Bức tượng gỗ điêu khắc trong tay Tần Liệt đã từng khởi phát biến hóa vài lần. Một lần tại U Minh Giới, khi gặp được Khố Lạc của Giác Ma Tộc, bởi vì trong tay Khố Lạc cũng có một bức tượng gỗ. Một lần khác là ở phía sau Dược Sơn, khi nhìn thấy Bạch Cốt Minh Linh Đàn, lần đó hắn lấy được Cửu U Tà Điển từ bên trong và nhận được sự đưa tin linh hồn của một tên Tà Tộc.
Đây là lần thứ ba.
Bức tượng gỗ màu nâu xám phóng xuất ra ánh sáng mịt mờ, không quá sáng ngời nhưng lại phi thường dễ làm người khác chú ý. Thứ khiến cho tượng gỗ chấn động chính là một vật nằm bên trong căn nhà gỗ cạnh giếng cổ phía trước.
Bước chân Tần Liệt rồi đột nhiên nhanh hơn!
Sở Ly, Lạc Trần, còn có Đỗ Hướng Dương và mọi người cũng đều phút chốc đuổi kịp.
Đạp lên từng thi thể tộc nhân Mộc Tộc, Tần Liệt lao tới trước căn nhà gỗ, ầm ầm đẩy cửa xông vào.
Một nhân vật tuyệt đối không nên xuất hiện ở nơi này bỗng nhiên đập vào mắt Tần Liệt – Tạ Tĩnh Tuyền!
Trên chiếc giường nhỏ trong căn nhà gỗ cũ nát, Tạ Tĩnh Tuyền một thân áo trắng, lẻ loi trơ trọi ngồi đó như một u linh. Trên người nàng, vu độc rõ ràng vẫn chưa triệt để biến mất, sâu trong đồng tử vẫn còn lưu lại chỉ đen của vu độc.
Thế nhưng nàng lại vẫn ương ngạnh còn sống!
Nàng chẳng những còn sống, trong tay còn nắm chặt một bức tượng gỗ, so với cái trong tay Tần Liệt thì nhỏ hơn một chút nhưng lại giống như đúc!
Điều này làm cho Tần Liệt hoảng sợ thất sắc.
Nhưng mà, ngay khi hắn há miệng định hỏi, Tạ Tĩnh Tuyền đột nhiên như một đạo ánh sáng lạnh, phút chốc từ trên giường gỗ phi tập mà đến. Năng lượng bàng bạc, âm trầm băng hàn mang theo hương vị tinh khí cỏ cây bao phủ toàn bộ nhà gỗ.
Trong nháy mắt, Tần Liệt sinh ra cảm giác đáng sợ như bị hơn một ngàn dây leo quấn chặt, loại lực lượng trói buộc đó khiến hắn hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.
Tạ Tĩnh Tuyền từ khi nào đã có lực lượng khủng bố như thế?
Tần Liệt kinh hãi gần chết nhìn về phía nàng.
Đôi mắt Tạ Tĩnh Tuyền u ám, sâu trong con ngươi hiện ra những điểm lấm tấm hắc bạch giao nhau, trên mặt toát ra biểu lộ đờ đẫn, phảng phất đã hoàn toàn không nhận ra hắn.
Khi Tần Liệt muốn kêu lên sợ hãi, Tạ Tĩnh Tuyền đã cưỡng ép cướp đoạt bức tượng gỗ hắn đang nắm chặt trong tay, chợt thân ảnh bỗng nhiên mơ hồ không rõ. Sương mù sâm bạch âm hàn quỷ dị tràn ngập toàn bộ nhà gỗ. Tần Liệt đang bị dây leo vô hình trói buộc chặt chẽ bỗng cảm thấy lực giam cầm đáng sợ kia nhanh chóng biến mất.
Rất nhanh, Tần Liệt khôi phục như lúc ban đầu, sương mù sâm bạch trong phòng cũng tiêu tán. Tạ Tĩnh Tuyền cũng đã mất đi tung tích. Cánh cửa sổ mở rộng bên cạnh giường gỗ dường như là con đường nàng rời đi.
Hết thảy phát sinh trong tốc độ ánh sáng, nhanh đến mức Tần Liệt phản ứng không kịp, thậm chí chưa kịp kinh kêu một tiếng.
Chờ bọn Sở Ly, Lạc Trần, Tuyết Mạch Viêm chạy tới, vừa bước vào nhà gỗ, bọn hắn cái gì cũng không thấy, không phát hiện bất cứ dị thường nào. Chỉ thấy Tần Liệt sắc mặt tái nhợt, trong mắt toát ra vẻ cực kỳ kinh hãi, như bị sự tình gì đó làm cho khiếp sợ.
“Chuyện gì xảy ra?” Tống Đình Ngọc đi tới, ôn nhu dò hỏi.
“Ngươi đoán ta vừa mới thấy được ai?” Biểu lộ của Tần Liệt quái dị đến cực điểm.
“Ai?”
“Tạ Tĩnh Tuyền.”
“Nha!” Tống Đình Ngọc che miệng thở nhẹ: “Nàng... nàng còn sống? Nàng trúng vu độc lâu như vậy, làm sao chống đỡ tới giờ?”
Hà Vi cũng la hoảng lên: “Lần trước ta nhìn thấy nàng, nàng cũng sắp không xong rồi, dựa theo đạo lý mà nói, nàng lẽ ra đã sớm chết rồi chứ?” Nàng cũng khó có thể tin.
Nhóm Tuyết Mạch Viêm thì không rõ ràng cho lắm.
“Nàng chẳng những còn sống mà còn chuyên môn ẩn núp tại bên trong nhà gỗ, cầm một bức tượng gỗ chờ ta tiếp cận. Tại một sát na ta vào cửa, nàng dùng lực lượng cường đại hình thành trói buộc làm cho ta lập tức không thể động đậy, từ trong tay ta cưỡng đoạt tượng gỗ, sau đó theo cửa sổ độn đi!” Tần Liệt hít sâu một hơi, quát: “Ta không dám khẳng định nàng còn có phải là Tạ Tĩnh Tuyền hay không. Khí thế nàng vừa mới triển lộ ra, còn có loại lực lượng bàng bạc mãnh liệt kia, tuyệt đối cao hơn thời kỳ toàn thịnh của nàng một mảng lớn!”
“Trên người nàng đến tột cùng xảy ra chuyện gì?” Tống Đình Ngọc kinh ngạc không thôi.
“Ngươi sao không truy đuổi?” Sở Ly hỏi.
“Truy?” Tần Liệt cười khổ: “Ta biết rõ đuổi không kịp nàng. Nàng dùng tượng gỗ dụ ta tiến vào chính là vì bức tượng gỗ trong tay ta. Ta hiện tại cũng một bụng nghi hoặc, ta cũng muốn biết trên người nàng phát sinh cái gì, muốn biết nàng bây giờ còn có phải thật sự là chính nàng hay không!”
Mọi người nhất thời trầm mặc.
Tần Liệt cau mày thâm tỏa, cẩn thận kiểm tra trong nhà gỗ một phen, phát hiện không có gì dị thường, đành bất đắc dĩ lui ra ngoài.
Dựa theo lời Hà Vi, Tạ Tĩnh Tuyền lúc trước trúng độc rất sâu. Vu độc sẽ thời thời khắc khắc hút lấy linh hồn cùng sinh mệnh năng lượng của nàng cho đến khi nàng khô kiệt mà chết. Dùng thời gian để xem xét, nếu như không có kỳ tích phát sinh, Tạ Tĩnh Tuyền chỉ sợ sống không đến bây giờ.
Nhưng lần này gặp lại, Tần Liệt phát hiện vu độc trên người nàng chưa giải, nhưng nàng vẫn sống sờ sờ. Phảng phất như trên người Tạ Tĩnh Tuyền có nguồn sinh mệnh cùng linh hồn năng lượng dồi dào để tiêu hao.
“Mộc Tộc, Mộc Tộc...”
Trong đầu Tần Liệt, đoạn ký ức vừa lóe lên trước đó được hắn một lần nữa chăm chú chải vuốt, dụng tâm suy nghĩ. Đồng thời, hắn từ bên trong nhà gỗ đi ra, tâm niệm vừa động, đem tấm bia mộ vô tự từ trong Không Gian Giới lấy ra.
Tấm bia mộ có bảy đạo hồng quang lập tức đứng sừng sững trước mắt mọi người, khiến cho tất cả mọi người ở đây thần sắc biến đổi.
“Tấm bia mộ này đến từ rốn của Thần Thi, nghe nói có quan hệ cùng Thần Táng Tràng.” Tần Liệt mở miệng giải thích: “Bảy đạo thần quang trong bia mộ có lẽ đến từ bảy cỗ Thần Thi còn lại. Tấm bia mộ này vốn ở trong tay Lạc Trần. Đoạn thời gian trước, nó chủ động bay tới, còn dẫn ta tìm được di thể Hỏa Kỳ Lân tại Viêm Hỏa Chi Địa...”
Hắn đem kinh nghiệm phát hiện Thần Thi, lấy được bia mộ vô tự từ tay Khương Thiên Hưng, cùng những điều kỳ diệu liên quan đến bia mộ và chuyện mất mà được lại kể rõ ràng một lần.
Hắn nhìn về phía mọi người, hỏi: “Về Thần Táng Tràng, liên quan đến tấm bia mộ này, các ngươi có biết chút gì không?”
Tầm mắt của hắn dò xét từng người. Trên mặt Lạc Trần, hắn thấy được sự nghi hoặc khó hiểu. Đỗ Hướng Dương cùng Hà Vi bọn người cũng đều kinh ngạc không thôi. Hiển nhiên, về sự huyền diệu của bia mộ cùng Thần Táng Tràng, những người này cũng không biết rõ tình hình.
Tần Liệt lại nhìn về phía Sở Ly. Sở Ly sờ lên cằm, trong mắt lóe ra hào quang suy tư, tựa hồ đang sửa sang lại ý niệm trong đầu.
Tuyết Mạch Viêm của Huyễn Ma Tông, đôi mắt thanh tịnh thấy đáy thì hào quang đan xen, phảng phất ẩn chứa rất nhiều bí mật.
Nàng là người biết chuyện!
Tần Liệt dồn toàn bộ sự chú ý lên người Tuyết Mạch Viêm, ánh mắt càng ngày càng sáng ngời, quát khẽ: “Ta đã lấy bia mộ ra, ta đã đem thành ý của ta ra rồi. Liên quan đến Thần Táng Tràng, về bia mộ, ngươi biết cái gì?”
Sau khi bức tượng gỗ gia gia để lại bị Tạ Tĩnh Tuyền kỳ quái đoạt đi, trong lòng Tần Liệt thoáng cái hiện lên nghi hoặc cực lớn. Hắn vội vàng muốn biết Thần Táng Tràng này, còn có bia mộ kia, đến tột cùng có huyền diệu gì. Hắn hôm nay cảm giác mình giống như con ruồi không đầu, tại Thần Táng Tràng không mục tiêu, không phương hướng, cảm thấy thân ở trong sương mù trùng trùng điệp điệp, đối với cái gì cũng không hiểu ra sao.
Ngay khi Tuyết Mạch Viêm vẫn còn do dự, tấm bia mộ vô tự dựng đứng trước mặt Tần Liệt bỗng nhiên biến đổi. Bảy đạo cầu vồng sáng lạn bên trong giống như rắn vặn vẹo, một cỗ năng lượng chấn động thần diệu nhộn nhạo lan ra.
“Ồ ồ! Ồ ồ!”
Giữa vô số thi thể tộc nhân Mộc Tộc, cái giếng đá kia truyền đến âm thanh nước chảy bắt đầu khởi động kỳ dị.
Trong giếng đá thậm chí có nước!
Mấy người đứng gần giếng đá lập tức thăm dò nhìn xuống, Tần Liệt cũng ở trong đó. Trong giếng đá có nước giếng màu xanh lá cây, nước giếng như đang sôi trào, mạo hiểm từng cái bong bóng. Bong bóng vỡ ra, hơi nước màu xanh mạ phù thăng lên, tràn ngập tại miệng giếng.
Một cỗ chấn động sinh mệnh nồng đậm tràn đầy, cùng khí tức tươi mát tự nhiên của tinh khí cỏ cây theo những hơi nước màu xanh mạ kia truyền đến.
“Bất Lão Tuyền, lại xưng là Sinh Mệnh Chi Tuyền, có thể bổ sung sinh mệnh năng lượng, trên phạm vi lớn kéo dài tuổi thọ.” Tuyết Mạch Viêm bỗng nhiên mở miệng: “Tạ Tĩnh Tuyền kia trúng vu độc, có thể kiên trì đến bây giờ còn chưa tử vong, hẳn là đã uống những Sinh Mệnh Chi Tuyền này, để cho sinh mệnh năng lượng thủy chung bảo trì tràn đầy bành trướng. Khi tốc độ trôi qua của sinh mệnh năng lượng trong cơ thể nàng chậm hơn tốc độ bổ sung, nàng có thể tiếp tục còn sống.”
“Sinh Mệnh Chi Tuyền!” Mắt Sở Ly sáng lên.
Lạc Trần, Đỗ Hướng Dương cũng thoáng cái tinh thần tỉnh táo.
“Tuyết tỷ, thánh dược mà tỷ muốn tìm, giống như chính là nước suối Sinh Mệnh Chi Tuyền?” Phan Thiên Thiên nói.
“Đúng vậy, ta đến thí luyện tràng chính là hy vọng có thể tìm được Sinh Mệnh Chi Tuyền.” Tuyết Mạch Viêm suy nghĩ xuất thần, nàng nhìn về phía cái giếng đá gần trong gang tấc, nhíu mày: “Thế nhưng mà, những nước suối Sinh Mệnh Chi Tuyền này tựa hồ đã bị vấy bẩn rồi. Bên trong giống như có đồ vật không sạch sẽ...”
“Cái gì đó?” Mọi người cùng nhau đụng lên trước, ý đồ muốn biết rõ tình huống.
“Hưu hưu hưu!”
Trong bia mộ, bảy đạo thần quang đẹp mắt như xiềng xích điên cuồng vặn vẹo. Trên mặt bia bóng loáng ẩn ẩn hiện ra đồ án một cây giống. Cây giống kia không ngừng chập chờn, tựa hồ muốn tránh thoát ra ngoài nhưng lại bị bảy đạo thần quang hình thành xiềng xích gắt gao quấn quanh.
“Mộc Linh trong Phong Ma Bia đang biến hóa! Dạ Ức Hạo nhanh đến rồi!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuyết Mạch Viêm tràn đầy vẻ ngưng trọng.
“Mộc Linh? Phong Ma Bia?” Tần Liệt sững sờ, sau đó quát: “Ngươi đến cùng biết bao nhiêu?”
“Không nghĩ tới Phong Ma Bia vậy mà tại tay ngươi.” Sở Ly cũng cảm thán.
“Các ngươi biết cái gì?” Lạc Trần cũng kêu lên.
“Sở Ly!” Hà Vi phẫn nộ quát.
Sở Ly cùng Tuyết Mạch Viêm liếc nhau, sau đó do Sở Ly nói: “Liên quan đến Thần Táng Tràng, về Thí Luyện Hội, chúng ta thực sự biết nhiều hơn một chút ảo diệu. Như vậy đi, chờ ứng phó xong đợt tập kích này của Dạ Ức Hạo, chúng ta sẽ nói thẳng ra những sự tình chúng ta biết.”
“Tốt!” Tần Liệt hừ một tiếng.
“Trước đem Phong Ma Bia thu lại! Cứ như vậy trong chốc lát, chỉ sợ Mộc Linh đã cảm giác được. Nhanh!” Tuyết Mạch Viêm thúc giục.
Tần Liệt nhìn về phía Sở Ly, hắn tin tưởng Sở Ly.
“Nghe nàng!” Sở Ly quát.
Tần Liệt lúc này mới theo lời đem bia mộ vô tự thu hồi.
“Đợi đi, chờ Dạ Ức Hạo tới. Nơi này có Sinh Mệnh Chi Tuyền, hắn tới sau tất nhiên sẽ rất cao hứng.” Tuyết Mạch Viêm sâu kín thở dài.
Nàng cùng Sở Ly hai người đối với Thần Táng Tràng, đối với lần Thí Luyện Hội này hiển nhiên nhận thức nhiều hơn người khác một chút, nhưng bọn hắn tạm thời không nói rõ ảo diệu trong đó, cho nên nhóm Tần Liệt vẫn không hiểu ra sao.