Hôm nay, tộc nhân Lăng gia đều đang tập trung tu luyện tại Diễm Hỏa Sơn, nơi đã vỡ nát tan tành.
Sau khi Diễm Hỏa Sơn nứt vỡ, ngọn núi bị xé thành mấy khối lớn. Dưới sự sắp xếp của Giác Ma Tộc, Lăng gia chiếm được một khối sơn thể. Bọn họ đục khoét bên trong lòng núi thành những hang động rộng rãi, tạo thành từng gian thạch thất để tu luyện.
Tần Liệt đi theo Lăng Ngữ Thi tới khu vực tu luyện của tộc nhân Lăng gia, nhìn thấy mấy đứa trẻ còn nhỏ tuổi nhưng tóc đã chuyển sang màu tím, đôi mắt cũng hóa thành tử đồng.
“Tần Liệt, huynh tới rồi!”
Thấy hắn xuất hiện, đôi mắt sáng ngời của Lăng Huyên Huyên ánh lên niềm vui, nàng không kìm được cười khanh khách: “Tần đại ca, Cửu U Tà Điển mà chúng ta đang tu luyện, có phải do huynh tìm về cho chúng ta không?”
Lăng Phong cũng bước ra, vẻ mặt trầm ổn nhưng trong mắt lại thoáng hiện tia kích động.
Lăng Thừa Chí cùng không ít tộc nhân Lăng gia vừa thấy Tần Liệt đến cũng rối rít chào hỏi, thái độ vô cùng hữu hảo và nhiệt liệt.
“Haizz, nếu đại ca còn khỏe mạnh, biết Lăng gia có được ngày hôm nay, nhất định sẽ vô cùng vui mừng.” Lăng Thừa Chí thổn thức nói.
“Lăng thúc, Lăng gia hiện tại đã trở thành công địch của Xích Lan Đại Lục, có gì đáng để vui mừng đâu?” Tần Liệt bước vào hang động sáng sủa, nhìn không gian rộng rãi bên trong cùng từng gian thạch thất nhỏ, cảm thấy nơi này rất giống với tù thất của Huyền Thiên Minh.
“Ha hả, chuyện đến nước này chúng ta cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Cái gì tà tộc hay không tà tộc, chỉ cần thực lực đủ cường đại, chúng ta tự nhiên có thể đặt chân giữa vùng trời đất này!” Trong mắt Lăng Thừa Chí toát ra dã tâm bừng bừng, vẻ mặt phấn chấn: “Tần Liệt, gần đây chúng ta lại có thêm mấy đứa trẻ kích phát được Tà Thần Chi Huyết! Dưới sự chỉ dạy của Ngữ Thi, tất cả người Lăng gia có dòng máu Tà Thần chảy trong người thì cảnh giới võ đạo đều tăng lên với tốc độ kinh người!”
Quyển thượng của Cửu U Tà Điển hoàn toàn dung nhập vào Tà Thần Chi Huyết của Lăng Ngữ Thi. Cuốn võ đạo bí điển của U Minh Giới này ghi lại những Linh Quyết tu luyện chính thống nhất của tà tộc.
Mà Lăng Ngữ Thi chính là người chấp chưởng cuốn Cửu U Tà Điển này.
Thời gian gần đây, nàng đã bắt đầu truyền thụ Linh Quyết trong Cửu U Tà Điển cho tộc nhân. Nàng phát hiện những người có Tà Thần Chi Huyết trong cơ thể khi tu luyện Cửu U Tà Điển thì tiến triển cực nhanh.
“Trong cơ thể mọi người chảy xuôi dòng máu Tà Thần, lại tu luyện Thánh Điển của tà tộc, hơn nữa ở đây lại có Minh Ma Khí để hấp thu, cho nên tiến bộ sẽ phi thường nhanh.” Tần Liệt nhìn Lăng Huyên Huyên, lại nhìn Lăng Phong, cuối cùng nhìn sang Lăng Thừa Chí: “Lăng thúc, mọi người có tính toán gì cho tương lai không?”
Bỗng nhiên, ánh mắt của đám người Lăng Thừa Chí, Lăng Huyên Huyên, Lăng Phong đều tập trung vào Lăng Ngữ Thi.
Rất rõ ràng, Lăng Ngữ Thi hôm nay đã trở thành trụ cột của Lăng gia, thay thế địa vị của cha nàng trong lòng các tộc nhân.
“Tần Liệt, chúng ta muốn nhanh chóng thông qua không gian truyền tống trận để tiến vào U Minh Đại Lục.” Lăng Ngữ Thi đột nhiên nói.
“Trong Dược Sơn thật sự có không gian truyền tống trận sao?!” Lăng Thừa Chí kinh hô.
Lăng Huyên Huyên cùng Lăng Phong và mọi người cũng lộ vẻ hưng phấn, kích động không thôi.
“Tần Liệt lần này đã xác định, một cái không gian truyền tống trận hoàn chỉnh không tổn hao gì đang tọa lạc tại Dược Sơn.” Lăng Ngữ Thi cười nhạt, ôn nhu nói: “Xem ra ông nội Tần Sơn chẳng những sớm biết thân phận Lăng gia chúng ta, mà còn âm thầm giúp đỡ Lăng gia rất nhiều việc... Nếu có một ngày gặp được ông nội Tần Sơn, ta muốn đại diện cho phụ thân, đại diện cho ông nội ta, thay mặt toàn bộ tộc nhân Lăng gia hiện tại, hảo hảo cảm tạ ông ấy.”
“Càng phải cảm tạ Tần Liệt, không có Tần Liệt, Lăng gia đã sớm không còn tồn tại nữa!” Lăng Thừa Chí nói năng đầy khí phách.
Lăng Huyên Huyên, Lăng Phong với đôi mắt tử đồng lóe lên tia sáng cảm kích, đồng loạt nhìn về phía Tần Liệt.
“Đã quyết định rồi sao?” Tần Liệt thầm than trong lòng.
Hắn không ngờ Lăng Ngữ Thi lại muốn dẫn dắt tộc nhân Lăng gia nhanh chóng thông qua không gian truyền tống trận để đến U Minh Đại Lục.
Trên đường đi tới đây, Lăng Ngữ Thi không hề nhắc đến chuyện này, cho nên hắn có chút kinh ngạc.
“Ở U Minh Đại Lục có tế đàn truyền thừa của các đại chủng tộc U Minh Giới, cũng có rất nhiều bí mật của Âm Minh Tộc.” Trên mặt Lăng Ngữ Thi tràn đầy vẻ áy náy: “Nghe Khố Lạc tiền bối nói, Âm Minh Tộc còn có một tòa Âm Minh Địa Cung nằm sâu dưới lòng đất tại một địa điểm bí ẩn ở U Minh Đại Lục. Bên trong địa cung chôn giấu đông đảo bí mật của Âm Minh Tộc, chỉ có người chảy xuôi dòng máu Tà Thần mới có thể bước vào.”
“Tần Liệt, ông nội cháu kiến tạo không gian truyền tống trận, hẳn cũng là để cho đám người Khố Lạc và chúng ta có thể trở lại U Minh Đại Lục.” Lăng Thừa Chí cũng nói.
Tần Liệt yên lặng gật đầu.
“Chàng cũng sẽ cùng chúng ta đi U Minh Đại Lục chứ?” Lăng Ngữ Thi mong đợi nhìn hắn.
“Đến lúc đó rồi tính sau.” Tần Liệt trả lời lập lờ nước đôi.
Ở lại bên phía Lăng gia một lát, Tần Liệt đã biết được dự tính của tộc nhân Lăng gia, biết bọn họ đều chuẩn bị đi tới U Minh Đại Lục.
“U Minh Đại Lục...”
Tần Liệt thầm nhủ trong lòng, dùng ý thức linh hồn liên lạc với Huyết Lệ, hỏi: “Về tin tức của ông nội ta, ông dò hỏi thế nào rồi?”
“Đừng vội, ta còn đang tìm những Luyện Khí Sư đó, ta cũng cần thời gian.” Huyết Lệ trả lời: “Bạo Loạn Chi Địa không giống với các khu vực khác. Nơi này chưa bao giờ có một khắc bình yên, quanh năm đều chìm trong chém giết đẫm máu. Võ giả sống ở Bạo Loạn Chi Địa, cùng các thế lực tồn tại ở đó, đều là một đám người điên, cuồng đồ, những kẻ cực đoan. Hoạt động ở đó, cho dù là ta cũng phải cẩn thận từng li từng tí, bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng bị tập kích, đề phòng bị kẻ khác nhắm vào giết người cướp của.”
“Bạo Loạn Chi Địa?” Tần Liệt ngạc nhiên.
“Bạo Loạn Chi Địa chính là nơi ta từng sinh sống. Nó được tạo thành bởi năm đại lục: Thiên Lục, Thiên Tịch, Thiên Diệt, Thiên Khô, Thiên Liệt. Tịch Diệt Huyền Lôi trong tay ngươi chính là đến từ Tịch Diệt Lão Tổ của Thiên Tịch đại lục. Huyết Sát Tông của chúng ta trước kia cũng là thế lực cấp Bạch Ngân của Thiên Diệt đại lục, nhưng hiện tại đã bị diệt...”
“Các đại lục ở Bạo Loạn Chi Địa đều có tài nguyên khoáng sản phong phú, bí địa đông đảo, linh dược linh thảo dồi dào. Dĩ nhiên, thế lực võ giả cũng nhiều không đếm xuể, các thế lực lớn quanh năm huyết chiến, cực kỳ hỗn loạn.”
“Tại Bạo Loạn Chi Địa cũng có không ít lối đi nối thẳng tới các phụ thế giới. Không ít tộc nhân dị tộc cũng đi lại ở đó, thỉnh thoảng kết hợp, thỉnh thoảng huyết chiến với các thế lực trên năm đại lục. Haizz, tóm lại chỗ đó chưa bao giờ thái bình, người điên và côn đồ hoành hành, không cẩn thận thì có thể bị ám sát, chết cũng không biết chết như thế nào.”
“Ngươi của trước kia, nếu bước vào Bạo Loạn Chi Địa, ta bảo đảm ngươi sống không quá một tháng. Nhưng hiện tại nha, có lẽ ngươi có thể thích ứng được hoàn cảnh bên đó, thích ứng được sự máu tanh và tàn khốc nơi ấy.” Huyết Lệ đáp lại.
“Ta chỉ muốn biết tin tức về ông nội ta!” Tần Liệt nói.
“Cho ta thêm chút thời gian.” Huyết Lệ nói.
“Ông có biết về U Minh Đại Lục không?” Tần Liệt nhớ tới mục đích câu hỏi của mình.
“Có nghe nói qua nơi này. Ở Bạo Loạn Chi Địa của chúng ta, thông qua các không gian truyền tống trận bí ẩn, trải qua vài lần truyền tống, tựa hồ có thể đến được U Minh Đại Lục. Nhưng ta chưa từng đi, ta chỉ biết đó là vùng đất mà dị tộc U Minh Giới từng chiếm cứ. Sau này tộc nhân U Minh Giới bị xua đuổi về U Minh Giới, đại lục kia tựa hồ bị phong tỏa, người ngoài đã không cách nào tiến vào.” Huyết Lệ giải thích.
“Ở Bạo Loạn Chi Địa có rất nhiều không gian truyền tống trận sao?” Tần Liệt ngạc nhiên.
“Ừ, những không gian truyền tống trận đó đều nằm trong tay các thế lực cường đại, có thể liên hệ với các đại lục khác. Cũng có những kẻ không sợ chết từ các đại lục khác thông qua không gian truyền tống trận tới Bạo Loạn Chi Địa để ma luyện bản thân. Hắc hắc, bất quá kẻ muốn chết thì nhiều, người từ đại lục khác đến Bạo Loạn Chi Địa thường thường sống không được quá lâu, rất nhanh sẽ bị đám người điên ở đó xé xác thành mảnh vụn.”
Huyết Lệ cười quái dị hai tiếng, nói: “Mẹ kiếp, vốn tưởng rằng qua hơn một ngàn hai trăm năm, chỗ đó có thể thu liễm một chút, không ngờ lại trở nên hỗn loạn hơn cả trước kia. Ta tới đây chưa bao lâu mà đã bị người đuổi giết ba lần, càng ngày càng khó khăn...”
“Giúp ta lưu ý tin tức của ông nội.”
Tần Liệt cắt đứt trao đổi với Huyết Lệ, ý thức linh hồn một lần nữa tụ tập lại.
Ba ngày sau.
Trên một ngọn núi trọc lóc, ba cường giả Cảnh giới Phá Toái là Tống Vũ, Tạ Diệu Dương, Nhiếp Vân mang theo đám tinh nhuệ trong tộc như Tống Tư Nguyên, Tạ Chi Chướng, Nhiếp Hám, lặng lẽ xuất hiện khi màn đêm buông xuống.
Tộc nhân Giác Ma Tộc trời sinh không thể thích ứng với cường quang nóng bức của mặt trời, cho nên bọn họ ấn định thời gian giao dịch vào đêm khuya.
Màn đêm buông xuống, trăng thanh gió mát, đám cường giả Huyền Thiên Minh bình yên chờ chực trên núi.
“Cha, Tạ thúc, Nhiếp thúc, con cứ cảm thấy việc giao dịch với Giác Ma Tộc ở thời điểm mấu chốt này không quá thỏa đáng.” Tống Đình Ngọc đứng giữa mọi người, nàng nhíu mày nói: “Con nghe nói người của Bát Cực Thánh Điện cùng Hợp Hoan Tông gần đây không ngừng mời chúng ta xác định ngày giờ để tiến hành tiễu trừ Giác Ma Tộc. Lúc này, chuyện chúng ta giao dịch với Giác Ma Tộc một khi bại lộ ra ngoài, ảnh hưởng sẽ cực kỳ ác liệt, sợ là lập tức sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.”
“Cho nên chúng ta mới cẩn thận như vậy a.” Nhiếp Vân thấp giọng cười.
“Con sợ tương lai sau khi khai chiến với Giác Ma Tộc, nếu bọn họ không chống đỡ được thế công của chúng ta cùng Hợp Hoan Tông, Bát Cực Thánh Điện, họ sẽ vạch trần sự thực về cuộc giao dịch này.” Tống Đình Ngọc cười khổ.
“Sự tình từ nay về sau thì để sau này hãy nói, trước mắt cứ đem Huyền Âm Cửu Diệp Liên tới tay đã.” Tống Vũ nói xen vào, giọng điệu không thèm để ý.
“Huyền Âm Cửu Diệp Liên! Lại là Huyền Âm Cửu Diệp Liên! Các người thật là điên cuồng!” Tống Đình Ngọc có chút giận dỗi hét lên.
Thật ra nàng phản đối việc tiếp xúc quá sâu với Giác Ma Tộc ở thời điểm nhạy cảm này. Một là sợ Hợp Hoan Tông, Bát Cực Thánh Điện phát hiện, hai là sợ Giác Ma Tộc có ngày tiết lộ tin tức ra ngoài.
Nhưng theo nàng thấy, cha nàng, còn có Tạ Diệu Dương, Nhiếp Vân, hôm nay đều đã bị Huyền Âm Cửu Diệp Liên làm cho mụ mị đầu óc, trở nên liều lĩnh bất chấp.
“Tần Liệt nói lúc nào đến?” Tống Vũ bỗng nhiên hỏi.
“Sắp rồi.” Tống Đình Ngọc có chút bất mãn đáp một câu.
“Tần Liệt, tiểu tử này cũng được đấy. Ha hả, chuyện này nếu thao tác tốt, hắn còn có thể trở lại Huyền Thiên Minh.” Tống Vũ bỗng nhiên nói một câu như vậy.
“Hắn và tà tộc có quan hệ, hôm nay mọi người đều biết, còn có thể trở về Huyền Thiên Minh sao? Hắn cho dù thật sự trở lại, cha dám nhận?” Tống Đình Ngọc hừ nhẹ một tiếng.
“Mọi sự không có gì là tuyệt đối.” Tống Vũ nói một câu cao thâm khó lường.
Lông mày kẻ đen của Tống Đình Ngọc nhíu lại, bỗng nhiên nhạy cảm nói: “Cha, có phải cha có chuyện gì gạt con không?”
“Ha hả.” Tống Vũ đang định trả lời thì thấy từ khu vực Minh Ma Khí lượn lờ bay ra bốn con Liệp Linh Thú. “Bọn họ tới rồi.” Tống Vũ khẽ quát một tiếng.
Tạ Diệu Dương, Nhiếp Vân cũng co rút con ngươi, sắc mặt đột nhiên trở nên cẩn trọng.