Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 459: CHƯƠNG 459: THUẬN THEO

“Kỳ quái, cách xa nhau xa như vậy, sao nàng có thể biết ngươi đang tu luyện Huyết Linh Quyết?”

Mấy phút sau khi Tuyết Mạch Viêm rời đi, Tống Đình Ngọc từ một đám lá cây rậm rạp ló đầu ra, trên người nàng một vòng ngũ sắc ba quang kỳ diệu nhộn nhạo.

Tần Liệt cũng ở ngay bên trong.

Sau khi phát giác được Tuyết Mạch Viêm tới gần, hắn lập tức thu hồi Vô Tự Mộ Bia, để Tống Đình Ngọc tế ra kiện linh khí ẩn nấp thân hình, che đậy hai người.

Hai người thiếp thân dựa vào nhau, ở trong một cái màn hào quang nho nhỏ, từ trong bụi cây cúi đầu nhìn Tuyết Mạch Viêm, nhìn nàng nghi thần nghi quỷ tìm cả buổi, cuối cùng không cam lòng rời đi.

Giờ phút này, bởi vì Tuyết Mạch Viêm đã rời đi, Tống Đình Ngọc chậm rãi thu lại màn hào quang lưu quang tràn ngập các loại màu sắc kia.

Tần Liệt ngửi mùi thơm như lan trên người nàng, dán chặt vào thân thể đẫy đà hấp dẫn của nàng, không nhịn được có chút tâm viên ý mã, trong óc không khỏi miên man bất định.

Trầm mặc, hắn vẫn dính sát lấy Tống Đình Ngọc, trong ánh mắt híp lại hiện ra hào quang lửa nóng.

“Ngươi làm gì mà trốn tránh nàng? Ngươi nên nói cho nàng biết quan hệ giữa ngươi và Huyết Lệ, tận lực giao hảo với nàng, điều này đối với hoạt động của chúng ta tại Thần Táng Tràng về sau có lẽ có chỗ trợ giúp.” Tống Đình Ngọc nhỏ giọng lầm bầm.

Tần Liệt còn chưa lên tiếng.

Trong lòng cảm thấy kỳ quái, Tống Đình Ngọc quay đầu nhìn lại, đột nhiên ngẩn ngơ, trên khuôn mặt xinh đẹp đến cực điểm lặng lẽ ửng lên ráng đỏ say lòng người.

Nàng liếc mắt liền nhìn ra sự cực nóng trong mắt Tần Liệt, biết rõ giờ khắc này trong đầu Tần Liệt đang nghĩ cái gì.

“Cái tên vô lại này...”

Trong lòng âm thầm mắng một câu, Tống Đình Ngọc hợp thời ngậm miệng, cũng không lên tiếng nữa.

Hai người trốn ở trong đám lá cây, Tống Đình Ngọc phía trước, Tần Liệt tại sau. Thân thể nương tựa vào nhau, có thể rõ ràng cảm giác được nhiệt độ cơ thể đối phương, có thể nghe trộm được tiếng tim đập dồn dập của nhau.

Hào khí giờ phút này vô cùng kiều diễm.

Mấy chục giây sau, Tần Liệt vô thức đưa tay ôm một cái, thân thể gợi cảm chọc người của Tống Đình Ngọc thuận thế mềm nhũn ngã vào trong lòng ngực hắn.

Trong tiếng hô nhẹ, nàng khép hờ hai mắt, chứng kiến khuôn mặt Tần Liệt nhanh chóng phóng đại.

Ngay khắc tiếp theo, Tần Liệt liền hướng phía nàng đột nhiên hôn xuống.

“Ưm...”

Không có mảy may kháng cự. Tống Đình Ngọc thuận theo nhắm mắt lại, mà lại nhiệt liệt đáp lại nụ hôn của hắn.

“Sàn sạt!”

Trong tán lá rậm rạp thỉnh thoảng truyền đến thanh âm lá cây ma sát, giống như vành tai và tóc mai của hai người chạm vào nhau.

“Bành!”

Tần Liệt tay chân không mở ra được trong đám lá, liền ôm lấy Tống Đình Ngọc bỗng nhiên từ trên cây nhảy xuống.

Hai người ôm nhau phi thân rơi xuống dưới gốc cây. Tống Đình Ngọc bị hắn đè lên, lưng dựa vào đại thụ, dáng người uyển chuyển hấp dẫn mê người đang bị một đôi bàn tay to tùy ý thăm dò những chỗ kỳ diệu, leo lên những đỉnh núi cao mê người.

Tống Đình Ngọc mắt hạnh mê ly, trầm thấp thở hổn hển, cái cổ đều phát ra ráng đỏ kinh người, quả thực hấp dẫn vô hạn.

Nàng thân thể cao gầy, bộ ngực sữa to thẳng no đủ, độ đàn hồi cũng kinh người vô cùng, làm cho Tần Liệt yêu thích không buông tay, hận không thể biến huyễn nó ra muôn vàn hình dạng.

Tay kia của Tần Liệt thì tại nơi lưng mông nàng tới lui tuần tra, không ngừng đi xuống, trắng trợn công thành chiếm đất, xâm chiếm lấy cấm khu tư nhân độc thuộc về hắn.

Tống Đình Ngọc ngay cả tượng trưng phản kháng đều không có, thể xác và tinh thần toàn diện thất thủ.

Tận sâu trong nội tâm, nàng đã chính thức tán thành Tần Liệt. Sau khi nàng trúng vu độc, tánh mạng và linh hồn năng lượng từng chút trôi qua, còn bị võ giả Hắc Vu Giáo dốc sức liều mạng đuổi giết.

Khi đó, nàng tựu thầm hạ quyết tâm, nếu như có thể gặp lại Tần Liệt, tất sẽ không còn do dự, không hề che giấu tình cảm của mình.

Tại thời điểm nàng cho rằng mình sẽ chết thảm, cho rằng vĩnh viễn không cách nào nhìn thấy Tần Liệt nữa, Thượng Thương tựa hồ nghe được lời khẩn cầu của nàng, lại thật sự đem Tần Liệt đưa đến!

Tần Liệt thành công cứu nàng từ trong tay giáo đồ Hắc Vu Giáo.

Sau đó một thời gian, Tần Liệt nếm thử dùng các loại phương pháp giúp nàng cởi bỏ vu độc. Khi phát hiện mọi thủ đoạn đều không có hiệu quả, hắn cõng nàng, muốn tìm Dạ Ức Hạo với mục đích giết chết mẫu trùng để giúp nàng giải thoát khỏi sự giày vò của vu độc.

Ngay cả nàng cũng không ôm lấy một tia hy vọng, không cho rằng Tần Liệt có thể thành công, không cho là mình còn có thể sống sót.

Nhưng Tần Liệt cuối cùng đã thành công lấy được máu tươi vu trùng!

Nàng cũng thông qua một giọt máu tươi vu trùng mà từ bờ vực tử vong trở về.

Những gì Tần Liệt làm vì nàng, nàng đều nhìn ở trong mắt. Từ trong miệng Đỗ Hướng Dương, Sở Ly, nàng còn nghe nói vì nàng mà Tần Liệt phấn đấu quên mình xâm nhập khu vực vu độc bao phủ, dốc sức chiến đấu với Bát Dực Ngô Công Vương...

Hết thảy những điều này đều làm trái tim nàng tràn ngập hình bóng Tần Liệt.

Thể xác và tinh thần của nàng đều đã đồng ý Tần Liệt.

Cho nên nàng đối với sự đòi hỏi của Tần Liệt không dấy lên nổi một tia phản kháng.

Vạt áo nàng rộng mở, lộ ra mảng lớn bộ ngực trắng nõn, làn da bạch ngọc tỏa ra ánh sáng mê người, khiến con ngươi người ta đều muốn rơi vào trong đó.

Tần Liệt đã rơi vào trong đó.

“Đạp đạp! Đạp đạp!”

Tiếng bước chân dồn dập đi mà quay lại, lại nhanh chóng tiếp cận.

Hai người đang mê loạn nhanh chóng tỉnh táo lại. Tống Đình Ngọc vội vàng lấy ra màn hào quang tranh thủ thời gian bảo vệ hai người.

Thân ảnh hai người phút chốc ẩn hình.

Bóng hình xinh đẹp thanh lệ của Tuyết Mạch Viêm lại một lần nữa hiển hiện. Đôi mắt tràn ngập hồ nghi của nàng dò xét bốn phía, nhìn quanh trong chốc lát, cuối cùng lại chán nản rời đi.

Sau một hồi.

Màn hào quang dưới gốc cây được cởi bỏ, thân ảnh hai người một lần nữa hiển hiện. Tống Đình Ngọc bộ ngực nửa lộ, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ hờn dỗi ngượng ngùng: “Khá tốt ta phản ứng nhanh, bằng không thì... bằng không thì...”

Tần Liệt trong mắt lửa nóng cũng dần dần thối lui, nhếch miệng cười cười, nói: “Bằng không thì như thế nào?”

“Bằng không thì đã bị bắt tại trận rồi.” Tống Đình Ngọc thản nhiên cười, thò tay nhẹ nhàng đẩy Tần Liệt ra, “Ngươi tên hỗn đản này, vu độc trên người ta mới cởi bỏ không bao lâu, ngươi đã bắt đầu động ý xấu rồi. May mà Tuyết Mạch Viêm trở lại, nếu không ta sợ đã bị ngươi độc thủ rồi, ngươi cái đại sắc côn!”

Phong tình vạn chủng vuốt vuốt mái tóc rối, trên mặt nàng lại không có một tia tức giận, vẫn cười dịu dàng, hiển nhiên cũng không hề giận dỗi.

“Đúng rồi, ta vừa mới nói còn chưa hết, vì cái gì ngươi không dám cùng nàng gặp mặt? Ta cảm thấy ngươi nên sớm làm rõ quan hệ giữa ngươi và Huyết Lệ với nàng, sớm chút cùng Huyễn Ma Tông thành lập đồng minh.” Tống Đình Ngọc nói tới chính sự.

“Ta đáp ứng Huyết Lệ, tại Thần Táng Tràng nếu như nhìn thấy nàng sẽ tận lực giúp nàng. Nhưng hiện tại, ta bề ngoài giống như không thể giúp nàng cái gì. Nói rõ quan hệ giữa ta và Huyết Lệ ngược lại sẽ làm cho nàng cảm thấy ta đang thông qua quan hệ này cầu cạnh nàng cái gì đó. Dù sao, nàng hôm nay thực lực mạnh hơn chúng ta, bản thân nàng cũng đầy đủ cường thế.” Tần Liệt sờ lên cằm.

“Ai nha?”

Tống Đình Ngọc ngạc nhiên: “Từ lúc nào trở nên khéo hiểu lòng người như vậy? A, không đúng, ngươi cũng đồng dạng thiện người am hiểu ý...” Nàng liếc nhìn vạt áo, ý hữu sở chỉ.

Tần Liệt hắc hắc gượng cười.

“Lúc chúng ta sơ ngộ, ngươi cũng không phải là người khắp nơi suy nghĩ cho người khác, chẳng lẽ chỉ là bởi vì Huyết Lệ?” Tống Đình Ngọc không quá tin tưởng.

“Ngươi đừng nhìn Tuyết Mạch Viêm hôm nay danh tiếng mười phần. Ai, kỳ thật tuổi thọ nàng có hạn chế. Lần này thí luyện Thần Táng Tràng, nàng nếu như không có kỳ ngộ, không thể lấy được thánh dược hiếm có, nàng...”

Tần Liệt lắc đầu: “Nha đầu kia kỳ thật rất đáng thương. Thêm vào giao tình với Huyết Lệ, ta âm thầm tận lực giúp nàng là được rồi, không muốn gây cho nàng quá nhiều phiền toái. Ngươi cũng biết, ta là người không chịu ngồi yên, vận khí gần đây không tốt lắm, rất dễ sinh sự đoan. Nếu như ta quá sớm nói rõ quan hệ với Huyết Lệ, có thể sẽ làm cho nàng sớm lâm vào phiền phức của ta, mà không có thời gian đi lo chuyện của chính mình.”

“Ngươi là không muốn quấy rầy tiết tấu của nàng?” Tống Đình Ngọc hiểu ra.

Tần Liệt khẽ gật đầu.

“Ông ông ông!”

Nhiều tiếng dị hưởng phút chốc từ trong Không Gian Giới của Tần Liệt truyền đến. Khi hắn chưa hiểu rõ nguyên nhân, tám cái cánh của Bát Dực Ngô Công Vương lại thoáng cái từ trong giới chỉ của hắn bay vọt ra.

Tần Liệt cùng Tống Đình Ngọc sắc mặt đồng thời biến đổi.

“Hưu hưu hưu!”

Tám cái cánh vẫy động như nỏ mạnh phá không, phút chốc bắn về phía phương xa, lóe lên rồi biến mất.

“Nhất định là Dạ Ức Hạo giở trò quỷ!” Tần Liệt hừ một tiếng.

“Triệu hoán lực thật mạnh, ngươi đều đã đem tám cái cánh đặt ở trong Không Gian Giới rồi, cái mẫu trùng này lại vẫn có thể cảm giác được.” Tống Đình Ngọc âm thầm kinh hãi.

“Chỉ sợ Dạ Ức Hạo không bao lâu nữa sẽ có động tác mới.” Tần Liệt cảm thấy không ổn.

“Ta thông báo một chút cho bọn họ?”

“Ân.”

Đồng thời, một tấm lệnh bài bên hông hắn cũng truyền đến tiếng kêu gào dễ nghe.

Tấm lệnh bài kia đến từ Vạn Thú Sơn. Tiếng kêu gào vang lên, ý nghĩa võ giả Vạn Thú Sơn cũng đã phát hiện vị trí của hắn.

Tần Liệt cầm lấy lệnh bài, tập trung tư tưởng cảm giác một chút, sắc mặt càng phát ra trầm trọng: “Người của Vạn Thú Sơn tìm tới rồi.”

“Lúc này bọn hắn còn dám tới, nhất định là đã có cường viện.” Tống Đình Ngọc suy nghĩ một chút, khẳng định nói: “Bọn hắn cùng hạch tâm hạt giống của Vạn Thú Sơn là Úc Môn hội hợp, nhất định là như vậy!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!