"Ta?"
Tần Liệt ngẩn ra, trên mặt lộ vẻ suy tư.
"Từ trường sinh mệnh chính là năng lượng ẩn chứa trong thân thể, là sức chiến đấu của thể xác." Tạ Tịnh Tuyền nghiêm túc nói: "Trong cảm giác của ta, trong số tất cả thí luyện giả ở Thần Táng Tràng, không một ai có thể sánh vai với ngươi về phương diện này. Kể cả Úc Môn, Dạ Ức Hạo, và cả Tuyết Mạch Viêm kia cũng kém ngươi rất nhiều."
Tống Đình Ngọc đôi mắt đẹp sáng ngời, cười nói: "Nghĩ kỹ lại, hình như đúng là như vậy thật."
"Từ trường sinh mệnh của Đỗ Hướng Dương rất mạnh sao?" Tần Liệt cười nhạt một tiếng.
"Mạnh hơn rất nhiều kẻ tự cho là thiên chi kiêu tử." Tạ Tịnh Tuyền khẳng định.
"Xem ra tên này hẳn là lợi hại hơn chúng ta tưởng." Tống Đình Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Cảm giác hắn cho người ta cũng đáng tin cậy, mấy lần vào thời khắc mấu chốt, hắn đều đứng về phía chúng ta."
"Ừm, cứ tiếp tục chờ xem, chúng ta phải tin tưởng hắn." Tần Liệt híp mắt lại.
Mấy canh giờ sau.
Đỗ Hướng Dương quả nhiên bình an trở về, trên mặt hắn treo nụ cười thong dong, sau khi ngồi xuống bên cạnh Tần Liệt, hắn nói: "Ta nghĩ không bao lâu nữa, Lôi Điện uyên đầm này sẽ trở nên nhộn nhịp, tất cả những người quen biết đều sẽ tụ tập đến đây."
"Ngươi báo cho bao nhiêu người?" Tống Đình Ngọc ngạc nhiên.
"Gần như là tất cả mọi người!" Đỗ Hướng Dương cười lớn.
"Thế này thì thú vị rồi!" Tần Liệt khẽ hô.
"Lúc ta rời đi và lúc vừa quay về, đều bị đám người đối diện nhìn chằm chằm." Đỗ Hướng Dương chợt chau mày, "Ta nhìn ánh mắt của bọn chúng, dường như không mấy thân thiện, có vẻ thành kiến với chúng ta rất lớn."
"Mặc kệ bọn chúng làm gì?" Tống Đình Ngọc bĩu môi, cười lạnh nói: "Đám người kia vẫn không động tĩnh gì, e là đang chờ chúng ta mở đường cho chúng, hy vọng chúng ta phá vỡ tường sấm chớp, tiến vào Lôi Điện uyên đầm, sau khi đảm bảo an toàn rồi mới lẽo đẽo theo sau."
"Bọn chúng tính toán hay thật." Tạ Tịnh Tuyền hừ nhẹ một tiếng.
"Ha ha, Tống tiểu thư nói không sai, bọn chúng án binh bất động, hẳn là đang chờ chúng ta đi dò đường trước." Đỗ Hướng Dương gật đầu, "Thấy chúng ta cũng dừng lại, còn chủ động mời các võ giả của các thế lực xung quanh tới đây, bọn chúng nhất định trở tay không kịp, hận chúng ta đến nghiến răng nghiến lợi. Ha, sáu cái Vô Cấu Hồn Tuyền, nếu có thêm nhiều người tranh đoạt, bọn chúng sợ rằng chẳng chiếm được chút lợi lộc nào, tự nhiên sinh lòng bất mãn."
"Bọn chúng vốn dĩ cũng không đến được đây, đều là do Tần Liệt triệu hoán tới. Hơn nữa, nếu chúng ta thật sự hạ quyết tâm, để Tần Liệt đột ngột ra tay hạ sát, bọn chúng sẽ bị loại bỏ ngay lập tức, tổn thất thảm trọng!" Tống Đình Ngọc lạnh lùng nói.
"Nhân tính vốn tham lam và ích kỷ." Đỗ Hướng Dương khẽ thở dài.
Bốn người vừa trò chuyện, vừa âm thầm chờ đợi, chuẩn bị ứng phó với biến cố bất cứ lúc nào.
Một lúc sau, một bóng người màu bạc, như một thanh lợi kiếm xé rách trời cao, xuất hiện đầu tiên trong tầm mắt mọi người.
"Lạc Trần!" Tần Liệt giật mình.
"Là Lạc Trần!" Bên kia, Hà Vi cũng kinh hô.
Đám người Tịch Diệt Tông lập tức phấn chấn.
"Ở Mộc Chi Cấm Địa, phần Sinh Mệnh Chi Tuyền thuộc về Lạc Trần đã bị Tần Liệt ép giao cho Tuyết Mạch Viêm, hắn nhất định ghi hận trong lòng!" Nhậm Bành thầm tính toán, hạ giọng nói: "Lạc Trần thực lực cường hãn, nhưng lại đơn thương độc mã, có thể thử lôi kéo tên này!"
"Ta nghĩ hắn sẽ chủ động tìm chúng ta." Hà Vi cười đắc ý, "Nơi này chỉ có chúng ta và phe Tần Liệt, hắn muốn biết rõ tình hình, nhất định phải hỏi một bên."
"Hắn nhất định sẽ tìm chúng ta hỏi thăm tình hình cụ thể." Hồ Bình cũng tỏ vẻ đương nhiên.
"Thực lực của chúng ta mạnh hơn bọn Tần Liệt, cũng không có xung đột gì lớn với Lạc Trần, huống chi, ban đầu hắn đã ồn ào muốn giết Tần Liệt, tự nhiên sẽ đứng về phía chúng ta." Hà Vi cũng tràn đầy tự tin.
Nhóm người Tịch Diệt Tông rối rít nhìn về phía Lạc Trần, lòng đầy mong đợi.
Lạc Trần đứng ở phía bên kia của tường sấm chớp, tạo thành thế chân vạc với Tần Liệt và Tịch Diệt Tông. Hắn có thể nhìn thấy cả phe Tần Liệt và phe Tịch Diệt Tông.
Lạc Trần cau mày dừng lại ở đó, nhìn qua lại hai bên, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, trong lòng cũng đang âm thầm so sánh.
Tần Liệt và Tịch Diệt Tông chia làm hai phe, rõ ràng là đường ai nấy đi. Hắn muốn hỏi rõ tình hình Lôi Điện uyên đầm thì phải tìm một bên, đồng thời, một mình hắn cũng cần một đồng minh.
Lạc Trần mày nhíu chặt, sắc mặt âm tình bất định, nội tâm đang âm thầm cân nhắc.
Một bên là Sở Ly, một bên là Tần Liệt. Một bên năm người, một bên bốn người. Một bên là thiên chi kiêu tử, một bên là Tần Liệt mà trước đây hắn không thèm để vào mắt...
"Tất nhiên là chúng ta rồi!" Nhậm Bành ngạo nghễ ngẩng đầu.
"Chưa chắc." Sở Ly khẽ than.
Vừa dứt lời, chỉ thấy Lạc Trần quay lưng về phía bọn họ, xoay người đi về hướng Tần Liệt.
Hà Vi và đám người của mình đều ngây người.
Lạc Trần lại chọn phe Tần Liệt, chuyện này, sao có thể?
Khó có thể hiểu, cũng không thể tưởng tượng! Trên mặt đám người Hà Vi tràn ngập vẻ mờ mịt, trong lòng cũng dâng lên cảm giác thất bại sâu sắc.
"Tại sao, tại sao lại như vậy? Lạc Trần hắn hồ đồ rồi sao?" Hà Vi bực bội vò đầu, sắc mặt chìm xuống.
"Ai..." Sở Ly thở dài một tiếng, cũng không giải thích gì.
"Đỗ Hướng Dương, là ngươi báo tin cho ta?" Lạc Trần sắc mặt lạnh lùng, nghiêm mặt đi tới, dừng lại bên cạnh Tần Liệt.
Đỗ Hướng Dương không trả lời ngay, mà cười hỏi: "Ngươi không thấy Sở Ly sao?"
"Thấy rồi." Lạc Trần lạnh lùng nói.
"Vậy tại sao ngươi lại đến bên này, mà không phải bên Sở Ly? Ngươi nên biết, bọn Sở Ly cũng biết sự huyền diệu ở đây, ngươi đơn thương độc mã, cũng cần một minh hữu như Sở Ly, không phải sao?" Đỗ Hướng Dương có chút hứng thú hỏi.
"Ta không thích Hà Vi." Lạc Trần lạnh lùng trả lời.
"Không thích Hà Vi?" Đỗ Hướng Dương vẻ mặt như có điều suy nghĩ, hắn sờ cằm, bỗng nhiên cười nhẹ, "Trong mắt Lạc Trần ngươi, nàng ta còn đáng ghét hơn cả Tần Liệt sao?"
Tần Liệt thấy buồn cười.
Tống Đình Ngọc, Tạ Tịnh Tuyền cũng vẻ mặt kinh ngạc.
Lạc Trần bất giác liếc nhìn Tần Liệt, hừ một tiếng, giọng nói lạnh lùng: "Tần Liệt ít nhất cũng hữu dụng hơn Hà Vi một chút."
"Nhưng Sở Ly không phải mạnh hơn sao?" Tống Đình Ngọc cũng không nhịn được chen vào, cũng cảm thấy khó hiểu, không rõ suy nghĩ của Lạc Trần.
"Sở Ly đã dùng hết Tịch Diệt Huyền Lôi, những người Tịch Diệt Tông kia, lúc phá vỡ phong cấm của bụi cây cổ thụ ở Mộc Chi Cấm Địa, cũng đã tiêu hao quá nhiều Tịch Diệt Huyền Lôi. Không có Tịch Diệt Huyền Lôi, thực lực của Tịch Diệt Tông sẽ giảm đi rất nhiều. Hơn nữa, ngoài Sở Ly ra, những người còn lại đều đã trúng vu độc, vẫn chưa hoàn toàn hồi phục."
Lạc Trần dừng lại một chút, rồi nhìn về phía đám người Tần Liệt, không nhịn được giải thích: "Trong bốn người các ngươi, Tần Liệt và Đỗ Hướng Dương chưa từng trúng vu độc. Tần Liệt còn có Phong Ma Bia, còn ngươi..."
Hắn chỉ về phía Tạ Tịnh Tuyền, "Lúc giao chiến với mộc linh, sức chiến đấu ngươi thể hiện ra vô cùng phi phàm. Nhìn chung, thực lực của bốn người các ngươi rõ ràng vượt qua Tịch Diệt Tông ở đối diện, tác dụng có thể phát huy cũng lớn hơn bọn họ."
"Ngươi cũng tinh mắt đấy." Đỗ Hướng Dương chậm rãi gật đầu.
"Thế mà đám người đối diện lại không nhìn ra." Tống Đình Ngọc hừ nhẹ.
"Đáng tiếc chúng ta không thiếu đồng minh, cũng sẽ không liên thủ với người khác nữa." Tần Liệt ánh mắt tĩnh lặng, thản nhiên nói: "Nhưng ta có thể cho ngươi biết sự ảo diệu trong Lôi Điện uyên đầm, bên trong có sáu Vô Cấu Hồn Tuyền, đáy đầm phủ kín hồn tinh, Lôi Linh thân thể là tinh thể cũng ở trong đó. Ngoài ra, trong tường sấm chớp có lẫn Liệt Hồn Liên Châu Trận của Thiên Khí Tông..."
Sau khi nói rõ những gì mình dò xét được, Tần Liệt lại nói: "Muốn đoạt Vô Cấu Hồn Tuyền, ngươi tự mình nghĩ cách, ngươi có thể liên thủ với bất kỳ ai ngoại trừ chúng ta."
Tần Liệt từ chối thêm đồng minh mới.
Trước khi Lôi Linh bị phong ấn, ở trong Lôi Chi Cấm Địa, hắn đủ sức ứng phó với mọi tình huống bất lợi, hoàn toàn không cần viện trợ mới.
Hắn không có cảm tình với Lạc Trần.
Người này rõ ràng có thành kiến với hắn, điểm này lúc ở Hải Đao Đảo hắn đã biết rõ.
Giữ Lạc Trần ở bên người chẳng khác nào đặt một quả bom hẹn giờ, không biết lúc nào sẽ phát nổ, hắn làm sao có thể yên tâm?
"Vậy thì đành chịu thôi." Đỗ Hướng Dương nhún vai, dang tay, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Có lẽ, ngươi vẫn có thể đến chỗ Tịch Diệt Tông? À, đúng rồi, không bao lâu nữa, người của Hắc Vu Giáo, Thiên Khí Tông và Vạn Thú Sơn cũng sẽ tụ tập tới đây, Lạc Trần ngươi vẫn có thể chọn đồng minh mới."
"Cũng là ngươi tung tin?" Lạc Trần nhíu mày.
"Chính xác." Đỗ Hướng Dương cười thừa nhận.
"Tại sao?" Lạc Trần hỏi lại.
Lần này Đỗ Hướng Dương lắc đầu: "Không thể trả lời."
Lạc Trần đột nhiên im lặng, trong mắt lóe lên từng tia sáng, dường như đang nhanh chóng suy nghĩ điều gì đó.
Tần Liệt lạnh lùng đối mặt.
Mấy chục giây sau, Lạc Trần đột nhiên ánh mắt sắc như kiếm, nhìn chằm chằm vào hắn, lạnh lùng nói: "Ở thôn làng trong Mộc Chi Cấm Địa, ngươi vì muốn tặng toàn bộ Sinh Mệnh Chi Tuyền cho Tuyết Mạch Viêm, đã từng cầu xin ta, để ta từ bỏ Sinh Mệnh Chi Tuyền, nói là nợ ta một ân tình, ngươi có còn thừa nhận không?"
Tần Liệt sửng sốt, suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Có chuyện như vậy."
"Ta hỏi ngươi có nhận hay không?!" Lạc Trần quát lên.
"Nhận, ta nhận." Tần Liệt bất đắc dĩ giơ tay.
"Tốt lắm, coi như ngươi trả lại ta món nợ ân tình này, ta muốn gia nhập nhóm các ngươi!" Lạc Trần hừ hừ nói.
Đỗ Hướng Dương và mọi người đều ngẩn ra.
Bọn họ không ngờ Lạc Trần lại kiên quyết đến vậy, nhất quyết muốn gia nhập. Lẽ nào Lạc Trần biết sự lợi hại của Tần Liệt ở Lôi Chi Cấm Địa?
Cũng không phải, ở trong Lôi Chi Cấm Địa, Lạc Trần rõ ràng chưa từng gặp qua Tần Liệt, tại sao lại kiên trì như vậy?
Hắn rõ ràng có thể chọn Tịch Diệt Tông, chọn Thiên Khí Tông và Vạn Thú Sơn, thậm chí cả Huyễn Ma Tông cũng được mà?
Đỗ Hướng Dương và bọn họ nghĩ mãi không ra.
"Chuyện này..." Tần Liệt cũng khó xử.
Lạc Trần chỉ lạnh lùng nhìn hắn.
Hồi lâu sau, Đỗ Hướng Dương chen vào, cười khổ nói: "Tần Liệt, lời đã nói ra như bát nước đổ đi, không thu lại được. Trừ phi, trừ phi ngươi không nhận..."
"Thôi được, ngươi gia nhập cũng được, nhưng Vô Cấu Hồn Tuyền này, ngươi phải tự mình đoạt lấy bằng bản lĩnh, chúng ta sẽ không giúp ngươi. Chúng ta chỉ ra tay khi có người khác đối phó ngươi." Tần Liệt đành phải đồng ý.
"Được!" Lạc Trần lạnh lùng nói.
"Tại sao, tại sao ngươi nhất định phải gia nhập? Ngươi rõ ràng có rất nhiều lựa chọn." Tống Đình Ngọc không nhịn được hỏi.
Tần Liệt cũng kinh ngạc khó hiểu.
Với thực lực cường hãn của Lạc Trần, ngoài việc trở mặt với Hắc Vu Giáo, hắn có thể liên thủ với bất kỳ ai. Chắc chắn Tịch Diệt Tông, Vạn Thú Sơn và Thiên Khí Tông cũng sẽ hoan nghênh viện trợ mạnh mẽ này.
Nhưng hắn lại cứ nhất quyết muốn đi cùng mình, tại sao?
"Ta không tin được những người đó." Lạc Trần thiếu kiên nhẫn nói.
"Nói vậy, ngươi tin được chúng ta?" Đỗ Hướng Dương vui vẻ, "Trước khi vào Thần Táng Tràng, chính ngươi còn ồn ào muốn tiêu diệt Tần Liệt, hửm, bây giờ ngươi lại tin được hắn? Ta không nghe lầm chứ?"
"Bớt lải nhải đi!" Lạc Trần hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa, cứ thế ngồi xuống.
ps: Chương này bù thiếu
..