Ba giọt chất lỏng xanh tươi ướt át bắt nguồn từ Mộc Linh, được Phong Ma Bia luyện hóa rồi tặng lại cho hắn.
Ba giọt chất lỏng kia tan vào trong máu tươi của hắn, khiến huyết nhục hắn hiện lên sinh cơ nồng nặc vô cùng, làm cho cả người hắn đều cảm thấy sảng khoái.
Hắn chợt dùng Luyện Huyết Thuật để thử nghiệm luyện hóa.
Luyện Huyết Thuật ghi trên Huyết Điển có thể chiết xuất từ máu tươi của chính mình, tạo thành bổn mạng tinh huyết diệu dụng vô cùng.
Cũng có thể đem một số loại máu huyết tinh khiết, không còn sót lại ý niệm tạp chất, thông qua máu tươi của bản thân thẩm thấu, dùng linh hồn ý thức từ từ ôn dưỡng, lạc ấn lên đó ý chí bổn nguyên của mình, từ đó hình thành nên bổn mạng tinh huyết.
Ba giọt tinh huyết Hỏa Kỳ Lân chính là được luyện hóa từ từ thông qua phương pháp này.
Hiện nay, trong ba giọt tinh huyết Hỏa Kỳ Lân kia chẳng những xen lẫn máu tươi tinh thuần của hắn, mà còn lạc ấn cả linh hồn ấn ký của hắn.
Cho nên ba giọt máu tươi đó mới có thể liên hệ với tâm thần hắn.
Hắn bắt đầu lặp lại chiêu cũ.
Do Phong Ma Bia đã đi trước một bước luyện hóa ba giọt chất lỏng màu xanh biếc, nên bên trong không hề có một tia tạp chất, không có chút tàn hồn toái niệm nào, hoàn toàn là năng lượng sinh mệnh tinh thuần, vô cùng thích hợp để hắn luyện hóa.
Tâm niệm chuyển động, dòng máu nồng đặc chảy xuôi trong mạch máu hắn, dưới tác dụng của Huyết Linh Quyết, như những dòng suối nhỏ lặng lẽ hội tụ về phía lòng bàn tay.
Bàn tay hắn từ từ biến thành màu đỏ như máu quỷ dị, từng đường mạch máu nổi lên rõ ràng, dòng máu đỏ sẫm bên trong cũng có thể lờ mờ nhìn thấy.
Từng sợi máu tươi hội tụ về lòng bàn tay, đồng thời, hắn tĩnh tâm ngưng thần, chia tách những ý niệm ký ức từ trong hồ linh hồn ra thành nhiều tia nhỏ.
Hồn ti như những sợi linh tuyến vô hình, dung nhập vào trong máu tươi, làm cho từng sợi máu mang theo hơi thở và ấn ký linh hồn của hắn.
“Ồ ồ!”
Lòng bàn tay đỏ tươi như máu của hắn như biến thành một suối máu đang sôi trào, truyền đến thanh âm máu tươi thiêu đốt quỷ dị.
Ba điểm sáng màu xanh lục thẫm lấp lánh trong lòng bàn tay hắn, như ba ngôi sao chói mắt.
Đó chính là Mộc Linh Tinh Hoa bay ra từ bên trong Phong Ma Bia!
“Lấy máu làm lửa, lấy hồn làm dẫn, huyết tươi tế luyện!”
Hai mắt Tần Liệt bạo xuất tia sáng đỏ ngầu, một đạo huyết quang cũng từ đỉnh đầu bắn vọt lên, như cầu vồng máu đâm thẳng vào thiên khung.
Từng đợt khí huyết ba động mãnh liệt không ngừng từ trên người hắn lan tỏa ra, tràn ngập hơi thở điên cuồng thô bạo.
Lòng bàn tay hắn bùng lên ngọn lửa màu đỏ như máu, máu tươi đang sôi trào, đang mãnh liệt thiêu đốt.
Những tia linh hồn ấn ký thuộc về riêng hắn, trong quá trình máu tươi thiêu đốt, từ từ thẩm thấu vào ba giọt chất lỏng màu xanh biếc, như khói nhẹ rót vào ba gốc cây non tinh xảo bên trong đó.
Thời gian vội vã trôi qua.
Trong khu rừng yên tĩnh, Tần Liệt dùng Luyện Huyết Thuật luyện hóa tinh huyết, ở phía xa Tạ Tịnh Tuyền đang tiếp nhận một loại truyền thừa cổ xưa, còn Đỗ Hướng Dương và Tống Đình Ngọc vừa khôi phục linh lực vừa hộ pháp.
Ba canh giờ trôi qua rất nhanh.
Đỗ Hướng Dương là người đầu tiên khôi phục xong, hắn nhìn thoáng qua Tạ Tịnh Tuyền bên cạnh, lại nhìn Tống Đình Ngọc vẫn đang ngưng thần khôi phục, rồi lặng lẽ đứng dậy.
“Sao vậy?” Tống Đình Ngọc mở mắt ra.
“Tần Liệt tiểu tử kia đã rất lâu không có động tĩnh gì rồi, ta qua xem hắn một chút.” Đỗ Hướng Dương sinh lòng nghi ngờ.
Tần Liệt một mình rời đi, mượn nhờ Phong Ma Bia tu luyện, đang dùng Luyện Huyết Thuật luyện hóa bổn mạng tinh huyết. Loại khí huyết rung chuyển mãnh liệt đó thật ra đã sớm bị Đỗ Hướng Dương cảm nhận được.
Hắn vẫn chịu đựng chưa qua hỏi han, cũng không đi điều tra.
Bởi vì hắn biết mỗi người đều có bí mật. Tần Liệt cố ý tránh đi một khoảng cách, hiển nhiên là không muốn người khác phát hiện bí mật của mình.
Đỗ Hướng Dương rất thức thời, vẫn chưa từng qua quấy rầy, không đi đào sâu tìm hiểu ảo diệu trong đó.
Tuy nhiên, sau ba canh giờ, khí huyết ba động nồng đậm bên phía Tần Liệt chẳng những không có dấu hiệu dừng lại mà còn trở nên ngày càng mãnh liệt, điều này làm cho hắn cảm thấy rất kinh ngạc.
“Ta sợ tên kia sẽ gặp rắc rối.” Đỗ Hướng Dương lo lắng nói.
Tống Đình Ngọc nhíu mày.
Tạ Tịnh Tuyền vẫn đang tiến hành truyền thừa lột xác, tạm thời không thể bị quấy nhiễu, trong lúc này tốt nhất phải có người ở bên cạnh hộ pháp.
Nàng biết Tần Liệt tu luyện Huyết Linh Quyết, nàng cũng cảm nhận được khí huyết ba động nồng đậm bên kia. Nàng vốn định để Đỗ Hướng Dương ở lại trông coi Tạ Tịnh Tuyền, còn mình thì qua xem tình hình Tần Liệt.
Nhưng nghĩ sâu hơn, nàng phát hiện mình và Đỗ Hướng Dương cũng không quá thân thiết.
Nàng không thể hoàn toàn tin tưởng người này.
“Tần Liệt không sao đâu, ngươi đừng lo lắng cho hắn. Hắn hẳn là cũng không muốn có người quấy rầy.” Tống Đình Ngọc nói như thế.
Đỗ Hướng Dương sửng sốt một chút, gật đầu, tùy ý nói: “Vậy cũng được.” Hắn lại ngồi xuống.
Dưới gốc cổ thụ.
Phong Ma Bia dựng đứng sau lưng Tần Liệt, bảy đạo thần quang trên mặt bia đan xen lấp lánh tia sáng chói mắt. Tấm bia đá không cao lắm nhưng đứng trong rừng lại tạo cho người ta một cảm giác thần bí khó lường.
Trên người Tần Liệt, từng đạo huyết quang phun ra nuốt vào không ngừng. Hắn đang hết sức chăm chú luyện hóa ba giọt sinh mệnh tinh hoa trong lòng bàn tay, một khắc cũng không dám lơ là.
Hắn cách thành công đã gần trong gang tấc.
Một bóng hình xinh đẹp bỗng nhiên lướt qua nơi này. Nàng vốn định bay nhanh qua, nhưng trong lúc vô tình liếc mắt một cái, thoáng cái đã nhìn thấy Phong Ma Bia, còn có Tần Liệt rõ ràng đang ở vào thời khắc mấu chốt.
“Di?”
Hoàng Xu Lệ dừng bước, không dám đến quá gần Tần Liệt mà ẩn nấp thân thể sau một gốc đại thụ, âm thầm quan sát.
Nàng quan sát nhất cử nhất động của Tần Liệt.
“Huyết sát khí thật nồng đậm! Tên Tần Liệt này rõ ràng tu luyện tà thuật của Huyết Sát Tông, hắn cũng là dư nghiệt của Huyết Sát Tông!” Âm thầm theo dõi một lát, nàng dần dần hiểu ra, đôi mắt sáng phát ra ánh sáng lạnh lẽo: “Thảo nào hắn liều mạng che chở cho Tuyết Mạch Viêm, thì ra là vì nguyên nhân này...”
Nhìn một lúc, Hoàng Xu Lệ âm thầm cười lạnh, khóe miệng nhếch lên sát ý âm trầm, lặng lẽ vận chuyển Linh Quyết của Huyễn Ma Tông.
Từng sợi lưu quang như cây bút vẽ thần kỳ phác họa trên gương mặt nàng. Chỉ một lát sau, nàng thế mà biến ảo thành dung mạo của Tuyết Mạch Viêm.
Ánh mắt âm hàn của nàng đột nhiên biến đổi, trở nên trong suốt sáng ngời, thoáng cái ngay cả thần vận và khí tức cũng tương cận với Tuyết Mạch Viêm.
Lấy ra một chiếc gương tinh xảo, nàng chỉnh sửa lại đôi chút, sau khi phát hiện ngay cả chính mình cũng không nhìn ra sơ hở, bỗng nhiên lặng lẽ áp sát về phía Tần Liệt.
Trong Thần Táng Tràng, không khí không có thiên địa linh khí tồn tại, điều này khiến cho phạm vi cảm nhận linh hồn của võ giả bị yếu đi rất nhiều.
Ở nơi này, đôi khi mắt nhìn còn hữu dụng hơn so với cảm nhận linh hồn.
Khi Hoàng Xu Lệ cách Tần Liệt chỉ còn mười mét, Tần Liệt rốt cuộc cũng cảm nhận được động tĩnh rất nhỏ, hắn lập tức mở mắt ra.
“Tuyết Mạch Viêm!” Tần Liệt đầu tiên là cả kinh, chợt nhanh chóng trấn định lại, cười nhạt một tiếng rồi nói: “Hiện tại ngươi đã biết rồi chứ?”
Hắn vẫn luôn dùng Luyện Huyết Thuật luyện hóa bổn mạng tinh huyết, hắn cho rằng Tuyết Mạch Viêm cũng giống như lần trước, thông qua khí huyết ba động nồng đậm mà tìm đến đây.
“Hiểu rồi, thì ra ngươi là người của Huyết Sát Tông chúng ta.” Hoàng Xu Lệ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó hỏi: “Điều ta tò mò là, làm sao ngươi biết ta tu luyện Huyết Linh Quyết, làm sao biết ta là người của Huyết Sát Tông?”
“Ha hả, ta và ngươi có mối duyên phận rất sâu. Ta sở dĩ giúp ngươi, cũng không phải bởi vì ta tu luyện Huyết Linh Quyết.” Tần Liệt coi nàng chính là Tuyết Mạch Viêm, thản nhiên nói: “Ta giúp ngươi là vì phụ thân ngươi! Phụ thân ngươi trước khi ta vào Thần Táng Tràng đã từng dặn dò ta, muốn ta tận lực giúp đỡ ngươi. Phụ thân ngươi... vẫn còn sống.”
Ánh mắt Hoàng Xu Lệ đột nhiên lộ vẻ kỳ quang.
Tiền nhiệm tông chủ Huyết Sát Tông, Huyết Lệ từng tung hoành thiên địa ngàn năm trước, lại vẫn còn sống?
Trong lòng nàng tràn ngập kinh hãi khổng lồ.
“Không tin phải không?” Tần Liệt nhếch miệng cười, gật đầu: “Nói ra quả thật có chút không thể tưởng tượng nổi. Không cần gấp, ta có thể dùng một vật để chứng minh, chứng minh lời ta nói là thật!”
Nói xong, hắn từ trong Nhẫn Không Gian lấy ra nửa bộ Huyết Điển kia.
“Đây là căn bản lập tông của Huyết Sát Tông, là nền tảng của mọi Linh Quyết, Huyết Điển!” Tần Liệt quát lên.
Trong mắt Hoàng Xu Lệ đột nhiên bùng lên tia sáng rực rỡ: “Có thể cho ta kiểm tra một chút không?”
“Dĩ nhiên.” Tần Liệt không nghi ngờ gì, tiện tay đưa nửa bộ Huyết Điển ra.
Theo hắn thấy, Tuyết Mạch Viêm là người thừa kế chân chính của Huyết Sát Tông, là con gái ruột của Huyết Lệ.
Tuyệt đối là người có tư cách nhất để nắm giữ Huyết Điển.
Hắn không mảy may hoài nghi điều gì, gọn gàng linh hoạt giao nửa bộ Huyết Điển vào tay Hoàng Xu Lệ.
Tia sáng trong mắt Hoàng Xu Lệ càng lúc càng sáng, ngay cả bàn tay nhỏ bé nhận lấy Huyết Điển cũng đang không ngừng run rẩy.
Huyết Điển, căn bản lập tông của Huyết Sát Tông, là chí bảo mà Hắc Vu Giáo âm thầm tìm kiếm bao nhiêu năm qua!
Rất ít người biết, ở cả Bạo Loạn Chi Địa, Huyết Sát Tông và Hắc Vu Giáo vẫn luôn là hai thế lực xưa nhất.
Huyết Chi Thủy Tổ của Huyết Sát Tông và Vu Chi Thủy Tổ của Hắc Vu Giáo, thậm chí từ thời thượng cổ đã là đối thủ. Truyền thừa mà hai người để lại cũng luôn tồn tại quan hệ cạnh tranh.
Huyết Sát Tông sở dĩ diệt vong, có nguyên nhân từ Khương Chú Triết, có nguyên nhân từ Tô gia, Lâm gia, Hạ Hầu gia, nhưng kẻ thực sự âm thầm ra sức vẫn luôn là Hắc Vu Giáo.
“Tốt quá rồi! Đã lấy được Huyết Điển!” Hoàng Xu Lệ reo hò trong lòng.