầu tiên phá tan phòng tuyến. Trên đỉnh đầu mụ, một cán cờ thiêu đốt ngọn lửa màu tím thẫm đang không ngừng quét qua, thiêu chết từng võ giả Khí Cụ Tông.
Không ai có thể cản trở bước chân mụ đi tới!
Từng môn nhân Khí Cụ Tông dùng huyết nhục chi thân xông lên, mỗi lần bị cờ của mụ chạm vào, lập tức thất khiếu bốc ra ngọn lửa màu tím, bắt đầu bị thiêu chết từ não bộ.
Đôi mắt ngoan độc của mụ nhìn chằm chằm vào Tần Liệt, trên mặt đều là biểu cảm tàn nhẫn điên cuồng.
Mà Tần Liệt thì ánh mắt đờ đẫn, vẫn y nguyên như mất hồn.
Như là bị đại tràng diện này dọa cho choáng váng.
“Đồng Tể Hoa! Ngươi đi cùng Trình Bình đi!” Kỷ Liễu cuồng tiếu, như chiến xa sắt thép húc văng mười mấy tên môn nhân Khí Cụ Tông thành huyết nhục mơ hồ.
Hắn đã bức đến trước người Đồng Tể Hoa, thần sắc dữ tợn chộp lấy cổ Đồng Tể Hoa, muốn bóp nát xương cốt lão.
Giờ phút này, những hung nhân còn sống sót của ngũ phương thế lực bị Tịch Diệt Huyền Lôi khơi dậy sát ý điên cuồng trong nội tâm, đều đang tàn sát môn nhân Khí Cụ Tông.
Mỗi một khắc, mỗi một giây, môn nhân Khí Cụ Tông đều đang tử vong!
Từ lúc bọn hắn bắt đầu động thủ, Huyết Lệ liền nhắm mắt lại, tuân thủ ước định với đám người Chiêm Thiên Dật, không nói một lời.
Hắn ngay cả nhìn cũng không nhìn.
Hắn đang kể cho Tần Liệt nghe về ảo diệu của mười hai cây Linh Văn Trụ.
Đột nhiên, Huyết Lệ mở mắt ra, dưới cái nhìn chăm chú đầy khẩn trương bất an của ba người Chiêm Thiên Dật, hắn nhe răng cười quái dị.
Cười đến mức ba người Chiêm Thiên Dật vẻ mặt không hiểu thấu.
Cũng đúng lúc này, Tần Liệt đang ánh mắt đờ đẫn, thân hình đột nhiên chấn động, trong mắt bỗng nhiên bắn ra thần quang chói lọi.
Hắn nhìn về phía một cây Linh Văn Trụ gần hắn nhất.
Đó là cây Linh Văn Trụ khắc Tinh Hà Quang Diệu Đồ!
“Khởi!”
Tần Liệt bỗng nhiên làm ra động tác nâng tay.
“Ầm ầm! Ầm ầm!”
Sâu trong lòng đất mạnh mẽ truyền đến tiếng nổ vang rung chuyển trời đất! Chấn động khiến thân hình tất cả mọi người đều lay động!
Mà cây Linh Văn Trụ kia cũng đang kịch liệt lay động, Tinh Hà Quang Diệu Đồ bên trên mãnh liệt bắn ra vô số tinh quang sáng chói!
Tinh Hà Quang Diệu Đồ lập tức trở nên sống động, một bức tinh hà cự đồ sáng chói chói mắt như hư không hình chiếu, thần kỳ ngưng hiện ra trên đỉnh đầu tất cả mọi người!
“Ầm ầm!”
Chấn động khủng bố như địa chấn càng lúc càng kịch liệt, toàn bộ Diễm Hỏa Sơn đều đang lay động, vô số tảng đá cực lớn từ đỉnh núi và sườn núi rơi xuống, khí thế kinh người đến cực điểm.
“Khởi!”
Tần Liệt lần nữa hét to.
“Oanh!”
Cây cột đá cao mấy chục mét chọc trời kia đột nhiên phóng lên trời. Dưới sự chiếu rọi của tinh hải mênh mông, cây Linh Văn Trụ này phóng xuất ra tinh quang chói mắt!
Sau một khắc, từng quang đoàn như sao trời chói mắt lại từ trong Tinh Hà cự đồ xông ra, tựa như từng ngôi sao băng, đánh về phía võ giả ngũ phương thế lực đang xâm phạm.
“Bành!”
Một gã võ giả Vạn Tượng cảnh của Vân Tiêu Sơn bị quang đoàn ngôi sao đánh trúng, thân thể lại như ngọc thạch vỡ vụn, chưa rơi xuống đất đã chết tốt.
“Tinh Lạc!”
Tần Liệt đỏ mắt gào thét.
Từng ngôi sao sáng chói từ trong tinh hải mênh mông trụy lạc, nhao nhao oanh kích về phía người của ngũ phương thế lực!
Từng tiếng kêu thảm thiết thê lương khủng bố từ trong ngũ phương thế lực truyền ra, mỗi một tiếng vang lên liền ý nghĩa có một người bị ngôi sao hủy diệt!
“Lên thêm một cây nữa!” Tần Liệt điên cuồng gầm thét.
Linh Văn Trụ khắc Thiên Võng Cấm Ma Đồ cũng trong cơn chấn động đất rung núi chuyển, đột ngột từ mặt đất mọc lên!
Sau khi cây Linh Văn Trụ này xung thiên, một bức cảnh tượng đáng sợ với yêu ma cuồng vũ, liều mạng giãy dụa, gầm thét nhưng lại bị lưới lớn khóa thiên trói buộc cũng hiện ra trên hư không.
“Tạm thời giải cấm!” Trong mắt Tần Liệt hiện lên vẻ khát máu.
Tấm lưới lớn không biết đã trói buộc yêu ma bao nhiêu năm kia đột nhiên nới lỏng ra.
Chợt, tất cả yêu ma khủng bố phảng phất đến từ Cửu U Địa Ngục ngửi được mùi máu tươi, nhao nhao điên cuồng lên.
Tần Liệt bỗng nhiên nhìn về phía Cưu Lưu Du.
Vì vậy tất cả đại yêu cự ma vừa mới được giải phóng lập tức đều có mục tiêu. Chúng như ma vân dày đặc tuôn về phía Cưu Lưu Du.
Chúng trực tiếp bao phủ lấy Cưu Lưu Du!
Cưu Lưu Du lập tức điên cuồng hét thảm!
Mụ như bị gặm nhấm huyết nhục, như đang bị cắn xé linh hồn. Những tiếng kêu thê lương kia nghe mà rợn cả tóc gáy, nghe mà toàn thân phát run, khiến cho tất cả mọi người sợ hãi tuyệt luân!