Giờ phút này, cường giả của Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông toàn bộ tập trung ở Dược Sơn.
Bọn họ đang đợi Luyện Khí Sư Cốc Bình của Huyền Thiên Minh, muốn biết rõ ràng không gian Truyền Tống Trận bên trong Dược Sơn rốt cuộc đi thông tới đâu.
Tống Đình Ngọc cùng Tạ Tịnh Tuyền cũng không rời đi, hai người đều đang ngẩn người tại Lăng Gia Trấn.
Lần này các nàng lại bị Tống Trí tính toán một lần nữa, quả nhiên là nản lòng thoái chí đối với Huyền Thiên Minh. Hai người sở dĩ không rời đi là cảm thấy Dược Sơn đã có không gian Truyền Tống Trận, mà Tần Liệt lại xuất hiện lúc này, nơi đây nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Các nàng cũng đang lưu ý tiến triển của tình thế.
Triệu Hiên, con trai của Phó tông chủ Hợp Hoan Tông Triệu Trường Sinh, hai ngày nay cũng ở Lăng Gia Trấn. Hắn bị sắc đẹp của Tống Đình Ngọc và Tạ Tịnh Tuyền làm cho kinh ngạc, gần đây đang nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận hai người.
"Ngao!"
Một tiếng thú rống rung trời động địa từ sâu trong Cực Hàn Sơn Mạch trực tiếp truyền đến Dược Sơn, khiến tam phương cường giả, khiến cả Tống Đình Ngọc và Tạ Tịnh Tuyền đều kinh ngạc vô cùng, không biết bên trong Cực Hàn Sơn Mạch đã xảy ra chuyện lạ gì.
Các cường giả tam phương tụ tập tại Dược Sơn như Tống Vũ, Lý Dịch, còn có Triệu Trường Sinh kia, nhao nhao đi ra khỏi Dược Sơn, tụ tập lên đỉnh núi.
- Tiếng thú rống thật đáng sợ! Linh thú trong Cực Hàn Sơn Mạch rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?
Tống Vũ biểu lộ ngưng trọng, hắn híp mắt, dùng tâm thần cảm giác. Một lát sau, hắn ầm ầm chấn động, nói:
- Tiếng gầm khủng bố này, khí thế cuồng bạo này, chỉ sợ... ngay cả Tử Tinh Viêm Sư Vương cũng không có năng lực làm được!
- Chẳng lẽ bên trong Cực Hàn Sơn Mạch sinh ra Thú Vương cường đại hơn? – Lý Dịch cũng biểu lộ ngưng trọng.
- Phải phái người qua xem tình huống thế nào! – Nhiếp Vân nói.
"Rống!"
Lại là một tiếng gào thét phá vỡ hư không truyền đến từ sâu trong Cực Hàn Sơn Mạch. Tiếng hô này rõ ràng không phải của con trước đó, nhưng lại có khí thế tuyệt luân tương đương.
- Lại thêm một con nữa! – Tống Vũ sắc mặt đại biến.
Tiếng hô thứ hai tràn đầy tàn bạo, thị sát khát máu, như muốn hủy diệt mọi sinh linh thế gian, nghe mà tâm can mọi người đều muốn nứt ra.
- Không ổn! – Tạ Diệu Dương cũng biến sắc. – Khí thế khủng bố này cũng không phải thứ Tử Tinh Viêm Sư Vương có thể có được. Cực Hàn Sơn Mạch nhất định đã xảy ra biến đổi lớn kinh thiên!
"Rầm rầm rầm!"
Chấn động đất rung núi chuyển truyền đến từ Cực Hàn Sơn Mạch, khiến võ giả tại Dược Sơn đều có thể cảm nhận được đại địa đang lay động.
Tống Đình Ngọc cùng Tạ Tịnh Tuyền đang ở trong nhà đá tại Lăng Gia Trấn, lúc này cũng đi ra.
- Tống tiểu thư, Tạ tiểu thư, hai vị rốt cục cũng chịu ra rồi.
Triệu Hiên bộ dáng tuấn mỹ, trên mặt mang nụ cười tiêu sái. Khi nói chuyện, hắn cũng thỉnh thoảng nhìn về phía Cực Hàn Sơn Mạch, hỏi:
- Hai vị đều sinh sống tại Xích Lan Đại Lục, có biết linh thú mạnh nhất trong Cực Hàn Sơn Mạch là cấp bậc gì không? Hai tiếng rống to này nghe mà kinh tâm táng đởm, chỉ sợ linh thú cấp bậc ít nhất cũng phải lục giai trở lên?
Tống Đình Ngọc và Tạ Tịnh Tuyền không phản ứng hắn. Hai người liếc nhau một cái, đồng thời lao về hướng Dược Sơn.
- Quá khác thường rồi...
Lông mày thanh tú của Tống Đình Ngọc nhíu chặt. Không biết vì sao, nàng cứ cảm thấy sự dị thường của Cực Hàn Sơn Mạch có liên quan đến Tần Liệt.
- Thú rống, cự thú gầm rú, con Lôi Điện Cự Mãng kia?
Đôi mắt đẹp của nàng dần dần sáng lên. Nàng hiểu rõ Tần Liệt hơn bất luận kẻ nào. Nàng cùng Tần Liệt tại U Minh Giới từng kề vai chiến đấu.
Nàng rất rõ ràng, trong cơ thể Tần Liệt luôn tồn tại linh hồn một con viễn cổ hung thú. Nàng không biết Tần Liệt lấy được hung hồn từ đâu, nhưng nàng biết giữa Tần Liệt và con Lôi Điện Cự Mãng kia có liên hệ sâu đậm.
Sau khi hai tiếng rống to vang lên, nàng liên hệ với những lời Tần Liệt nói trước khi đi, trong lòng ẩn ẩn cảm thấy bất an.
Nàng cảm thấy phiến thiên địa này có thể sẽ xảy ra biến đổi lớn kinh thiên.
Sâu trong Cực Hàn Sơn Mạch.
Những dòng sông băng cực hàn san sát liên tiếp sụp đổ vỡ vụn. Sau khi đỉnh băng nổ tung, từng cái huyệt động sâu hun hút cực lớn lộ ra trên mặt đất.
Hang động hàn băng khổng lồ chính là một thế giới trắng xóa, đúng là Huyền Băng Chi Địa mà Tần Liệt vẫn luôn ra ra vào vào.
Huyền Băng Chi Địa tọa lạc sâu trong Cực Hàn Sơn Mạch, dưới đáy những ngọn đỉnh băng quanh năm không đổi.
Hôm nay, đỉnh băng nổ tung, hang hàn băng khổng lồ hiển lộ, Huyền Băng Chi Địa dưới lòng đất rốt cục cũng trồi lên mặt nước một chút.
"GR...À...OOOO!!!!"
Tiếng cự thú hét giận dữ truyền đến từ lòng đất. Tất cả những hung thú khổng lồ dữ tợn không ngừng giãy giụa đi ra, như từng ngọn núi nhỏ khoác lên mình những khối lân giáp, ngoi đầu lên từ sâu trong Cực Hàn Sơn Mạch.
Mà Tần Liệt thì đang ngồi ngay ngắn trên đầu cự mãng, bên cạnh chiếc long giác dữ tợn kia.
Hắn một tay nắm chặt Hàn Băng Chi Nhãn, vững vàng ngồi trên đỉnh đầu cự mãng, tay còn lại chỉ về một hướng, nói với Mãng Vọng:
- Thông Thiên Sơn! Phá hủy cho ta! Ta muốn Bát Cực Thánh Điện nứt vỡ, ta muốn thế lực này bị san thành bình địa!
"Rống!" Mãng Vọng bạo rống một tiếng.
Tám đầu cự thú như ngọn núi, dưới tiếng hô của hắn, ngao ngao cuồng khiếu, một đường dễ như trở bàn tay hướng về phía Thông Thiên Sơn mà đi.
- Bên kia, Huyền Thiên Thành! Ta muốn các ngươi san bằng tòa thành trì phồn hoa nhất Xích Lan Đại Lục này! – Tần Liệt lại chỉ về một hướng khác.
Mãng Vọng lại hét to một tiếng.
Tám đầu cự thú khác cũng điên cuồng hét lên rồi xông ra, như những ngọn núi khổng lồ lăn đi, nghiền nát hết thảy trở ngại, phóng như điện tới Huyền Thiên Thành.
- Tất cả võ giả Thông U Cảnh và trên Thông U Cảnh, chỉ cần dám ngăn cản các ngươi, giết không tha!
Tần Liệt ngồi cao trên đầu Mãng Vọng, trên mặt tràn đầy vẻ thô bạo, trầm giọng nói:
- Chém giết cường giả, tha cho kẻ yếu, đem lực lượng đỉnh cao của hai thế lực lớn này mạt sát toàn bộ!
Mãng Vọng lại ngửa mặt lên trời gào thét.
Tiếng hô của hắn chính là mệnh lệnh truyền đạt, để tộc nhân của hắn làm việc theo phân phó.
- Đi, đưa ta đến Dược Sơn. – Tần Liệt quát khẽ.
- Tần Liệt, chúng ta?
- Chúng ta làm sao bây giờ?
Huynh đệ Khố Lạc kêu lên.
- Tần Liệt! – Lăng Ngữ Thi cũng thở nhẹ.
- Mãng Vọng, bảo tộc nhân của ngươi cúi xuống, mang bọn họ theo hết! – Tần Liệt nắm chặt Hàn Băng Chi Nhãn, nói: - Việc này chỉ cần Cự Linh Tộc các ngươi làm tốt cho ta, sau khi sự việc kết thúc, ta sẽ giúp toàn tộc các ngươi cởi bỏ trói buộc linh hồn. Về sau, mọi hành động của Cự Linh Tộc các ngươi sẽ không còn liên quan gì đến ta nữa!
- Tốt! – Mãng Vọng dùng tiếng hô hạ đạt mệnh lệnh.
Chỉ thấy hai mươi đầu hung thú còn lại, từng con từng con cúi thấp xuống. Dưới tiếng thét to của Tần Liệt, một bộ phận tộc nhân Giác Ma Tộc cùng tộc nhân Lăng gia, từng người từng người run rẩy leo lên thân thể cự thú.
Còn những cường giả Giác Ma Tộc như huynh đệ Khố Lạc, Tạp Mông, Đa La thì hoặc cưỡi Liệp Linh Thú, hoặc ngồi trên lưng Minh Thú.
- Đi! – Tần Liệt chỉ về hướng Dược Sơn.
Mãng Vọng quay đầu vẫy đuôi, rồi đột nhiên nổi lên giữa không trung, như một con lôi điện cự long nơi chân trời, chở Tần Liệt dẫn đầu hướng về phía Dược Sơn.
Phía sau hắn, gần hai mươi con quái vật khổng lồ, hoặc là bay lên không, hoặc là mạnh mẽ đâm tới trong rừng núi, một cước đạp gãy đại thụ che trời, trực tiếp đụng sập những ngọn núi thấp.
Cự thú bay lên trời như mây đen áp đỉnh, cự thú xung kích trên mặt đất như núi nhỏ lăn đi, dễ như trở bàn tay.
"Ầm ầm! Ầm ầm! Ngao! GR...À...OOOO!!!"
Bên trong Cực Hàn Sơn Mạch truyền đến động tĩnh hủy thiên diệt địa, một cỗ khí thế hung lệ nghiền áp thiên địa, muốn gạt bỏ vạn vật ập vào mặt từ trong sơn mạch.
Trên Dược Sơn, khắp nơi cường giả của Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông, Huyền Thiên Minh đều hoảng sợ biến sắc.
Giờ phút này, Tống Đình Ngọc cùng Tạ Tịnh Tuyền, còn có Tống Tư Nguyên, Tạ Chi Chướng, Tống Trí bọn người cũng đều tụ tập tại đỉnh núi, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ nhìn về phía Cực Hàn Sơn Mạch.
- Chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? – Mạc Hà thét lên.
Lý Dịch sắc mặt ngưng trọng vô cùng, cũng chất vấn Tống Vũ của Huyền Thiên Minh:
- Tống Minh chủ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
- Trên Xích Lan Đại Lục sao lại có nhiều hung thú như vậy? Huyền Thiên Minh và Bát Cực Thánh Điện các ngươi rốt cuộc đang giở trò quỷ gì? – Triệu Trường Sinh cũng đang kêu to.
Tất cả mọi người đều ý thức được sự không ổn.
Nhiều cường giả của Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông tụ tập tại Dược Sơn, chuẩn bị ra tay với Tà Tộc, chuẩn bị tìm hiểu sự ảo diệu của không gian Truyền Tống Trận.
Ai cũng không ngờ tới, sâu trong Cực Hàn Sơn Mạch đột nhiên xảy ra biến đổi lớn kinh thiên. Những con hung thú chỉ nghe tiếng thôi đã thấy khủng bố tuyệt luân kia lại đột nhiên xông ra.
Tất cả mọi người sinh lòng bất an.
Tuy nhiên, bọn họ cũng không ngờ tới việc này có liên quan đến Tần Liệt, không nghĩ tới là vì bọn họ lần lượt bức bách, cuối cùng ép Tần Liệt vào tuyệt lộ, thật sự không còn cách nào khác mới phải dùng đến hạ sách này.
Đây là bọn họ gieo gió gặt bão!
Khi tam phương cường giả trên Dược Sơn đang sinh lòng bất an, thân hình khủng bố của Mãng Vọng dẫn đầu hiện ra nơi chân trời.
Thân thể dài gần trăm mét duỗi ra, vặn vẹo giữa bầu trời như một tia chớp đẹp mắt. Lân phiến màu trắng bạc bao phủ trên người Mãng Vọng tỏa hào quang sáng chói, khi chợt lóe lên khiến mọi người ngay cả mắt cũng không mở ra được.
Dưới tầng mây, Mãng Vọng gào thét một tiếng, lơ lửng ngay hư không phía trên Dược Sơn.
Tại chỗ đầu cự mãng, Tần Liệt một tay cầm Hàn Băng Chi Nhãn, sắc mặt lạnh băng ngồi ngay ngắn, lạnh lùng nhìn xuống đám người Tống Vũ, Tạ Diệu Dương, Nhiếp Vân, Lý Dịch, Triệu Trường Sinh trên Dược Sơn, nói:
- Các vị, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?
"GR...À...OOOO!!!!"
Từng tiếng bạo rống liên tiếp truyền đến. Một đầu lại một đầu viễn cổ cự thú như mây đen áp đỉnh, như cự sơn oanh tạc, làm mặt đất vỡ ra từng đạo khe rãnh, liên tiếp hiện ra sau lưng Tần Liệt.
Gần hai mươi đầu hung thú, thêm vào đó là đám cường giả Giác Ma Tộc như Khố Lạc, Khố Lỗ, Đa La, Tạp Mông, tề tụ tại Dược Sơn trong buổi chạng vạng tối u ám này.
- Tần Liệt!
- Tần Liệt!
- Dĩ nhiên là Tần Liệt!
Từng tiếng kêu sợ hãi truyền đến từ trong đám võ giả của tam phương thế lực. Rất nhiều người nhận ra Tần Liệt, đều lớn tiếng kêu la.
Sắc mặt Tống Vũ, Nhiếp Vân, Tạ Diệu Dương chưa bao giờ ngưng trọng đến thế.
- Tống Minh chủ, có từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay?
Tần Liệt nhếch môi, lộ ra một nụ cười lạnh băng khiến người ta run sợ:
- Các ngươi năm lần bảy lượt bức bách, lần lượt dùng độc kế ám toán ta, thật sự cho rằng ta chỉ có thể mặc cho các ngươi bài bố sao?
Sắc mặt ba vị gia chủ của Huyền Thiên Minh khó coi cực điểm.
- Còn ngươi nữa. – Tần Liệt lại nhìn về phía Lý Dịch, nói: - Là ngươi phái Mạc Hà tới giết ta hả?
Thánh chủ Bát Cực Thánh Điện Lý Dịch cũng trầm mặt xuống.
- Oan có đầu, nợ có chủ, không phải không báo, chỉ là thời cơ chưa tới. – Tần Liệt nhìn về phía mọi người, lạnh nhạt nói: - Nhưng hiện tại, thời cơ đã đến.
Đáy lòng mọi người thắt lại.