“Lạc Trần, Sở Ly, Tuyết Mạch Viêm!”
Tại Úc Môn của Vạn Thú Sơn ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đoàn người xuất hiện tại khu vực vừa xảy ra vụ nổ không ngừng, trên khuôn mặt thô kệch nở một nụ cười quái dị.
Nữu Thiệu Quân cùng vài tên võ giả Vạn Thú Sơn đang ngồi xếp bằng ngay phía sau hắn. Quanh thân bọn họ, hơn mười gốc cổ thụ đã bị đứt gãy, hiển nhiên trước khi nhóm Tần Liệt đến, bọn họ cũng bị Dạ Ức Hạo nhắm vào và đã trải qua một phen khổ chiến.
Giờ phút này, bất luận là đối với nhóm Tần Liệt, Lạc Trần hay là đối với Úc Môn của Vạn Thú Sơn mà nói, kỳ thật cũng không phải thời cơ tốt để tranh phong. Làm như vậy sẽ chỉ khiến Dạ Ức Hạo ngư ông đắc lợi.
Thế nhưng, có người một khi đã tức giận thì sẽ không quản thế cục, sẽ không để ý tới có nên hay không.
Lạc Trần chính là người như vậy.
“Hàn Nguyệt Luân!”
Thanh kiếm trong tay Lạc Trần lóe lên, kiếm quang sáng như bạc ngưng tụ thành một vầng trăng lạnh, to như bánh xe, xoay tròn vù vù giữa bầu trời u ám, gào thét bay về phía Nữu Thiệu Quân.
Tựa như một vầng trăng lạnh lẽo đang ném tới.
“Nữu Thiệu Quân, trong mắt Lạc Trần ta, ngươi chỉ là một tiểu nhân vật không đáng nhắc tới!” Lạc Trần cay nghiệt mỉa mai: “Bất luận ta có bị thương hay không, tiểu nhân vật vẫn chỉ là tiểu nhân vật. Ta muốn đánh con chó là ngươi, thì ngay cả chủ nhân của ngươi là ai ta cũng không cần kiêng kỵ!”
Mấy ngày trước, Lạc Trần cùng Sở Ly trải qua một phen huyết chiến, đều tiêu hao cực lớn, thân mang trọng thương. Khi đó, Nữu Thiệu Quân cùng Tư Đồ Thông vì muốn đoạt lấy máu tươi vu trùng, từng lòng mang sát cơ đối đãi với hắn và Sở Ly. Hắn còn nói một phen lời lẽ khiến Lạc Trần cực kỳ ghi hận trong lòng.
Mấy ngày sau, Lạc Trần khôi phục được bảy tám phần, hắn ngạo nghễ quay lại, gặp lại tên Nữu Thiệu Quân này, tự nhiên sẽ không khách khí.
Hàn Nguyệt Luân như vầng trăng lạnh ném đi, luân bàn chuyển động, từng chùm hàn quang như lợi kiếm nhao nhao bắn về phía Vạn Thú Sơn.
Nữu Thiệu Quân xanh mặt, ngẩng đầu nhìn luân bàn sắp ập xuống, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Bởi vì Úc Môn còn chưa tỏ thái độ.
“Ngay cả chủ nhân đều không kiêng kỵ? Hừ!” Úc Môn đột nhiên nhếch miệng.
Bàn tay trái to như quạt hương bồ của hắn được bọc trong một cái bao tay đầu thú dữ tợn, thoạt nhìn như một đầu hung thú đang nuốt trọn tay trái của hắn. Ngay khi Hàn Nguyệt Luân bay xuống, Úc Môn vung tay trái oanh ra một quyền về phía bầu trời.
“Ngao gào!!!”
Từ chiếc bao tay đầu thú dữ tợn truyền đến tiếng gầm thét thô bạo của hung thú. Từng vòng màn sáng màu xanh tím ngưng hiện trên đỉnh đầu mọi người theo cú đấm của hắn.
Màn sáng màu xanh tím gợn sóng lan ra, khuếch tán về bốn phía như một tấm gương sáng trong vắt. Trong những gợn sóng chập trùng đó, ẩn ẩn có thể thấy được ảnh thu nhỏ của tàn hồn các loài hung thú đang làm ra động tác gầm rú, thỉnh thoảng lại có tiếng thú rống truyền ra.
“Đương đương đương đương!”
Kiếm quang ngưng kết thành Hàn Nguyệt Luân không ngừng va chạm trên màn sáng màu xanh tím, khiến cho phiến gợn sóng kia bắn ra ánh lửa tung tóe, tách ra cầu vồng sáng chói.
Dưới màn sáng, tất cả võ giả Vạn Thú Sơn đều bình yên vô sự.
“Hóa thú!” Úc Môn khàn khàn quát trầm một tiếng.
Màn sáng màu xanh tím rồi đột nhiên biến đổi. Tất cả hào quang gợn sóng trong khoảnh khắc ngưng tụ lại một chỗ, diễn biến thành một đầu hung thú cao mười mét, mình sư tử đầu trăn.
Hung thú chân đạp huyết vân, ngao ngao gầm thét điên cuồng, lao thẳng về phía Lạc Trần.
Cùng lúc đó, toàn thân cốt cách của Úc Môn phát ra một tràng tiếng nổ “đùng đùng”, thân thể bưu hãn hung man cao gần hai mét lại ngạnh sanh sanh cao thêm một đoạn.
Úc Môn như một đầu hung thú hình người, trên người đột nhiên bộc phát ra khí thế hung lệ tàn bạo, trong mắt cũng bắn ra hung quang rạng rỡ như dã thú.
“Rống!”
Thân thể Úc Môn hóa thú biên độ lớn, như trong nháy mắt có được sức mạnh của bách thú, khí thế khủng bố vô cùng. Ngay cả Tần Liệt đang đứng xem cũng phải động dung, trên mặt hiện ra vẻ ngưng trọng.
Trong tràng, chỉ sợ cũng chỉ có hắn là dám dùng sức mạnh thân thể thuần túy để thiếp thân một trận chiến với tên Úc Môn này. Bởi vì sức mạnh tăng vọt trong khoảnh khắc của Úc Môn hoàn toàn đến từ huyết nhục biến dị!
Từng mượn nhờ thú huyết trong Huyết Trì để tu luyện, Tần Liệt cũng ngửi thấy một cỗ mùi vị hung thú trên người Úc Môn. Điều này chứng tỏ huyết nhục của Úc Môn đã phát sinh biến hóa do thôi phát một loại Linh quyết đáng sợ nào đó.
“Thất Nguyệt Trảm!”
Bảy vầng trăng non thanh diệu đẹp mắt lơ lửng trên đỉnh đầu, mang theo khí thế sắc bén, lạnh lùng lăng lệ, xoay tròn vù vù trên đỉnh đầu Lạc Trần, hình thành một vòng tròn minh nguyệt.
Khi Úc Môn gầm nhẹ, lao đến xung phong liều chết, vòng tròn kiếm quang ngưng tụ thành tàn nguyệt kia bỗng nhiên vẽ ra tư thái xinh đẹp chém về phía hắn.
Đầy trời ánh trăng chói mắt!
“Dạ Ức Hạo đang chạy đến!”
Ngay tại thời điểm hai người sắp chém giết thảm thiết, thanh âm trong trẻo lạnh lùng dễ nghe của Tuyết Mạch Viêm từ Huyễn Ma Tông bỗng nhiên ung dung truyền đến.
Một bóng người mảnh mai ôn nhu tựa như tơ liễu bay vào giữa không trung, ngăn cách hai người. Vô số luồng lam quang, bạch quang, lục quang, thanh hồng đẹp mắt nhưng mất trật tự từ trong tay áo nàng bay ra như cầu vồng.
Khu vực giữa Lạc Trần và Úc Môn nổi lên một kết giới kỳ dị như vũng bùn, một loại lực trói buộc ngăn cách linh lực thẩm thấu cũng đồng thời hiện lên. Bất luận là Thất Nguyệt Trảm của Lạc Trần hay là Úc Môn đang trong trạng thái hóa thú, vừa chạm đến những kết giới kia liền lập tức cảm thấy tiến lên gian nan.
“Thí luyện tại Thần Táng Tràng cách lúc kết thúc còn một khoảng thời gian rất dài, cơ hội để các ngươi chiến đấu về sau còn rất nhiều, không cần phải gấp gáp nhất thời.” Tuyết Mạch Viêm đứng giữa hai người, ngữ khí đạm mạc nói.
“Cánh rừng rậm này có quá nhiều người bị Dạ Ức Hạo ám toán, mọi người có phải nên tạm thời nghỉ một chút, trước diệt trừ Dạ Ức Hạo rồi nói sau?” Hà Vi cũng chen vào nói: “Ít nhất cũng phải rời khỏi nơi này trước, thoát khỏi cảm giác của Dạ Ức Hạo đã chứ?”
“Đúng vậy a! Thu tay lại đi.” Tống Đình Ngọc cũng lên tiếng khuyên can.
Vài tên nữ tử liên tiếp mở miệng khuyên bảo, để cho mọi người an tâm một chút chớ vội. Tần Liệt, Sở Ly, còn có Đỗ Hướng Dương thì khoanh tay đứng xem kịch vui, không hề lên tiếng khuyên can, bày ra một bộ dáng việc không liên quan đến mình.
“Hừ! Ngươi tốt nhất quản cho tốt con chó của ngươi!” Lạc Trần trừng mắt nhìn Nữu Thiệu Quân ở phía xa, thu hồi kiếm quyết.
“Chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến.” Úc Môn hắc hắc cười quái dị.
Khí tức hung thú đầm đặc trên người hắn dần thu liễm. Hắn cũng biết lúc này không nên tử chiến cùng Lạc Trần, cộng thêm có Tuyết Mạch Viêm đứng ra làm người hòa giải, hắn cũng thuận thế thu tay lại.
Hai vị thiên chi kiêu tử vừa mới thoáng tiếp xúc một chút liền riêng phần mình lui về vị trí của mình.
“Chúng ta đi.” Úc Môn phất phất tay, dẫn đầu đi về phía trước. Một đám võ giả Vạn Thú Sơn theo sát phía sau.
“Úc Môn không dễ chọc, tên này cùng Sở Ly một cái đức hạnh, thích nhất là gây chuyện sinh sự, ai cũng không phục.” Hà Vi cười khổ lắc đầu.
“Ai thích gây chuyện sinh sự hả? Ngươi mắng Úc Môn thì cứ mắng Úc Môn, làm gì lôi cả ta vào?” Sở Ly liếc mắt.
“Trong Bạo Loạn Chi Địa, mấy đại thế lực Bạch Ngân tham dự thí luyện, ai có số lượng kẻ thù nhiều hơn ngươi?” Hà Vi không sợ hãi trừng mắt liếc hắn một cái: “Có một khoảng thời gian, ngay cả lão tổ cũng chịu không nổi ngươi, trực tiếp đem ngươi giam cầm. Cũng chỉ có khoảng thời gian đó ngươi mới thành thật được một chút, bằng không thì chỉ cần những món nợ tình mà ngươi gây ra cũng đủ để Tịch Diệt Tông phiền toái rồi!”
Nàng vừa nhắc tới nợ tình, Sở Ly lập tức thành thật, ngượng ngùng gượng cười, vuốt mũi nói: “Nào có... Trong lòng ta kỳ thật chỉ có ngươi, ngươi cũng không phải không biết?”
Hà Vi bĩu môi hừ một tiếng, lười phản ứng hắn.
“Tần Liệt, tên Úc Môn kia... khí lực phi thường cường đại, hắn về sau có thể sẽ là kình địch của ngươi.” Bên kia, Tống Đình Ngọc hạ giọng, nhỏ giọng nhắc nhở.
Tần Liệt âm thầm gật đầu.
Tham gia Thí Luyện Hội gồm các thiên chi kiêu tử khắp nơi, ngoại trừ Phùng Nhất Vưu của Thiên Khí Tông chưa từng gặp mặt, tám người còn lại hắn đều đã tiếp xúc qua.
Trong tám người này, Lâm Đông Hành, Tô Nghiên, Hạ Hầu Uyên của Tam đại gia tộc rõ ràng thua kém một bậc. Tam đại gia tộc nội tình vẫn chưa đủ, cho nên liên quan khiến cho đệ tử của họ cũng hơi yếu thế hơn.
Lạc Trần, Sở Ly, Dạ Ức Hạo, Tuyết Mạch Viêm còn có Úc Môn vừa mới xuất hiện, năm người này lại từng cái cường hãn vô cùng. Âm thầm quan sát một phen, Tần Liệt cảm thấy năm người này cơ hồ có thực lực không kém gì võ giả Như Ý Cảnh sơ kỳ, thậm chí còn muốn vượt qua một chút.
Trong năm người, Lạc Trần, Sở Ly, Dạ Ức Hạo và Tuyết Mạch Viêm đều không chuyên chú tu luyện khí lực, sức chiến đấu cường hãn của bọn hắn hoặc là dựa vào Linh khí, hoặc là dựa vào Linh quyết đặc thù. Chỉ có Úc Môn là ngoại lệ.
Vừa rồi hắn cẩn thận quan sát phương thức chiến đấu của Úc Môn, phát hiện người này vừa động thủ liền có thói quen lao tới bên người địch nhân. Rất hiển nhiên, hắn phi thường am hiểu cận chiến. Khí lực cường hãn cùng trực giác như dã thú sẽ để cho hắn chiếm hết tiện nghi trong cận chiến.
Đây là một kẻ có phong cách tác chiến khá tiếp cận với hắn.
“Úc Môn tu luyện Bách Thú Quyết của Vạn Thú Sơn. Nghe nói hắn từ nhỏ đã cùng trăm loại hung thú cùng ăn uống sinh hoạt, hấp thu khí tức hung lệ của bách thú, cùng bách thú thiếp thân chém giết bác đấu để tôi luyện thân thể.” Đỗ Hướng Dương bỗng nhiên giải thích: “Tên này có thể coi là thế hệ kiệt xuất nhất của Vạn Thú Sơn! Hắn trời sinh thông hiểu thú ngữ, có thể dùng ánh mắt trao đổi với bách thú, hiểu rõ tính nết hung thú. May mắn là tại Thần Táng Tràng này không có căn cứ của hung thú, bằng không thì tên Úc Môn này chỉ sợ không người nào có thể trị được.”
“Làm sao ngươi biết Thần Táng Tràng không có điểm tụ tập của hung thú?” Hà Vi trừng mắt liếc hắn một cái: “Chỉ là ngươi chưa thấy mà thôi! Nếu quả thật bị cái miệng quạ đen của ngươi nói trúng, để Úc Môn tìm được loại địa phương này, hắn chỉ sợ còn đáng sợ hơn cả Dạ Ức Hạo!”
Lời vừa nói ra, mọi người thoáng cái kinh hãi. Tựa hồ chỉ cần nghĩ tới khả năng đó thôi cũng đã khiến người ta cảm thấy bất an.
“Ngươi nói Dạ Ức Hạo sắp tới? Ngươi làm sao biết hắn đã đến?” Lạc Trần đi ở phía trước lên tiếng hỏi.
“Ta không biết hắn khi nào đến.” Tuyết Mạch Viêm lắc đầu: “Ta chỉ biết là hắn khẳng định đang tụ tập về hướng vị trí của chúng ta!”
“Ta đề nghị mọi người nhanh chóng ra khỏi cánh rừng rậm này!” Đỗ Hướng Dương cao giọng quát.
“Ta cũng cho rằng như vậy!” Hà Vi tỏ thái độ.
“Lạc Trần tiếp tục dẫn đường đi.”
“Ân, tiếp tục dẫn đường!”
“Được rồi.”
...
Cách mọi người mấy trăm dặm, tại một mảnh rừng rậm.
Một cây cổ mộc cực lớn che lấp thiên địa đang lướt nhanh trong rừng, thoạt nhìn như đang phiêu phù trên biển, theo đại địa chấn động mà nhanh chóng đi về phía trước.
Trên thân cành cổ thụ, Dạ Ức Hạo mặt âm trầm, trên người cắm một cành cây, ấn ký cây nhỏ nơi mi tâm lòe lòe tỏa sáng. Hắn đang không ngừng trao đổi cùng thần thụ.
“Cái gì? Bọn hắn muốn ra khỏi cánh rừng rậm này? Làm sao bọn hắn biết được đường đi ra ngoài?” Dạ Ức Hạo đột nhiên nôn nóng.
“Xoạt xoạt xoạt!” Cành lá cổ thụ nhao nhao lay động, giống như đang tố tụng điều gì.
“Nhanh! Nhanh hơn nữa! Dùng lực lượng của ngươi hoạt động cây cối phụ cận, cản trở bọn chúng lại!” Dạ Ức Hạo quát.
“Răng rắc! Răng rắc!”
Nhánh cây trên cổ thụ đột nhiên bẻ gẫy, một cành cây lục u u, xanh như phỉ thúy, có lá cây xanh nhạt bỗng nhiên bay về phía xa xa.
Nơi những nhánh cây kia lướt qua, cây cối ven đường nhao nhao bắt đầu chuyển động.