Tăng cường Linh Hồn Lực.
Lời nói của Huyết Lệ thực sự đã nhắc nhở hắn. Chỉ khi Linh Hồn Lực đủ dồi dào, hắn mới không bị đứt đoạn khi vận chuyển Linh Văn Trụ.
Mà Trấn Hồn Châu trước đó đã nuốt trọn linh hồn tinh thuần của Phệ Hồn Thú, thu vào nơi sâu nhất của hạt châu. Nếu như có thể thu nạp và dung hợp những linh hồn tinh khiết không chút tạp chất kia, liệu hắn có thể ngự động được sáu cây Linh Văn Trụ hay không?
Tim Tần Liệt đập thình thịch.
Nằm liệt trên mặt đất, hắn híp mắt, thầm tính toán một lát rồi một lần nữa ngưng tụ một luồng tinh thần, thử tìm kiếm linh hồn bên trong Trấn Hồn Châu.
Luồng ý thức này của hắn đi thẳng tới không gian mênh mông bên trong. Trong không gian đó, bốn bức Linh Trận Đồ cổ xưa vẫn lơ lửng trên cao, còn có một bức tranh băng khắc họa ý cảnh hàn băng đến từ lòng đất Cực Hàn Sơn Mạch.
Tại không gian mênh mông này, có một tầng vách ngăn, vách ngăn ấy ngăn cách một vùng không gian mới.
Linh hồn tinh khiết bị hút vào lúc trước đã tiến vào không gian bị phong ấn này. Chỉ cần có thể mở ra, hắn có lẽ có thể hấp thu Hồn Năng tinh thuần, còn có thể nhìn trộm ký ức bị phủ bụi của mình.
"Hiện tại tinh thần lực quá hư nhược, lúc này khẳng định không thể nào xông phá vách ngăn. Bất quá ta hiện tại đã đạt đến Vạn Tượng Cảnh, chờ khôi phục xong, có lẽ có thể thử một lần."
Trong lòng thầm nghĩ, hắn chuẩn bị thu hồi luồng tâm thần ý niệm này.
Song, tinh thần hắn vừa mới lui ra, liền cảm giác rõ ràng bên trong Trấn Hồn Châu truyền đến linh hồn rung chuyển.
Chợt, một luồng Linh Hồn Lực nhu hòa trong vắt, như dòng suối ấm áp, như ngọn gió xuân, lại trực tiếp từ tầng tiểu không gian bị phong bế phía sau Trấn Hồn Châu trào ra.
Luồng Linh Hồn Lực tinh khiết kia từ Trấn Hồn Châu mà đến, phảng phất đi thẳng vào sâu trong linh hồn hắn.
Trong chốc lát, Tần Liệt liền nảy sinh cảm giác thư thái như linh hồn được ngâm trong tiên đan, sự mệt mỏi do ngự động sáu cây Linh Văn Trụ lúc trước trong nháy mắt bị gột rửa sạch sẽ.
Hồn Hồ của hắn như được thanh tẩy lại một lần, trở nên sáng ngời thấu triệt, dường như có thể chiếu rọi bất kỳ biến hóa rất nhỏ nào trong cơ thể hắn.
"Linh Hồn Lực! Là Linh Hồn Lực tinh thuần của Phệ Hồn Thú!"
Tần Liệt lập tức ý thức được điều này, hắn vội vàng cắt đứt những ý niệm rối loạn trong lòng, giữ vững linh đài thanh minh, dụng tâm cảm thụ sự biến hóa kỳ diệu của linh hồn, hảo hảo lĩnh ngộ huyền diệu trong đó.
Từng đợt linh hồn ba động rất rõ ràng từ trên người hắn từ từ lan tỏa ra, ba động này ban đầu rất yếu ớt, nhưng đang dần dần tăng cường.
Một lát sau, Tống Đình Ngọc đang dùng linh thạch khôi phục sức mạnh ở phía xa cũng bị luồng linh hồn ba động này ảnh hưởng. Nàng bỗng nhiên mở mắt ra, nghi hoặc đứng dậy đi tới.
Nàng đứng bên cạnh nhìn Tần Liệt đang đoan tọa tu luyện, nhìn luồng linh hồn ba động rõ ràng trên người hắn.
"Đây là..." Trong mắt Tống Đình Ngọc hiện ra thần sắc không dám tin.
Thông thường mà nói, chỉ có võ giả đột phá đến Thông U Cảnh mới có thể chân chính ngưng kết linh hồn thành hư thể, để linh hồn có một hình thái chân chính đi ra ngoài.
Cũng chỉ có võ giả ở cảnh giới này mới có hiểu biết tương đối khắc sâu về linh hồn, cũng mới có thể chân chính mượn Linh Quyết tu luyện linh hồn, không ngừng tăng cường cường độ linh hồn của mình, từ mọi phương diện tăng cường cảm giác lực, gia tăng sự hiểu biết đối với thiên địa linh khí, dùng linh hồn từ từ suy diễn võ đạo, tích lũy những kinh nghiệm mà thân thể không cách nào chạm đến.
Võ giả Vạn Tượng Cảnh mặc dù có thể ngưng tụ thành Hồn Hồ, nhưng Hồn Hồ chỉ là hình chiếu của linh hồn, cũng không phải là linh hồn ngưng kết thể. Nó giống như một tấm gương, chỉ có thể giúp võ giả nhận biết bản thân rõ ràng hơn, chứ không thể có linh hồn ba động mạnh mẽ như vậy.
Nhưng hiện tại, trên người Tần Liệt lại truyền đến linh hồn ba động phi thường mãnh liệt.
Sự mãnh liệt của linh hồn ba động kia có thể so sánh với không ít võ giả Thông U Cảnh, giống như những cường giả đã chân chính ngưng tụ linh hồn thành hình thái.
Điều này làm cho Tống Đình Ngọc kinh ngạc không thôi.
"Tên này trong cơ thể có Cự Mãng có thể phóng thích sấm sét, có thể ngự động Linh Văn Trụ, còn có Tịch Diệt Huyền Lôi, có Không Gian Giới, hôm nay ở Vạn Tượng Cảnh thậm chí còn có linh hồn ba động mạnh như vậy."
Nhìn Tần Liệt, trong mắt Tống Đình Ngọc ánh lên vẻ kỳ lạ, nàng đối với Tần Liệt càng ngày càng hiếu kỳ.
Nàng cảm giác trên người Tần Liệt như được che phủ bởi một lớp màn bí ẩn, nàng rất muốn vén lớp màn kia lên, muốn biết rõ ràng trên người Tần Liệt rốt cuộc cất giấu bao nhiêu bí mật.
Nàng cứ như vậy đứng nhìn Tần Liệt từ xa.
Rất lâu sau đó, Tần Liệt mở mắt ra, trong mắt như sinh ra điện quang, thần thái phi dương.
Tần Liệt liếc mắt thấy Tống Đình Ngọc trước mặt, khẽ nhíu mày, hỏi: "Ngươi khôi phục xong rồi?"
"Vẫn chưa." Tống Đình Ngọc cười duyên một tiếng.
"Vậy ngươi..." Tần Liệt vẻ mặt nghi hoặc.
"Bị linh hồn ba động mãnh liệt trên người ngươi làm kinh động, cho nên mới qua xem một chút. Tinh thần ý thức của ngươi hiện tại có phải đã tăng cường trên diện rộng không?" Nàng dò hỏi.
Tần Liệt híp mắt, cảm nhận một chút, gật đầu nói: "Đúng là tăng cường không ít."
"Thông qua phương pháp nào?" Tống Đình Ngọc bỗng nhiên hứng thú, "Ngươi bất quá chỉ là Vạn Tượng Cảnh mà thôi, làm sao ngươi có thể tu hồn?"
Tần Liệt im lặng.
Những chuyện này hắn thật sự không tiện nói thêm, có liên quan đến huyền diệu của Trấn Hồn Châu, hắn sẽ không công khai với người ngoài.
Hơn nữa, từ khi có ký ức, hắn đã biết linh hồn của mình mạnh mẽ hơn người thường, phảng phất như trước mười tuổi, hắn đã được tôi luyện linh hồn bằng một phương pháp thần kỳ nào đó.
Cho nên ngay từ Khai Nguyên Cảnh, hắn đã có thể cảm nhận chính xác sự tồn tại của tinh thần ý thức, có thể học tập khắc Linh Trận Đồ.
Đây là điểm khác biệt của hắn so với người thường.
Thấy hắn trầm mặc, Tống Đình Ngọc cũng biết hắn sẽ không giải thích, không khỏi thất vọng: "Tên khốn này, cứ thần thần bí bí, trên người rốt cuộc cất giấu bao nhiêu thứ?"
"Ta muốn đi một chuyến Ma Thần Sơn Mạch." Tần Liệt nói sang chuyện khác.
"Ma Thần Sơn Mạch!" Tống Đình Ngọc giật mình, "Sao ngươi lại muốn đi Ma Thần Sơn Mạch? Chỗ đó là cấm địa của Tà Tộc, là nơi cung phụng Tà Thần. Dựa theo trí nhớ ngươi phân tích, bên trong Ma Thần Sơn Mạch còn có thể tồn tại tàn hồn Tà Thần... Ta không hiểu tại sao ngươi muốn qua bên kia?"
"Con mãng xà từ trong cơ thể ta chui ra dường như muốn ta đi một chuyến Ma Thần Sơn Mạch, ta cũng không biết tại sao." Lần này Tần Liệt trả lời thành thật.
Tống Đình Ngọc nhìn sâu vào mắt hắn, trong đôi mắt đẹp lóe lên những điểm sáng kỳ dị. Một lúc sau, nàng nhẹ nhàng cắn răng, gật đầu nói: "Được rồi, chúng ta sẽ đi một chuyến Ma Thần Sơn Mạch! Ta liền liều mình cùng ngươi đi một chuyến!"
Tần Liệt kinh ngạc.
"Lần này chúng ta gây động tĩnh quá lớn, cường giả Giác Ma Tộc nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào truy sát chúng ta. Mục đích chúng ta đi U Minh Chiến Trường hẳn là đã bị bọn họ biết rồi, lúc này bỗng nhiên thay đổi phương hướng đi Ma Thần Sơn Mạch, nói không chừng còn nhẹ nhàng hơn một chút." Tống Đình Ngọc giải thích.
"Vậy thì đi Ma Thần Sơn Mạch!" Tần Liệt quát khẽ.
Hai người lập tức lên đường.
Ở nơi không có nhật nguyệt tinh tú, hai người không thể tính toán thời gian, cũng không biết đã đi bao lâu, rốt cục vào một ngày nọ, họ đã tới ven rìa Ma Thần Sơn Mạch.
"Minh Ma khí thật nồng đậm! Ngọn núi Ma Thần thật dữ tợn!" Nhìn xa xa năm ngọn núi nằm trong làn Minh Ma khí nồng nặc, Tống Đình Ngọc vừa cảm nhận liền quát khẽ.
"Rầm rầm!"
Một tiếng sấm nổ điếc tai nhức óc từ trong cơ thể Tần Liệt truyền đến. Hình xăm mãng xà trên cổ hắn đột nhiên hiện ra rõ rệt.
Sau một khắc, một đạo tia chớp chói mắt trong nháy mắt quấn chặt lấy Tần Liệt, lôi kéo thân thể hắn trực tiếp lao về phía Ma Thần Sơn Mạch.