Đại Điện Chủ Nguyên Thiên Nhai và Nhị Điện Chủ Tào Hiên Thụy của Sâm La Điện đều đã táng thân ở Khí Cụ Tông.
Sau khi hai người chết không bao lâu, Đồ Thế Hùng dưới sự giúp đỡ của Tống gia đã ngồi lên bảo tọa Nhị Điện Chủ. Còn Tam Điện Chủ Hàn Phác thì thay thế Nguyên Thiên Nhai, biến hóa nhanh chóng thành tân Đại Điện Chủ, quyền thế ngập trời.
Lời đồn đãi nói rằng hậu đài của Hàn Phác là Nhiếp gia của Huyền Thiên Minh.
Hôm nay Toái Băng Phủ cùng Tinh Vân Các, sau khi Nguyên Thiên Nhai chết, rất nhanh đã leo lên được Đại Điện Chủ Hàn Phác.
Phùng Dật đầu óc linh hoạt, từ rất sớm đã thay Toái Băng Phủ chuẩn bị quan hệ với bên phía Hàn Phác, đưa một ít linh tài cần thiết trong địa giới Toái Băng Phủ tới hối lộ người bên cạnh Đại Điện Chủ Hàn Phác.
Vốn dĩ, khoáng thạch Viêm Dương Ngọc bên Thiên Lang Sơn là hắn chuẩn bị dùng để lấy lòng Liễu Đình, cho nên hắn mới báo cho Liễu Đình biết sự kỳ diệu bên đó.
Nhưng kể từ khi không giải thích được lòi ra một tên Diêu Thiên, thái độ của Liễu Đình đối với hắn thoáng cái phát sinh biến hóa cực lớn, đã dần dần không để mắt đến sự hiện hữu của hắn.
Điều này làm cho Phùng Dật vừa ghen tỵ vừa tức giận không dứt, cho nên về chuyện khoáng thạch Viêm Dương Ngọc ở Thiên Lang Sơn, hắn cũng không muốn Liễu Đình nhúng tay vào nữa.
Từ đầu trấn đi tới hai gã võ giả Vạn Tượng cảnh, đến từ Sâm La Điện, là chiến tướng dưới trướng Điện Chủ Hàn Phác. Hai người tên là Quách Anh cùng Quách Hào, là anh em ruột, trước kia cũng nhận của Phùng Dật không ít chỗ tốt.
Quách Anh cùng Quách Hào là do Phùng Dật đưa tin, nói cho bọn hắn biết Thiên Lang Sơn có Viêm Dương Ngọc tồn tại mới mời được tới.
“Quách đại ca! Quách nhị ca!”
Vừa nhìn thấy hai huynh đệ bước vào Lăng Gia trấn, Phùng Dật thân mật gọi to, liên tục vẫy tay.
Quách Anh cùng Quách Hào một đường cười hì hì, tựa hồ không nhìn thấy thế cục hết sức căng thẳng lúc này. Bọn họ đến sau, liếc xéo Phùng Dật một cái, Quách Anh nói: “Tiểu tử ngươi nói Thiên Lang Sơn có Viêm Dương Ngọc, nếu là dám gạt chúng ta, đừng trách huynh đệ chúng ta không khách khí!”
Hai huynh đệ một mình tiền lai, chính là tồn tại ý niệm cùng Phùng gia một đạo đem khoáng thạch Viêm Dương Ngọc chiếm làm của riêng.
Bọn họ cũng không báo cáo việc này cho Sâm La Điện.
“Sao dám lừa gạt hai vị đại ca?” Phùng Dật gật đầu thở dài, sắc mặt nhún nhường, vỗ ngực bảo đảm: “Viêm Dương Ngọc đang ở Thiên Lang Sơn, ta đã từng khai thác qua, chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể đi qua một lần nữa khai thác!”
“Các ngươi đây là...?” Quách Anh giống như lúc này mới phát hiện tình huống.
Nhìn đám người Tinh Vân Các, lại nhìn tộc nhân Phùng gia, hắn cau mày khiển trách: “Toái Băng Phủ cùng Tinh Vân Các đều làm việc dưới mí mắt Đại Điện Chủ, quan trọng nhất là đoàn kết nhất trí, các ngươi làm cái gì vậy?”
Liễu Đình vừa thấy hai gã võ giả Sâm La Điện tới, hơn nữa hai người này còn là Quách Anh, Quách Hào thường xuyên đến Băng Nham thành, nhìn lại sự quen thuộc giữa Phùng Dật cùng hai người bọn họ, thoáng cái nàng ngẩn ra.
Đám người Ngụy Lập thấy là người Sâm La Điện tới, rối rít khom mình hành lễ.
Tinh Vân Các cùng Toái Băng Phủ đều là thế lực thuộc hạ của Sâm La Điện, võ giả đến từ Sâm La Điện về thân phận sẽ cao hơn bọn họ một bậc.
Nhất là Quách Anh cùng Quách Hào huynh đệ này còn thường xuyên đại biểu Hàn Phác đến Băng Nham thành. Một kẻ Vạn Tượng cảnh trung kỳ, một kẻ Vạn Tượng cảnh hậu kỳ, thực lực bày ra ở đó, không phải bọn họ không cẩn thận đối đãi.
“Mấy ngày qua Lăng Gia trấn tới một người tên là Diêu Thiên, hắn nói hắn đến từ hải ngoại, du lịch ở Cực Hàn Sơn Mạch.” Phùng Dật dùng con ngươi oán độc liếc mắt nhìn về phía vị trí của Tần Liệt.
Thật khéo, Tần Liệt từ cửa sổ nhô đầu ra, vừa vặn cùng hắn liếc nhau một cái.
Tần Liệt thần thái thản nhiên thong dong, định từ trong nhà đi ra, tiêu sái dựa cửa còn hướng về phía Phùng Dật khẽ mỉm cười.
Phùng Dật sinh ra một loại cảm giác bị coi rẻ. Hắn sắc mặt âm lãnh, sau khi Quách Anh, Quách Hào huynh đệ đến, khí thế phảng phất thoáng cái tăng lên, dùng ngón tay chỉ vào Tần Liệt, quát khẽ: “Chính là người này!”
Quách Hào cùng Quách Anh theo hướng tay hắn chỉ, cau mày nhìn Tần Liệt một cái.
“Ta hoài nghi người này có thể là người của Bát Cực Thánh Điện hoặc là Hợp Hoan Tông. Hắn đến Lăng Gia trấn, rất có thể là muốn điều tra chuyện của Lăng gia cùng Tần Liệt.” Phùng Dật đáy lòng cười lạnh, lập tức tạt nước bẩn lên người Tần Liệt, “Người này tất nhiên là mưu đồ bất chính!”
Huyền Thiên Minh cùng Bát Cực Thánh Điện mặt ngoài hòa hợp nhưng trong lòng bất hòa là sự thật mà khắp nơi thế lực ở Xích Lan Đại Lục đều lòng dạ biết rõ. Ngay cả Tinh Vân Các loại thế lực cấp Thanh Thạch như Phùng Dật cũng rõ ràng, Quách Hào, Quách Anh tự nhiên càng thêm rõ ràng.
Khu vực Lăng Gia trấn này thuộc về địa giới Tinh Vân Các, thuộc về Sâm La Điện quản lý, tự nhiên là thuộc về Huyền Thiên Minh.
Võ giả Hợp Hoan Tông cùng Bát Cực Thánh Điện nếu như minh xác thân phận tiền lai thì còn đỡ, nếu như lặng lẽ tới hỏi thăm tin tức, vậy thì là vi phạm lệnh cấm.
“Cũng có thể người này là người Lăng gia, hoặc là cùng tên phản đồ gian tế Tần Liệt kia có liên quan!” Phụ thân của Phùng Dật là Phùng Tân còn âm độc hơn cả con trai, đôi mắt nhỏ của hắn lóe ra độc quang lạnh lẽo, thấp giọng nói: “Lăng gia cùng Tần Liệt đều là dư nghiệt Tà tộc, người này quỷ quỷ túy túy tới Lăng Gia trấn, có lẽ cũng cùng Tà tộc có liên quan! Ta xem nên bắt người này lại, lục soát toàn thân một phen để xem lai lịch chân thực của hắn! Nói không chừng sẽ có phát hiện kinh người đấy.”
Hắn đầu độc Quách Hào, Quách Anh ra tay: “Nếu quả thật có phát hiện, đây chính là một cái công lớn, hai vị ở Sâm La Điện cũng có thể danh khí đại thịnh.”
Quách Hào cùng Quách Anh vốn đối với Tần Liệt không có ý kiến gì, nhưng bị hai cha con này châm ngòi, tất cả đều ánh mắt sáng lên, hiển nhiên là bị nói động tâm.
Tần Liệt thần sắc không thay đổi, ở một bên cười híp mắt nghe, rất thưởng thức thủ đoạn của cha con Phùng Dật, Phùng Tân.
“Khó trách năm đó Lăng gia thiếu chút nữa thua trong tay các ngươi, thật đúng là một bụng ý nghĩ xấu...”
Trong lòng thầm thì, Tần Liệt trên mặt nụ cười không giảm, thoải mái đi tới: “Các vị đang đàm luận về ta?” Hắn hài hước nhìn mọi người.
“Diêu đại ca đến từ hải ngoại, gần đây chẳng qua là ở quanh Cực Hàn Sơn Mạch bắt giết Linh Thú để tích lũy kiến thức Vạn Tượng cảnh, sao có thể cùng Lăng gia cùng tên phản đồ Tần Liệt kia có liên quan?” Không đợi Tần Liệt giải thích, Liễu Đình là người đầu tiên nhảy ra, mắt hạnh trợn tròn, trừng trừng nhìn Phùng Dật khẽ kêu: “Phùng Dật! Ngươi đừng ngậm máu phun người!”
“Những lời đó đều là hắn nói cho ngươi nghe, ngươi tin, chúng ta cũng không tin.” Phùng Dật cười lạnh, quay đầu nói với Quách Hào huynh đệ: “Hai vị đại ca, người này lai lịch bất minh, đúng là nên hảo hảo điều tra, các ngươi thấy sao?”
“Ta coi như là đã nhìn ra, Phùng Dật! Ngươi là tên tiểu nhân hèn hạ, ngươi là không làm gì được ta mới cố ý nhằm vào Diêu đại ca? Có phải hay không?” Liễu Đình quát chói tai.
Quách Hào cau mày, hắn khoát tay, ý bảo Phùng Dật cùng Liễu Đình đều câm miệng.
Hắn đến từ Sâm La Điện, còn thường xuyên đi lại ở Băng Nham thành, mỗi lần đều là đại nhân vật của Toái Băng Phủ, Tinh Vân Các tiếp đón, cho nên ở trước mặt võ giả thế lực cấp Thanh Thạch hắn có chút uy hiếp lực.
Thấy sắc mặt hắn không vui, Liễu Đình cũng chỉ có thể bất đắc dĩ im lặng, vẻ mặt lo lắng nhìn Tần Liệt, sợ hắn chịu thiệt thòi.
“Diêu huynh đệ, ngươi nói ngươi từ hải ngoại mà đến, đến tột cùng là đại lục nào? Đến từ thế lực nào?” Quách Hào lấy khẩu khí thẩm vấn hỏi.
Tần Liệt bật cười lớn, cuồng ngạo nhìn về phía hai huynh đệ này, nói: “Các ngươi là cái thá gì? Các ngươi có tư cách tra hỏi lai lịch của ta?”
Bởi vì đã xác định bên trong Dược Sơn đúng là tồn tại Không Gian Truyền Tống Trận, chuyện của hắn lần này đã kết thúc.
Việc cấp bách chính là muốn trục xuất Phùng gia khỏi Lăng Gia trấn, tốt nhất để cho bọn họ vĩnh viễn không ngóc đầu lên được, đem bí mật bên trong Dược Sơn vĩnh viễn che giấu.
Cho nên hắn hận không thể đem chuyện nhỏ náo thành chuyện lớn, dễ tìm lý do ra tay giết người, giọng điệu tự nhiên sẽ không khách khí.
“Nơi đây là Lăng Gia trấn, thuộc về địa giới Sâm La Điện chúng ta, chúng ta là võ giả Sâm La Điện!” Quách Hào cho thấy thân phận chủ nhân của mình, sau đó hừ lạnh nói: “Ngươi đang ở trên địa bàn Sâm La Điện chúng ta, chúng ta hỏi thăm lai lịch của ngươi, ngươi nói có tư cách hay không?”
“Các ngươi còn không xứng.” Tần Liệt thần thái ung dung, khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn. Hắn phối hợp đi tới bên cạnh Liễu Đình, ôn nhu nói: “Không có việc gì, chúng ta vào nhà tiếp tục nói chuyện phiếm, không nên lãng phí thời gian cùng những người này.”
Hắn đây là muốn cố ý chọc giận đối phương.
“Diêu... Diêu đại ca...” Liễu Đình lo lắng, muốn khuyên hắn phối hợp một chút, lại lo lắng chọc hắn tức giận.
“Đừng lo lắng, những nhân vật này ta còn không để vào mắt.” Tần Liệt lãnh đạm nói.
Đang nói chuyện, hắn liền thoải mái nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Liễu Đình, tựa hồ muốn lôi nàng vào nhà, quả nhiên là không hề coi huynh đệ Quách Hào, Quách Anh ra gì.
“Hai vị đại ca, người này quả nhiên là không biết phân biệt, các ngươi nhìn xem?” Phùng Dật quạt gió thổi lửa.
“Bốp!”
Một câu nói mới rơi xuống, một tiếng bạt tai vang dội truyền đến. Chỉ thấy Phùng Dật lăng không bay ra ngoài mười thước.
Là bị Tần Liệt một cái tát quất bay.
“Oanh!”
Phùng Dật sau khi rơi xuống đất, nửa bên mặt sưng vù, khóe miệng, khóe mắt, trong lỗ mũi đều là máu tươi, bộ dáng thê thảm vô cùng.
“Nói ta không biết tốt xấu? Con mẹ nó ngươi tính là cái rắm gì?” Tần Liệt sắc mặt lạnh lùng, đánh người xong còn hùng hùng hổ hổ.
“Diêu Thiên! Ngươi dám ở địa giới Sâm La Điện làm xằng làm bậy! Sâm La Điện tuyệt sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Phùng Dật ôm mặt, chỉ vào Tần Liệt quát chói tai, ánh mắt oán độc.
“Ơ? Cho là có chỗ dựa là có thể thẳng lưng nói chuyện rồi?”
Tần Liệt buông tay Liễu Đình ra, thân như một đạo tia chớp, trong nháy mắt lại tới bên cạnh Phùng Dật. Không đợi mọi người kịp phản ứng, một cước lại đạp lên mặt Phùng Dật.
Chỉ là một cước, gương mặt tuấn tú của Phùng Dật lại nở hoa, máu tươi cùng nước mũi hỗn tạp, để cho hắn giờ phút này bộ dáng trước nay chưa từng có dữ tợn khó coi.
Trong mắt hắn vẻ oán độc càng sâu, trừng trừng nhìn Tần Liệt, điên cuồng muốn đứng lên: “Ta và ngươi liều mạng!”
“Liều mạng cái mạng mẹ ngươi ấy!”
Tần Liệt lại là một cước đạp xuống. Một cước này giơ lên chốc lát, mũi chân một vòng ánh sáng màu vàng đất sáng rực nở rộ.
“Rắc rắc!”
Một cước rơi vào trên ngực Phùng Dật, thanh âm xương cốt đứt gãy vô cùng rõ ràng truyền đến.
Trong miệng Phùng Dật từng ngụm từng ngụm máu đen không bị khống chế trào ra, vẻ oán độc trong mắt bị một cước này đạp tan rã.
“Dật nhi!”
Phùng Tân lúc này mới kịp phản ứng, điên cuồng xông về phía Tần Liệt, lớn tiếng hét lớn: “Giết hắn cho ta! Giết hắn!”
Tất cả tộc nhân Lăng gia giờ phút này cũng hét rầm lên, dưới sự dẫn dắt của Phùng Tân, khí thế như cầu vồng vây công Tần Liệt.
“Không biết sống chết.”
Tần Liệt nhìn cũng không thèm nhìn Phùng Dật dưới chân một cái, xoay người lại, quanh thân một tầng vầng sáng màu vàng đất đột nhiên phóng thích ra.
Từng vòng tròn linh lực màu vàng từ giữa hai tay Tần Liệt bay ra, rơi vào trung tâm đám tộc nhân Phùng gia đang lao tới.
Trong lúc nhất thời, tộc nhân Phùng gia rối rít quỷ khóc sói gào. Tất cả những kẻ bị vòng sáng màu vàng oanh trúng đều như bị chiến xa đâm phải, kẻ nào kẻ nấy xương cốt vỡ vụn.
Đại địa chi lực lấy trầm trọng, hùng hậu, bá đạo nổi tiếng. Từng cái vòng sáng màu vàng kia đều ẩn chứa đại địa chi lực hùng hậu, loại lực đánh vào mạnh mẽ này căn bản không phải võ giả Khai Nguyên Cảnh có thể thừa nhận.
Huống chi, những tộc nhân Phùng gia này rất nhiều người ngay cả Khai Nguyên Cảnh cũng chưa vượt qua.
“Kẻ này quá càn rỡ!”
Quách Hào nhìn đến đây cũng bị sự ngang ngược lối của Tần Liệt chọc giận. Vốn định trì hoãn một chút, hỏi rõ lai lịch Tần Liệt rồi mới động thủ, nhưng bị năm lần bảy lượt khiêu khích, hắn cũng giận quá hóa rồ.
Hai huynh đệ tâm linh tương thông, liếc nhau một cái, cùng rống giận xuất thủ.