Lưu Duyên đối với kẻ dùng tên giả "Diêu Thiên" là Tần Liệt này không có lấy một chút hảo cảm, cho nên cũng chẳng muốn cùng hắn nói chuyện nhiều.
Trong mắt Lưu Duyên, tên Diêu Thiên này cuồng vọng tự đại, ỷ vào tu vi Vạn Tượng cảnh, vừa lên tới đã triển khai thế công mãnh liệt với Liễu Đình, lại không ngừng khiêu khích đám người Ngụy Lập, Phùng Dật, rõ ràng là hạng người vô pháp vô thiên.
Loại người này, Lưu Duyên tự hỏi trêu chọc không nổi, cũng không muốn thâm giao, tránh rước họa vào thân.
Nhưng đêm hôm khuya khoắt thế này, tên kia lại cứ chen vào, tìm hắn thỉnh giáo cái gì mà đạo trồng trọt linh thảo, linh dược, hắn cũng không có cách nào đuổi người ta đi được.
Cho nên Lưu Duyên vẻ mặt bất đắc dĩ, ở trong phòng dang hai tay ra: “Diêu huynh đệ, ngươi thật sự nghĩ sai rồi. Về chuyện trồng trọt linh thảo linh dược, ta quả thực không quá rõ ràng. Ta nói thật đấy, ngươi vẫn là nên mời cao minh khác đi. À, Phùng gia gia chủ Phùng Tân, kiến thức về linh dược khẳng định mạnh hơn ta, ngươi đi tìm hắn mới thích hợp.”
“Lưu đại ca quá khiêm nhường rồi.”
Tần Liệt cười nhạt một tiếng, bỗng nhiên nói: “Gần đây ta đều du lịch quanh đây, nơi đặt chân chính là Lăng Gia trấn này. Ta nghe một ít võ giả nói, Lăng Gia trấn này vốn thuộc về một gia tộc rất nhỏ gọi là Lăng gia. Mà gần đây, ta lại nghe nói Lăng gia này còn có một võ giả tên là Tần Liệt, là gian tế của Tà tộc. Không biết Lưu đại ca có ý kiến gì về chuyện này?”
“Ta không rõ lắm.” Lưu Duyên trầm mặt xuống.
Lưu Duyên thầm cảnh giác, đối với tên Diêu Thiên lai lịch bất minh này, hắn cẩn thận đề phòng, không biết kẻ này có mục đích gì mà lại hỏi thăm về chuyện của Lăng gia cùng Tần Liệt.
Thời gian gần đây, thỉnh thoảng có người của Bát Cực Thánh Điện cùng Hợp Hoan Tông, bởi vì không rõ lai lịch của Lăng gia cùng Tần Liệt, cho nên đã thông qua Tinh Vân Các, hoạt động quanh khu vực Lăng Gia trấn.
Trong mắt Lưu Duyên, tên Diêu Thiên bỗng nhiên toát ra này rất có thể chính là người của Bát Cực Thánh Điện hoặc Hợp Hoan Tông.
Cho nên hắn cắn chặt răng, nói cái gì cũng không chịu hé lộ, chỉ khi Tần Liệt chuyển chủ đề, hàn huyên tới linh tài linh dược thì hắn mới thỉnh thoảng chen vào mấy câu.
Một lát sau, sắc trời hoàn toàn đen nhánh, Tần Liệt lúc này mới đứng dậy, có chút ý vị thâm trường nhìn Lưu Duyên, nói: “Lưu đại ca, nơi này thị phi quá nhiều, nếu không có chuyện gì, ngươi vẫn là sớm rời đi thì hơn.”
“Ta cũng muốn sớm một chút đi đây.” Lưu Duyên cười khổ.
Tần Liệt gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, liền cáo từ rời đi.
Ra khỏi thạch lâu của Lưu Duyên, hắn ngẩng đầu nhìn trời, phát hiện ánh trăng vằng vặc, tộc nhân Phùng gia cùng những thanh niên võ giả đến từ Tinh Vân Các hoặc là đã ngủ, hoặc là đang tĩnh tâm điều tức tu luyện.
“Phải nắm chặt thời gian.” Nhíu mày, Tần Liệt như một bóng ma, dưới màn đêm lặng lẽ đi về phía Dược Sơn.
Vốn dĩ, hắn chuẩn bị ở Lăng Gia trấn tu luyện một thời gian trước, nắm giữ khiếu môn đem Linh Trận Đồ diễn biến thành thủ đoạn công kích, sau đó mới tìm kiếm ảo diệu bên trong Dược Sơn, xác định xem bên trong có Truyền Tống Trận hay không.
Song bởi vì sự xuất hiện của Phùng gia cùng Liễu Đình, hắn bắt buộc phải đẩy nhanh tiến độ, phải nhanh chóng tìm hiểu bí mật bên trong Dược Sơn.
Không lâu sau, hắn lại một lần nữa đi tới phía sau Dược Sơn, du đãng dưới bóng đêm, cố gắng tìm ra một lối vào để xâm nhập vào trong lòng núi.
Năm đó, khi hắn rời khỏi Dược Sơn để đi tới Tinh Vân Các, hắn đã dựa theo phân phó của gia gia, khởi động một cái đầu mối then chốt bên trong Dược Sơn.
Sơn động bên trong Dược Sơn chợt sụp đổ, tất cả các cửa động xuất nhập đều bị núi đá bít kín.
Theo hắn thấy, đây là gia gia hắn vì phòng ngừa hắn bị người ta phát hiện từng mượn nhờ Lôi Điện kỳ trận ở bên trong để tu luyện, cho nên muốn xóa sạch mọi dấu vết.
Nếu như không phải sau này phát sinh liên tiếp các sự kiện, để cho hắn từ trong miệng Khố Lạc của Giác Ma Tộc biết được bên trong Dược Sơn thậm chí có thể tồn tại Truyền Tống Trận đi thông U Minh Đại Lục, thì cả đời này sợ rằng hắn cũng sẽ không nảy sinh ý niệm bước vào bên trong Dược Sơn nữa.
“Khố Lạc của Giác Ma Tộc hẳn là không lừa ta, hắn nói bên trong Dược Sơn có Truyền Tống Trận, thì tất nhiên là tồn tại!”
Du đãng một vòng, Tần Liệt phát hiện không có cửa động nào có thể đi vào. Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể dùng phương pháp ngốc nghếch nhất để làm.
Đó là một lần nữa khai quật một cái thạch động đi vào.
Từ trong Không Gian Giới lấy ra khí cụ khai thác khoáng thạch, hắn chọn một chỗ đất tương đối vắng vẻ bắt đầu ra tay.
“Răng rắc! Răng rắc!”
Bổ chém hòn đá, hắn đục mở một cái thạch động, ở trong đêm khuya chui vào thạch động mở đường.
Nham thạch Dược Sơn có chút cứng rắn, hắn bận rộn đến tận lúc trời tờ mờ sáng, cũng bất quá chỉ mở ra được một con đường bằng đá chừng mười thước.
Thấy thời gian không còn sớm, hắn lui ra khỏi con đường đá, lấy một tảng cự thạch đã sớm chọn xong chặn kín miệng hang, lúc này mới lặng lẽ trở lại Lăng Gia trấn.
Trước khi trời sáng hẳn, hắn lại hiện thân ở Lăng Gia trấn. Lúc này Liễu Đình vừa mới dậy, còn đang hỏi thăm tung tích của hắn ở xung quanh.
“Thói quen dậy sớm, ta vừa đi ra ngoài trấn luyện công buổi sáng.” Tần Liệt thần thái lười biếng, hướng Liễu Đình cười nhạt một tiếng, nói: “Thật ra thì gần hai tháng nay, ta đều đặt chân ở Lăng Gia trấn. Hắc, là các ngươi đột nhiên đến mới làm đảo lộn cuộc sống của ta.”
“A, xem ra là chúng ta ảnh hưởng đến Diêu đại ca rồi, thật là xin lỗi.” Liễu Đình vẻ mặt áy náy.
Hôm nay, nàng mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, trên mép váy điểm xuyết những đóa hoa nhỏ màu trắng. Cổ áo mở hơi thấp, để lộ ra một mảng trắng nõn của bộ ngực căng đầy, khiến đám người Ngụy Lập và các thanh niên võ giả Tinh Vân Các kẻ nào kẻ nấy tâm viên ý mã.
So với ngày hôm qua, đôi môi nàng hôm nay phong trạch mê người, hai má ửng hồng nhàn nhạt, đôi mắt sáng lưu quang tràn ngập các loại màu sắc, dung quang toả sáng. Rất rõ ràng, sáng sớm nàng đã nghiêm túc trang điểm, thoa chút phấn son, cho nên mới lộ ra vẻ càng thêm đẹp đẽ mê người.
Chiếc váy màu xanh nhạt kia bó sát lấy thân hình linh lung hữu trí của nàng, khéo léo tôn lên bộ ngực cao vút, vòng eo mảnh khảnh cùng bờ mông tròn trịa.
Chẳng những Phùng Dật cùng Ngụy Lập hai người buổi sáng có cảm giác kinh diễm, ngay cả Lưu Duyên luôn luôn nhìn nàng không thuận mắt, chợt nhìn thấy Liễu Đình lúc này, cũng là hai mắt tỏa sáng.
“Nha đầu này...” Lưu Duyên vẻ mặt mỉm cười.
Có câu “Nữ vi duyệt kỷ giả dung” (người con gái trang điểm vì người mình thích), từ việc hôm nay Liễu Đình cố ý trang điểm, Lưu Duyên cũng biết tên Diêu Thiên này chỉ thông qua thời gian một ngày đã làm cho trái tim Liễu Đình rối loạn, cho nên nàng mới vì hắn mà tỉ mỉ tu sức dung nhan.
Phùng Dật trong lòng thầm mắng “Tiện nhân”, nghe giọng điệu dịu dàng khinh nhu của Liễu Đình, nhìn thái độ thân mật của nàng đối với Tần Liệt, cũng biết Liễu Đình ăn diện tuyệt đối không phải vì Phùng Dật hắn.
Trên thực tế, hắn theo đuổi Liễu Đình lâu như vậy, nhưng Liễu Đình chưa bao giờ đặc biệt trang điểm khi đối mặt với hắn.
Càng chưa bao giờ mặc váy trước mặt hắn.
Điều này làm cho ngọn lửa ghen tuông trong lòng Phùng Dật càng thêm hừng hực.
“Liễu tiểu thư, hôm nay các ngươi muốn đi đâu? Dược Sơn sao?” Tần Liệt cười hỏi.
“Diêu đại ca, nếu như ngươi không chê, gọi ta là Đình Đình là được.” Liễu Đình mím môi, thần sắc có chút ngượng ngùng, ý vị thâm trường nhìn Tần Liệt, cúi đầu nói: “Ừ, hôm nay muốn đi Dược Sơn, xem một chút có thể trồng loại linh dược linh thảo gì. Ngoài ra, chúng ta cũng muốn thử mở một lối đi vào Dược Sơn, tìm xem có khoáng thạch hiếm quý nào không. Trước kia nghe người của Đỗ gia nói, hình như bên trong Dược Sơn có chút khoáng thạch kỳ lạ, chúng ta muốn xác nhận lại.”
“Như vậy à...” Tần Liệt cười cười, nói: “Ta đối với Dược Sơn không có hứng thú gì, hôm nay sẽ ở lại trấn trên tu luyện, các ngươi cứ bận việc của các ngươi đi.”
“Thật ra thì ta cũng không có hứng thú gì lắm.” Liễu Đình suy nghĩ một chút, bỗng nhiên khẽ cười nói: “Ta đối với những chuyện lý thú ở hải ngoại mà Diêu đại ca nói càng cảm thấy hứng thú hơn. Nếu như... nếu như Diêu đại ca không chê phiền, có thể hay không...?”
Nàng vẻ mặt mong đợi nhìn về phía Tần Liệt.
Tần Liệt nhếch miệng cười to: “Vui lòng chi tới.”
Cho nên Liễu Đình quay đầu, nói với Phùng Dật đang có sắc mặt âm lãnh: “Hôm nay ta sẽ không cùng các ngươi đi Dược Sơn. Lưu Duyên, ngươi cùng người Phùng gia đi một chuyến, đi Dược Sơn dạo một vòng.”
Tộc nhân Phùng gia cùng đám người Ngụy Lập nhìn Phùng Dật, lại nhìn Liễu Đình, ai nấy đều vẻ mặt quái dị.
“Cha, chúng ta đi.” Phùng Dật đè nén lửa giận trong lòng, mặt âm trầm, cùng tộc nhân Phùng gia đi về hướng Dược Sơn.
Liễu Đình nhìn cũng không thèm nhìn người Phùng gia, cũng chẳng nói thêm gì với đám Ngụy Lập, chỉ thân mật phát ra lời mời với Tần Liệt: “Ngươi còn chưa ăn sáng phải không? Nếu không, qua chỗ ta ăn một chút gì đó?”
“Tốt.” Tần Liệt hắc hắc cười to.
Mấy ngày sau đó, ban ngày Tần Liệt ở lại Lăng Gia trấn, cùng Liễu Đình vui chơi giải trí, kể chuyện lý thú ở hải ngoại.
Ban đêm, hắn lại một thân một mình đi tới Dược Sơn, một mặt là muốn biết rõ tiến độ khai khẩn của Phùng gia, mặt khác là lặng lẽ đào móc con đường bí mật tiến vào lòng núi.
Người Phùng gia đối với linh thảo trên Dược Sơn, còn có tin đồn về khoáng thạch bên trong Dược Sơn đều sinh lòng tham lam.
Trong mấy ngày qua, Phùng Dật mặc dù thủy chung mặt âm trầm, nhưng việc khai thác Dược Sơn của Phùng gia vẫn đang tiếp tục.
Trên Dược Sơn, đất đai đã được khai khẩn, chuẩn bị trồng Thực Linh Thảo.
Phùng gia cũng mở mấy con đường đá từ các hướng khác nhau, cố gắng xâm nhập vào lòng núi.
Mặc dù tiến độ của bọn họ chậm hơn Tần Liệt, nhưng vẫn khiến Tần Liệt lo lắng không yên.
Nếu có một ngày, con đường đá của Phùng gia dẫn đầu phát hiện ra bí mật tồn tại bên trong Dược Sơn, hắn chỉ có thể liều lĩnh hạ sát thủ, giết sạch mọi người ở Lăng Gia trấn, không tiếc bại lộ thân phận cũng muốn che giấu bí mật bên trong Dược Sơn.
Vừa giám thị Phùng gia, vừa trêu chọc Liễu Đình, bên kia, hắn vẫn đang lặng lẽ đào móc con đường đá tiến vào Dược Sơn.
Ngày hôm nay, trong đêm tối đen như mực, Tần Liệt đang đào móc bên trong con đường đá.
“Răng rắc!”
Theo một tảng đá bị đục vỡ, Tần Liệt chợt thấy ánh sáng yếu ớt. Ánh sáng đến từ bên trong Dược Sơn, đến từ nơi hắn đã từng tu luyện!
Tâm thần vừa động, Tần Liệt gạt đá vụn ra phía sau, co người lại, chui đầu vào bên trong.
Một cái kỳ trận phong cách cổ xưa phức tạp, ở bên trong sơn động rộng rãi vô cùng, bỗng nhiên đập vào mi mắt hắn.
Kỳ trận này do mười tám tảng đá kỳ lạ có màu sắc khác nhau, kích thước tương đương nhau, xếp thành vòng tròn mà thành.
Trận pháp chỉ lớn chừng một mẫu, nằm ở trong thạch động trống trải. Bên trong mười tám tảng đá có những ký hiệu không biết tên, như tia chớp chớp động không ngừng.
Tại trung ương trận pháp, từng sợi tia sáng nhu hòa to bằng đầu ngón tay chi chít đan vào một chỗ.
Tảng đá xếp thành vòng tròn phân tán, ánh sáng bên trong đan xen, chiếu rọi thạch động rực rỡ lung linh, khiến cả thạch động truyền đến một cỗ năng lượng ba động ổn định.
Nơi này chính là chỗ hắn trước kia tu luyện Thiên Lôi Cức. Khi hắn cho rằng nó đã sớm sụp đổ, đã sớm không còn tồn tại, thì ra trận pháp tu luyện Thiên Lôi Cức đã biến mất không thấy.
Mà một cái kỳ trận mới lại thay thế vào đó, tọa lạc tại trong lòng núi.