Diêu Thái theo sau Tần Liệt đi thẳng tới phòng tu luyện. Vừa bước vào, hắn liền nhìn thấy một cái lò luyện có phẩm chất cực tốt cùng vô số linh tài chất đống như núi.
Khi Tần Liệt rời đi, hắn đang dở tay luyện chế Tịch Diệt Huyền Lôi nên những tài liệu này chưa được thu dọn.
“Cái lò luyện này thật sự là tinh mỹ, nhìn qua là biết hàng cao cấp.” Diêu Thái vừa vào, mắt đã sáng lên, nhịn không được tán thưởng: “Cũng giống như linh tài và Luyện Khí Sư, lò luyện cũng phân cấp bậc: Phàm Cấp, Huyền Cấp, Địa Cấp, Thiên Cấp, Thần Cấp. Mỗi loại lò luyện đều không giống nhau. Lò luyện đẳng cấp cao giúp việc luyện chế linh khí làm ít công to. Chỉ có lò luyện đẳng cấp cao mới có thể luyện chế linh khí đẳng cấp cao, còn lò luyện cấp thấp muốn luyện chế linh khí đẳng cấp cao thì cơ hồ là không thể...”
Diêu Thái si mê luyện khí nhiều năm, vừa vào đến nơi liền bắt đầu thao thao bất tuyệt về kiến thức luyện khí của mình. Giảng giải một hồi, hắn thấy Tần Liệt không nói tiếng nào, chỉ cười nhìn mình, sắc mặt liền đỏ lên, có chút ngượng ngùng nói: “Ngươi có thể sở hữu lò luyện cao cấp như vậy, nhất định là đã tìm được thầy tốt. Những điều ta nói, sư phụ của ngươi chắc chắn đã dạy rồi, ha ha, để ngươi chê cười rồi.”
Dừng một chút, Diêu Thái thần sắc chấn động, cười nói: “Năm đó ở Tinh Vân Các, ta đã nhìn ra thiên phú luyện khí của ngươi. Ta sớm biết có một ngày ngươi nhất định sẽ tìm được thầy tốt!”
Hắn tưởng rằng Tần Liệt được Luyện Khí Sư đẳng cấp cao chọn trúng, thu làm thân truyền đệ tử nên mới một bước lên trời, thân phận có sự thăng tiến cực lớn như vậy.
Tần Liệt có chút kinh ngạc, trầm ngâm một chút rồi hỏi: “Diêu đại sư, người đã si mê luyện khí như vậy, vì sao không đến Khí Cụ Tông tìm ta?”
“Tìm ngươi?” Diêu Thái sờ đầu, có chút không hiểu thấu. “Tìm ngươi làm cái gì?”
Tần Liệt ngạc nhiên, bật cười nói: “Người không biết ta sao?”
“Hả? Ngươi... ngươi tại Khí Cụ Tông rất nổi danh hay sao?” Diêu Thái có chút xấu hổ. “Ta... ta rất ít chú ý chuyện bên ngoài. Từ khi theo Hứa Lương đến đây, ta càng mặc kệ thế sự, cho nên... cho nên không rõ lắm bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.”
Hắn vừa nói như vậy, Tần Liệt liền hiểu ra, cười cười, cũng không nói thêm gì về thân phận của mình.
Quả thực, từ lúc ở Tinh Vân Các, Diêu Thái ngoại trừ trầm mê vào luyện khí ra thì đối với những chuyện khác đều tương đối trì độn. Không ngờ khi đến Huyền Thiên Minh, đi theo cái tên “Hứa Lương” kia, hắn vẫn không thay đổi.
“Tần Liệt, làm sao ngươi lên làm Tinh Cấp Khách Khanh của Tống gia được hay vậy? Là vì ngươi biết luyện khí sao?” Diêu Thái chau mày, có chút lo lắng nói: “Hứa Lương là cường giả Thông U cảnh trung kỳ, trong số các Tinh Cấp Khách Khanh của Tống gia, hắn thuộc dạng lão tư cách. Hơn nữa ta hiểu Hứa Lương, lòng dạ hắn không rộng rãi, ta lo lắng hắn...”
“Diêu đại sư, ta vừa mới trở thành Tinh Cấp Khách Khanh của Tống gia, bên cạnh ta cũng không có người. Ta thấy người ở bên cạnh Hứa Lương kia sống cũng không vui vẻ gì, người có hứng thú ở lại chỗ ta tạm cư không?” Tần Liệt trầm ngâm một chút, thần sắc nghiêm túc: “Thứ Hứa Lương không thể cho người, ta có thể cho.”
Mắt Diêu Thái mạnh mẽ sáng lên, thần sắc lộ ra vẻ vô cùng kích động, ngữ khí run rẩy nói: “Tần Liệt, ngươi... ý của ngươi là?”
“Linh Trận Đồ cao giai.” Tần Liệt cười gật đầu.
“Ngươi... ngươi có? Ngươi thực sự có?” Diêu Thái mừng rỡ như điên.
Tần Liệt nhếch môi, tâm niệm vừa động, từ trong Không Gian Giới lấy ra một cuốn kinh thư mỏng màu vàng nhạt, tiện tay ném cho Diêu Thái, nói: “Diêu đại sư, người xem cuốn này trước đi.”
“Trung Giai Linh Trận Đồ Tường Giải!”
Diêu Thái chỉ nhìn thoáng qua tên sách liền ầm ầm chấn động, quát lên: “Cuốn này... cuốn ‘Trung Giai Linh Trận Đồ Tường Giải’ này ta từng nghe người ta nói qua, đây là sách bắt buộc phải đọc của đệ tử nội tông Khí Cụ Tông! Trong này ghi lại sáu loại Linh Trận Đồ trung giai, cực kỳ trân quý! Ngoại trừ đệ tử nội tông và trưởng lão, người ngoài căn bản không thể tiếp xúc, càng không có khả năng được phép mang ra khỏi Khí Cụ Tông! Tần Liệt, ngươi... ngươi từ đâu có được cuốn sách này?”
Diêu Thái bưng lấy cuốn kinh thư mỏng manh, hai tay không ngừng run rẩy, trong mắt bắn ra hào quang khiến Tần Liệt cũng phải kinh ngạc.
Tần Liệt bỗng nhiên có chút cảm khái.
Cuốn “Trung Giai Linh Trận Đồ Tường Giải” này là do Đường Tư Kỳ lén đưa cho hắn sau khi hắn trở thành đệ tử nội tông, muốn hắn chăm chú nghiên cứu. Đây không phải là bí điển do ba đại cung phụng hay các trưởng lão giao cho, càng không phải mười hai loại Linh Trận Đồ hiếm có mà hắn lĩnh ngộ từ Linh Văn Trụ, mà chỉ là điển tịch tầm thường mà mọi đệ tử nội tông Khí Cụ Tông đều có thể xem.
Chính loại điển tịch này, trong mắt Diêu Thái lại là tuyệt thế trân bảo mà hắn nằm mơ cũng khát vọng được nhìn thấy một lần.
“Tần Liệt, ta... ta có thể xem không?” Diêu Thái trông mong nhìn về phía hắn.
“Cuốn này tặng cho người đấy.” Tần Liệt gật đầu.
Diêu Thái đặt mông ngồi xuống đất, hai tay nâng niu cuốn kinh thư, thần sắc có chút ngốc trệ: “Tặng... tặng cho ta rồi... tặng ta rồi...”
Hắn tiếp xúc luyện khí vài chục năm, vẫn luôn chỉ dựa vào mấy cái Linh Trận Đồ cơ bản để luyện khí. Bao năm qua, hắn cầu cạnh rất nhiều người, thử qua đủ loại biện pháp, chỉ mong có được một chút Linh Trận Đồ cao hơn để mượn đó nâng cao cảnh giới luyện khí của mình. Nhưng hắn chưa bao giờ thành công.
Hắn mãi không tìm được Linh Trận Đồ cấp cao hơn, cho nên bị kẹt lại trên con đường luyện khí, chậm chạp không cách nào đột phá. Cũng vì thế mà hắn bị Liễu Đình vô tình đuổi khỏi Tinh Vân Các, ngay cả khi nương nhờ Hứa Lương cũng không được trọng dụng, bị người ta coi thường, bị vỗ đoản kiếm vào mặt cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Hết thảy đều vì hắn chỉ là Luyện Khí Sư cấp thấp, vì thân phận hắn không đủ.
Nhưng hôm nay, Tần Liệt ném cho hắn cuốn “Trung Giai Linh Trận Đồ Tường Giải” này. Chỉ cần hắn có thể phỏng đoán khắc sâu, hắn có thể từ cơ sở hiện tại mà mạnh mẽ nhảy vọt lên một cấp bậc!
Hắn làm sao có thể không mừng rỡ như điên?
“Tần Liệt, ta... ta muốn xem cuốn sách này trước, chuyện khác... để sau bàn lại được không?” Diêu Thái ôm chặt cuốn sách, ánh mắt cực nóng một khắc cũng không muốn rời khỏi trang sách.
“Được.” Tần Liệt cười cười, nói: “Người xuống phòng khách dưới lầu mà xem.”
Diêu Thái lập tức đứng dậy, cầm sách đi xuống lầu, một khắc cũng không muốn chậm trễ.
Tần Liệt lắc đầu bật cười. Sau khi Diêu Thái rời đi, hắn lại tiếp tục công việc dang dở, tiếp tục luyện chế Tịch Diệt Huyền Lôi.
Thoáng cái, sáu ngày trôi qua.
Trong sáu ngày này, Tần Liệt đem toàn bộ số linh tài mà Tống Đình Ngọc giao cho luyện chế thành Tịch Diệt Huyền Lôi, hơn nữa ngay cả Linh Trận Đồ cũng khắc họa thành công.
Hiện tại, trên nền đá của phòng tu luyện bày biện ba mươi sáu quả Tịch Diệt Huyền Lôi mới tinh, trên mỗi quả cầu kim loại đều lượn lờ những tia điện quang.
Bất luận làm chuyện gì, một khi thuần thục thì tốc độ sẽ nhanh hơn, luyện khí càng là như vậy. Trước kia, hắn luyện chế một quả Tịch Diệt Huyền Lôi cần hơn nửa ngày, thậm chí lâu hơn. Nhưng hiện tại hiệu suất của hắn đã tăng lên mấy chục lần.
Hơn nữa, không biết vì nguyên nhân gì, khi luyện khí, hắn đặc biệt dễ dàng tĩnh tâm. Nhất là khi chuyên chú khắc họa Linh Trận Đồ, tâm thần hắn an tường, ẩn ẩn có thể cảm giác được tâm tình phảng phất như được rèn luyện và thăng hoa.
Cảm giác này phi thường kỳ diệu.
Điều này khiến hắn ý thức được rằng khi luyện khí, khi khắc Linh Trận Đồ, tâm cảnh của hắn được gột rửa, linh đài trở nên trong sáng. Những cảm xúc tiêu cực như bực bội, u ám, táo bạo trong nội tâm dường như đều bị thanh lọc từng chút một.
Hắn chợt nhớ tới lời Huyết Lệ nói: “Người phong ấn ngươi dụng tâm lương khổ. Bốn bức Linh Trận Đồ lơ lửng trong Trấn Hồn Châu là để tinh lọc nội tâm ngươi, dọn dẹp sự bạo loạn trong lòng ngươi, giúp nội tâm ngươi thanh tịnh sáng tỏ...”
Trước kia, hắn cảm thấy cách nói của Huyết Lệ có chút mơ hồ, còn không quá tin tưởng. Nhưng bây giờ hắn đã tin. Khắc họa Linh Trận Đồ có trợ giúp thật lớn đối với việc tinh lọc tâm cảnh của hắn, hắn đã tự mình cảm nhận được điều đó.
“Tại hạ Hứa Lương, xin hỏi Tần Liệt có ở đây không?”
Đột nhiên, một giọng nói có chút âm trầm từ bên ngoài truyền vào.
Tần Liệt thần sắc không đổi, tiện tay thu Tịch Diệt Huyền Lôi vào Không Gian Giới, đứng dậy đi xuống lầu, ngữ khí lạnh nhạt nói: “Ta đây.”
“Tần Liệt, Hứa Lương... là Hứa Lương đến rồi! Nguy rồi!”
Dưới lầu, Diêu Thái không biết đã mấy ngày mấy đêm không ngủ, trong mắt đầy tơ máu, bộ dáng tiều tụy, cả người như bị rút cạn tinh khí thần. Hắn trầm mê trong “Trung Giai Linh Trận Đồ Tường Giải”, cơ hồ đã quên mất còn có phiền toái đang chờ. Đợi đến khi giọng Hứa Lương vang lên, hắn mới kịp phản ứng, lập tức kinh hoảng.
“Không có việc gì, ta đi gặp hắn.” Tần Liệt cười cười, tiếp tục đi xuống lầu.
Diêu Thái vội vàng đuổi theo, nhỏ giọng giải thích: “Tần Liệt, Hứa Lương trong đám Tinh Cấp Khách Khanh cũng có chút danh vọng, cảnh giới cũng rất cao siêu. Ngươi... ngươi có muốn thông báo cho người Tống gia một tiếng không, miễn cho hắn làm bậy?”
“Không cần.” Tần Liệt lắc đầu.
“Ta sợ ngươi chịu thiệt thôi!” Diêu Thái cuống lên.
“Rời khỏi Tinh Vân Các mấy năm nay, ta chưa bao giờ chịu thiệt.” Tần Liệt nhếch miệng, nụ cười có chút dữ tợn. “Đừng nói chỉ là Tinh Cấp Khách Khanh, hắc, cho dù là Nguyệt Cấp Khách Khanh, Nhật Cấp Khách Khanh, ta cũng không chịu thiệt!”
“Ngươi... ngươi!” Diêu Thái không rõ hắn lấy đâu ra sự tự tin đó.
Hắn tuy võ đạo cảnh giới không cao nhưng nhãn lực vẫn có, hắn có thể nhìn ra cảnh giới chân thật của Tần Liệt, cũng chỉ là Vạn Tượng cảnh. Mà Hứa Lương là Thông U cảnh trung kỳ, Tần Liệt lấy cái gì đấu với Hứa Lương?
Diêu Thái thấp thỏm bất an, vẻ mặt đau khổ, trong lòng không ngừng suy tính xem nên giải thích với Hứa Lương thế nào để hắn bỏ qua cho Tần Liệt, không tìm Tần Liệt gây phiền toái.
Cứ như vậy, Diêu Thái một đường thở ngắn than dài đi theo Tần Liệt ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, Diêu Thái nhìn thoáng qua trước cửa, sắc mặt lại biến đổi, nhịn không được kêu lên: “Đà Sơn đại nhân! Phùng Nam đại nhân! Vạn Già đại nhân!”
Bên cạnh Hứa Lương còn có ba gã võ giả khác đeo lệnh bài Tinh Cấp Khách Khanh bên hông, đứng dàn hàng ngang, cùng Hứa Lương chặn ở cửa ra vào.
“Lần này chết chắc rồi.” Diêu Thái bỗng nhiên có chút sợ hãi.
Lần này Hứa Lương không những tự mình đến mà còn mang theo ba người bạn tốt. Điệu bộ này hiển nhiên là muốn cho Tần Liệt một bài học nhớ đời.
Đi theo Hứa Lương lâu như vậy, hắn phi thường rõ ràng sự lợi hại của ba người bạn tốt này. Đà Sơn là Thông U cảnh sơ kỳ, Phùng Nam là Thông U cảnh trung kỳ, mà Vạn Già thì là Thông U cảnh hậu kỳ!
Bốn người Hứa Lương, Đà Sơn, Phùng Nam, Vạn Già thường xuyên cùng nhau nhận nhiệm vụ của Tống gia, cùng nhau kề vai chiến đấu bên ngoài. Bốn người này cùng nhau vào sinh ra tử nhiều năm, có thể nói là giao tình sinh tử.
Hôm nay Hứa Lương mời ba vị hảo hữu cùng tới, nói rõ là không định thiện giải việc này rồi. Điều này khiến Diêu Thái vừa sợ vừa nghi. Kinh hãi là vì Hứa Lương làm quá lớn chuyện, nghi hoặc là vì hắn chỉ cùng Tần Liệt rời đi mà thôi, có đáng để Hứa Lương huy động nhân lực như vậy không?
Hắn từ khi nào lại được Hứa Lương coi trọng như vậy chứ?